"Chị Khúc, chị có thể ký tên cho em được không?"
Vào một ngày nọ, khi việc quay phim đang tiến triển ổn định, Tạ Tố Diệu mang một bản 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng' đến tìm tôi.
Tôi liếc nhìn, có chút kinh ngạc.
Đây là bản in đầu tiên phát hành bốn năm trước, lúc đó in khá dè dặt, chỉ vỏn vẹn ba nghìn bản, không ngờ vừa ra mắt đã bán hết sạch.
Khi đó, tâm trạng tôi không tốt, nên bản in đầu tiên chỉ có chữ ký in sẵn.
Tôi nhận lấy cuốn sách được bảo quản kỹ càng, cầm b.út ký b.út danh của mình, ngẫm nghĩ một lát, rồi viết thêm lời đề tặng.
[Gửi Diệu Diệu, chúc em tiền đồ như gấm, đạp gió rẽ sóng. - Lan Ngạn]
Tạ Tố Diệu ngạc nhiên reo lên: "Còn có cả lời đề tặng nữa!"
Tôi hơi tò mò: "Em thật sự thích cuốn sách này đến vậy à?"
"Không chỉ cuốn này đâu, em là fan của chị mà!" Tạ Tố Diệu cố nhấn mạnh ba chữ “fan của chị”, sau đó tỏ vẻ đương nhiên nói tiếp: "Truyện nào của chị em cũng đọc hết rồi."
Nói xong, cô ấy lấy điện thoại ra, mở Weibo cho tôi xem.
"Đây là tài khoản chính của em. Chị xem, super topic Lan Ngạn, fan cấp 10!"
Siêu thoại trên màn hình trông không náo nhiệt lắm. Nhìn lướt qua, ngoài tài khoản của Tạ Tố Diệu, chỉ còn một người dùng tên mặc định vẫn đều đặn điểm danh.
Thấy tôi chú ý đến người này, cô ấy giải thích: "Siêu thoại của tác giả đúng là không náo nhiệt bằng siêu thoại của tác phẩm, nhưng vẫn có người theo dõi mà!”
"Ông anh này cũng giống em, điểm danh ở đây bốn năm rồi. Nếu không phải anh ấy từ bỏ, chưa chắc em đã cạnh tranh được vị trí host.”
"Với lại, chính anh ấy là người nói cho em biết 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng' đang quay và cần tìm nữ chính. Nhờ vậy, em mới nộp hồ sơ rồi được chọn đấy."
Tay tôi đang đóng nắp b.út bỗng khựng lại: "Nộp hồ sơ?"
"Vâng ạ, không ngờ vận may của em cũng tốt ghê."
Tôi thản nhiên hỏi cô ấy: "Vậy em có quen Phó Thẩm Chu không?"
Tuy có hơi khó hiểu, nhưng cô ấy vẫn ngoan ngoãn trả lời: "Không quen ạ. À không, Phó tổng là kim chủ lớn của chúng ta, em đương nhiên là biết rồi, nhưng anh ấy bận như vậy, em đến đoàn phim lâu rồi mà vẫn chưa gặp anh ấy lần nào.”
Tạ Tố Diệu hơi chột dạ gãi đầu: "Chị Khúc, thật ra em còn một câu hỏi muốn hỏi chị. Nếu chị không tiện trả lời thì thôi ạ!"
Tôi thu lại tầm mắt: "Chuyện gì?"
"Chính là... tại sao 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng' lại là BE vậy ạ?" Cô ấy vội vàng giải thích, "Không phải em chê BE không hay, lúc đó em đã khóc đến ướt đẫm cả gối, nên có ấn tượng rất sâu sắc. Nhưng... vẫn thấy tiếc lắm, vả lại phần đầu hoàn toàn không có cảm giác sẽ BE, 'nhát d.a.o' cuối cùng đó thật sự khiến người ta tan nát cõi lòng."
Trông cô ấy như thể sắp tan nát thật đến nơi.
Tôi hơi buồn cười. Ký ức như một cơn thủy triều ập đến, không thể kháng cự, nhấn chìm tôi vào quá khứ nặng trĩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng, tôi chỉ khẽ nhếch môi: "Có lẽ là vì tôi của lúc đó, không tài nào hình dung ra được họ sẽ có một kết cục viên mãn."
21.
Sau khi Tạ Tố Diệu gia nhập đoàn phim, cô ấy vừa ngoan ngoãn lại vừa chăm chỉ, rất nhanh đã quay bù xong những phân cảnh trước đây của Ngụy Thiến Thiến.
Ngụy Thiến Thiến đi rồi, nhưng xe đồ ăn của Phó Thẩm Chu vẫn đều đặn xuất hiện mỗi ngày.
Thế là chủ đề bàn tán sau bữa ăn của nhân viên đoàn phim bắt đầu chuyển hướng từ "Phó tổng đúng là người tốt" sang "Rốt cuộc Phó tổng để ý ai vậy?".
Còn tôi, hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến chuyện này.
Ngày mai là hạn ch.ót bắt đầu cuộc thi Tinh Mộng, vậy mà tôi vẫn chưa nghĩ ra mình sẽ viết về cái gì.
Đang lúc bế tắc thì Chu Mộ Xuyên gửi tin nhắn tới.
Chu Mộ Xuyên: [Tiểu Lan, ngày mai em có rảnh không? Bạn anh mời anh tham gia buổi họp mặt cựu sinh viên, anh liền nghĩ đến em.]
Chu Mộ Xuyên: [Nghe nói dạo này em không có linh cảm, em thử ra ngoài thư giãn xem sao. Biết đâu nói chuyện với các bạn cùng khoa lại có ý tưởng mới.]
Tôi hơi động lòng, hỏi rõ địa điểm, rồi trả lời anh ấy: [Cảm ơn đàn anh, ngày mai gặp nhau ở đâu vậy?]
Chu Mộ Xuyên: [Tổ chức ở khu nông trang Tây Viên, sáng mai chín giờ anh qua đoàn phim đón em.]
Ngày hôm sau, tôi xin phép Hà Cứu, rồi lên xe của Chu Mộ Xuyên.
Đến Tây Viên, tôi mới phát hiện buổi họp mặt cựu sinh viên lần này đặc biệt đông người.
Chu Mộ Xuyên cau mày hỏi thăm tình hình, sau đó quay sang nhìn tôi, lúng túng giải thích: "Không biết vì sao, hệ thống đặt lịch của hai nhóm bị trùng nhau.”
"Nhưng may là nhóm còn lại cũng là trường mình, là cựu sinh viên khoa Tài chính của Học viện Kinh tế Quản lý. Bàn bạc xong xuôi nên quyết định tổ chức chung luôn."
Khoa Tài chính.
Cụm từ quen thuộc ấy khiến tim tôi khẽ chùng xuống.
Nhưng nhớ lại hôm trước Hà Cứu còn nói Phó Thẩm Chu đang đi công tác ở Barcelona, tôi nghĩ chắc là không sao đâu.
Người tổ chức bên khoa Văn là một chị học trên tôi hai khóa, bây giờ cũng đang làm biên kịch.
Chu Mộ Xuyên dẫn tôi qua đó giới thiệu một vòng, tôi liền thuận lý thành chương bắt chuyện với chị Triệu.
Triệu Doanh ngạc nhiên nhướng mày: "Em là tác giả gốc của 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng' à? Nghe nói đoàn phim của các em đúng là trắc trở đủ đường."
Tôi cười gượng gạo: "Vận may hơi kém một chút."
"Không phải chuyện xấu đâu. Đây cũng là cơ hội quảng bá tự nhiên đấy." Triệu Doanh vừa nói vừa mở điện thoại lên kết bạn WeChat với tôi, "Nghe nói nhà đầu tư của các em siêu đẹp trai, có thật không? Lại còn là cựu sinh viên trường mình nữa à?"
====================