Tôi mở to mắt, ngạc nhiên hỏi: "Báo cảnh sát thật à?"
Theo lý mà nói, nếu đoàn phim xảy ra chuyện thế này, đứng trên góc độ của nhà đầu tư thì nên tìm cách ém nhẹm mọi chuyện xuống mới phải. Sao Phó Thẩm Chu lại chủ động báo cảnh sát?
Anh liếc tôi một cái: "Chứ sao? Đoàn phim của tôi không dung thứ cho mấy chuyện vớ vẩn này. Còn phía Ngụy Thiến Thiến, cô không cần lo, đã cho người liên hệ hủy hợp đồng với cô ta rồi."
Bề ngoài anh vẫn tỏ ra nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại như cún con đang chờ được khen.
Tôi cố tình vờ như không hiểu: "Biết rồi."
Phó Thẩm Chu hừ một tiếng, "Chỉ muốn hỏi cái đó thôi à? Không còn gì khác muốn nói sao?"
Tôi ngẫm nghĩ một lát, rồi hỏi anh: "Táo ngon thật đấy, anh mua ở đâu thế? Giới thiệu cho tôi với."
[...]
Anh tức đến bật cười.
"Miệng thì chẳng nói nổi một câu thật lòng, tim lại chẳng có lấy một chút lương tâm."
Đúng lúc đó, La Gia gõ cửa nhắc Phó Thẩm Chu sắp đến giờ họp trực tuyến. Anh đứng dậy, quay người đi ra ngoài.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh: "Phó Thẩm Chu, cảm ơn." Giọng vẫn còn khàn, lại rất nhỏ.
Anh không dừng bước, tôi cứ ngỡ anh không nghe thấy.
Nhưng khi đến cửa, anh không quay đầu lại, mà chỉ khẽ nói: "Khúc Lan, điều tôi muốn nghe, không phải là câu này."
Phó Thẩm Chu đi rồi.
Tâm trạng tôi rối bời như một cuộn len bị mèo cào.
Rốt cuộc anh muốn nghe cái gì? Hay nói đúng hơn là, từ lúc chúng tôi gặp lại nhau đến giờ, anh đang nghĩ gì?
Ban đầu, tôi cứ nghĩ là anh hận tôi vì năm đó đã nói chia tay, làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Nhưng vết thương trên cánh tay anh đã nói rõ, mọi chuyện không phải như vậy.
Người viết tiểu thuyết rất dễ suy nghĩ lan man, nhưng tôi vẫn không dám nghĩ đến khả năng đó.
Cuộc sống không phải là tiểu thuyết, làm gì có ai chia xa nhiều năm như vậy, mà vẫn luôn yêu một người? Rất có thể đó không phải là tình yêu, mà chỉ là sự chấp niệm "cầu mà không được" của thời trẻ. Một khi đã có được rồi sẽ cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Tôi càng nghĩ càng phiền, đến nỗi tài liệu chị Vu Tuyết gửi tới tôi cũng không tài nào đọc nổi.
Tôi dứt khoát mở điện thoại, lập một tài khoản Tiểu Hồng Thư (Xiaohongshu) mới.
momo: [Gặp lại bạn trai cũ đã chia tay bốn năm, rốt cuộc anh ta có ý gì? Có phải là hận tôi không?]
19.
Tôi tóm tắt qua loa chuyện giữa mình và Phó Thẩm Chu, rồi đăng lên.
Không ngờ ngày hôm sau, bài đăng đó lại hot, vừa mở mắt ra thấy 99+ bình luận làm tôi sững sờ.
Tôi nhấn vào xem, bình luận hot nhất vô cùng ngắn gọn súc tích.
Suki Tiểu Thái: [《Hận》] - Lượt thích: 8925.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Như Ước: [Chắc là phong tục tập quán khác nhau thôi, chứ chỗ chúng tôi thì chẳng ai liều mạng cứu người yêu cũ, cũng chẳng ai nói với người yêu cũ câu 'cô có thể lợi dụng tôi' đâu.] - Lượt thích: 7598.
Có Hạt Dẻ Để Ăn Không: [Bịa chuyện tôi cũng chấp nhận, hai người có thể hôn nhau một cái cho tôi xem được không?] - Lượt thích: 7411.
...Hôn cái gì mà hôn!
Tôi tắt màn hình điện thoại, vùi mình vào trong chăn.
Đời người có ba ảo tưởng lớn, mà ảo tưởng lớn nhất chính là "anh ấy thích mình".
Dù sao thì, thứ có thể khiến người ta khắc cốt ghi tâm, ngoài tình yêu và thù hận, còn có sự hối tiếc.
Tôi nằm viện hai ngày, Phó Thẩm Chu lại không biết đã đi đâu, cũng không thấy anh xuất hiện nữa.
Đến khi từ bệnh viện trở về đoàn phim, tôi mới phát hiện đoàn phim đã có biến động lớn.
Đạo diễn Thẩm và Ngụy Thiến Thiến đã rời đi, Hà Cứu từ phó đạo diễn được thăng chức lên làm đạo diễn.
Thấy tôi bước vào, anh ta giơ tay ra hiệu cho tôi: "Cô Khúc, đến đúng lúc lắm, nữ chính mới vừa đến, cô qua chào hỏi một tiếng đi.”
Tôi nhìn sang, cô gái tóc đen có chút căng thẳng mím môi cười: "Chào chị Khúc, em là Tạ Tố Diệu, là fan của chị ạ."
Tôi hơi ngạc nhiên.
Tạ Tố Diệu trông chừng ngoài hai mươi tuổi, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, không phải kiểu xinh đẹp phô trương như Ngụy Thiến Thiến, mà ngược lại mang một vẻ đẹp bướng bỉnh.
Quan trọng hơn là, cô ấy nói cô ấy là fan của tôi?
"Ờm, cô Tạ..."
Tôi còn chưa nói hết câu, Tạ Tố Diệu đã vội ngắt lời: "Gọi em là Diệu Diệu hoặc Tiểu Tạ là được rồi, chị Khúc."
Một cô gái rất đáng yêu, vô cùng phù hợp với ấn tượng của tôi về nữ chính Sở Lâm khi tôi bắt đầu viết 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng'.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi nói chuyện trực tiếp với fan, cuối cùng chỉ có thể khô khan đáp: "Không cần căng thẳng, sau này đều là đồng nghiệp cả."
Kể từ ngày hôm đó, Tạ Tố Diệu bám lấy tôi như sam.
Không phải ôm kịch bản chi chít ghi chú đến hỏi tôi chỗ này hiểu như vậy có đúng không, thì cũng là bưng trà nước, cầm quạt mini lượn lờ bên cạnh tôi.
Tôi hơi đau đầu, bèn nói với đạo diễn Hà: "Đạo diễn Hà, cô bé này cũng nghiêm túc quá rồi đấy. Anh tìm đâu ra thế?”
Hà Cứu cười ha hả, tua lại đoạn phim mà Tạ Tố Diệu vừa diễn, tấm tắc khen: "Diễn tốt thật. Tiểu Tạ là dân chuyên nghiệp được đào tạo bài bản, lẽ ra sẽ không đến cái đoàn phim năm lần bảy lượt xảy ra vấn đề như chúng ta, không biết Phó tổng đào đâu ra được báu vật này."
Phó Thẩm Chu? Sao lại là anh?
Trong đầu tôi chợt lóe lên mấy bình luận "hổ báo" trên Tiểu Hồng Thư, tôi cười giả lả một tiếng, giọng nói pha chút mỉa mai: "Vậy xem ra, Phó tổng cũng quen biết nhiều nữ diễn viên ghê ha."
20.
Ngoại trừ việc không biết Tạ Tố Diệu và Phó Thẩm Chu quen nhau như thế nào ra, thì Tạ Tố Diệu đúng là một cô gái vừa đáng yêu vừa nghiêm túc.
====================