Lý Đức Văn xoa xoa tay, cười lấy lòng: "Sớm đã nghe nói Phó tổng tuổi trẻ tài cao, thật vinh hạnh khi được làm bạn học cùng trường với cậu.”
"Tiếc là vận may của tôi không tốt. Năm tôi tốt nghiệp thì cậu mới nhập học, không có cơ hội làm quen với cậu.”
Phó Thẩm Chu có chút mất kiên nhẫn: "Anh có việc gì không?"
Lý Đức Văn há miệng, lắp bắp nói: "Cậu đừng hiểu lầm, tôi không phải đến để nhờ vả cậu. Tôi khinh nhất là loại người cứ bám víu vào mấy kẻ có tiền có quyền để leo lên. Vừa nãy có cô đàn em, tên là Khúc Lan gì đó, cứ chăm chăm luồn lách mấy cái này, haizz, giới trẻ bây giờ..."
Phó Thẩm Chu đột nhiên nhướng mày: "Khúc Lan?"
Việc Phó Thẩm Chu bất ngờ bắt chuyện đã khích lệ Lý Đức Văn, anh ta buột miệng nói: "À vâng, hình như cô ta viết tiểu thuyết mạng, mới bán được một cái bản quyền mà đã muốn một bước lên trời."
Phía khoa Văn đã im lặng từ lúc Phó Thẩm Chu xuất hiện, lúc này, cuộc đối thoại của họ đều lọt vào tai mọi người.
Những ánh mắt từ xung quanh dồn cả về phía tôi, nóng rát như muốn thiêu cháy lưng áo.
Kỳ lạ thay, tôi lại cảm thấy vô cùng thản nhiên, như thể việc bị mất mặt trước Phó Thẩm Chu đã trở thành một thói quen. Thêm vài lần nữa, cũng chẳng sao cả.
Phó Thẩm Chu đột nhiên cười khẩy một tiếng: "Chủ tịch Lý, phải không?"
Lý Đức Văn gật đầu khom lưng: "Vâng vâng, cậu cứ gọi tôi là Đức Văn là được."
Nhưng Phó Thẩm Chu không nhìn anh ta, chỉ chắp tay sau lưng đứng đó, nhìn về phía tôi.
"Tôi và Chủ tịch Lý hoàn toàn trái ngược nhau. Ngày nào tôi cũng đau đầu vì một chuyện, chính là làm thế nào để cái người không chịu bám vào tôi để leo lên kia, đừng cúp điện thoại của tôi."
Phó Thẩm Chu đứng cách tôi ba bước chân, nhìn tôi, cười khẽ: "Dám cúp điện thoại của tôi, mà lại không dám nhìn tôi à?
"Khúc Lan, qua đây.”
“Tôi đứng ngay đây, cô có muốn qua đây không?”
24.
Phó Thẩm Chu im lặng nhìn tôi.
Tôi như bị mê hoặc bởi đôi mắt đen sâu thẳm của anh, vô thức bước tới hai bước.
"Tôi đã nói là tôi không nhớ nhầm mà! Phó Thẩm Chu và Khúc Lan hồi đại học thật sự từng yêu nhau!”
"Lý Đức Văn này suốt ngày ỷ vào cái danh Phó Chủ tịch do ba anh ta để lại mà vênh váo quen rồi. Đáng đời."
"Trời ơi, cái tình tiết phim thần tượng gì thế này! Cậu có quay lại không? Gửi cho tôi với.”
“Dù sao thì, tôi 'ship' cặp này nha, hê hê hê hê."
Tiếng xì xào bàn tán xung quanh làm tôi bừng tỉnh. Tôi hoàn hồn, quay lại nói với Triệu Doanh: "Đàn chị, em đi gặp bạn một lát, lát em quay lại."
"Đi đi, đi đi."
Triệu Doanh hình như đã hiểu lầm điều gì đó, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Phó Thẩm Chu, cuối cùng nở nụ cười hiền hậu, đẩy đẩy tôi: "Chị chỉ là người tổ chức thôi, không phải phụ huynh. Tối không về phòng cũng không cần báo cáo với chị đâu!"
Thật sự không quen bị ánh mắt của mọi người đổ dồn vào thế này, tôi rảo bước đến bên cạnh Phó Thẩm Chu, kéo tay áo anh đi sang hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Đức Văn đang sững sờ tại chỗ, còn muốn nói gì đó, nhưng bị một cái liếc mắt của Phó Thẩm Chu dọa sợ đến mức không dám hé răng.
Đi đến khu vực của khoa Tài chính, anh hất cằm ra hiệu cho tôi: "Giải thích đi, tại sao lại cúp điện thoại của tôi?”
"Có sao?" Tôi giả ngốc, "Chắc là không thấy nên lỡ bấm nhầm."
"Hừ..." Phó Thẩm Chu càng thêm hừng hực khí thế, "Tôi còn tưởng cô bận bị người ta bắt nạt nên không rảnh nghe điện thoại của tôi chứ?”
"Khúc Lan, cô nói xem cô có phải là... ngốc c.h.ế.t đi được, sao lần nào cũng bị người ta bắt nạt vậy."
Tôi ngoan ngoãn ngậm miệng.
Dù sao cũng nên khoan dung một chút với ân nhân cứu mạng.
Chúng tôi ngồi xuống bên cạnh lò nướng, chàng trai đối diện có gương mặt tròn trịa mũm mĩm trông hơi quen mắt.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi buột miệng: "Lương Bác Kinh?"
"Vẫn còn nhớ tôi à?" Lương Bác Kinh cười híp mắt nhìn tôi, "Xem ra bộ dạng say rượu tối hôm đó của Lão Phó đúng là khiến người ta ấn tượng sâu sắc."
Phó Thẩm Chu cười lạnh một tiếng, không nói gì.
Lương Bác Kinh chính là cậu bạn cùng phòng năm đó đã năn nỉ tôi đến xem Phó Thẩm Thu thế nào, sau khi tôi và anh chia tay.
Một anh chàng đầu đinh khác ngồi bên cạnh huých nhẹ vào tay Phó Thẩm Chu, tinh nghịch nói: “Này, Lão Phó, đây chính là bảo bối mà cậu giấu suốt ba năm không nỡ cho bọn này xem mặt đấy à?"
Phó Thẩm Chu không khách khí gạt tay anh ta ra: "Nói ít thôi, lo ăn đi."
Anh chàng đầu đinh cũng không tức giận, quay sang hỏi tôi: "Em gái chắc chưa biết đâu nhỉ? Lão Phó này kín miệng lắm đấy. Hồi đó, bọn tôi cứ tò mò không biết là tiên nữ nào có thể cưa đổ cậu ấy, không ngờ cậu ấy... ưm ưm ưm."
Lương Bác Kinh nhét một miếng nấm vào miệng anh ta, cắt ngang lời nói.
Rồi quay sang nhìn tôi: "Em đừng để ý lời của Lão Đỗ, cậu ta điên điên khùng khùng vậy đấy. Nhưng Lão Phó thì em cũng biết rồi đấy, bốn năm đại học, lần duy nhất bọn tôi thấy cậu ấy mất kiểm soát chính là lần say rượu đó."
Phó Thẩm Chu cau mày ngăn lại: "Được rồi, đừng nói nữa."
25.
Bầu không khí nhất thời có chút ngượng ngùng.
Lương Bác Kinh lập tức phản ứng lại, cười cười đi sang bên cạnh lấy xiên nướng cho chúng tôi.
Tâm trạng tôi phức tạp, vô thức đưa tay định lấy chai rượu màu hồng trên bàn.
Phó Thẩm Chu khẽ đập vào tay tôi: "Làm gì đấy!"
"Rượu của khoa Tài chính các anh không cho tôi uống à?"
Có lẽ là vì vừa nãy bị bóng gió châm chọc vài câu, nên bây giờ tôi không khách sáo chút nào.
====================