Phó Thẩm Chu tức quá hóa cười, hất cằm ra hiệu cho tôi nhìn: "Cô không nhớ mình bị dị ứng với cái gì à?"
Trên chai rượu màu hồng có vẽ hình một loại quả rất đẹp, là quả roi.
Nhìn thấy màu hồng, tôi cứ tưởng là rượu sủi bọt vị đào hay vị trái cây nào đó, không ngờ lại là một hương vị hiếm gặp thế này.
Hồi đại học, lần đầu tiên tôi nghe nói đến quả roi, một loại quả của miền Nam, hình dáng dễ thương mà tên cũng hay, tôi bèn mua về ăn thử, ai ngờ lại bị nổi mẩn khắp người.
Phó Thẩm Chu đưa tôi đến phòng y tế của trường, lấy dung dịch Calamine bôi lên nốt mẩn cho tôi.
Tôi còn định che mặt, cảm thấy bộ dạng mặt mày nổi mẩn này thật t.h.ả.m hại.
Nhưng anh chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi, cưng chiều thở dài: "Ngoan, bỏ tay ra, để anh bôi t.h.u.ố.c cho."
Chỗ nổi mẩn rất ngứa, anh bôi t.h.u.ố.c xong thì nhẹ nhàng thổi. Cảm giác mát lạnh và nóng rực đan xen ập đến, cho đến khi má tôi cũng ửng hồng như màu quả roi.
Sau này ở thành phố phía Bắc, loại trái cây như quả roi nếu không tìm kỹ thì thường sẽ không mua được, nên tôi cũng dần quên mất chuyện này.
Tôi nhìn logo trên chai rượu màu hồng, đột nhiên cảm thấy hơi quen mắt.
"Cái này..." Tôi bỗng im bặt.
Ngày tôi và Phó Thẩm Chu gặp lại, chai nước sủi bọt màu hồng trên bàn tiệc hôm đó cũng là vị roi của nhãn hiệu này.
Vậy nên, lúc đó anh che miệng ly không cho tôi uống, bắt tôi đổi sang rượu trắng, thật ra là vì sợ tôi bị dị ứng?
Tôi im lặng, Phó Thẩm Chu cũng không nói gì. Anh cúi đầu nhìn điện thoại, chẳng biết đang xem gì.
Lương Bác Kinh quay lại, kéo một đám người tụ lại chơi trò Thật hay Thách.
"Khúc Lan, chơi cùng không?" Anh ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Phó Thẩm Chu nói giúp một câu.
Phó Thẩm Chu không để ý đến anh ta: "Không muốn chơi thì ngồi bên cạnh xem."
"Chơi chứ!"
Có lẽ là do chuyện vừa rồi tác động khiến đầu óc tôi mụ mị, tôi nhất quyết muốn tham gia trò chơi, để hỏi Phó Thẩm Chu về chuyện hôm đó.
Tôi cứ tưởng bọn họ sẽ tụ lại chơi xúc xắc hoặc bài poker.
Tuy tôi không có nhiều kinh nghiệm về mảng này, nhưng trước đây vì viết tiểu thuyết mà tôi đã từng nghiên cứu một thời gian, nên cũng không đến nỗi lúng túng.
Nào ngờ bọn họ lại chơi dựa vào vận may, mà vận may của tôi trước nay luôn hơi "kém".
Sau khi tôi rút phải lá Joker nhỏ (lá bài trả lời câu hỏi) lần thứ ba, Lão Đỗ, người cầm lá Joker lớn (lá bài được hỏi), cuối cùng cũng nắm được cơ hội.
Anh ta cười gian xảo, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Phó Thẩm Chu.
"Thật hay Thách?"
26.
Phần "Thách" rõ ràng không thể chọn được, tôi quả quyết đáp: "Thật."
Lão Đỗ đặt ly rượu trước mặt tôi: "Sau khi chia tay Lão Phó, cô có hẹn hò với ai khác không?"
Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Không có."
Lương Bác Kinh lập tức xen vào: "Trùng hợp ghê, Lão Phó cũng không có."
Tôi gật đầu lấy lệ, rồi nhanh tay xào bài: "Tiếp tục, tiếp tục."
Nhưng mấy lá bài này cứ như có thù với tôi vậy, dăm ba lượt lại rơi vào tay tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế là tất cả những người không dám hóng chuyện của Phó Thẩm Chu đều chĩa mũi nhọn về phía tôi.
"Còn thích bạn trai cũ không?"
Uống rượu.
"Nếu có cơ hội quay lại với nhau, cô có đồng ý không?"
Uống rượu.
"Trong bàn này ai là hình mẫu lý tưởng của cô?"
Uống rượu.
"Khúc Lan." Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên bên tai tôi.
Tôi uống đến mức hơi choáng váng, ngẩng đầu lên nhìn, Phó Thẩm Chu xoay lá Joker lớn trong tay anh cho tôi xem.
Anh thấp giọng hỏi: "Tại sao lại chia tay?"
Tôi c.ắ.n môi: "Vì không thích nữa."
"Phải nói thật." Phó Thẩm Chu nhìn chằm chằm tôi, "Tại sao lại chia tay?"
"..." Ánh mắt anh sắc bén đến mức tôi không dám nhìn thẳng, chỉ có thể lảng tránh đưa tay cầm ly rượu.
Anh thở dài, giật lấy ly rượu, tự mình uống cạn một hơi, rồi lại hỏi tôi: "Được, vậy tôi đổi câu hỏi khác. Khúc Lan, cô có ghét tôi không?"
Tôi lắc đầu.
Phó Thẩm Chu khẽ nhếch môi, kéo tay tôi đứng dậy, ra hiệu: "Cô ấy uống nhiều rồi, tôi đưa cô ấy về phòng."
Tôi lảo đảo đứng dậy, lắc lắc cái đầu choáng váng, ngoan ngoãn đi theo Phó Thẩm Chu.
Bên khoa Văn vẫn chưa tan, khi đi đến hành lang khu nhà nghỉ của nông trang, xung quanh bỗng chốc yên tĩnh lại.
Tôi đi theo sau Phó Thẩm Chu, đếm bước chân của chúng tôi.
Chín mươi bảy, chín mươi tám, chín mươi chín...
Người đi phía trước đột nhiên dừng lại, tôi cũng vội vàng phanh gấp, nhưng vẫn đ.â.m sầm vào người anh.
Phó Thẩm Chu xoay người nhìn tôi, trong mắt ánh lên ý cười mơ hồ: "Khúc Lan, cô lại ăn vạ."
27.
"Là anh vừa ăn cướp vừa la làng."
Tôi không chịu yếu thế, bật lại ngay: "Hôm nay chơi game không rút trúng anh lần nào, có phải anh gian lận không?"
Đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Thẩm Chu phản chiếu hình bóng tôi trong đó.
Anh gật đầu như đang suy nghĩ điều gì: "Cũng có khả năng. Cho cô một cơ hội, muốn hỏi tôi cái gì? Tôi sẽ không nói dối."
Tôi không để mình bị anh dắt mũi: "Vậy tôi ra lệnh cho anh bây giờ phải đi đến trước mặt mọi người, hét lớn 'Tôi có lỗi với bà nội Khúc Lan' ba lần."
Phó Thẩm Chu bật ra một tiếng cười khẩy từ trong mũi.
Anh cúi đầu, đột ngột tiến lại gần tôi, hơi thở ấm áp xen lẫn mùi rượu thoang thoảng phả vào mặt tôi: "Say thật rồi à?"
Phải mất một lúc tôi mới nhớ ra, cả tối nay anh không uống giọt nào, chỉ có duy nhất ly cuối cùng lại uống thay tôi.
Tôi đẩy anh ra, miễn cưỡng hỏi qua quýt một câu: "Thôi được rồi, vậy tôi hỏi anh, tiền đầu tư cho đoàn phim có thể tăng thêm chút nữa không?"
====================