"Câu này không trả lời." Phó Thẩm Chu giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi, "Hỏi câu khác."
"Ở bữa tiệc ký hợp đồng bản quyền, anh không cho tôi uống loại rượu đó, là vì sợ tôi bị dị ứng à?"
Ánh mắt Phó Thẩm Chu sâu thẳm: "Phải. Hỏi tiếp đi."
Hỏi gì nữa đây? Tôi không nghĩ ra được.
Thế là tôi lắc đầu, lại bị Phó Thẩm Chu giữ c.h.ặ.t tại chỗ, không thể thoát ra.
Chúng tôi giằng co mười mấy giây, cuối cùng anh là người chịu thua.
Phó Thẩm Chu buông tay, chỉ hướng cho tôi: "Tôi hỏi người phụ trách bên cô rồi, kia là phòng của cô. Vào đi, nhớ khóa cửa."
Tôi xoay người, chậm rãi đi về phía phòng mình.
Ngay lúc tôi mở cửa phòng, giọng nói đắng chát của Phó Thẩm Chu truyền đến tai tôi:
"Khúc Lan, năm đó chúng ta chia tay… có phải là vì chúng ta hay cãi nhau không?"
"Nếu như, anh nói là nếu như, anh có thể thay đổi, anh không cãi nhau với em nữa. Anh nhận thua, anh nhượng bộ, thậm chí vô điều kiện đầu hàng em. Nếu như vậy thì...chúng ta... còn có khả năng nào không?"
Tôi sững sờ, buông tay khỏi nắm cửa, xoay người nhìn anh.
Ánh mắt anh lộ vẻ bi thương, như thể bị sương tuyết giá lạnh đóng băng suốt bao năm: "Anh đã lừa em. Anh đầu tư vào đoàn phim là vì biết em đang thiếu vốn. Bữa tiệc hôm đó, anh nhắm vào em, là vì... anh không cam tâm.”
"Ánh mắt em nhìn anh quá lạnh lùng. Dường như bao nhiêu năm qua, chỉ có mình anh bị mắc kẹt tại chỗ."
"Xin lỗi, hình như anh lại làm hỏng bét mọi chuyện rồi.”
"Ai cũng nói Phó Thẩm Chu rất thông minh, học giỏi từ nhỏ, khởi nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió, tuổi còn trẻ đã là Phó tổng. Nhưng đối với em, anh dường như chẳng bao giờ tìm được cách đúng đắn nào cả."
Phó Thẩm Chu cười tự giễu: "Cho đến tận lúc nãy, anh vẫn muốn biết tại sao em lại chia tay anh. Nhưng khi nghe em nói không ghét anh, anh lại cảm thấy, những điều đó đã chẳng còn quan trọng nữa."
Một luồng hơi nóng nào đó bỗng trào dâng từ tận đáy lòng khiến tôi cảm thấy men rượu như sắp nhấn chìm não bộ của mình.
Tôi buông tay, mặc cho cánh cửa phòng ngủ sau lưng đóng sầm lại.
Giọng nói đầy mê hoặc của Phó Thẩm Chu cuốn lấy lý trí của tôi: "Khúc Lan, em hỏi anh đi. Hỏi anh còn yêu em không, anh sẽ thành thật, hết lần này đến lần khác, không chút phiền hà mà trả lời em rằng, phải, anh yêu em. Bao nhiêu năm qua, chưa từng ngừng lại."
28.
Mẹ kiếp lý trí.
Tôi nhìn Phó Thẩm Chu, khẽ nói: "Qua đây."
"...?" Anh bước tới gần.
Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, để nhịp tim phập phồng lo lắng của anh áp sát vào tôi, rồi hôn lên môi anh.
Hơi thở quấn quýt, hương rượu lan tỏa.
Chúng tôi lảo đảo, vừa ôm hôn vừa đẩy cửa bước vào.
Khi chúng tôi cùng ngã xuống chiếc giường tre, Phó Thẩm Chu tạm thời dứt ra khỏi nụ hôn cuồng nhiệt đến ngạt thở.
Anh hỏi: "Anh là ai?"
"Phó Thẩm Chu."
"Em say rồi à?"
"Chắc vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
......
Tôi bực bội vén áo sơ mi của anh lên, c.ắ.n một dấu răng lên n.g.ự.c anh: "Sao anh lắm lời thế?!"
Phó Thẩm Chu "suýt" một tiếng, vừa hôn lại tôi, vừa đưa tay mò mẫm thứ gì đó trên tủ đầu giường.
Giọng anh mang ý cười, nói úp mở: "Để anh tìm xem, ông chủ nói phòng nào cũng có chuẩn bị."
"Uống t.h.u.ố.c không tốt, em đừng vội."
Ngọn lửa nóng bỏng “xoẹt” một cái bùng lên trong tôi. Ngay sau đó lại kéo tôi chìm vào vực sâu đầy cám dỗ.
Một đêm hoang đường.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tay Phó Thẩm Chu vẫn đang đan c.h.ặ.t vào tay tôi.
Tôi hoảng loạn nhớ lại chuyện tối qua, càng nghĩ càng thấy tuyệt vọng.
Điều tuyệt vọng nhất không phải là mình mất trí nhớ tạm thời, mà là mình nhớ rõ mồn một, thậm chí thật ra không say lắm.
Tôi đúng là tra nữ mà…
Tôi cẩn thận rút tay ra, Phó Thẩm Chu chỉ cau mày rồi lại ngủ say.
Tốt quá rồi, anh vẫn giống hệt hồi đại học, lúc ngủ dậy thường hay cáu kỉnh.
Tôi rón rén mặc quần áo, xách đồ lên, quay người bỏ chạy.
Tra nữ thì tra nữ vậy, còn hơn là phải đối mặt với một Phó Thẩm Chu tỉnh dậy liền đòi danh phận.
Tôi bắt taxi, xách hành lý đi thẳng một mạch ra sân bay.
May mà hôm qua Hà Cứu nói với tôi đoàn phim hôm nay phải đến Ấn Thành quay cảnh biển, đã đặt vé máy bay cho tôi rồi.
Lúc máy bay hạ cánh, Tạ Tố Diệu vậy mà lại giơ bảng đứng đợi tôi ở sân bay.
Cậy mình chưa ra mắt, cô ấy còn chẳng thèm đeo khẩu trang, giơ tấm bảng to đùng, thấy tôi thì nhảy nhót hét lên: "Chị Khúc nhìn bên này!"
Tôi đẩy va li, hơi ngạc nhiên: "Sao em lại đến đây? Đoàn phim không có cảnh quay của em à?"
"Hì hì." Tạ Tố Diệu đảo mắt tinh nghịch, "Phó tổng bảo đạo diễn Hà cho em nghỉ phép, còn đặc biệt nhờ người báo số hiệu chuyến bay của chị cho em."
Một cảm giác xấu hổ ập đến.
Tôi che nửa mặt, đẩy lưng Tạ Tố Diệu: "Đi thôi, đi thôi! Về đoàn phim!"
29.
momo: [Gương vỡ lại lành hình như cũng ngon phết.]
Tôi chống cằm, xem các bình luận ngày càng nhiều trên Tiểu Hồng Thư.
Những nghi ngờ nói tôi câu view, lập tài khoản clone, bịa chuyện dần dần chìm xuống.
Cuối cùng, một bình luận được đẩy lên hàng đầu.
Mỹ nữ tráng sĩ: [Tôi rất thích một câu thoại trong Gossip Girl. Nếu hai người đã định sẵn là của nhau, họ nhất định sẽ tìm được đường quay về bên nhau.] Lượt thích: 1.5 vạn.
Lúc tôi đang miên man suy nghĩ thì Tạ Tố Diệu dùng tài khoản fan cấp 10 trên Weibo của cô ấy gửi tin nhắn riêng cho tôi.
Fan girl nhỏ của Lan Ngạn: [Chị Khúc, trước đây chị từng hỏi em rằng, với tư cách là độc giả thì em muốn đọc câu chuyện như thế nào. Em đã suy nghĩ rất lâu, từ góc độ cá nhân em mà nói, em muốn đọc phần tiếp theo của "Ngọn Hải Đăng Câm Lặng".]
====================