Triều Dâng Muộn Màng

Chương 6



 

 

"Từ trước đến nay chỉ có Phó Thẩm Chu tôi vứt bỏ đồ không cần, chứ chưa có ai dám đá tôi. Tôi cũng phải xả được cơn giận này chứ."

 

Anh cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, thì thầm: "Khúc Lan, đừng hòng nghĩ đến việc thoát khỏi tôi, chúng ta còn nhiều thời gian lắm."

 

11.

 

Sau khi Phó Thẩm Chu rời khỏi đoàn phim, đạo diễn Thẩm lập tức tập hợp toàn bộ nhân viên lại để họp.

 

Ánh mắt ông ta như vô tình lướt qua chỗ tôi: "Phó tổng rất coi trọng dự án này của chúng ta. Thời gian trước cậu ấy bận đi công tác nên không đến được, nhưng sau này sẽ thường xuyên đến kiểm tra."

 

"Mọi người hãy xốc lại tinh thần, thể hiện phong thái của đoàn phim chúng ta."

 

"Cô Khúc, ba giờ chiều nay cô cùng thầy Trần và mọi người qua đây một chút, chúng ta sẽ thảo luận về việc điều chỉnh kịch bản phần sau."

 

Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lời.

 

Cuộc họp vừa kết thúc, bên ngoài đã vang lên tiếng reo hò.

 

"Trời nóng quá, Phó tổng mời mọi người ăn kem."

 

Tiểu Vân nhanh tay nhanh mắt giật lấy hai cây, nhét một cây cho tôi.

 

Tôi vốn không muốn nhận, nhưng nghĩ lại đây là đồ của Phó Thẩm Chu, mình ăn thêm một miếng là anh lỗ thêm một chút, thế là tôi c.ắ.n mạnh một miếng lớn, nhét thẳng vào miệng.

 

Ngụy Thiến Thiến vừa vặn đi ngang qua, trợ lý của cô ta ra vẻ vô tình nói: "Chị Thiến Thiến, Phó tổng đúng là tâm lý quá đi! Chị chỉ vừa nói một câu thấy trời hơi nóng, mà buổi chiều xe kem đã đến rồi."

 

Ngụy Thiến Thiến ra vẻ "trà xanh" che miệng cười: "Đừng nói bậy, Phó tổng là quan tâm đến mọi người, không phải chỉ vì mình chị đâu."

 

Trợ lý ra vẻ đã hiểu, gật đầu: "Chị Thiến Thiến, em sẽ giữ bí mật!"

 

Hai người họ vênh váo đi qua, hầu hết nhân viên đoàn phim đang nhận kem đều nghe thấy rõ mồn một.

 

Tiểu Vân liếc mắt: "Nhìn cô ta diễn kìa."

 

"Đừng đắc tội với cô ta." Tôi thở dài, "Cô ta và Phó Thẩm Chu chắc là thật rồi."

 

Tiểu Vân không tin: "Không thể nào! Phó tổng ký hợp đồng là vì cô mà, hôm bữa tiệc đó, ánh mắt Phó tổng nhìn cô, tôi nhìn rõ mồn một!"

 

Tôi cười khổ: "Tình cảnh của tôi ở đoàn phim thế nào, đâu phải cậu không biết."

 

"Haizz... Lan Lan cô tốt như vậy, chỉ là hơi lạnh lùng một chút. Nếu không phải tại Ngụy Thiến Thiến, cô ở chung với mọi người lâu chắc chắn sẽ rất hòa hợp."

 

Anh ấy nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, rồi hỏi nhỏ: "Vậy cô và Phó tổng... rốt cuộc là quan hệ gì?"

 

Tôi nuốt miếng kem cuối cùng xuống, cảm giác lạnh buốt từ cổ họng chạy thẳng xuống dạ dày.

 

Đã từng có lúc Phó Thẩm Chu giám sát rất nghiêm ngặt việc ăn uống của tôi mỗi khi đến kỳ sinh lý, đặc biệt là vào mùa hè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi sợ nóng nhất, điều hòa ở giảng đường lớn của trường gần như vô dụng. Tôi cậy mình còn trẻ, dù đang trong kỳ kinh nguyệt vẫn lén ăn kem, uống đồ lạnh.

 

Kết quả là bị Phó Thẩm Chu bắt gặp. Anh vừa tức vừa cười nhắc nhở tôi: "Quên lúc em đau bụng đến mức cấu vào tay anh rồi à?"

 

Anh cúi đầu, ăn hết cây kem vừa bóc dở trong hai ba miếng. Ngay lúc tôi đang tức đến giậm chân, anh đột nhiên cúi xuống hôn tôi.

 

"Nếm tạm mùi vị thế này thôi nhé."

 

Hơi thở ngọt ngào của kem sữa hòa cùng cảm giác mát lạnh lập tức tràn ngập khoang mũi tôi.

 

Phó Thẩm Chu lùi lại một bước, trên gương mặt tuấn tú lạnh lùng ngày thường lúc này lại nở một nụ cười đắc ý: "So với vị dâu lần trước, vị nào ngon hơn?"

 

Tôi đột nhiên hoàn hồn, lạnh lùng trả lời Tiểu Vân: "Là mối quan hệ không có quan hệ gì cả."

 

12.

 

Suốt hai tuần sau đó, Phó Thẩm Chu quả nhiên dăm ba bữa lại xuất hiện ở đoàn phim, đúng như lời đạo diễn Thẩm đã nói. Những chiếc xe đồ ăn vặt đủ loại cũng thỉnh thoảng xuất hiện. Cả đoàn phim đều đang đồn rằng Phó Thẩm Chu đang theo đuổi Ngụy Thiến Thiến.

 

Mà Ngụy Thiến Thiến, có lẽ là không muốn để lại ấn tượng xấu với Phó Thẩm Chu, nên cũng bớt gây chuyện.

 

Không biết có phải Phó Thẩm Chu đã nói gì đó hay không, mà đạo diễn Thẩm bắt đầu gọi tôi tham gia vào mọi buổi thảo luận sửa kịch bản.

 

Tôi cố gắng tiếp thu kinh nghiệm chuyển thể từ các biên kịch kỳ cựu, để thể hiện thể hiện trách nhiệm với đứa con tinh thần của mình.

 

Hôm nay, Ngụy Thiến Thiến và nam chính Tống Quán đều hoàn thành cảnh quay khá tốt. Đạo diễn Thẩm vừa hô "Cắt" liền vỗ tay: "Tối nay Phó tổng mời, mọi người thu dọn đồ đạc rồi tập trung ở nhà hàng nhé."

 

Mọi người reo hò ầm ĩ, chạy đi thu dọn đạo cụ và hiện trường.

 

Khi đa số mọi người đã lần lượt rời đi, tôi cũng vừa thu dọn xong đồ đạc của mình. Đột nhiên, có người kéo tay tôi: "Cô Khúc! Xin cô giúp một tay!"

 

Tôi đứng lại, cố gắng lục tìm trong trí nhớ gương mặt có vẻ xa lạ này: "Bên tổ đạo cụ... Tiểu Tào?"

 

Cô gái tóc ngắn gật đầu lia lịa: "Người trong tổ tôi về hết rồi, nhưng tôi vừa phát hiện còn mấy món đạo cụ chưa khóa lại. Một mình tôi không bê nổi…”

 

Đến nhà hàng muộn một chút thì sẽ gặp Phó Thẩm Chu muộn một chút.

 

Nghĩ đến đây, tôi gật đầu: "Ở đâu? Đi thôi, tôi bê cùng cô."

 

Tiểu Tào rối rít cảm ơn.

 

Chúng tôi cùng nhau chuyển đạo cụ vào kho. Lúc này, Tiểu Tào như nhớ ra điều gì: "Tôi đi kiểm tra một chút, cô Khúc, cô ở đây nghỉ ngơi đi."

 

Cô ta chạy đi, ngay sau đó, cửa kho đóng sập lại.

 

Tôi đưa tay tìm điện thoại nhưng không thấy đâu, chợt nhớ ra lúc nãy chuyển đồ, Tiểu Tào đã ân cần nói: "Cô Khúc, tôi giúp cô cất điện thoại vào túi tôi nhé, chứ lỡ va đập hay rơi vỡ thì không hay."

 

 

====================