Triều Dâng Muộn Màng

Chương 7



 

 

Trong lòng dấy lên một tia bất an, tôi bước đến cửa, giật mạnh mấy cái, chỉ nghe thấy tiếng ổ khóa va vào nhau vang vọng.

 

Không mở được, cửa bị khóa rồi.

 

Tôi cao giọng gọi: "Có ai ở ngoài không?"

 

Nhưng bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh. Lúc nãy khi chuyển đồ, mọi người đã lục tục ra về. Bây giờ, có lẽ cả phim trường rộng lớn chỉ còn lại mình tôi.

 

Tôi tìm đại một tấm đệm, ngồi phịch xuống, dựa vào cái hòm đạo cụ cứng ngắc. Không cần nghĩ cũng biết, Tiểu Tào làm vậy chắc chắn là do Ngụy Thiến Thiến xúi giục.

 

Nhưng Ngụy Thiến Thiến làm vậy là vì cái gì?

 

Cô ta biết tôi là bạn gái cũ của Phó Thẩm Chu, nên với tư cách là người mới, muốn dạy dỗ người cũ một bài học?

 

Tôi không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.

 

Phó Thẩm Chu đúng là đồ sao chổi, kể từ khi anh xuất hiện trở lại trong thế giới của tôi, tôi chưa từng gặp được chuyện gì tốt đẹp.

 

13.

 

Tôi duỗi tay duỗi chân, suy nghĩ bắt đầu lan man.

 

Tôi cũng coi như có kinh nghiệm, chẳng qua là bị nhốt một đêm không có điện thoại. Trời đang nóng, buổi tối cũng sẽ không lạnh đến mức không chịu được. Ở đây có nước uống, có nhà vệ sinh, một đêm cũng không phải là quá khó để chịu đựng.

 

Chỉ là không biết có ai phát hiện tôi không có mặt ở bữa tiệc, rồi quay lại cứu tôi không?

 

Rất lâu, rất lâu về trước, cũng đã từng có người đến cứu tôi.

 

Hồi lớp 7, tôi vẫn còn sống cùng với ba. Trẻ con là loài sinh vật biết nhìn sắc mặt người khác nhất, chúng dễ dàng nhận ra ai là người dễ bị bắt nạt nhất trong đám đông.

 

Đương nhiên, tôi, một đứa chưa bao giờ có phụ huynh đưa đón, đã trở thành mục tiêu.

 

Từ việc nhét rác vào hộc bàn, chúng nâng cấp lên thành nhốt tôi trong nhà vệ sinh sau khi tan học.

 

Khi đó, tôi ôm gối ngồi xổm trong góc, hy vọng ba sẽ đến trường tìm tôi. Nhưng rất muộn, rất muộn, đợi đến khi sao trời cũng sắp đi ngủ. Ngoài cửa truyền đến giọng nói của một người: "Này, bên trong có ai không?"

 

Người đó là Phó Thẩm Chu.

 

Sau này, tôi được bà ngoại đón về quê, rồi tiếp tục học hành thi cử ở đó. Mãi đến khi nhập học đại học, tôi nhìn thấy đại diện sinh viên mới đang phát biểu trên sân khấu, mới bàng hoàng như tỉnh mộng.

 

Tôi đã dùng hết tất cả can đảm của mình, đè nén lại những chiếc gai nhọn đã quen xù lên, bước đến trước mặt anh: "Phó Thẩm Chu, tôi là Khúc Lan."

 

Tôi chìm vào giấc ngủ trong dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung.

 

Không biết qua bao lâu, một mùi khét lẹt như con d.a.o găm sắc bén x.é to.ạc giấc mơ của tôi.

 

Tôi đột nhiên mở bừng mắt, phát hiện khói trắng xám đang len lỏi qua khe cửa kho.

 

Bên cạnh là kho số hai, nơi cất giữ các thiết bị t.h.u.ố.c nổ cần dùng khi quay cảnh đặc cảnh hiện đại.

 

Tim tôi thắt lại, tôi lao đến giật cửa kho, nhưng lại bị nhiệt độ nóng bỏng làm phỏng tay, không nhịn được mà ho sặc sụa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khói bên ngoài ngày càng nhiều, nhiệt độ xung quanh cũng không ngừng tăng lên.

 

Tôi vội lấy một miếng vải thấm ướt bịt mũi miệng, dựa vào góc tường.

 

Đây không phải là lần tôi ở gần t.ử thần nhất, nên kỳ lạ là, tôi rất bình tĩnh.

 

Tiếng ù tai đột ngột ập đến.

 

Thế giới bên ngoài kho hàng như cách tôi qua một lớp sương mù. Hình như tôi nghe thấy có thứ gì đó đổ sập xuống, một tiếng rất nặng nề.

 

Trong làn khói mù mịt, cánh cửa bị ai đó dùng chân đạp tung ra.

 

Tôi nhếch môi cười. Sao lúc sắp c.h.ế.t rồi mà vẫn còn ảo tưởng có người hết lần này đến lần khác trở thành vị cứu tinh của mình?

 

Tất cả âm thanh đều bị thu hẹp lại thành một âm điệu ch.ói tai, liên tục đè nén nhịp tim.

 

Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là ánh mắt hoảng loạn của Phó Thẩm Chu.

 

Trong tiếng rít như dòng điện không bao giờ ngừng, tôi nghe thấy anh khàn giọng gào lên: "Khúc Lan, tỉnh lại!"

 

"Em tỉnh lại cho tôi! Xe cứu thương ở ngay bên ngoài! Mở mắt ra nhìn tôi!"

 

Tiếng nức nở nhẹ như mây khói: "Cầu xin em, đừng ngủ."

 

14.

 

"...Tôi nhớ trước đây đã nhắc nhở cô Ngụy rồi, đây không phải là Diệu Truyền, không ai nuông chiều cô đâu."

 

Giọng nói của Phó Thẩm Chu xuyên qua lớp sương mù truyền đến tai tôi.

 

Tôi thở dốc, cố gắng xác định vị trí của anh. Dường như cách một cánh cửa, lại dường như ở ngay bên cạnh.

 

"Xem ra, cô Ngụy vẫn chưa hiểu lời tôi nói. Vậy tôi sẽ nói rõ ràng thêm một lần nữa."

 

"Ở cương vị nào mà không làm tốt việc ở cương vị đó, cùng lắm chỉ là đồ ngu. Nhưng nếu đã vừa ngu vừa ác, vậy thì đừng trách tôi không nể mặt chú của cô."

 

Giọng Phó Thẩm Chu ngày càng rõ ràng, lạnh lẽo như được tôi luyện qua băng giá.

 

Tôi dùng chút lý trí còn sót lại để nhận ra câu nói quen thuộc này xuất phát từ đâu.

 

Hóa ra hôm đó ở phòng nghỉ, những lời này của anh là nói cho Ngụy Thiến Thiến nghe.

 

Tôi gắng gượng mở mắt ra. Căn phòng bệnh trắng toát đập vào mắt tôi, cửa phòng hé mở một khe, Phó Thẩm Chu đang đứng quay lưng về phía tôi.

 

Bóng lưng anh thẳng tắp, chiếc áo sơ mi đen toát lên khí chất lạnh lùng nghiêm nghị. Còn Ngụy Thiến Thiến đứng trước mặt anh rõ ràng đã có chút không trụ vững nổi.

 

Cô ta đưa tay định níu lấy Phó Thẩm Chu, nhưng bị anh lạnh lùng né tránh. Cô ta chỉ có thể mang theo giọng nức nở cất lời: "Phó tổng, tôi thật sự không cố ý. Tôi chỉ muốn dạy dỗ Khúc Lan một chút thôi, tôi cũng không ngờ kho bên cạnh lại đột nhiên bốc cháy."

 

Phó Thẩm Chu thong thả xắn tay áo lên: "Những lời này cô giữ lại mà nói với cảnh sát đi. Cô Ngụy, mời đi cho, không tiễn."

 

Tiếng khóc lóc xa dần, tôi bất giác nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng bước chân từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại bên cạnh giường bệnh.

 

 

====================