Triều Dâng Muộn Màng

Chương 9



 

Sắc mặt Phó Thẩm Chu lạnh như băng: "Khúc Lan, giúp tôi nhấn chuông y tá ở đầu giường."

 

Tôi khó hiểu nhìn anh.

 

Người này có bệnh à? Kể từ lúc Chu Mộ Xuyên xuất hiện, anh cứ nói năng kỳ quặc.

 

Anh thong thả xắn tay áo sơ mi đen lên đến khuỷu tay, để lộ ra lớp gạc trắng bên dưới.

 

Đây là bị thương lúc cứu mình?

 

Phó Thẩm Chu lặp lại chiêu cũ, đi đến bên giường, nghiêng người qua tôi để nhấn chuông gọi y tá.

 

Chóp mũi tôi lướt qua chiếc áo sơ mi đen của anh, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c mát lạnh, xen lẫn một chút mùi m.á.u hơi tanh.

 

Chu Mộ Xuyên thấy bộ dạng tự nhiên như không có ai của anh, sắc mặt càng thêm khó coi: "Anh Phó, hay là anh tự mình đến phòng y tá đi, ở đây làm phiền Tiểu Lan cũng không thích hợp lắm."

 

"Sao anh Chu lại nghĩ rằng tôi ở đây, là làm phiền Khúc Lan nhỉ?"

 

Phó Thẩm Chu mỉa mai một cách đặc biệt: "Tôi và anh đâu có giống nhau."

 

Chu Mộ Xuyên tức quá hóa cười: "Danh tiếng của anh Phó trên thương trường, cũng là nhờ mặt dày mà có được hay sao?"

 

"Biết đâu được." Phó Thẩm Chu nhếch môi, "Anh Chu không có tiếng tăm gì trong ngành, lẽ nào là vì coi nhẹ danh lợi?"

 

Hai người đàn ông đang lời qua tiếng lại thì cô y tá gõ cửa bước vào.

 

"Anh Phó, vết thương này không thể cọ xát thêm nữa. Vết bỏng vốn đã không dễ lành, anh mà cứ không chú ý như vậy, đến lúc đó sẽ để lại sẹo đấy."

 

Cô y tá vừa xử lý vết thương cho anh, vừa răn dạy.

 

Lúc này tôi mới nhìn rõ vết thương của Phó Thẩm Chu.

 

Trên cánh tay trắng trẻo có một vết sẹo dài chừng tám centimet, bị lửa đốt nên phồng rộp. Lúc xử lý đã bị chọc vỡ, để lại lớp vảy màu vàng nhạt, trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ.

 

Mà ở góc độ này... nó càng giống như vết thương để lại khi cố bảo vệ người trong lòng, giơ tay ra đỡ vật đang cháy rơi xuống.

 

Tâm trạng tôi phức tạp, đành phải quay mặt đi, không dám nhìn nữa.

 

Phó Thẩm Chu đứng bên cạnh tôi, không hề rên lên một tiếng đau đớn nào.

 

Ngược lại, sau khi thấy biểu cảm của tôi, anh còn vui vẻ thở dài một tiếng: "Đồ vô lương tâm."

 

17.

 

Vết thương trên cánh tay Phó Thẩm Chu đã dọa cho tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi Phó Thẩm Chu băng bó xong, sự công kích của Chu Mộ Xuyên đã dịu xuống. Anh ấy nhìn Phó Thẩm Chu một lúc lâu, rồi khẽ mỉm cười: "Anh Phó, chúng ta ra ngoài nói chuyện chút nhé? Biên tập Vu đến tìm Tiểu Lan, là có chuyện quan trọng cần bàn."

 

Phó Thẩm Chu gật đầu đồng ý.

 

Chứng kiến màn đấu khẩu kỳ lạ vừa rồi, chị Vu Tuyết tỏ ra vô cùng lúng túng. Chị ấy len lén liếc nhìn hai người đàn ông vừa bước ra ngoài, gượng gạo nói đùa một câu "cũng náo nhiệt thật" rồi im bặt.

 

"Chị Vu Tuyết, chị cứ nói đi, không sao đâu."

 

Vẻ mặt chị ấy có chút bất an: "Lan Lan, bản thỏa thuận chị gửi em hôm kia, em xem chưa?"

 

Tôi nhìn vẻ mặt của chị, gật đầu.

 

Ban đầu, 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng' nổi đình nổi đám, hợp đồng tôi ký với trang web là hợp đồng cấp A. Nhưng bốn năm sau, hợp đồng sắp hết hạn, vì mấy năm nay tôi không thể cho ra đời tác phẩm nào đình đám như 'Ngọn Hải Đăng Câm Lặng' nữa, nên bản hợp đồng mới chị Vu Tuyết gửi cho tôi đã bị hạ xuống cấp C.

 

Chị Vu Tuyết nói nhỏ: "Lẽ ra sau chuyện vừa rồi, chị không nên làm phiền em vào lúc này, nhưng… Cuộc thi Tinh Mộng sắp bắt đầu rồi, chị đã thương lượng với cấp trên, nếu lần này em có thể giành được top 3 trong Tinh Mộng, hợp đồng có thể duy trì cấp A.”

 

"Lan Lan, chị biết nửa năm nay em không có linh cảm, nhưng chị vẫn luôn tin tưởng vào thực lực của em. Đây là cơ hội tốt nhất chị có thể giành được cho em rồi."

 

Tôi hiểu ý của chị Vu Tuyết. Ban đầu, chính chị ấy là người đã đứng ra bảo lãnh để ký hợp đồng cấp A với tôi. Thành tích bốn năm nay của tôi càng ngày càng lẹt đẹt, áp lực mà chị ấy phải gánh chịu cũng không nhỏ.

 

Tôi do dự một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu: "Được, em sẽ tham gia."

 

Chị Vu Tuyết nở nụ cười: "Tinh Mộng bắt đầu vào tháng sau, kéo dài ba tháng. Lát nữa, chị sẽ gửi thông tin các tác giả khác đăng ký tham gia cho em xem. Không vội, em cứ dưỡng bệnh cho tốt đã.”

 

"Cái cậu Phó tổng này có phải là khắc em không vậy? Ở trong đoàn phim của cậu ta mà cũng gặp phải chuyện xúi quẩy thế này. Đợi em khỏe rồi, chị dắt em đi chùa bái Phật."

 

Chị Vu Tuyết ghé vào tai tôi thì thầm: "Mà cái cậu Phó tổng này, chắc là nhỏ hơn chị vài tuổi, nhưng khí chất mạnh quá, chị nhìn mà thấy run. Vẫn là Chu Mộ Xuyên tốt hơn, vừa dịu dàng lại vừa chu đáo."

 

Lời nói vừa dứt, Chu Mộ Xuyên đã lịch sự gõ cửa: "Tiểu Lan, hai người nói chuyện xong chưa?"

 

Má tôi lập tức nóng bừng lên vì vừa bực vừa xấu hổ: "Đàn anh."

 

"Ngày mai, anh có một buổi hội thảo học thuật ở Vân Thành, nên lát nữa phải đi rồi." Anh ấy cười áy náy, "Tiểu Lan, còn nhớ lời anh nói trước đây không?"

 

Bất chấp ánh mắt lạnh lùng của Phó Thẩm Chu đang dõi theo từ phía sau, Chu Mộ Xuyên giơ điện thoại lên, "Có gì cần giúp đỡ, cứ tìm anh bất cứ lúc nào."

 

18.

 

Hai tiếng đồng hồ hỗn loạn sau khi tỉnh dậy cuối cùng cũng trôi qua.

 

Khi trong phòng chỉ còn lại mình Phó Thẩm Chu, tôi mới cảm thấy có gì đó không đúng.

 

Phó Thẩm Chu đưa cho tôi miếng táo đã gọt sẵn, nói: "Ngày mai cảnh sát sẽ đến lấy lời khai, cô cứ nói đúng sự thật là được."

 

 

====================