Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 231: Đắc thắng



Lần đầu tiên đại pháo ra mắt trên chiến trường, không chỉ làm nổ tung tường cao phòng thủ của pháo đài, mà còn phá vỡ phòng tuyến tâm lý của quân thủ thành ải Thái Thanh.

Trên chiến trường, sĩ khí và ý chí chiến đấu của quân đội thường có thể ảnh hưởng đến sự thành bại của một trận chiến.

Sự sụp đổ của tường thành ở cấp độ vật lý không đáng sợ, một khi bức tường thành trong lòng bị đánh bại, quân tâm tan rã thì ngày thất bại cũng không còn xa.

Khi quân Ngụy xông vào pháo đài, quân thủ thành bên trong lúc đầu còn dũng cảm chống cự. Nhưng khi đội quân áo đen đeo mặt nạ quỷ, tay cầm vũ khí sắc nhọn, vừa giết người vừa phát ra tiếng cười quái dị tràn vào ngày càng nhiều, phòng tuyến tâm lý của quân thủ thành càng thêm tan vỡ. Không lâu sau, những đội ngũ chống cự này kẻ thì chạy trốn, người thì tan rã, hoặc dứt khoát vứt bỏ giáo giáp, quỳ xuống đầu hàng.

Cảm xúc của Tạ Phong lúc này vừa dâng trào lại vừa mông lung.

Trận chiến giành cửa ải này, hắn vốn tưởng rằng sẽ rất khó khăn, thậm chí thương vong thảm khốc, ngay cả bản thân hắn cũng đã chuẩn bị tinh thần bị thương hoặc mất mạng. Nhưng không ngờ lại biến thành tình huống như bây giờ.

Khi Nhiếp Phong ra lệnh tấn công, hắn là một trong những người đầu tiên dẫn quân xông vào pháo đài.

Hắn vốn muốn xông pha trận mạc, giành lấy thủ cấp, lập công trạng đầu. Không ngờ đội quân áo đen này xông còn nhanh hơn cả hắn, vác vũ khí, bước đi như bay, chớp mắt đã vượt qua đội ngũ của hắn.

Tạ Phong lần đầu tiên nhìn thấy một đội quân anh dũng vô song như vậy.

Khi họ la hét xông về phía kẻ địch, hoàn toàn là một trạng thái điên cuồng bất chấp tất cả, đôi khi thậm chí còn vô tình làm bị thương đồng đội.

Tạ Phong vừa trải qua một tình huống tương tự.

Bởi vì trong lúc hắn đang một đối hai với quân địch thì đã cản đường tiến lên của một binh sĩ áo đen nào đó, đối phương trực tiếp đẩy hắn ra, sau đó nhanh nhẹn bắn hai mũi tên, bắn gục cả hai kẻ địch xuống đất, quay đầu lại buông một câu "Ngươi không được thì đừng cản đường chứ", nói xong liền xông vào tường trong, biến mất.

Tạ Phong lúc đó ngây người một lúc, từ khi sống đến nay, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn một cách vô lễ như vậy.

Nhưng kỳ lạ là hắn lại không hề có cảm xúc tức giận, ngược lại trong lòng còn thầm kính phục. Đội quân áo đen này quả nhiên ai nấy đều là người trọng tình trọng nghĩa, là những chiến binh hung mãnh, bất kể võ nghệ hay lòng can đảm, đều có thể coi là hình mẫu quân nhân.

Có lẽ, một tân binh trên chiến trường như hắn nên noi theo họ.

Đang cảm thán như vậy, bên phải đột nhiên truyền đến một tiếng phàn nàn hậm hực lại bất lực: "A a a, lại một đám đầu hàng..."

Hắn quay đầu nhìn lại, thì ra là hai binh sĩ áo đen đã chế ngự được vài lính thủ thành bên địch, vừa giơ dao lên định xuống tay giết thì những kẻ địch đó đều mặt mày tái mét buông vũ khí, quỳ xuống đầu hàng.

Hai binh sĩ áo đen thấy vậy bứt rứt gãi đầu gãi tai, rõ ràng là không muốn mất đi chiến công khó khăn lắm mới có được, nhưng cuối cùng họ vẫn từ bỏ việc giết kẻ đầu hàng, vừa chửi bới vừa lấy dây thừng ra trói những tù binh này lại.

Không hiểu vì sao, nhìn cảnh tượng này, trong lòng Tạ Phong chợt dâng lên một sự cảm động khó tả.

Đối với kẻ địch thì quyết đoán giết chóc, nhưng lại đầy giới hạn, không giết những người đã từ bỏ tôn nghiêm đấu tranh để sống sót. Đây không chỉ là hành động của quân nhân, mà còn là nghĩa khí của hiệp sĩ!

Đột nhiên, trong lòng Tạ Phong lại bùng cháy lên sự nhiệt huyết của những năm tháng quyết định theo võ.

Hắn nắm chặt vũ khí, hít một hơi thật sâu, ôm lấy sự cảm ngộ từ U Linh Quân, bước chân về phía tháp canh trung tâm.

Phía sau, hai binh sĩ áo đen hoàn toàn không biết hành động của mình đã khiến một NPC tìm lại được sơ tâm, vừa trói tù binh vừa không ngừng lẩm bẩm phàn nàn.

"Các ngươi không thể ý chí kiên định một chút sao? Nói đầu hàng là đầu hàng, hại điểm tích lũy của ông đây đến tay rồi lại tan tành."

"Thật cạn con mẹ nó lời với cái quy tắc này, chớp mắt tên đỏ biến thành tên vàng, cực khổ nửa ngày đều vô ích."

"May mà thu phục tù binh cũng lấy được chút kinh nghiệm..."

"Nhanh lên đi, đừng để lát nữa quái bị bọn họ cày hết, ta còn muốn dựa vào chiến công này để thăng cấp nữa!"

*

Vì quân thủ thành mất đi ý chí kháng cự, còn U Linh Quân đã nhịn lâu ngày lại đặc biệt hung mãnh, trận chiến quy mô không nhỏ này cuối cùng chỉ kéo dài ba giờ đồng hồ đã kết thúc.

Trong quá trình chiến đấu, không thiếu kẻ địch trốn thoát khỏi pháo đài, chạy vào rừng núi gần đó. Nhưng Tạ Phong và Nhiếp Phong đều không phái người đi truy đuổi, nhiệm vụ hàng đầu của họ là chiếm lĩnh cửa ải trước khi viện binh địch đến, việc tiêu diệt địch binh không quá quan trọng.

Ngay sau khi chiến tranh kết thúc, viện binh địch xuất hiện trên quan đạo cách đó nghìn mét.

Lúc đó, quân Ngụy vẫn đang kiểm kê tù binh đầu hàng, nhốt họ vào kiến trúc trung tâm của pháo đài.

Trinh sát phụ trách canh gác phát hiện đội viện binh qua ống nhòm, lập tức báo cáo lên cấp trên. Nhiếp Phong lập tức ra lệnh, đặt năm khẩu pháo mãnh hổ lên tháp canh.

Dựa vào ống nhòm, Thần Cơ Doanh liên tục ước lượng và tính toán phương hướng và khoảng cách của địch quân. Ngay khi quân tiên phong vừa vào tầm bắn, hai quả đạn pháo liền oanh thẳng tới.

Những quả đạn pháo từ trên trời rơi xuống này hoàn toàn không có báo trước đối với đội viện binh đang vội vã chạy đến. Họ thậm chí còn không biết pháo đài đã bị đánh chiếm, trong lòng tin rằng pháo đài kiên cố đó ít nhất cũng có thể cầm cự được ba ngày dưới sự tấn công của đại quân.

Do đó, khi gặp phải cuộc tấn công đột ngột này, họ gần như hoàn toàn không phòng bị.

Vị tướng lĩnh dẫn đầu quân tiền phong là Ô Sí. Giây trước còn đang tập trung chuyên chú lên đường, giây sau, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn bên tai, cả người hắn bị hất tung khỏi ngựa, nửa bên người đau nhức không ngừng.

Ô Sí tinh thần hoảng hốt, trước mắt toàn là cát bụi bay lượn, không thể phán đoán được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe thấy tiếng ngựa hí và tiếng người gào thét mơ hồ trong tiếng ù tai ong ong.

Một lúc lâu sau, Ô Sí cảm nhận mình được đỡ dậy.

Hắn nhịn đau nhìn sang vai trái của mình, mới phát hiện cánh tay trái của mình từ khuỷu tay trở xuống đã mất, trên giáp của hắn toàn là máu thịt văng tung tóe.

Khối lượng máu thịt đó lớn đến mức hoàn toàn không phải nửa cánh tay của hắn có thể có được. Thế là hắn nheo mắt nhìn về phía trước, rồi thấy một cảnh tượng như ác mộng.

Thân binh của hắn nằm trong một hố đất sâu, nửa cái đầu bị nổ tung, óc chảy lênh láng, giáp trên người đầy những mảnh thịt vụn và vết thương như bị thiêu đốt.

Lần đầu tiên hắn thấy vết thương khủng khiếp như vậy. Đây không phải là vết thương mà dao kiếm hay cung tên có thể tạo ra. Không có loại dao nào có thể làm xương sọ cứng rắn của con người vỡ tan tành như thế này.

Ô Sí cảm thấy sợ hãi vô cùng, trong chốc lát quên cả cơn đau trên cơ thể.

Đội ngũ phía sau cũng truyền đến tiếng khóc than đau đớn, hắn quay đầu nhìn lại, mới phát hiện phía sau cũng chịu sự tấn công không rõ nguồn gốc.

"Vừa rồi, cái này... là vật gì? Là sao băng, hay là sét đánh?"

Có binh lính trong đội hỏi với vẻ kinh hoàng, họ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhưng thấy bầu trời trong xanh, hoàn toàn không giống sắp có sấm sét.

"Báo tướng quân, là địch quân tấn công!" Phía trước đột nhiên truyền đến một giọng nói.

Ô Sí quay đầu lại, chỉ thấy trinh sát mà hắn phái đi chạy về với vẻ mặt hoảng hốt, nói: "Tướng quân, pháo đài đã bị quân Ngụy chiếm lĩnh, hai đòn tấn công vừa rồi chính là từ quân Ngụy."

"Ngươi nói, cái này..." Ô Sí nhịn đau đớn kịch liệt, nhặt một viên chì từ dưới đất lên, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Là vũ khí do địch quân b*n r*?"

"Chính xác."

Ô Sí mồ hôi đầm đìa, ngẩng đầu nhìn về phía mái nhà nhô ra khỏi rừng cây phía xa, hít một hơi sâu nói: "Thông báo cho phía sau, rút lui trước, ta cần phải báo cáo tin tức này cho Đại Vương."

"Vâng."

*

"Bọn họ còn tiến lên nữa không?" Trên tháp canh, Nhiếp Phong hỏi thập trưởng Thần Cơ Doanh.

Thập trưởng đặt ống nhòm xuống, đáp: "Tạm thời rút lui rồi."

Nhiếp Phong nhún vai, khẽ hừ một tiếng, không ngạc nhiên với kết quả này.

Pháo mãnh hổ của họ không chỉ tiện lợi cho việc mang theo, thích hợp cho dã chiến, mà còn là một vũ khí hung hãn khi thủ thành.

"Chỗ này giao cho ngươi, địch quân dám tiến lại gần thì tiếp tục phóng pháo."

"Tuân lệnh."

*

Chiều tối cùng ngày, tình hình ảo Thái Thanh hoàn toàn ổn định, lẽ ra tiếp theo chỉ cần chờ đại quân đến là được, tuy nhiên đội Phi Ưng không chịu ngồi yên, vừa nghĩ đến nhiều quái đỏ đang đóng trại cách pháo đài không xa, lòng họ lại bồn chồn khó nhịn.

Cuối cùng sau vài lần thuyết phục, Nhiếp Phong cuối cùng cũng nhận được sự cho phép từ Bộ Kinh Vân. Phi Ưng Đội có thể xuất kích tấn công địch quân, nhưng phải chú ý chừng mực, quấy rối thì được, không được khiêu khích trực diện, tránh làm kẻ địch hoàn toàn tức giận.

Nhận được chỉ thị, Nhiếp Phong liền chia Phi Ưng Đội thành sáu tiểu đội, mỗi tiểu đội năm trăm người, lần lượt thay phiên nhau quấy rối địch quân.

Ban đầu chỉ muốn dựa vào việc đánh lén trại không thường xuyên, kiếm chút điểm tích lũy kinh nghiệm. Ai ngờ những binh địch này lại không chịu nổi sự quấy rối, mỗi lần bị đánh lén, lại rút lui một lần. Đợi đến sau khi đại quân đã đến nơi được mấy ngày, Khương Thư liền nhận được tin tình báo, địch quân đã rút về thành Phục Long.

Nghe tin này, Khương Thư vừa dở khóc dở cười.

Thực ra chỉ cần đánh chiếm ải Thái Thanh, con đường đến Phục Long không chỉ có một.

Cho dù hai vạn quân địch đó muốn ngăn cản, đối đầu với mười vạn đại quân và pháo đại tướng quân của họ, e rằng cũng không thể ngăn được.

Bây giờ thì hay rồi, địch quân đều bị người chơi đuổi về thành trì, con đường thì sạch sẽ hoàn toàn. Thậm chí ngay cả pháo đại tướng quân cũng không cần dùng đến. Nhưng cứ như vậy, việc công thành lại càng rắc rối hơn.

Thành trì với hai nghìn lính thủ thành và thành trì với hai vạn lính thủ thành, cấp độ phòng thủ không phải là một đẳng cấp.

Tối hôm đó, Khương Thư cùng các tướng lĩnh thương nghị kế hoạch chiến đấu và bố trí nhân sự tiếp theo trong trướng chính.

Cuộc thảo luận kéo dài gần hai giờ đồng hồ, khi kết thúc, trời đã tối đen.

Lư Thanh uống một ngụm trà nóng, thần thái hơi mệt mỏi mở lời: "Tin tức về pháo mãnh hổ, chắc chắn không lâu nữa sẽ truyền đến tai Sở Vương, không biết hắn sẽ phản ứng ra sao?"

Lời vừa dứt, trong trướng yên lặng một lúc, sau đó Bộ Kinh Vân lạnh nhạt mở lời: "Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn."

Ngón tay Khương Thư khẽ gõ lên mép bàn, trong đầu cũng đang suy nghĩ vấn đề này.

Có lẽ là trực giác của "cha" nhân vật chính, y luôn cảm thấy, Hình Tang thà chọn đối đầu trực diện, cũng sẽ không chịu trốn trong thành tường chờ bị tấn công.

Nhưng đây chỉ là một cảm giác của y, không có chứng cứ suy luận nào nên y cũng không nói ra.

Dù sao thì gián điệp được cài cắm ở thành Ô Liệt đã đủ toàn diện, đợi Hình Tang có hành động cụ thể, chuẩn bị đối phó cũng chưa muộn.

Nghĩ đến đây, Khương Thư giương mắt nói: "Trận chiến ải Thái Thanh kết thúc thuận lợi, chư vị đã vất vả rồi. Đặc biệt là Nhiếp tướng quân và Tạ hiệu úy, trận chiến này có thể nói là công lao cực lớn. Tiếp theo còn một trận chiến khó khăn nữa phải đánh, đêm nay mọi người nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai sẽ lên đường."

Nghe vậy, mọi người đều đứng dậy, chắp tay đáp "Vâng".