Trò Chơi Của Số Phận

Chương 11



Chu Nhược lao về phía ta, chưa đến nơi đã bị thị vệ mang đao khống chế. Ta bước qua tay nàng, đi về Mạnh Thanh Chu, để nàng nhìn rõ cảnh ta dịu dàng nũng nịu trong lòng hắn. Giết người tru tâm, không gì hơn thế.

“Đưa đến Hình bộ, hỏi bọn họ xem xử lý thế nào, ai không nghe, giết tại chỗ.”

Đợi Chu Nhược bị kéo đi, Mạnh Thanh Chu lười biếng dựa vai ta, cười: “Ngày thường chỉ cần đụng một cái là cắn người, sao hôm nay lại tự đưa tới cửa thế?”

Ta đẩy hắn ra, quay đứng dậy, hai tay chống lên tay vịn ghế thái sư, vây hắn vào giữa.“Ngươi đừng đắc ý, ta chỉ khoe khoang với nàng ta thôi. Ta là người có thù tất báo, lòng hẹp hòi lắm. Nếu có ai chọc ta, dù đuổi đến chân trời góc biển, ta cũng lột da rút xương, ăn tươi nuốt sống hắn.”

Vì danh sách buôn lậu vũ khí, Chu phủ trong một đêm sụp đổ. Toàn bộ việc làm ăn với người Hồ rơi vào tay Mạnh Thanh Chu. Mấy ngày nay, từng tốp “khách” ra vào quốc công phủ.

Tù trưởng người Hồ tính tình đa nghi, nhiều lần yêu cầu Mạnh Thanh Chu đến biên ải đích thân gặp hắn bàn chuyện hợp tác. Cuối cùng trước mùa thu, Mạnh Thanh Chu quyết định đi phía bắc. Ta vốn không muốn đi theo, nhưng hỏi một câu: “Phương Tất Hồi và muội muội của chàng, có phải sắp thành chuyện rồi không?”

Hắn thấy ta lo lắng, sợ ta gây chuyện nên nhất quyết đưa đi cùng. Mãi đến trước khi lên đường, ta vẫn nằm trên giường không chịu đi. Mạnh Thanh Chu không ép, trực tiếp bế ta lên xe, ôm vào lòng dỗ như trẻ ba tuổi.

“Cảnh đẹp ở biên ải, còn có nhiều quần áo đẹp, vàng bạc châu báu, nếu nàng không chọn, sẽ hối hận đấy. Sữa chua ở đó cũng ngon, nếu thích, ta sẽ sai người học cách làm về, nhưng nàng phải tự nếm xem hợp ý không.”

Hắn nào biết, ta theo Phương Tất Hồi chạy đông chạy tây, hai năm đi khắp thiên hạ. Ta không thích quần áo đẹp, cũng không thích vàng bạc châu báu. Ta chỉ thích chàng thiếu niên đã để lại ngụm nước cuối cùng cho ta uống, dùng hơi ấm ủ nóng bánh nướng cho ta.

Nửa tháng sau, từ kinh thành truyền tin, Phương Tất Hồi và Mạnh Khúc Oánh đã đính hôn. Nửa tháng sau nữa, hắn đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, không ai dám gần. Lúc nhận tin, ta đang nghỉ ngơi tại nhà một người bạn Mạnh Thanh Chu. Một đường đi này nói là du ngoạn sơn thủy nhưng Mạnh Thanh Chu luôn bận rộn. Hắn cùng nhóm người nói chuyện không xa, ta không nghe được nhưng nhìn hiểu.

Thật ra, hắn bận, ta còn bận hơn. Ta ghi nhớ chi tiết về việc Mạnh Thanh Chu thông đồng với giặc, buôn lậu vũ khí. Đồng bọn, sào huyệt, đường đi, thủ đoạn… Mỗi tối trước khi ngủ, ta đều ôn lại.

Cuối mùa thu, đoàn người đến biên ải. Mạnh Thanh Chu chơi với ta mấy ngày, còn mời thầy người Hồ dạy làm bánh Hồ. Hắn đến bếp khi ta mới chiên xong. Đĩa là đống bánh đen thui, hắn chê bai cầm lên: “Nàng muốn đầu độc ta à?”

Ta rút tay khỏi bột, giật lấy bánh, liếc hắn: “Muốn ăn thì ngươi còn chưa xứng.” Quay đi, bưng bát sữa chua dê đưa hắn: “Đây mới là của ngươi.”

Sắc mặt Mạnh Thanh Chu từ mây đen chuyển quang đãng, ăn hết bát sữa chua, nói phải ra ngoài gặp bạn. Ta cười: “Bạn nào? Thác Bạt?” Hắn đột ngột dừng, quay lại nhìn ta, há miệng nhưng không nói được. Ta đã bỏ vào sữa chua dê loại thuốc khiến người không nói, không cử động được.

Phương Tất Hồi và phó tướng Dương vào nhà, những người hầu bên cạnh Mạnh Thanh Chu đã bị dọn sạch. Hắn trơ mắt nhìn Phương Tất Hồi thay quần áo, lấy lệnh bài, đội nón che mặt hắn. Lần ám sát Thác Bạt này hung hiểm khó lường, ta có chút không nỡ cho Phương Tất Hồi đi mạo hiểm.