Trò Chơi Của Số Phận

Chương 12



Hắn nhặt chiếc bánh Hồ cháy đen cắn một miếng, khó ăn buồn cười. Dùng ngón tay lau nước mắt, xoa xoa tóc ta trêu: “Bữa tối có thể làm gì ra hồn không, để thưởng cho phu quân của nàng.” Ta hít mũi: “Nồi tiếp theo ra lò chắc chắn sẽ ngon.” Chàng nhất định phải bình an trở về, đích thân nếm thử.

Ta và Phương Tất Hồi từ đầu đã diễn kịch. Ta phụ trách thu phục Mạnh Thanh Chu, bên cạnh hắn moi tin. Hắn phụ trách đối phó Mạnh Khúc Oánh, lợi dụng nàng để được Mạnh quốc công trọng dụng, tự do ra vào Mạnh phủ, cùng ta phối hợp. Ta đọc khẩu hình Mạnh Thanh Chu, Phương Tất Hồi đọc khẩu hình ta. Mặc dù không nói chuyện, nhìn nhau từ xa cũng hiểu tất cả. Chúng ta nhận lệnh hoàng đế, trừ khử kẻ phản quốc.

Một đường đi lên phía bắc, nắm rõ quân bài tẩy Mạnh Thanh Chu, chỉ chờ thành công, rửa sạch oan khuất cho cha mẹ Phương Tất Hồi. Phương Tất Hồi vốn họ Lâm, cha là viên quan nhỏ, không hoài bão lớn, may là người thật thà, cuộc sống cũng mỹ mãn.

Một ngày, hắn lo lắng về phủ, dặn vợ con thu dọn hành lý. Hắn phát hiện phủ Mạnh quốc công tư thông kẻ địch, nếu ở lâu, mạng sống không còn. Đáng tiếc cả nhà chạy nửa đường thì sát thủ đuổi kịp, máu mười sáu người nhuộm đỏ rừng bạch dương. Phương Tất Hồi khi đó mới chín tuổi, bị dọa ngất. Khi tỉnh lại, phát hiện nằm bãi tha ma. Toàn thân đẫm máu, sát thủ tưởng hắn chết thật, kiểm tra sơ sài, để hắn may mắn trốn thoát.

Phương Tất Hồi cả đời từng làm ăn mày, bồi bàn, diễn trò tạp kỹ… Hắn theo quân lính đi càn quét giặc cướp, gặp ta dùng trâm đâm thủng cổ tên thổ phỉ già. Hắn nói, chỉ một cái liếc mắt đó, ngoài ta ra, không ai xứng với hắn.

Sau đó, ta cùng hắn từ nha dịch nhỏ, từng bước lên vị trí chỉ huy sứ. Những đau khổ, vết thương đã trải, khiến máu thịt hòa quyện, không tách rời.

Mạnh Thanh Chu đỏ ngầu mắt trừng ta. Ta cười tươi cởi áo ngoài, kéo áo trên vai xuống, để lộ bông hoa lựu đỏ thắm.“Thế tử gia không phải luôn muốn lột sạch ta sao, ngươi xem, bông hoa này đẹp không?”

Hắn tức giận công tâm, khóe miệng chảy máu. Hắn nhất định hận chết ta, cũng hận chết chính hắn. Dù Mạnh Loan Loan chỉ là quả hồng mềm, sao có thể bị xoay như chong chóng?

Nhưng hắn quên, giờ ta là Tùy Tân Ý. Là Tùy Tân Ý do Phương Tất Hồi dạy, có thù tất báo, sắc bén như dao.“Thua hắn, ngươi không oan.” Ngay cả ta còn không đấu lại, chút bản lĩnh Mạnh Thanh Chu, e chưa đủ nhét kẽ răng cho Phương Tất Hồi.

Ta bưng bánh Hồ đã làm xong, bước ra khỏi cửa, không thèm nhìn hắn thêm. Từ nay về sau, ta chỉ là Tùy Tân Ý, là Tùy Tân Ý của riêng Phương Tất Hồi. Phương Tất Hồi trừ gian thần, giết địch thủ. Việc người khác cả đời không làm được, hắn mất vài tháng làm hết.

Hoàng đế phong hắn Thiên Cơ hầu, hắn không khách sáo, nhận hết. Chỉ trong một đêm, kinh thành đổi khác. Một phủ quốc công sụp đổ, nhưng Thiên Cơ hầu lại xây cao lầu trên đất bằng. Mọi người nghĩ Phương Tất Hồi có dã tâm lớn, sẽ đi theo quyền thần, sớm muộn bị thánh thượng kiêng dè. Nhưng hắn đột nhiên từ quan, chỉ giữ tước vị, không dính chuyện xấu triều đình.

Ngày rời kinh thành, hắn đưa ta vào cung bái biệt bệ hạ. Ta có chút luyến tiếc những ngày hô phong hoán vũ, được tung hô.“Chúng ta không làm gì mà vẫn được tiền, bệ hạ thiệt thòi.”

Hắn thấy ta còn buồn, nhảy lên ngựa, kéo ta vào lòng:“Chúng ta đi gặp những kẻ trước đây bắt nạt, làm nhục nàng, bắt quỳ xuống gọi nàng là cô nãi nãi, được không?”

Giờ ta đã là phu nhân hầu phủ! Ta nghe xong phấn khởi, đầu không còn choáng, hơi thở cũng bình ổn. Phương Tất Hồi bị ta chọc cười, giơ roi quất mông ngựa.

“Cứ thế ngang nhiên mà đi sao?” Ta kinh ngạc.Hắn cười: “Cứ thế ngang nhiên mà đi.”