Trò Chơi Này Thực Sự Đứng Đắn Sao?

Chương 43: Thư Giãn Không Phải Thư Giãn



Thời gian khi lướt mạng trôi qua thật sự rất nhanh, hắn mới đọc thêm một vài bài viết nữa thì đã thấy Joy thông báo có xe đang đợi ở dưới sảnh tòa nhà. Bình An vội vàng tắt điện thoại, đeo lên túi xách cá nhân và vài món đồ công nghệ phục vụ sinh hoạt rồi hắn di chuyển ra cửa. Joy thì kéo theo một vali đồ và xách thêm hộp mũ trò chơi đi phía sau. Bề ngoài thì chỉ là một chuyến du lịch nhẹ nhàng nên hắn cũng không thể mang theo quá nhiều thứ, mà hắn cũng thực sự không cần thêm gì. Bình An ngoái nhìn lại ngôi nhà một cái rồi hít một hơi thật sâu, ánh mắt chất đầy sự mông lung và tiếc nuối, chừng một lát thì hắn lắc lắc đầu rồi mỉm cười nhẹ, di chuyển thẳng về thang máy. Hắn cảm giác đây sẽ là một chuyến đi dài, có thể sẽ rất dài...

Xuống sảnh tầng một thì hắn đã thấy có người dơ bảng tên Trần Bình An đứng đợi. Bình An hơi bất ngờ, người phía trước chính là người do bên công ty du lịch sắp xếp để đưa đón và phục vụ sinh hoạt cho hắn trong 1 tuần du lịch. Quả thực thật đáng cmn tiền.

Một cô gái cao khoảng 1m7 lại còn đi thêm giày cao gót khiến cho chiều cao càng thêm nổi bật. Trên người mặc một bộ đồng phục của công ty du lịch nhưng được thiết kế rất chỉnh chu, phối màu cũng vô cùng tốt. Váy không quá ngắn, ôm sát phần hông. Áo thì là loại vest công sở nhưng may cách điệu. Tóc búi gọn gàng, khuôn mặt trang điểm vừa phải nhưng Bình An vẫn thấy có chút kinh diễm.

Bình An nghĩ do hắn nhìn toàn lũ quái vật khủng khiếp trong game cả ngày nên bây giờ được gặp người bình thường lại có cảm giác được rửa mắt, hoặc cô gái đó thật sự đẹp.

Cô gái nhìn thấy Bình An thì nhanh chóng bước tới, đặc điểm của hắn cũng quá dễ nhận dạng rồi. Vừa tới gần cô đã cúi xuống chào rất lịch sự: “Tôi là Lucy, rất hân hạnh được phục vụ ngài trong chuyến đi này.”

Bình An thực sự chưa bao giờ chi nhiều tiền cho du lịch cao cấp nên cũng chưa được trải nghiệm phong cách này, hắn có chút không quen. Bình An mỉm cười đáp lại: “Cô cứ gọi tôi là Bình An được rồi, chúng ta khởi hành luôn chứ.”

Lucy mỉm cười rất tươi, cô gật đầu nhẹ rồi nói: “Chúng ta sẽ xuất phát ngay bây giờ, phiền Ngài di chuyển theo tôi.” Nói rồi cô quay người đi chậm về phía cửa.

Bình An cũng tiến theo sau, nhìn cái hông lắc qua lắc lại có nhịp điệu, đôi chân dài miên man bước đi ở phía trước có chút vui mắt, rất nhanh cả hai đã ra đến cửa. Hắn nhìn thấy chiếc xe sang trước mặt cũng có chút choáng váng. Cái quỷ gì? Có cần phô trương vậy không? Loại xe dài cả chục mét này hắn chỉ thấy trên phim. Ra gần tới xe thì cửa được mở ra, có một mặt phẳng tự động nhô ra rồi cố định lại dưới sàn. Bình An dễ dàng cho xe lăn của mình đi lên. Joy thì đem đồ của hắn mang để dưới cốp xe rồi quay đầu trở lại lên phòng.

Bình An nhìn ngó quanh khoang sau nơi hắn ngồi. Thật sự rất rộng rãi, có một hàng ghế da ngắn ở phía bên phải còn lại thì để trống. Cuối xe còn có thêm một khu vực hình như là tủ lạnh để đồ ăn và nước uống. Bình An nghĩ nếu hắn muốn có thẻ kéo giường ra đây nằm rất thỏa mái, cũng có thể tổ chức tiệc trên này được luôn. Thật quá xa xỉ rồi!

Dù tài sản lên tới cả chục triệu điểm tín dụng nhưng hắn không phải là người biết chi tiêu, chủ yếu chỉ quan tâm đồ ăn, thức uống, một chút đồ sưu tập về trò chơi. Tiền hắn tiêu nhiều nhất là nạp game, du lịch gần như không có. Mỗi năm hắn chỉ dành ra một tuần để đi biển, nơi mà năm đó cả gia đình hắn định tới nhưng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Hắn tới đó cũng chỉ dành phần lớn thời gian phơi nắng và ngắm biển rồi suy nghĩ mông lung.

Nên nói về ăn chơi xa xỉ thì hắn chính là một tên nhà quê chính hiệu. Bình An chọn một góc đẹp có thể nhìn ra cửa sổ để cố định bánh xe lại. Từ khu vực nhà hắn ra sân bay cũng chỉ mất chưa tới 1 giờ, Bình An không định ngủ hay làm gì khác. Ngày hôm nay tuy không đầy căng thẳng như hôm qua nhưng hắn vẫn phải dành cho mình một chút thời gian tĩnh lặng.

Đang suy nghĩ miên man thì Lucy bước lên xe, cô ngồi ở hàng ghế da rồi hơi ngả người sang phía hắn nói nhỏ: “Ngài có điều gì cần có thể nói với tôi, xe của chúng ta chuẩn bị khởi hành và dự kiến sau 50 phút nữa sẽ có mặt ở sân bay.”

Bình An ngửi thấy mùi nước hoa thoảng thoảng rất dễ chịu, hắn gật đầu nhẹ nhàng rồi cũng không nói gì, chỉ tiếp tục quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa kính xe.

Vài giây sau thì xe lăn bánh, cả đoạn đường hắn cũng không nói câu nào, âm thanh vang trên xe chỉ có của Lucy, thi thoảng cô sẽ nói nhỏ vào micro để cập nhật lộ trình cho bên phía công ty.

Đi được nửa đường thì hắn lại ngửi thấy mùi nước hoa đó đậm hơn. Lucy đang ngả về phía hắn rồi hỏi nhỏ: “Lộ trình còn cần một khoảng thời gian nữa, ngài có muốn thư giãn một chút không?”

Bình An có chút giật mình, tình huống này hơi nhạy cảm. Không thể chuyến du lịch chưa bắt đầu mà đã hoang dã như vậy chứ. Nghĩ vậy nhưng hắn không từ chối, dù gì cũng bỏ ra một mớ tiền rồi, không sử dụng cũng lãng phí.

Bình An gật nhẹ đầu, hắn đang định cho tay xuống kéo khóa quần thì thấy có một đôi tay mềm mại đặt lên vai hắn. Mẹ nó thư giãn ý là như thế này hả? Bình An rụt vội tay lại rồi ngả người ra sau.

Lucy hình như có thấy cử động của hắn, cô cũng không nói gì nhưng trên mặt đã không kìm được mà xuất hiện ý cười.

Tay nghề của Lucy rất tốt, cô xoa bóp hết cổ, vai, gáy lại đến xoa bóp phần đầu cho hắn. Vì chiếc xe lăn có thể ngả người ra sau nên Bình An cứ nằm lim dim tận hưởng.

Lúc massage đầu thì hắn cho phần lưng xe ngả hẳn ra để nằm cho thỏa mái, Lucy thì quỳ một chân xuống rồi lại tiếp tục công việc.

Đôi tay cô nhẹ nhàng khiến hắn có cảm giác thư giãn vô cùng, mũi hắn có khi còn ngửi được hương thơm từ lớp trang điểm trên mặt cô. Thật sự tình huống này hơi gây nên cho hắn kích thích, cậu em ở dưới cũng đang có dấu hiệu rục rịch rồi. Bình An chịu không nổi nên đành bảo cô dừng lại. Hắn ngồi nghiêm chỉnh rồi tiếp tục nhìn ra phía cửa.

Lucy cũng chỉ mỉm cười rồi lại quay về vị trí cũ, thi thoảng cô sẽ nhìn sang hắn như có điều suy nghĩ.