Trò Chơi Này Thực Sự Đứng Đắn Sao?

Chương 44: Chuyến Bay Xa Xỉ



Đi thêm một lúc rồi cũng đến sân bay, hắn dùng máy bay tư nhân cao cấp nên không phải đợi chờ quá lâu, được dẫn qua lối đi riêng, xử lý chưa đến 30 phút cả người và hành lý đã được đưa lên máy bay. Hắn còn nhìn thấy ở một phía khác, đám đông đang xếp hàng dài dằng dặc để đợi làm thủ tục. Có lẽ nhiều người cũng đánh hơi thấy mùi gì đó không ổn như Bình An, hắn thầm cảm thấy may mắn, hơn 200.000 điểm tín dụng tuy rất nhiều nhưng đổi lại được hắn có thể xuất cảnh và có thêm thời gian ứng đối. Đám đông kia có lên được máy bay không vẫn còn là ẩn số.

“Thật mẹ nó xa xỉ!” Vừa bước lên máy bay Bình An đã không kìm được lòng mà chửi nhỏ. Phía trước mắt hắn nào phải máy bay gì, hoàn toàn là phòng khách sạn. Tuy có chút nhỏ nhưng đầy đủ mọi thứ, có cả phòng tắm, nhà vệ sinh, quầy bar, khu vực phòng sinh hoạt chung. Lucy đi phía trước đang dẫn đường cho hắn về phòng riêng.

Phía trên máy bay đã có hai người đang ngồi ở trước quầy bar uống rượu nói chuyện phiếm, nhìn quần áo mặc trên người họ đã biết không phải người bình thường rồi. Thấy hắn xuất hiện, cả hai có quay người nhìn lại rồi ném cho hắn một ánh mắt chào hỏi. Người đàn ông mặc vest phía bên phải còn dơ ly rượu về phía hắn ngỏ ý mời.

Bình An gật đầu đáp lại rồi ra hiệu mình đi về phòng trước. Đúng là mấy truyện tiểu thuyết toàn lừa người, trong tình huống một người tàn tật, ăn mặc có chút không phù hợp không khí như hắn mà bước vào nơi sang trọng như thế này chắc chắn phải nhận lại được vô vàn ánh mắt khinh bỉ. Nhưng rất tiếc, thực tế không ai rảnh mà quan tâm hắn, phần lớn người có địa vị hoặc nguồn tài chính lớn đều biết cách đối nhân xử thế. Có không thích bạn cũng sẽ không biểu hiện ra bên ngoài lộ liễu như vậy.

Bình An lăn xe trên thảm nhung, mũi thoang thoảng hương tinh dầu và hương nước hoa của cô gái đi phía trước, đôi tai nghe bản nhạc hòa tấu gì đó mà hắn chưa bao giờ biết tên.

Tới đây hắn mới hiểu tại sao con người luôn muốn nỗ lực, bằng mọi giá phải vươn lên, phải kiếm thật nhiều tiền, phải leo thật cao trong xã hội. Thở dài một hơi, Bình An tiến vào phòng riêng của mình. Cũng không rộng nhưng vẫn đủ một cái giường đôi, hai chiếc sofa đơn để đối diện nhau, ở giữa có một chiếc bàn có thể kéo ra kéo vào, trong góc còn một tủ đựng hành lý và đồ cá nhân, phía tường treo thêm một màn hình mỏng. Phần sau còn có lối đi nhỏ dẫn ra phòng tắm. Cửa sổ nhìn ra bên ngoài đã được che rèm toàn bộ, Bình An muốn ngắm cảnh thì có thể vén rèm lên.

Lucy quay qua nói với hắn: “Tôi sẽ ở cùng ngài trong căn phòng này cho đến hết chuyến bay, nếu có bất tiện gì xin hãy nói với tôi.”

Bình An cũng không có gì bất tiện cả, đêm thì hắn ngủ, ngày thì vào game rồi. Chưa kể chuyến bay có giá 5000 điểm tín dụng cho 1 giờ bay như thế này không thể thuê cho Lucy một phòng riêng nữa chứ. Lần đầu trải nghiệm, hắn cũng đặt trọn gói nên không biết tình huống chi tiết. Thôi thì... ừm, cứ ngủ chung vậy!

Bình An gật đầu rồi tháo túi đeo cá nhân ra để vào trong chiếc tủ, kiểm tra qua một lượt hành lý, hắn thấy có cả hành lý của Lucy để bên cạnh. Bình An đóng cửa tủ lại rồi quay qua thì thấy Lucy đang thao tác gì đó trên màn hình để trên tường. Hắn không làm phiền cô mà di chuyển ra cửa rồi tiến về phía phòng sinh hoạt chung.

Bình An cũng định nghỉ ngơi nhưng đã có người mời mà không đáp lễ thì hơi bất lịch sự. Bình An tiến đến vị trí quầy bar, hắn chỉnh cho ghế cao thêm một chút rồi lần lượt bắt tay chào hỏi hai người đàn ông phía trước.

“Hân hạnh, tôi là Bình An.”

Cả hai người cũng rất nhiệt tình đáp lại, người đàn ông mặc vest ngồi phía bên phải tên là Demyan, còn bên trái là Quốc Hùng, đồng hương của hắn.

Gọi một ly rượu nhẹ, hắn cũng bắt đầu giao lưu với hai người.

Chuyến bay này khởi hành trước đó qua một vài sân bay rồi, bây giờ mới là chuyến cuối bay thẳng đến hòn đảo kia. Hắn chính là người cuối cùng đặt vé, cũng may mắn vì đã có người hủy trước đó nên hắn mới chen chân vào được. Nếu không có lẽ sẽ phải đi máy bay dân dụng bình thường.

Cả ba ngồi xã giao một lúc thì Demyan chuyển chủ đề qua trò chơi.

“Hai bạn đang chơi ở server nào thế, tôi đang ở server 3988, biết đâu chúng ta lại cùng chung server.”

Ánh mắt Quốc Hùng có chút hưng phấn, có vẻ rất thích chủ đề này: “Tôi đang ở sever 9227, hôm qua dính chút chuyện nên không online sớm được.”

Bình An thì mỉm cười đáp lại: “Tôi ở cụm server 6000, buổi sáng hôm qua còn tốn hơn 1 giờ đồng hồ để tạo nhân vật.”

Cả hai người kia đều cười phá lên, họ chỉ tốn có vài phút là đã xong rồi. Bình An còn kể về trải nghiệm đặt tên bị hố nữa khiến cho không khí ngày càng vui vẻ.

Trao đổi với hai người này Bình An mới nắm được tình hình thực tế của người chơi bình thường, không đi theo công hội lớn. Họ dành ra nửa ngày để tìm đồng đội, còn dành thêm ra hơn một ngày mới lên được level 2.

Trang bị thì trống không, cuộc sống vô cùng khó khăn. Thiên phú như thế nào thì mọi người đều biết ý mà không ai nhắc đến. Họ còn chia sẻ cho Bình An kinh nghiệm phá vỡ điểm yếu của Thỏ Nâu level 1 là đánh vào răng cửa. Hắn mỉm cười thật lòng cảm ơn hai người. Biết thêm một thông tin có khi sau này lại dùng tới, hắn cũng không thiệt.

Ngồi thêm một lát thì có một cặp vợ chồng khác bước ra chào hỏi rồi nhập cuộc. Bình An nán lại chừng 30 phút rồi cũng xin phép về phòng nghỉ ngơi. Hắn tuy không mệt nhưng vẫn cần không gian yên tĩnh. Mấy chuyện xã giao như thế này không phải sở thích của hắn.