Trò Chơi Này Thực Sự Đứng Đắn Sao?

Chương 46: Cái Chết Về Mặt Xã Hội Lần 2



Lần này Bình An sụp đổ rồi, tràng cảnh này hắn chỉ xem trong phim thôi chứ chưa được trải nghiệm. Ai mà biết chưa kịp nói dối đã bị bắt thóp như vậy chứ.

Hắn thở dài rồi nói: “Thiên phú của ta rất mạnh, ta không muốn phải làm việc cho chính phủ hoặc các tổ chức lớn.”

Lucy hứng thú: “Mạnh tới mức nào?”

“Rất mạnh, mạnh không thể tưởng tượng được.” Bình An có chút tự tin nói ra.

Hắn với lấy con dao nhỏ ở trên bàn rồi rạch về phía cổ tay mình một vết thương mỏng, máu tứa ra nhưng chỉ vài giây sau vết thương đã biến mất như ảo thuật, không để lại chút vết tích gì.

Lucy nhíu mày: “Cái này là mạnh sao?”

Bình An không vui rồi, vẻ mặt kia là tình huống gì. Hắn kiêu ngạo nói với cô: “Thiên phú của ta cấp S tên là Siêu Hồi Phục, mỗi giây có thể hồi 1% máu tối đa. Trong game ta cũng đã nhờ nó mà sắp lên tới level 3 rồi.”

Bình An không bịa ra, thiên phú kia có tồn tại, và cũng hoàn toàn phù hợp với những gì hắn vừa thể hiện.

Lucy cũng cầm con dao lên rồi rạch một vết còn sâu hơn của hắn một chút. Chỉ lát sau vết thương cũng lành lại mà không để lại dấu vết gì.

Bình An đơ người rồi: “Cô cũng có thiên phú giống ta sao?” Hắn biết là không thể nào nhưng vẫn hỏi.

Lucy mỉm cười trả lời: “Phần lớn chiến binh Gen của tổ chức đều có thể làm được điều này.”

Hóa ra là do thuốc biến đổi Gen, nhưng hắn lại có chút tò mò, nếu thiên phú ở trong game ảnh hưởng thực tại thì những chiến binh đó khi vào game có đem theo thể chất mạnh hơn người bình thường không. Bình An ra vẻ không cam lòng hỏi: “Cô cũng giữ được khả năng này ở trong game chứ?”

Lucy cười bật ra tiếng, cô không ngờ tên thanh niên này lại còn chơi bài moi thông tin từ cô, nhưng Lucy vẫn trả lời: “Cái này tôi không tiết lộ cho Ngài được. Ngài chỉ cần biết thiên phú này không quan trọng với chính phủ lắm đâu, không cần lo lắng như vậy.”

Hoàn thành được nhiệm vụ nên Lucy cũng có chút thả lỏng. Cô cũng đoán được lý do bắt nguồn từ game, cứ nghĩ sẽ vớt được một thiên phú khủng bố gì đó nhưng cuối cùng chỉ là mức ưu tiên cơ bản. Cô cũng không nghĩ hắn sẽ lừa dối, từ biểu hiện tới hành động đều khớp với nhau.

Bình An thì sợ rồi, hắn nhắm chặt mắt lại rồi không nói gì với cô nữa. Chuyện này tất nhiên chưa xong dễ dàng như vậy được, chỉ cần hắn tiết lộ server và ID game thôi chắc chắn sẽ bị phát hiện ra điều không đúng. Người chơi đa phần đang level 3 cao lắm thì level 4 mà hắn đã level 8 rồi, quá bất thường, ID của hắn cũng đang đứng top 1 trong 3 cái bảng xếp hạng giai đoạn nhiệm vụ. "Không thể bị moi ra thông tin server!" Hắn gào thét lên trong lòng.

Lucy xem biểu cảm của hắn thì thấy có chút thú vị, cô dơ tay búng vào trán hắn một cái rồi có chút tinh nghịch nói: “Yên tâm đi, Ngài cũng không có bí mật gì cần phải giấu đâu. Lịch sử duyệt web, số lần gọi dịch vụ thư giãn tôi đều đã xem qua rồi. Mỗi tuần 3 lần cũng có chút bản lĩnh đấy. À hình như có lần còn gọi tận ba người qua đêm nhỉ.”

Bình An nghe vậy thì cả người run lên, hắn cảm thấy mình đã chết về mặt xã hội, cả người cứ như không còn mảnh vải che thân đang được một đám người vây quanh chỉ trỏ, hắn quay xe đi úp mặt về phía tường hành lang. Nếu có nắm lá ngón ở đây Bình An sẽ nhét hết vào mồm và tuyệt đối không nhả ra. Thế này còn biết sống sao? Còn dám nhìn mặt ai nữa. Nghĩ đến phải ở cùng cô đặc vụ này thêm một ngày mà sống lưng hắn lạnh toát.

Lucy lại bật cười, tên này trông thế nào cũng có chút đáng yêu. Lucy biết rất nhiều loại đàn ông, từ khủng bố, giết người hàng loạt, tâm lý vặn vẹo tới các vị doanh nhân, chính khách, giới tinh hoa... có loại nào mà cô chưa gặp chứ. Nhưng tên này quả thực rất mới mẻ với Lucy.

Cuộc đời của hắn nhìn thì cứ tưởng sẽ rất bi thảm nhưng hắn sống rất tốt, tài sản chục triệu điểm tín dụng, không làm gì phạm pháp, đóng thuế đầy đủ. Nhìn qua rất mẫu mực, vượt khó vươn lên, không muốn có bạn gái vì sợ làm khổ người ta nhưng thực ra vô cùng hám gái. Vẻ ngoài hiền lành, lương thiện, đối xử với ai cũng nhã nhặn nhưng bạn bè trong game của hắn hỏi ai cũng chỉ có một đánh giá là "đê tiện". Vấn đề đặc biệt là tất cả những hành động của hắn đều không phải diễn.

Ngay cả bây giờ khi vừa biết mình có thiên phú mạnh, hắn đã ngay lập tức không quan tâm đến tiền bạc mà muốn chạy ra nước ngoài để trốn sự kiểm soát của chính phủ. Gặp sự tra hỏi từ cô nhưng hắn không sợ hãi, còn có chút gì đó mâu thuẫn, vừa muốn khoe lại sợ người ta biết. Khoe xong rồi không nhận được phản ứng như ý còn tức giận. Dường như mạch não tên này khác với người bình thường.

Nói hắn lý trí thì cũng đúng, nói hắn tùy tiện thì cũng được, hắn là tổ hợp của những mâu thuẫn đối lập nhau nhưng lại rất hài hòa. Nói chung từ khi nhìn thấy hắn, Lucy đã bị tò mò. Ngay cả bây giờ sau khi biết hết mọi chuyện cô vẫn tò mò xem 24 giờ này hắn sẽ phản ứng như thế nào.