Về tới phòng hắn hơi ngạc nhiên vì thấy Lucy đã thay một bộ đồ khác. Bình An có chút không biết phải làm sao, tuy không phải lần đầu ngủ cùng phụ nữ nhưng tình huống này cũng quá gấp gáp đi.
Lucy đã tẩy trang, buông tóc và mặc lên một bộ đồ ngủ mỏng. Không phải loại sexy tất đen hay gì cả mà chỉ là bộ đồ ngủ thông thường. Nhưng chính cái này mới khiến Bình An thấy có chút xao động. Hăn cảm giác cứ như có cô vợ nhỏ đang ngồi trong phòng chờ chồng về ngủ vậy.
Dịch vụ kiểu này tuy đốt tiền nhưng hắn không chê vào đâu được.
Phía trên bàn đã để nước và đồ ăn nhẹ, Bình An cũng không giữ ý mà tiến tới ăn hết phần của mình. Tuy mới ăn lúc đăng xuất game nhưng bây giờ hắn lại có chút đói rồi. Thấy hắn còn có vẻ chưa đủ no, Lucy hỏi: “Ngài cần thêm gì ta có thể gọi phục vụ mang đến.”
Bình An cũng không khách khí, hắn cầm vào menu rồi gọi liền một đống đồ ăn. Chất lượng hắn không để ý, chỉ cần nhiều thịt là hắn gọi.
Lucy có chút sững sờ nhưng cũng rất nhanh thao tác gọi món cho hắn.
Đúng lúc này thì có tiếng gõ cửa phòng, Lucy bước ra mở cửa. Thì ra đó là tiếp viên của chuyến bay, cô đến để thông báo chuyến bay sắp cất cánh và phổ biến thêm thủ tục của chuyến bay. Mất khoảng 2 phút mới xong, cô tiếp viên cúi chào rồi bước đi sang phòng khác. Lucy đóng cửa rồi tiến về phía ghế ngồi xuống.
Thú thực Bình An có chút ngượng ngùng. Hắn là kiểu người hướng nội, trừ khi bắt buộc phải giao tiếp còn đâu hắn sẽ im lặng. Làm nghề livestream nhưng hắn cũng chỉ nói khi làm việc còn lại sau khi tắt camera hắn không khác gì một người câm. Bạn bè gần như không có, gia đình cũng không. May mắn hơn 1 năm trở lại đây ít nhất còn có Joy kiến không khí trong nhà hắn bớt đi sự tịch mịch.
Thỉnh thoảng hắn cũng dùng dịch vụ thư giãn tại nhà nhưng lần nào cũng rất lúng túng vì hắn ít nói chuyện, việc ai người đấy làm xong là xong.
Tình huống 24 giờ sống cùng người lạ thế này hắn chưa trải nghiệm qua, cũng không biết phải nói gì.
Lucy ngồi xuống ghế rồi cứ chống tay lên cằm nhẹ nhàng nhìn hắn. Cũng không nói chuyện.
Bình An bối rối rồi, một người vừa mới chém giết với con rắn hơn 50m, chi ra 5 triệu điểm tín dụng để mua khoang sinh học, thức tỉnh thiên phú cấp SSS trong thực tại. Nhưng hắn lại không biết làm gì trong tình huống này.
“Cô có chuyện gì vậy?” Bình An cố gắng hỏi ra điều mình thắc mắc để phá tan bầu không khí.
Lucy vẫn nhìn hắn, lúc này cô không mang vẻ mặt và điệu cười công nghiệp như lúc nãy, miệng khẽ nhếch lên rồi nói: “Ngài có chút gì đó rất lạ.”
“Lạ gì chứ, tôi có chỗ nào không giống người bình thường sao?” Bình An nhíu mày đáp lại. Hắn không nghĩ vì mình là người tàn tật mà cô ấy lại nói vậy.
“Tôi có thể nói không?” Lucy lại chớp chớp mắt nhìn hắn.
Bình An ngứa ngáy, từ bao giờ người ta lại tôn trọng hắn tới vậy, nói chuyện về hắn còn phải xin phép nhưng hắn vẫn nhíu mày trả lời: “Cô cứ nói thỏa mái, tôi sẽ không phản hồi lại với công ty của cô đâu.”
Lucy cũng không bất ngờ với câu trả lời của hắn, vẫn giữ nguyên tư thế chống tay lên cằm đó cô nói: “Một người sống ở khu đó không thể bỏ ra số tiền lớn như vậy để đi chuyến du lịch này được, đặc biệt cách đặt vé lại vô cùng gấp gáp. Nhưng bên phía tổ điều tra chính phủ không tìm được bất kỳ lý do, tội danh hay động cơ nào từ phía ngài. Điều này không phù hợp logic hành vi con người một chút nào.”
Bình An giật mình, hắn vẫn là quá non, thì ra chính phủ vẫn đợi hắn ở chỗ này. Trước đây đã nghe truyền thuyết về anh xe ôm, bà bán phở, chị ktv... là đặc vụ ngầm nhưng bây giờ hắn được trải nghiệm thực tế luôn rồi. Có lẽ do chưa có lý do gì nên người ta mới chỉ tra hỏi hắn nhẹ nhàng.
Lucy lại nói tiếp: “Tôi cũng đã để ý đến mọi hành động của Ngài từ khi gặp mặt, một chàng trai hướng nội, phù hợp hoàn toàn với thiết lập và hoàn cảnh. Vậy Ngài có thể nói cho tôi lý do không, tôi thực sự vô cùng tò mò. À đừng nói Ngài chỉ đơn thuần đi du lịch nhé, trưa hôm nay bên phía chính phủ cũng nhận được thông tin Ngài mua khoang dinh dưỡng mà lại chưa từng dùng thuốc biến đổi Gen. Địa chỉ nhận hàng cũng ở khách sạn phía bên kia.”
Bình An đang định nói mình chỉ đi du lịch thôi thì cũng khựng lại, có vẻ hắn làm gì cũng bị để ý đến rồi. Hắn tất nhiên không thể nói ra sự thực về thiên phú của mình, Bình An phải bịa chuyện, ít nhất đủ hợp lý để hắn không bị quản thúc ngay khi đáp xuống sân bay.
Đang định mở lời lần nữa thì Lucy lại chen ngang. “Đừng bịa chuyện, ánh mắt đó của Ngài tôi rất quen thuộc. Lý do mà tôi đợi máy bay cất cánh rồi mới hỏi ngài là vì tò mò cá nhân, tôi sẽ không nói với tổ chức về thông tin này cho đến khi máy bay hạ cánh.”