Trò Chơi Này Thực Sự Đứng Đắn Sao?

Chương 48: Thư Giãn Không Phải Thư Giãn!



Bình An đang muốn nằm xuống thì chợt cổ hắn bị một bàn tay giữ lại, môi dưới của hắn cảm nhận được một đôi môi khác thơm mềm ngậm vào. Đầu óc Bình An nổ tung. Tình huống như thế nào? Hắn lấy tay giữ vai của Lucy định đẩy ra.

Đúng lúc này bên tai của hắn lại vang lên giọng nói mềm mại: “Ngài không phải muốn thư giãn sao?”

Thư giãn nhưng không phải kiểu hoang dã thế này a. Bình An gào lên trong lòng, nhưng… tay hắn lại thu về để mặc cho Lucy làm gì thì làm.

Lucy mỉm cười nhẹ, cô lại tiếp tục hôn môi Bình An, đôi tay thành thạo cởi từng cúc áo trên người hắn, chỉ một thoáng nửa trên của Bình An đã không còn lại gì. Cô ngừng hôn, dơ hay tay đẩy nhẹ Bình An nằm xuống giường.

Bình An đang có chút không kiểm soát được. Sự kích thích này không phải như bình thường, bên kia là đặc vụ ngầm của chính phủ. Chết tiệt, khúc gỗ ở dưới đã căng cứng từ lúc nào không hay. Nhưng Bình An vẫn để đôi tay thả lỏng không loạn động lung tung. Nhỡ đâu hắn vừa mới có cử động lại bị đeo luôn cái còng vào thì sao? Phải giữ tỉnh táo.

Đang nhủ lòng phải giữ tỉnh táo thì một cái lưỡi ẩm ướt, mềm mại quét vào phía dưới cổ hắn. Yết hầu Bình An nhấp nhô, hừ lên thành tiếng nhỏ. Cái lưỡi ấy lướt lên tai phải của hắn rồi quét qua quét lại, Bình An như bị điện giật. Hơi thở của hắn dần gấp gáp lên. Quét được một lát hắn lại thấy có đôi môi mềm mại, hôn nhẹ lên má hắn, hai tay thì giữ cho mặt hắn ngửa ra rồi lại hôn lên trán, lên mắt, lên mũi rồi cuối cùng là ngậm chặt đôi môi của hắn. Cái lưỡi hư đốn kia lại có dịp được tác quái, nó khuấy đảo khiến nước bọt của Bình An trào ra liên tục, Bình An không kìm được mà tham lam mút lấy cái lưỡi đó. Thật mềm, thật thơm, vị nước bọt còn có chút mát mẻ của bạc hà khiến hắn tê dại.

Không cố kỵ gì nữa, Bình An vòng hai tay ra ôm lấy Lucy. Cơ thể của cô khiến hắn cảm nhận được sự rắn chắc và đàn hồi khủng khiếp, có giống như silicon nhưng lại mang cảm xúc của da người, rất khó tả. Chiếc áo ngủ mỏng cũng bị tay hắn luồn vào trong. Lưng cô mịn màng, trơn tuột, lại mát lạnh chứ không nóng bỏng như đôi tay của hắn. Bình An giật nhẹ phần khóa khiến cho áo ngực của cô lỏng ra. Bình An đang định cho bàn tay kiểm tra nhịp tim của cô thì bị giữ lại, cả hai tay của hắn bị cô kéo lên khóa chặt phía trên đỉnh đầu. Lucy ngửa đầu lên, ngừng hôn môi hắn, cô lại liếm nhẹ vào vành tai hắn rồi nói nhỏ: “Ngài chỉ cần nằm im thôi, tôi sẽ giúp Ngài thư giãn.”

Bình An cũng không loạn động nữa, chỉ nhắm mắt thả lỏng cơ thể. Hắn thấy cái lưỡi hư đốn ấy lại bắt đầu lướt qua cổ hắn, lướt lên vùng sau cánh tay, lướt xuống nách rồi cuối cùng dừng lại ở hạt đậu nhỏ trên ngực hắn. Bình An hừ ra thành tiếng. Hắn thường là một người hành sự im lặng nhưng hôm nay không thể kìm hãm nổi âm thanh phát ra từ cổ họng.

Cái lưỡi ướt át đó đảo hết bên trái qua bên phải rồi tay hắn được thả ra không bị giữ lại trên đầu nữa, Lucy hôn nhẹ lên bụng hắn rồi dần tụt xuống dưới. Cúc quần của hắn bị cởi ra rất nhanh, sau đó phụt một cái, Bình An thấy phần thân dưới của mình mát lạnh. Hắn đã trần như nhộng không còn chút quần áo nào trên người.

Khúc gỗ phía dưới đang dựng lên thẳng đứng. Tuy không được khủng bố như trong game nhưng cũng đủ dùng, Bình An cảm nhận được khúc gỗ đó sắp nổ tung rồi, phía trên còn đang rỉ ra một ít nhựa cây loãng. Đúng lúc này hắn lại cảm thấy một bàn tay mát lạnh nắm vào khúc gỗ rồi vuốt ve nhẹ nhàng, tay còn lại thì xoa bên dưới hai viên bi hắn treo để trang trí dưới khúc gỗ.

Hắn rên ra tiếng to hơn, nhựa cây rỉ ra có chút thành giọt rồi. Bàn tay nắm khúc gỗ lại nhẹ nhàng vuốt lên vuốt xuống khiến cơ bụng và hông của hắn căng cứng lên, đôi chân cũng có dấu hiệu muốn duỗi thẳng ra.

Lucy có chút ngạc nhiên nhỏ nhưng rất nhanh cũng không để ý đến chân của hắn nữa. Cô quỳ xuống phía dưới sàn, kéo chân hắn rộng ra một chút rồi đưa miệng gần đến đầu khúc gỗ.

Bình An cảm nhận được hơi thở nóng hổi đang phả vào từng tế bào nhạy cảm trên da, rồi chợt có một cái đầu lưỡi ẩm ướt liếm nhẹ lên kẽ nứt phía bên trên, cuốn đi giọt nhựa loãng vừa mới rỉ ra. Rồi cái lưỡi ấy cứ đảo qua đảo lại ở phần khe nứt bé xíu đó khiến cho đầu óc Bình An mụ mị, không còn biết trời đất gì nữa.

Đảo chán chê ở phía trên cái lưỡi ấy lại làm một đường từ phía trên đầu dọc xuống tận gốc rồi lại nhẹ nhàng liếm lên. Lần này vừa lướt lên tới đỉnh Bình An đã cảm nhận được có một cái miệng nóng hổi ngậm chặt phần đầu của khúc gỗ vào rồi nút thật mạnh, cứ như muốn hút hết nhựa bên trong thân gỗ ra.

Cái miệng thì nút lên nút xuống, bàn tay không rảnh rỗi vẫn nắm chặt phần gốc mà nhịp nhàng đẩy lên đẩy xuống theo nhịp nút của miệng.

Bình An không nằm im được nữa, hắn gồng cơ bụng rồi ngồi dậy, tay chống xuống giường, mắt nhìn xuống dưới. Không nhìn thì thôi chứ vừa thấy cảnh sắc phía dưới này hắn suýt nổ tung.

Lucy thấy hắn ngồi dậy cũng không phản ứng gì, cô chỉ kéo khúc gỗ xuống dưới một chút rồi vừa mút mát vừa mở mắt lên nhìn hắn.

Miệng Bình An mở lớn, hơi thở gấp gáp, ánh mắt mất tiêu cự đang như trong mơ. Hắn chợt cảm nhận bàn tay đặt trên khúc cây thả lỏng ra rồi cái miệng đó không nút ở phía trên nữa, nó há ra nuốt trọn luôn cả khúc gỗ vào họng. Ngập đến tận gốc.

Bình An nghe thấy tiếc ọc nhẹ, rồi cứ ọc ọc ọc liên tục như vậy. Hắn không còn cảm giác được môi trường xung quanh nữa rồi, ánh mắt chỉ còn lại khung cảnh đó, bên tai chỉ nghe được âm thanh đó.

Ọc ọc được một lúc thì cái miệng ấy nhả khúc gỗ ra, phía trên đó đã thấm đẫm toàn nước bọt và dịch từ họng. Lucy nhổ thêm một bãi dịch còn vướng trong miệng lên khúc gỗ rồi lấy hai tay nắm chặt rồi vuốt lên tục.

Cảm giác trơn tuột, nhớp nháp đó khiến Bình An không chịu nổi. Ánh mắt Lucy vẫn nhìn về phía hắn đầy mê li. Miệng cô còn rên khẽ khẽ theo nhịp vuốt. Bình An gồng cứng người, chuẩn bị cho một cú phóng đầu đạn hạt nhân thì Lucy ngừng lại không vuốt nữa, một tay cô còn xoa xoa hai viên bi khiến hắn bị khựng lại, đầu đạn trào gần ra đến cửa lại phải đem cất vào kho.

Lần này cô không ngậm khúc gỗ nữa mà cúi thấp người xuống liếm láp hai viên bi rồi ngậm cả chúng vào miệng. Bình An có chút nhột nhột, thích thích. Cơ trên người hắn cũng được thả lỏng hơn. Ngậm chán phía dưới Lucy lại chăm sóc khúc gỗ. Lặp đi lặp lại hai lần cứ đến lúc hắn chuẩn bị phóng đầu đạn là bị ngừng khiến Bình An thấy cả người không khỏe rồi, ánh mắt hắn có chút hoang dã. Lần này khi Lucy chuẩn bị lặp lại chiêu cũ thì hắn ngồi thẳng dậy, lấy hai tay giữ đầu cô lại rồi nhét thẳng khúc gỗ sâu vào trong miệng cô. Tay vừa đẩy, hông vừa nhích liên tục. Lucy cũng không phản kháng, hai tay cô vòng ra phía sau lưng rồi nằm lại với nhau, mắt vẫn nhìn chăm chú về phía Bình An. Hắn đẩy được 15 giây thì không chịu nổi nữa. Ấn mạnh hết cỡ thật sâu vào họng Lucy rồi gồng cứng người bắn ra toàn bộ số đạn tích trữ từ nãy đến giờ.

Cổ họng Lucy nhấp nhô, cô đã suýt sặc nhưng vẫn điều chỉnh được khiến cho toàn bộ dòng nhựa đặc sệt ấy chảy thẳng xuống dưới họng.