Trò Chơi Này Thực Sự Đứng Đắn Sao?

Chương 47: Nữ Phục Vụ Tận Tâm



Tình huống trong phòng bây giờ rất kỳ cục. Lucy thì mỉm cười nhìn chăm chú vào hắn, hắn thì quay lưng úp mặt vào tường. Cảnh phim này đã duy trì hơn 10 phút và chưa có dấu hiệu dừng lại.

Thêm khoảng vài phút nữa thì có tiếng gõ cửa báo thức ăn đang được mang tới. Lúc này Bình An mới quay đầu lại, mặt vẫn có chút đỏ nhưng ánh mắt đã tự tin trở lại. Hắn di chuyển lại bàn đợi đồ ăn mang tới.

Lucy vẫn làm đúng nhiệm vụ của mình, cô đứng dậy mở cửa rồi để phục vụ mang đồ ăn vào. Bình An cũng không để ý gì nữa, hắn bắt đầu ăn liên tục, hết món này đến món khác được hắn nhét vào dạ dày. Chừng 30 phút sau thì cũng kết thúc bữa ăn. Lucy ngồi ghế bên cạnh nhìn hắn ăn cứ như đang xem video múc bang vậy. Cô còn rất hứng thú, thỉnh thoảng lại ồ lên vì sức ăn của hắn.

Tại sao tên này gầy vậy nhỉ. Lượng ăn nhiều thì Lucy không quá bất ngờ, nếu cô không dùng dịch dinh dưỡng còn có thể ăn nhiều hơn hắn. Nghĩ nghĩ một hồi, kết hợp với việc hắn đặt mua khoang sinh học cô cũng đã đoán ra. Thiên phú của tên này cần nhiều năng lượng để duy trì. Năng lượng nạp vào không đủ nên cơ thể tự tiêu hao để bổ sung.

Ăn xong Bình An tiến vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân, hắn có chút muốn đi ngủ rồi. Ngủ rồi sẽ quên hết chuyện xấu hổ hôm nay, hắn cũng không phải đối diện với Lucy nữa. Sáng mai dậy hắn sẽ đăng nhập luôn vào trò chơi nên không có thời gian để nghĩ về mấy chuyện này.

Lucy thấy hắn đi tắm thì cũng đứng dậy đi trải lại chăn đệm, cô vẫn làm đúng những việc mà một người phục vụ cần phải làm.

Nếu như là một người khác, khi nhiệm vụ hoàn thành thì sẽ không diễn vai đó nữa nhưng có thể do thói quen được rèn luyện từ nhỏ, hoặc cũng có thể do một vặn vẹo nào đó trong tâm lý mà Lucy luôn đóng vai vào nhân vật nhiệm vụ rất nghiệm túc tới khi nào cần rời đi hoặc đổi nhiệm vụ. Có đôi khi cô mơ hồ không biết bản thân mình thực sự là ai, đã từng là ai, cô sống trên thế giới này để làm gì hoặc chỉ đơn giản cô muốn quên đi bản thân mình. Đóng vai vào nhiệm vụ giúp cô được sống một cuộc đời khác, dù ngắn ngủi nhưng ít nhất... cô được sống.

Bình An tốn vài phút trong phòng tắm để vệ sinh cá nhân trước khi đi ngủ. Phòng tắm khá chật, có bồn rửa mặt, một khoảng trống để tắm rửa dưới vòi sen, bên trong cùng là bồn cầu. Nhưng với không gian trên máy bay thì đây được xem là rất tốt rồi, khá may mắn hắn không muốn đi vệ sinh vì bây giờ mà gọi Lucy vào giúp sẽ rất lúng túng, tự hắn xử lý thì lại rất bất tiện.

Thở nhẹ một hơi, Bình An quay xe đi ra ngoài. Hắn thấy Lucy ngồi bên giường cũng đang nhìn về phía hắn, ánh mắt có chút gì đó rất khó tả.

Lucy đang đợi xem Bình An sẽ làm gì tiếp theo, cô rất tò mò. Còn Bình An thì chỉ hờ hững hỏi: “Tiền chuyến bay này tôi có được hoàn lại không?”

Lucy ngơ ngác một giây, cô không nghĩ ra được sao hắn lại hỏi câu hỏi ngớ ngẩn như vậy. “Tất nhiên là không rồi, tại sao Ngài lại hỏi như vậy?”

“Không thì hoàn lại một phần của cô cũng được, tôi cần thuê người để giúp đỡ sinh hoạt chứ không phải một đặc vụ đến để thẩm vấn.” Bình An vẫn rất lạnh nhạt trả lời.

Lần này Lucy đã hiểu tại sao rồi, cô mỉm cười trả lời. “Cho đến khi rời đi, tôi vẫn sẽ làm tròn trách nhiệm của một người phục vụ sinh hoạt cho Ngài. Sau đó sẽ có nhân viên khác bên công ty đến thay thế. Xin Ngài yên tâm.”

“Vậy cũng được, ta muốn thư giãn trước khi đi ngủ.” Bình An mặt không đỏ, tim không gấp nói ra. Hắn nghĩ tiền thì cũng đã mất rồi, kêu một đặc vụ ngầm của chính phủ massage cho mình cũng hoàn toàn xứng đáng chứ. Nghĩ tới đây trong lòng hắn cũng cân bằng phần nào.

Lucy lại bất ngờ rồi, tên này có bình thường không vậy. Cô ném ánh mắt kỳ lạ về phía hắn: “Thật sao?”

Bình An có chút chột dạ, chắc là hơi quá rồi, hắn trả lời: “Không được thì thôi vậy, ít nhất cũng giúp tôi nằm lên giường chứ.”

Lucy không nói gì, cô đứng dậy, rất thành thạo bế hắn rồi đặt ngồi lên trên giường. Vỗ tay hai cái khiến đèn trong phòng chuyển sang chế độ ngủ.