Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 20
Trương Viêm tới lầu 25, thấy Nghiêm Tử Thư thì chào bằng cái giọng điệu nồng nhiệt nhưng làm người nghe phải lúng túng như thường lệ: "Ôi chao, đây không phải là sếp Nghiêm đó sao?"
Nghiêm Tử Thư đã lười chỉnh lại, hỏi bằng giọng quy chuẩn: "Anh đến lấy đề án hợp tác phải không? Tôi đang định bảo người gửi xuống cho anh."
Trương Viêm vừa quay người thì Kỷ Thần đang lạch bạch chạy đến, va thẳng vào gã, hét lên thảng thốt, làm rơi hết tài liệu trên tay xuống đất.
Trương Viêm: "..."
Cái cảm giác này thật giống như có một đồng nghiệp cứ nhất quyết mang con đi làm, bạn phải luôn cẩn thận để không giẫm lên đứa bé đó. Nhưng Trương Viêm lập tức nở nụ cười, ngồi xổm xuống giúp nhặt lại tài liệu, dù sao Kỷ Thần cũng là "bé cưng của tổng giám đốc bá đạo". Nếu người đồng nghiệp này giữ chức vụ cao hoặc thậm chí là sếp của bạn thì câu chuyện lại khác: Ai lại có thể hà khắc với trẻ con chứ?
Kỷ Thần liên tục cảm ơn Trương Viêm, cảm thấy đối phương thật tốt bụng. Tất nhiên, tất cả những người khác cũng rất tử tế với Kỷ Thần.
Trương Viêm nháy mắt nịnh bợ Kỷ Thần vài câu rồi rời khỏi tầng này.
Ngay cả một thư ký dày dạn kinh nghiệm như Helen, mặc dù không cố ý lấy lòng, nhưng cũng kiên nhẫn hơn trước rất nhiều.
Từ khi Nghiêm Tử Thư gióng trống khua chiêng thanh minh cho Kỷ Thần, còn mời cậu ta về làm việc ở ban thư ký, người ta nhận ra hai điều: Thứ nhất, thực tập sinh đó lại được hoàng đế sủng ái rồi. Thấy chưa, nhân viên nam chửi bới Kỷ Thần bị phòng nhân sự kỷ luật xong thì dứt khoát lấy cớ đó nhảy việc luôn rồi, tất nhiên, anh chàng lịch sự ở lại không hề hấn gì. Thứ hai, trợ lý Nghiêm quả nhiên là cận thần của thiên tử. Suy cho cùng, theo suy nghĩ của hầu hết mọi người, những vấn đề liên quan đến tình cảm cá nhân của sếp thì chỉ có thể giao cho tâm phúc đi làm, ngoài ra, còn ai có thể can thiệp dễ dàng như vậy?
Đây chính là hiệu quả mà Nghiêm Tử Thư mong muốn trong thời gian ngắn. Anh làm là để cho Phó Vi Sơn thấy, cũng cho tất cả mọi người khác thấy. Nhân tiện cũng là để làm bàn đạp hãm hại nhân vật chính, cái này thì tạm thời không đi vào chi tiết.
Hỏi, có ai cố chấp ghét Kỷ Thần từ đầu đến cuối nữa? Ngoài Nghiêm Tử Thư, Ben trong cốt truyện gốc cũng là một cái bia đỡ đạn tương tự. Từ sợi tóc đến cái móng chân đều chứa đựng sự chán ghét Kỷ Thần, dù Kỷ Thần có được cưng chiều đến đâu, hắn cũng sẽ không bao giờ đối xử tử tế với cậu ta. Cho đến khi những hành động tiểu nhân của hắn đi quá xa, bị Phó Vi Sơn mang ra tế trời, trút cơn giận thay Kỷ Thần, hắn mới ra đi trong tủi nhục.
Lẽ ra mọi chuyện phải là như thế.
Nhưng hiện tại, phải nói sao nhỉ, Ben thật sự là không có thời gian rảnh để làm việc đó. Đôi khi hắn không khỏi tự hỏi liệu mình có đang bị Nghiêm Tử Thư thao túng tâm lý trong công sở hay không.
Khi mới được Nghiêm Tử Thư điều đi làm dự án, Ben đã nghĩ: Sao trên đời lại có chuyện tốt như thế?
Ben học chuyên ngành khoa học xã hội, vào công ty với vai trò thư ký bình thường, không chỉ lương thấp mà con đường phát triển sự nghiệp cũng khá mơ hồ. Nói một cách thẳng thắn, nếu không có cơ hội đặc biệt, hắn sẽ mãi chỉ là một con ốc vít nhỏ trong cỗ máy. Trừ khi hắn có thể lên được vị trí của Helen, nhưng sư thì nhiều mà cháo thì ít, chức vụ thì chỉ có một, chắc gì đã đến lượt hắn.
Và Nghiêm Tử Thư đã cho hắn một cơ hội có thể dùng làm bàn đạp. Nếu hắn làm việc nghiêm túc, có cấp trên đánh giá cao và đề bạt, sẽ có cơ hội lớn thoát khỏi công việc hành chính mà hầu hết mọi người coi là "không có tương lai", chuyển sang bộ phận nghiệp vụ trọng tâm. Vì vậy, ban đầu Ben rất nhiệt tình, thậm chí còn khơi dậy lại niềm đam mê phấn đấu đã mất từ lâu.
Sau một thời gian làm việc cho Nghiêm Tử Thư, suy nghĩ của hắn đã biến thành: Sao trên đời lại có chuyện tốt như vậy được.
Sự thật là hắn phải tăng ca không phân biệt ngày đêm, còn bị Nghiêm Tử Thư vô nhân đạo sai bảo mọi lúc mọi nơi. Trước đây giữa đám lính lác bọn họ và vị trợ lý cao cấp này còn cách nhau một trưởng ban thư ký, áp lực này đã được Helen gánh bớt ít nhiều. Bây giờ hắn cuối cùng đã hiểu Helen thật ra phải âm thầm chịu đựng quá nhiều. Mọi người đều ghét Ông hoàng cạnh tranh, tất nhiên phải có lý do.
Dưới khối lượng công việc nặng nề này, mỗi ngày khi thấy Kỷ Thần cứ cà rề ở đó, làm việc mà như chim non uống nước, Ben không khỏi cảm thấy vô cùng khó chịu. Có lẽ bắt nguồn từ tâm lý chán ghét dành cho kẻ "bất tài" của những nô lệ tư bản.
Hắn cũng từng xem rất nhiều phim thần tượng, nào là nhân vật chính lúc nào cũng ngốc nghếch mơ màng, hôm nay làm đổ đầy cà phê lên người sếp, hôm sau lại làm mất tài liệu quan trọng, những việc này phải nói là cứ cách vài ngày lại xảy ra giữa Kỷ Thần và Phó Vi Sơn. Với hai người bọn họ, có lẽ đây chính là chất xúc tác khiến mối quan hệ của họ trở nên nồng thắm hơn. Tóm lại là dạo gần đây mỗi lần ánh mắt hai người này chạm nhau đều ngọt ngào như mật.
Ben lạnh lùng nhìn tình cảnh đó, vẻ mặt hoàn toàn thờ ơ: Bất cứ ai không thể giúp chia sẻ công việc đều vô dụng.
Là đàn ông, dường như hắn cũng có thể hiểu được sự say mê mà một số đàn ông khác dành cho kiểu "học sinh trung học vẫn còn non nớt" này. Nhưng nếu một người mang trong mình tâm trí của "học sinh trung học vẫn còn non nớt" thì thực sự không nên đến văn phòng.
Thế rồi về sau, khi quan sát thái độ của Nghiêm Tử Thư đối với Kỷ Thần, Ben nhận ra rằng quả nhiên mình tu luyện còn chưa tới nơi tới chốn.
Tỉ như Kỷ Thần lại lạch bà lạch bạch chạy tới, đưa tay ra, ném cho Nghiêm Tử Thư một xấp giấy rời: "Trợ lý Nghiêm, đây là bản đề cương cuộc họp mà lát nữa anh cần dùng phải không? Em đã tải xuống in từ hệ thống OA, làm phiền anh xác nhận."
Ben thầm khinh bỉ nghĩ rằng: Mẹ kiếp, chỉ in ra thôi là xong, còn không biết đóng bìa, công ty thiếu một cái máy bấm ghim à?
Dù sao thì mấy món súp gà công sở luôn nói với bạn rằng: "Chi tiết quyết định thành bại, thái độ quyết định tất cả."
"Ừ, chính là nó." Nghiêm Tử Thư sẽ ôn hòa nói: "Cảm ơn, tôi đang định dùng nó."
Kỷ Thần vừa đi, anh liền tiện tay nhét hết mọi thứ vào máy hủy tài liệu: "Ben, nhớ chuẩn bị cho tôi một bản đề cương cuộc họp."
Ben còn có thể nói gì khác, tất nhiên là phải đi làm việc đó một cách cực kỳ hoàn hảo. Đóng bìa gọn gàng, kiểm tra kỹ lưỡng, thậm chí không thiếu một dấu câu nào.
Không thể phủ nhận, bây giờ Nghiêm Tử Thư vẫn đối xử với Kỷ Thần bằng thái độ dành cho thú cưng của cấp trên. Cho ăn, cho uống, vuốt lông, nhẹ nhàng dỗ dành. Nếu con thú cưng này mang thức ăn đến cho anh thì phải coi như là một thành tựu rất đáng nể rồi, anh sẽ vỗ đầu thú cưng để khen thưởng, nói "good boy", rồi quay đi vừa cười vừa ném vào thùng rác.
Ngoại trừ cũng hơi có lỗi với sự nghiệp bảo vệ môi trường, còn mọi thứ khác đều diễn ra trong hòa bình.
Vậy nên bây giờ, mặc dù Ben vẫn không ưa Kỷ Thần, nhưng cuối cùng hắn cũng đã học được đức tính im lặng là vàng, không còn vô cớ châm biếm chọc ngoáy cậu ta nữa, chỉ vùi đầu lo công việc của mình (một phần là do bị nô dịch quá sức).
"Dạo này cậu tiến bộ rất nhanh đấy." Có lần Nghiêm Tử Thư từng khen hắn một câu: "Trông trưởng thành hơn trước rất nhiều."
Lúc đó Ben cảm thấy lạnh sống lưng, ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu hắn là: Liệu đây có phải là lời khen ngợi theo kiểu khen Kỷ Thần không.
Nhưng rồi khi nhớ lại mình đã theo Nghiêm Tử Thư tăng ca đến mức tối tăm mặt mũi, hắn lại yên tâm, không thể tệ đến thế. Đúng là nỗi chua xót của người làm thuê mà.
*
Tuy rằng Nghiêm Tử Thư cố tình không để Kỷ Thần tiếp xúc trực tiếp với tài liệu công việc của mình, nhưng chẳng ai có thể đảm bảo rằng sự cố bất ngờ khác sẽ không xảy ra.
Khi đến phòng riêng đã đặt tại khách sạn Kim Phượng Đài, Ben mở túi hồ sơ ra, nhưng lại phát hiện bên trong không phải là đề án hợp tác cần được thảo luận lần này, mà là đề án kế hoạch đấu giá đã hết hạn từ năm ngoái. Nói cách khác, tất cả đều là giấy vụn.