Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 21
Theo kế hoạch đã định, họ sẽ đàm phán với quản lý dự án Khúc Kiến Dân bên ngân hàng Đông Vân trong tuần này, hoàn thiện khung tổng thể của dự án hợp tác, đồng thời xác nhận một số điều khoản quan trọng của hợp đồng, ký kết thỏa thuận hợp tác ngay tại chỗ. Thật ra các nội dung này đã được cả hai bên đàm phán và thông qua pháp chế nhiều lần, thường sẽ không có bất đồng lớn nào.
Thế nhưng ngay lúc này mà giấy tờ cần thiết lại không có. Bao gồm cả giấy ủy quyền đại diện pháp lý và bằng chứng về tư cách đại diện pháp lý của Nghiêm Tử Thư để thay mặt công ty ra quyết định. Khi các bên có trách nhiệm đàm phán và ký kết văn bản thì phải mang theo thư ủy quyền gốc để chứng minh rằng lời nói và hành động của họ phản ánh đúng lập trường của công ty.
Ben dám chắc rằng mình đã kiểm tra túi hồ sơ trước khi khởi hành, không thể nào mắc sai lầm được. Tim hắn đập thình thịch, thầm nhủ nguy rồi, vội vàng thì thầm vào tai Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư cũng lặng lẽ kiểm tra túi quần, phát hiện chiếc USB mà anh luôn mang theo bên mình cũng đã biến mất.
Trương Viêm ngồi bên cạnh, cười xảo trá, hỏi: "Có chuyện gì vậy? Tài liệu lát nữa cần dùng chắc không có vấn đề gì chứ? Kiểm tra nhanh lên đi, nếu không sẽ rắc rối đấy, quản lý Khúc vừa nhắn tin bảo bị kẹt xe trên đường, sẽ đến trong mười lăm phút nữa."
Nhất quyết tổ chức đàm phán tại khách sạn thay vì phòng họp của công ty, đây cũng là do Trương Viêm đề xuất, với lý do là để giữ thể diện cho đối phương. Kể từ lần gặp gỡ với Tần Mậu Sinh tại Kim Phượng Đài trước đó, dường như việc chọn địa điểm này để thảo luận công việc đã trở thành thông lệ của Đông Vân.
"Còn mười lăm phút nữa sao?" Nghiêm Tử Thư bình tĩnh nói: "Xin lỗi, tôi đi vệ sinh."
"Sao phải ra ngoài, phòng riêng không có nhà vệ sinh sao?" Trương Viêm bĩu môi.
Ben đưa ra một lời bào chữa vụng về: "Ồ, tôi cũng cần đi vệ sinh, sếp Nghiêm đang nhường tôi."
Trương Viêm nhếch mép cười.
May mắn là Nghiêm Tử Thư đã từng đến đây vài lần, lần đầu lạ lần sau quen, lần thứ ba thì quen đường quen nẻo rồi. Anh bước xuống cầu thang, tình cờ thấy quản lý sảnh đi ngang qua, bèn tiến lại gần túm lấy đối phương: "Xin lỗi, tôi có việc gấp cần giải quyết, có thể mượn máy tính và máy in của các anh được không?"
Quản lý sảnh suy nghĩ một lát rồi đồng ý: "Mời quý khách đi lối này, máy tính ở quầy lễ tân có thể in được."
Nghiêm Tử Thư lắc đầu: "Anh có máy in màu không? Loại cho ra màu sắc chính xác nhất với văn bản gốc."
Cả giấy ủy quyền và giấy chứng nhận người đại diện pháp lý đều có con dấu chính thức màu đỏ tươi. Bây giờ về công ty đóng dấu đã quá muộn, nhưng nếu màu sắc của bản scan điện tử in ra đủ chân thực thì có thể tạm thời lấy giả làm thật, chỉ cần bên kia không nhìn kỹ.
Cũng mừng là quản lý sảnh này từng gặp anh tại lễ cắt băng khánh thành trước đó, nhớ anh là bạn của ông chủ mình, sau khi gọi điện thoại thì dẫn anh đến văn phòng nhân viên khách sạn, bật chiếc máy tính đang ở chế độ chờ: "Máy in đã kết nối sẵn, quý khách chỉ cần chọn tùy chọn mặc định."
Văn phòng này chỉ dành cho một người, không có ai khác ở đó, có vẻ như đây là nơi làm việc riêng của người quản lý này. Như vậy lại càng tốt, vì những tài liệu này cần được giữ bí mật.
Nghiêm Tử Thư tải các tài liệu cần thiết cho cuộc đàm phán sắp tới xuống từ ổ đĩa đám mây. Còn may anh luôn rất cẩn thận, có thói quen sao lưu dữ liệu quan trọng, ít nhất phải có một bản trên máy tính, một bản trên USB và một bản trên mạng. Máy in nhả giấy rất nhanh, các tài liệu khác in xong xuôi, chỉ có bản scan của giấy ủy quyền vẫn còn lệch màu rõ rệt. Điều này khiến anh hơi khó xử.
Quản lý sảnh đang đợi gần đó hiểu ý, tiến lại gần kiểm tra thử: "Máy này bình thường vẫn hoạt động tốt, nhưng hộp mực này đã dùng khá lâu rồi, có thể là do hộp mực có vấn đề, vui lòng chờ một chút, tôi sẽ vào trong lấy hộp mực mới xem sao."
"Vậy làm phiền anh."
"Không có gì, nên làm mà." Quản lý sảnh không lo về việc để Nghiêm Tử Thư ở lại đây một mình - trên tường có camera giám sát, anh ta đi ra ngoài rồi rẽ phải.
Năm phút quý giá trôi qua, cửa văn phòng lại mở ra, người cầm một hộp mực mới bước vào vậy mà lại là Phó Kim Trì.
Nghiêm Tử Thư đang cúi người xuống nhìn màn hình, thấy vậy thì vội vàng đứng thẳng dậy. Nhưng chỉ có một mình Phó Kim Trì bước vào, quản lý sảnh không thấy đâu nữa.
Phó Kim Trì hôm nay diện áo sơ mi lụa màu xám khói và áo khoác kẻ sọc cùng tông màu, tóc được tạo kiểu bồng bềnh chải ngược ra sau theo góc chéo, anh tuấn sáng sủa, đường nét như tạc, lần nào xuất hiện cũng chỉn chu như thể được nhà tạo mẫu chuyên nghiệp chăm chút.
Nghiêm Tử Thư lên tiếng trước, chào một tiếng "anh Phó": "Tôi đã hỏi ý quản lý, cần dùng máy in một lát, chắc là không thành vấn đề chứ?"
Phó Kim Trì đáp: "Dĩ nhiên, không cần phải hỏi chuyện nhỏ nhặt như vậy, cứ dùng tùy thích."
Dù vậy, y vẫn cầm hộp mực trong tay, không hề có ý định đưa ra. Nghiêm Tử Thư nheo mắt, anh thực sự không có thời gian, dứt khoát nghiêng người qua, cầm lấy nó từ tay y. Anh còn tưởng đối phương sẽ cố tình gây khó dễ, thế nhưng Phó Kim Trì lại hợp tác buông tay ra, để anh lấy mất.
Người này lại dựa vào bên cạnh, quan sát Nghiêm Tử Thư thuần thục mở máy in ra: "Tôi vừa cứu cậu một bàn thua đấy, giờ cậu định cảm ơn tôi thế nào?"
Dạo này phải xem quá nhiều phim tình cảm, Nghiêm Tử Thư buột miệng nói: "Cũng không thể học theo phim truyền hình, kiểu như cần 'một nụ hôn mới được' nhỉ."
Nào ngờ Phó Kim Trì lại khá hài lòng, cười nói: "Vậy cậu cứ hôn, nghe có vẻ như tôi chẳng thiệt thòi gì cả."
Nghiêm Tử Thư liền ngước mắt lên, quan sát kỹ lưỡng một lúc, dường như đang đánh giá xem người này có đáp ứng được tiêu chuẩn về ngoại hình hay không.
Chiếc máy lại bắt đầu nhả giấy ra, Phó Kim Trì vẫn thản nhiên bất động, chỉ nhìn anh.
h*m m**n và sức hấp dẫn luôn là một cặp nam châm hút nhau.
Xét đến việc Phó Kim Trì đã tán tỉnh anh lâu rồi... Nghiêm Tử Thư nghiêng người về phía trước, nhẹ nhàng đặt một tay lên gáy Phó Kim Trì, rồi khẽ chạm môi y một cái, như chuồn chuồn lướt qua mặt nước.
Chiếc máy in nóng hổi bên cạnh tỏa ra mùi thoang thoảng của giấy in và mực. Màu mắt Phó Kim Trì như tối đi, y muốn biến nó thành một nụ hôn thật sự, nhưng Nghiêm Tử Thư đã lùi lại, lau môi bằng ngón tay cái. Đây là món quà "cảm ơn" của anh, dĩ nhiên mức độ phải tùy thuộc vào anh.
"Nhân tiện còn phải nhờ anh Phó giữ bí mật chuyện này giúp tôi, đừng nói lung tung hay tiết lộ gì đấy, đủ không?"
"Tôi có thể cân nhắc." Phó Kim Trì nói.
"Khách hàng sắp đến rồi." Nghiêm Tử Thư đẩy nhẹ y: "Tôi thực sự phải lên lầu, chúng ta có thể nói chuyện sau."
Hộp mực mới thay cho ra bản in màu đỏ tươi, rất khó nhận ra nếu không dán sát mắt vào tờ giấy. Nghiêm Tử Thư cầm lấy tờ giấy in vẫn còn ấm, hơi nóng từ máy in luôn cho anh cảm giác như nhiệt độ cơ thể người, nhưng cảm giác đó chỉ thoáng qua.
Phó Kim Trì lại nói: "Vậy tờ giấy ủy quyền không dùng đến này, tôi mang đi tiêu hủy giúp cậu nhé?"
Nghiêm Tử Thư nhanh chóng gấp nó lại, nhét vào túi: "Sao có thể làm phiền anh Phó chứ, tôi tự làm được."
Anh đăng xuất khỏi tài khoản lưu trữ đám mây, xóa sạch các tập tin trên máy tính, xóa bộ nhớ cache, rồi trước khi đi chợt nhớ ra điều gì đó, anh nói với Phó Kim Trì: "À, nhân tiện, vì không có thời gian xóa lịch sử in, tôi khôi phục máy in về cài đặt gốc rồi, làm phiền anh Phó giúp tôi kết nối máy in với máy tính lại đi." Nói xong, anh đi lên lầu.
Phó Kim Trì bị bỏ lại phía sau bèn ghé lại xem xét, quả nhiên, cài đặt người dùng đã bị trả về cài đặt gốc.
Y nhướn mày, rồi nhìn lại màn hình máy tính, thấy nó cũng bị di chuyển để tránh camera giám sát phía sau lưng. Dường như đang âm thầm đáp trả "tiền án" của y.
Phó Kim Trì lại bật cười.
---
Người dịch:
Động tác của anh Nghiêm rất chuyên nghiệp, ai từng làm văn phòng với giấy tờ này kia sẽ biết bài này =))