Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 22
Khi Nghiêm Tử Thư trở về phòng ăn, cũng may là vị khách chậm chạp kia vẫn đang kẹt xe chưa đến.
Trương Viêm liếc nhìn chồng tài liệu dày cộp trên tay anh, cười quái dị: "Còn thắc mắc sao sếp Nghiêm đi lâu thế này, thì ra đi tìm tiệm in à?"
Nghiêm Tử Thư đáp: "Tìm tiệm in làm gì? Để quên mấy cái giấy tờ trong xe, giờ mới nhớ ra, nên ra bãi đậu xe lấy về thôi."
Anh đưa cho Ben xấp giấy dày cộp đó, còn mình thì ngồi xuống, thản nhiên bắt đầu gõ trên điện thoại. Nghiêm Tử Thư giao cho Helen điều tra xem hôm nay những ai có cơ hội tiếp xúc với túi hồ sơ này.
Ben bắt đầu tỉ mỉ sắp xếp hồ sơ dưới con mắt của Trương Viêm. Đồng thời thầm rủa đối phương sử dụng thủ đoạn gài bẫy vụng về này thật sự rất tẻ nhạt.
Mười phút sau, quản lý Khúc đại diện ngân hàng Đông Vân cuối cùng cũng đến.
Mạng đám mây tạm thời giải quyết được khủng hoảng do tài liệu gây ra, tuy nhiên, vậy không có nghĩa là cuộc đàm phán sẽ diễn ra suôn sẻ.
Quản lý Khúc có cặp lông mày rủ xuống hình chữ bát, khuôn mặt dài, nếp nhăn bên mũi sâu, khiến mặt hắn ta trông có vẻ khắc khổ bẩm sinh. Suốt ba tiếng rưỡi, quản lý Khúc trưng ra bộ mặt như trái khổ qua, liên tục lật ngược nhiều điều khoản đã được thỏa thuận trước đó trong hợp đồng.
Cuối cùng, hắn ta thậm chí còn tỏ ra thiếu kiên nhẫn: "Sếp Nghiêm, các anh cần thể hiện lòng chân thành cơ bản chứ, ban đầu chúng tôi rất chân thành đấy, nhưng anh nhìn những cái này, cả những cái này nữa, tất cả đều khác với những gì đã nói ban đầu. Vậy thì làm sao mà đàm phán?"
Ben tự nhủ, vậy hóa ra đổi tài liệu của ông mày chỉ là màn khai vị, món chính vẫn còn ở đây à.
Trương Viêm thốt lên đầy ngạc nhiên: "Có phải đã lấy nhầm đề án hợp tác không? Đây không phải là bản cuối cùng, phải không?"
Ben gượng cười: "Sao có thể khác trước được? Mọi thứ cơ bản đã được thỏa thuận với tổng giám đốc Tần từ trước rồi."
Quản lý Khúc đáp dứt khoát: "Không thể nào, tôi sẽ không nói dối các anh, là một ngân hàng, quy trình ra quyết định nội bộ của chúng tôi rất phức tạp, cá nhân tôi làm sao dễ dàng thay đổi quyết định chung được? Tóm lại, yêu cầu của chúng tôi đã được chốt như vậy rồi, các anh phải quay về bàn lại đi, xem có thể được đáp ứng hay không, khi nào được thì chúng ta mới có thể tiếp tục thảo luận. Nếu không thì thật đáng tiếc."
Ngược lại, Trương Viêm phụ họa lia lịa, toàn nói lời hay, thể hiện lập trường muốn níu kéo.
Cuối cùng, tờ giấy ủy quyền không hợp quy tắc này không được dùng đến, vì đàm phán không suôn sẻ nên không ký kết thỏa thuận hợp tác.
Sau khi tiễn quản lý Khúc đi, Ben bĩu môi nói với Nghiêm Tử Thư: "Lão già này đột nhiên trở mặt, thái độ cứng rắn nữa chứ, xem ra là quản lý Trương bí mật liên lạc với đối phương, thương lượng những điều khoản khác." Quá nửa là đã đưa hối lộ.
Nghiêm Tử Thư vẫn nói rất hàm súc: "Thôi, đàm phán không suôn sẻ một lần cũng là chuyện thường tình, cứ chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo."
Trước đó, Helen đã kiểm tra đoạn video giám sát, cung cấp cho Nghiêm Tử Thư vài cái tên, trong đó có một người rất thân với Trương Viêm. Mặc dù về cơ bản đã xác định được là người này, nhưng đoạn phim giám sát chỉ cho thấy hắn đi vào, không có thêm bằng chứng trực tiếp nào khác.
Có điều, Nghiêm Tử Thư cũng không định tìm kiếm bằng chứng trực tiếp. Xét cho cùng, hắn chỉ là loại tôm tép thôi, vội bắt lấy cũng chẳng mang lại lợi ích. Nhắm vào nhân viên làm gì? Đánh rắn phải dập đầu chứ.
Ben đã nhận rõ bản chất hay ra vẻ ta đây của anh có nghĩa là "Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng tôi sẽ không nói ra", nên hắn dứt khoát ngậm miệng luôn.
Tuy nhiên, hắn thấy thái độ của họ Khúc kia cứng rắn như đá, lại còn một tên tiểu nhân Trương Viêm gây rắc rối, e rằng các cuộc đàm phán tiếp theo cũng sẽ không suôn sẻ. Nhưng rồi Ben lại nghĩ, chậc, mình chỉ là một trợ lý quản lý dự án, sao mình phải lo lắng nhiều thế chứ. Sau giờ làm, không nói chuyện về công việc nữa!
Lúc này, đồng hồ treo tường chỉ hơn 6 giờ 30 phút, Trương Viêm đã dương dương tự đắc ra về rồi.
Gần cuối tuần rồi, hôm nay Ben không muốn tăng ca, nên hỏi: "Sếp Nghiêm anh về thẳng nhà không? Anh đi đâu tôi chở anh?"
Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát: "Không cần đâu, tôi định... đi uống một ly đã." Ấn tượng mà anh tạo ra cho người khác là một cỗ máy chỉ biết làm việc, một cỗ máy mà lại cần cồn thay vì dầu máy, nghe thôi cũng thấy mới lạ.
Đúng lúc Ben cũng khá mệt rồi, đang nghĩ đến việc đi bar, lại nói: "Vậy thì tôi đi với anh đi?"
Nghiêm Tử Thư khéo léo nói: "Tôi đã hẹn gặp người khác rồi."
Còn có hẹn? Ai?
Ben càng tò mò hơn, nhưng không dám hỏi, chỉ ngoan ngoãn lái xe công ty về trả.
Nghiêm Tử Thư cũng nhắc nhở hắn: "Nhớ quay lại công ty, tìm tài liệu bị mất và USB của tôi trước khi về."
Ben cảm thấy như mình vừa mất trí nên mới nghĩ đến chuyện đi nhậu với cái loại cấp trên này.
Thực ra "người khác" này là ai, hắn cũng không xa lạ.
Ben vừa rời đi, Nghiêm Tử Thư đã tới văn phòng của Phó Kim Trì. Anh hỏi đường khi đã đi được nửa chừng, nhân viên chẳng những không ngăn cản mà còn dẫn anh lên lầu. Anh gõ nhẹ vào cánh cửa hé mở, đẩy nhẹ một cái, cánh cửa được trang trí bằng kính màu rực rỡ trượt mở: "Máy in đã cài đặt chưa?"
Sàn nhà trải thảm tối màu, phía trên treo một tấm rèm hạt cườm đơn sắc, phản chiếu ánh sáng sặc sỡ lấp lánh. Trong phòng bày một chiếc sô pha và một chiếc bàn trà chạm khắc tinh xảo cầu kỳ.
Phó Kim Trì đang ngồi trên ghế, lật giở một tạp chí giải trí. Chân y bắt chéo, gác hờ hững trên bàn trà, chiếc ghế đó chỉ được chống đỡ bởi hai chân sau, lung lay muốn ngã, khiến Nghiêm Tử Thư không khỏi nghĩ đến: Nếu bước lên đá một cái, vậy thì y sẽ ngã ngửa ra sau chứ? Cũng may là anh đã qua cái tuổi bốc đồng hay ngứa tay đó từ lâu.
Phó Kim Trì nhanh chóng đặt hai chân trước của chiếc ghế xuống đất an toàn, rồi quay sang nhìn anh: "Xong rồi à?"
Không chờ Nghiêm Tử Thư trả lời, y cười lớn rồi nói tiếp: "Làm sao tôi tôi biết cài đặt máy in chứ, phải gọi người trên phòng công nghệ thông tin đến xử lý đấy. Sếp Nghiêm mượn máy in thôi cũng phải bày thế trận kh*ng b*, không chỉ lãng phí một hộp mực, mà còn khiến quản lý Tiền không có máy tính dùng cả nửa ngày."
Nghiêm Tử Thư cười khẽ: quản lý sảnh vốn là phải đi tuần tra, có thấy anh ta ngồi trong phòng làm việc đâu. Một con công nói dóc không biết ngượng. Ban đầu anh định mời Phó Kim Trì đến quán bar, nhưng giờ lại nói: "Hay là tôi mời quản lý Tiền một bữa để cảm ơn?"
Phó Kim Trì nói với giọng đều đều: "Không cần đâu, lát nữa anh ta phải đón con ở lớp năng khiếu về nữa."
Nghiêm Tử Thư bây giờ mới nói: "Hay là tôi mời anh Phó đi uống nước nhé? Anh có chịu nể mặt không?"
Bất ngờ thay, Phó Kim Trì lại đáp: "Để hôm khác vậy, hôm nay không muốn đi."
Lần này thì Nghiêm Tử Thư phải thầm ngạc nhiên.
Không chờ trong lòng anh xuất hiện bốn chữ "lạt mềm buộc chặt" đầy nghi hoặc và khó hiểu, Phó Kim Trì lại lên tiếng, nhưng lần này với giọng điệu nhẹ nhàng tử tế khác thường: "Nhưng cậu có thể ở lại ăn một miếng bánh, hôm nay là sinh nhật tôi."
Nghiêm Tử Thư cẩn thận ngẫm lại, nhận ra rằng đây không chỉ là lời nói suông, sinh nhật của Phó Kim Trì đúng là hôm nay. Với tư cách là cấp phó quan trọng của Phó Vi Sơn, đồng thời cũng là người phục vụ nhà họ Phó, tất nhiên là anh đã đọc qua những thông tin cơ bản của Phó Kim Trì. Ngày sinh, nhóm máu, sơ yếu lý lịch, thậm chí cả sở thích... và những gì có thể tra được bên ngoài, tất cả đều không phải là thông tin bí mật.
Chỉ là nếu không chủ động để tâm, hầu hết mọi người sẽ không liên tưởng "thông tin cơ bản" với "tổ chức sinh nhật". Việc biết ngày sinh của một người hoàn toàn không liên quan đến việc muốn kỷ niệm ngày đó.
Hơn nữa, bản thân con người Phó Kim Trì dường như không mấy liên quan đến tình huống "tổ chức sinh nhật". Một con công không oai vệ thì cũng cứng nhắc như y, ai dám tưởng tượng ra cảnh y đội vương miện và thổi nến ước nguyện?
Dù có tổ chức thì đó cũng phải là một bữa tiệc lớn, hoặc một buổi liên hoan sang trọng để khoe mẽ... Chứ không phải là ngồi ngoan ngoãn trong văn phòng, một mình lật giở những tạp chí giải trí nhàm chán. Thôi được, ngày sinh nhật mà, chủ nhân ít nhất cũng nên được hưởng một chút đặc quyền.
Nghiêm Tử Thư bèn nói "Chúc mừng sinh nhật", rồi tìm tòi trong túi trên người mình: "Tôi vừa mới biết, chưa kịp chuẩn bị quà..." Đây có lẽ là phản ứng bản năng của mọi người lớn khi "gặp một bạn nhỏ cần được lì xì nhưng lại không mang tiền theo".
Phó Kim Trì cười với anh, nhưng ánh mắt y lại lạnh như biển băng.
Không có quà tặng, nhưng có sẵn bánh ngọt. Phó Kim Trì cho người mang đến, bánh phủ một lớp sô cô la đen bên ngoài, trang trí thêm bằng trái cây, nhưng không có tên hay lời chúc nào, là mẫu bánh mà phòng hành chính chuẩn bị cho mỗi nhân viên nhân dịp sinh nhật. Có lẽ nó đã nằm trong tủ lạnh cả buổi chiều, không ai hỏi đến, mang ra chẳng bao lâu đã ngưng tụ cả lớp nước mỏng trên bề mặt.
Thư ký của Phó Kim Trì nhân cơ hội mang bánh sinh nhật đến, dẫn theo hai nhân viên quen thân vào chung vui, muốn thắp nến và hát chúc mừng sinh nhật cho y. Vì những năm trước sếp chưa bao giờ làm thế, không hiểu sao hôm nay lại muốn cắt bánh, thế nên họ dứt khoát làm cho đủ bộ.
Phó Kim Trì từ chối nghi lễ cầu kỳ rườm rà này, để bọn họ cắt bánh luôn, nhưng mọi người vẫn nói vài lời chúc cho hợp khung cảnh. Mặc dù nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng ông chủ lập dị và khép kín đến đâu cũng ít khi từ chối không khí sôi động này.
Nhìn khung cảnh trước mắt, Nghiêm Tử Thư thầm nghĩ chẳng hiểu sao mà phong cách lại đi chệch sang hướng này.
Ai ngờ cuối cùng, Phó Kim Trì cũng không ăn một miếng bánh nào: "Mọi người cứ ăn đi, tôi không thích đồ ngọt."
Các nhân viên dừng lại ở đó, không ai dám giục y tiếp tục, tấm lòng và thiện chí cũng thể hiện xong rồi, họ khôn ngoan lần lượt rời đi. Chiếc bánh đã ăn gần hết được dọn đi, bàn trà được dọn dẹp lại sạch sẽ, như thể chưa từng có gì ở đó. Khi các thư ký đi ra, một tiếng "cạch" vang lên, như thể cánh cửa tự khóa lại, khiến không gian có cảm giác bị bịt kín. Không khí phấn khích ngắn ngủi ấy tan biến chỉ sau nửa tiếng.
Nghiêm Tử Thư ngồi trên sô pha, bỗng thấy không khí có phần cô quạnh: "Ai lại tổ chức sinh nhật mà không ăn một miếng bánh nào chứ?"
Phó Kim Trì nói: "Tôi đã nói rồi, bảo họ coi như trà chiều đi."
Nghiêm Tử Thư đáp: "Không có nhân viên nào dám ăn thế đâu."
Phó Kim Trì lại nói: "Dù sao thì ngày mai nó cũng sẽ bị vứt đi thôi."
Nói như vậy ngụ ý rằng chính vì Nghiêm Tử Thư xông vào nên chiếc bánh mới hoàn thành nghĩa vụ của mình.
Văn phòng với tông màu cổ điển, phía trên bật nhiều đèn laser nhỏ, Phó Kim Trì đứng dậy, lấy một chai rượu gin đã mở và hai chiếc ly thủy tinh từ tủ rượu ra: "Không thể ra ngoài uống với cậu, vậy thì chúng ta uống vài ly ở đây đi."
Căn phòng bỗng im lặng trong giây lát, chỉ còn nghe thấy tiếng rượu được rót vào ly.
Để phá vỡ sự im lặng, Nghiêm Tử Thư không kìm được mà hỏi: "Còn ước nguyện thì sao, anh Phó đã ước điều gì vậy?"
Ai ngờ Phó Kim Trì phát biểu một câu kinh người: "Năm nào tôi cũng cầu chúc họ Phó gặp xui xẻo."
Nghiêm Tử Thư bật cười: "Sao anh lại tự nguyền rủa cả bản thân mình vậy?"
"Đúng thế." Phó Kim Trì thừa nhận rất dứt khoát: "Tiếc là điều đó vẫn chưa xảy ra."
Nghiêm Tử Thư thấy dáng vẻ chán đời kiểu "phiền quá, hủy diệt hết đi" của y thì không dám hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào về chủ đề đó nữa. Sau đó, anh chuyển sang chủ đề khác: "Nhân tiện, có một chuyện khá riêng tư mà tôi muốn hỏi."
Phó Kim Trì đưa ly rượu lên môi: "Cậu nói thử tôi nghe nào."
Nghiêm Tử Thư khẽ khàng hỏi: "Trong tay anh có nắm được điểm yếu nào của Lý Trường An không?"
Phó Kim Trì lập tức phun rượu ra, ho sặc sụa.