Trò Chơi Thử Lòng

Chương 47



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 47

Lòng dạ rối bời, không thể hạ quyết tâm, thật ra thì con đường nào sẽ dẫn đến kết quả tốt nhất?

Phó Kim Trì chở Nghiêm Tử Thư về căn hộ của anh. Trên đường có rất ít người, những cột đèn đường lướt qua rất nhanh. Khi gần đến nơi, Phó Kim Trì nhớ ra một chuyện: "Phải rồi, nếu gần đây có ai đến hỏi cậu về Lý Trường An... thì cứ nói là không biết gì cả."

Chuyện này dễ thôi, Nghiêm Tử Thư thật sự không biết gì. Nhưng anh lại cau mày: "Phó tổng Lý xảy ra chuyện à?"

Nếu không cần phải tỏ ra lịch sự, anh có thể đã hỏi "xảy ra chuyện rồi à". Dù sao thì anh cũng biết Lý Trường An có thói xấu nghiện cờ bạc, lại còn dễ bị cám dỗ lôi kéo, chỉ không ngờ là lại nhanh đến vậy. Gã mới lén chạy đến Áo Thành vài tháng, có lẽ chưa được nửa năm?

Về chuyện này, Phó Kim Trì chỉ biết xoa mũi: "Có lẽ là do hắn quá xui xẻo. Quả báo đấy."

Nghiêm Tử Thư thận trọng hỏi như khi giải quyết vấn đề công việc: "Nghiêm trọng đến mức nào?"

Phó Kim Trì nhìn về phía trước, chuyển số: "Rồi cậu sẽ thấy thôi."

*

Ngày hôm sau Nghiêm Tử Thư trở lại công ty, sắc mặt vẫn trắng bệch nhợt nhạt, trông hệt người vừa hồi phục sau cơn bạo bệnh. Anh mang bệnh án đi trả phép, dọc đường được nhiều đồng nghiệp quen thân hỏi thăm, nhưng không gặp Phó Hiểu Vũ. Nghiêm Tử Thư cảm thấy như vậy cũng tốt, không phải vì sợ xấu hổ, mà vì anh sợ không kiềm chế được cơn giận của mình.

Anh cũng cử người đi điều tra quán bar trong khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đó, phát hiện ra rằng quán bar này bị tố cáo tàng trữ và giao dịch trái phép chất m* t**, đã bị đóng cửa, vài nhân viên cũng bị bắt giữ. Khu nghỉ dưỡng cũng buộc phải tạm thời đóng cửa để tự kiểm tra khắc phục các vấn đề. Sự việc xảy ra ngay sau tổng kết cuối năm của công ty, có nhân viên thậm chí còn nói rằng may mà tận hưởng suối nước nóng xong mới xảy ra chuyện.

Xem ra Phó Kim Trì hành động khá quyết đoán và hiệu quả. Nghiêm Tử Thư tạm thời loại bỏ gã bartender có hai nốt ruồi trên cằm khỏi lịch làm việc của mình.

Anh gặp Phó Vi Sơn trong văn phòng tổng giám đốc, nhưng không thấy Kỷ Thần. Phó Vi Sơn vẫn giữ bộ dạng như xưa, ngay cả khi cấp dưới nghỉ bệnh cũng không thèm để ý đến tình trạng của người ta, chỉ dặn Nghiêm Tử Thư tập trung hoàn thành công việc cuối năm.

Ngược lại, Nghiêm Tử Thư vô cùng tinh ý - mà cũng hết cách, anh thực sự là bậc thầy đọc hiểu biểu cảm và tâm trạng của người khác - đã phát hiện ra so với vẻ mặt ảm đạm trong khoảng thời gian trước đó, giờ đây nhìn gã đã có thêm vài phần vui vẻ và tự tin.

Suy nghĩ đầu tiên của Nghiêm Tử Thư không phải là có thay đổi trong chuyện tình cảm của gã với Kỷ Thần, mà là: Có lẽ Phó Vi Sơn cũng biết nanh vuốt do bà Phó để lại cho gã đã đi gây sự với Phó Kim Trì, nên gã mới hả hê khi trút được cơn giận. Dù sao thì ngay cả Phó Hiểu Vũ cũng nghe được những lời đồn đại thật thật giả giả, lại còn đi kể bâng quơ khắp nơi.

Thế nhưng cứ nghĩ đến cảnh đám người họ Phó kia coi đó như một trò mua vui là Nghiêm Tử Thư lại thấy bực mình. Anh thậm chí bắt đầu hiểu tại sao năm nào Phó Kim Trì cũng ước cho bọn họ gặp xui xẻo.

Thành thật mà nói, Nghiêm Tử Thư nằm trên giường của Phó Kim Trì nghỉ ngơi hai ngày, được nghe kể rất nhiều chuyện xưa. Có nhiều thời gian rảnh rỗi, tất nhiên anh cũng âm thầm suy nghĩ xem liệu Phó Vi Sơn có biết về những bí mật của gia đình ông bà ngoại hay không. Kết luận là gã không thể hoàn toàn không biết gì.

Là nhân vật chính, bản thân Phó Vi Sơn chắc chắn không dính líu đến xã hội đen, điểm này thì Nghiêm Tử Thư có thể khẳng định. Có lẽ vì biết rằng đi theo con đường cũ của nhà ngoại sẽ không có tương lai, ngay từ đầu bà Phó đã tránh để con trai mình phải bẩn tay. Nhưng Phó Vi Sơn có thể giữ gìn một lý lịch trong sạch đồng thời yên tâm thoải mái chờ vây cánh của mẹ ruột che chở.

Nghiêm Tử Thư không biết phải đánh giá như thế nào, chỉ có thể nói là thật sự quá rẻ mạt.

Năm nay, Tết Nguyên đán và Tết dương lịch rất gần nhau, lại còn rơi vào cuối tháng 1, vì vậy công tác tổng kết cuối năm quả thực gấp rút hơn so với những năm trước. Tuy nhiên, trưởng nhóm đấu thầu lại đến tìm Nghiêm Tử Thư: "Tôi có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là chính phủ vừa ban hành phụ lục bổ sung cho thông báo mời thầu, thời hạn nộp hồ sơ đã được gia hạn tương ứng, ban đầu là trước Tết Nguyên đán, nhưng thông báo mới lại nói là hoãn lại đến sau kỳ nghỉ lễ."

"Cũng tốt, vậy là sẽ có thêm thời gian chuẩn bị đầy đủ hơn." Nghiêm Tử Thư gật đầu. "Còn tin xấu thì sao?"

"Tin xấu là, có thể tưởng tượng được chúng ta sẽ không có một kỳ nghỉ vui vẻ!" Trưởng nhóm nói.

Nghiêm Tử Thư và người kia đều không thể nhịn cười trước câu chuyện hài hước mà cũng bất lực của chốn công sở này. Cười xong, anh an ủi trưởng nhóm: "Mời thầu công khai vốn chỉ đơn giản là cố gắng hết sức mình, còn lại nghe theo số phận, làm hết sức là được."

Trưởng nhóm thở dài: "Nói thì nói vậy, nhưng nếu thực sự không lấy được, ôi trời, chúng ta sẽ phải nhìn sắc mặt u ám của ông chủ suốt cả năm!"

Nghiêm Tử Thư chỉ có thể nghĩ thầm, xin nén đau thương, dù sao thì theo kịch bản, chúng ta chắc chắn không thắng thầu.

Rồi, đúng như Phó Kim Trì đã cảnh báo, một ngày nọ, khi đang làm việc, Nghiêm Tử Thư nhận được cuộc gọi từ một số lạ. Người ở đầu kia nói bằng giọng cộc cằn như đang kiểm tra hộ khẩu, hỏi anh có quen biết Lý Trường An không, còn gặng hỏi thêm một vài chi tiết. Nghiêm Tử Thư muốn thăm dò thêm một chút, nhưng đầu dây bên kia chỉ nói "đừng tò mò quá" rồi cúp máy.

Nhưng anh không cần phải thắc mắc lâu, vì ngay sau đó tập đoàn Anh Hạn đã triệu tập cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời ngay gần cuối năm. Không khí tại cuộc họp này khá căng thẳng, hệt như làm công tác bí mật, thậm chí cả lễ tân mang trà nước cũng bị chặn ngoài cửa.

Vậy nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn mang theo máy tính xách tay đến dự, để ghi biên bản. Hơn nữa, anh đã biết trước chủ đề thảo luận qua hệ thống phê duyệt OA.

Món nợ cờ bạc của Lý Trường An đã tăng vọt từ dưới 100 triệu lên 350 triệu, việc gã đã làm gì mà thành ra như vậy tất nhiên không phải là trọng tâm của cuộc họp. Có lẽ do tâm lý bất ổn, nóng lòng muốn xoay chuyển tình thế, càng chơi càng liều, tóm lại là quá trình không quan trọng, chỉ biết trong lúc chó cùng rứt giậu, gã mang cổ phần Anh Hạn của mình đi thế chấp cho ngân hàng. Đây là chuyện đã rồi.

Trong cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời, ban đầu mọi người đều bày tỏ sự kinh ngạc, sau đó cuộc tranh luận - ngoài nhanh chóng đá Lý Trường An ra khỏi hội đồng quản trị - đương nhiên xoay quanh việc làm sao để thu hồi lại số cổ phần đó với chi phí thấp nhất, và phân phối lại như thế nào.

Cho chủ tịch Phó Vi Sơn hết? Dĩ nhiên không ai chấp nhận, không hợp lý chút nào.

Ngày xưa chú Ba Phó là người có quan hệ hòa thuận với Lý Trường An, Phó Hiểu Vũ cũng luôn miệng gọi "anh Trường An", nhưng vào họp rồi mới thấy chú Ba Phó lại là kẻ khôn khéo nhất. Lão ta quyết đoán vứt bỏ đứa cháu trai này, nếu không nắm bắt cơ hội để cắn một miếng lợi ích này thì đúng là thiệt thòi.

Nghiêm Tử Thư đẩy gọng kính lên, nhìn họ như thể nhìn một đám sài lang. Nhưng trong hang ổ của lũ sài lang đang ch** n**c dãi này, Phó Kim Trì lại vắng mặt, y xin nghỉ phép.

Kể từ khi bia mộ của mẹ ruột bị phun sơn đỏ, quả thực Phó Kim Trì đã thôi xuất hiện tại công ty, ra vẻ yếu thế. Nghiêm Tử Thư thỉnh thoảng tăng ca đến rất khuya, nhân lúc khu vực văn phòng vắng người, anh còn đến văn phòng của y xem thử, lúc nào cũng vắng lặng.

Nghe Helen kể rằng thậm chí có những nhóm buôn chuyện trong công ty đang đồn Phó Kim Trì đã rút kinh nghiệm, không dám nhảy nhót nữa. Vì sắp đến Tết, nhân viên không còn lòng dạ nào tập trung vào công việc, ngày càng có nhiều phiên bản khác nhau lan truyền, có người còn đồn rằng y bị trùm bao tải đánh cho một trận, tóm lại là đủ loại chuyện hoang đường.

Nghiêm Tử Thư chỉ cười cho xong chuyện, rồi đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, phải chăng tất cả những chuyện kỳ ​​quặc đó đều do chính đương sự tung ra? Bởi vì Phó Kim Trì không muốn ngay cả một nhân viên bình thường cũng biết chuyện gì đã xảy ra với mình. Sau đó, Nghiêm Tử Thư nhờ Helen loan tin, xác nhận phiên bản y bị trùm bao tải đánh hội đồng.

Để loại Lý Trường An ra khỏi hội đồng quản trị càng sớm càng tốt thì còn phải nhanh chóng tổ chức một cuộc họp đại hội cổ đông lâm thời khác. Vì cờ bạc nợ nần quả thật là một lý do đáng xấu hổ mà cũng bất hợp pháp, để tránh đêm dài lắm mộng, tốt nhất nên giải quyết vấn đề trước Tết, thế là tất cả cùng phải tiến hành thủ tục như điên.

Hôm đó, Nghiêm Tử Thư đích thân xuống tầng dưới để thúc giục, trên đường trở về vô tình đi ngang qua gần văn phòng của Phó Kim Trì một lần nữa. Vốn dĩ là Phó Kim Trì mặt dày ngang nhiên chiếm dụng phòng, nhưng lễ tân vẫn làm một tấm biển tên cho y treo lên cửa. Bảng tên đã treo lên, nhưng người không còn ở đây. Anh hơi ngẩn ra một chút, vừa quay người lại thì bất ngờ đụng phải thằng súc vật Phó Hiểu Vũ.

Phó Hiểu Vũ không những không hối hận mà còn làm ra vẻ biết tất cả mọi chuyện, dò xét anh bằng ánh mắt nhớp nhúa.

Nghiêm Tử Thư lạnh lùng liếc gã một cái, sau đó xoay người định đi.

Phó Hiểu Vũ lại dám "ê, ê" ngăn anh lại: "Đừng đi, tôi cần nói chuyện với anh."

Những gì có thể hộc ra từ miệng gã cũng chẳng phải chuyện nghiêm túc, sau nửa câu vẫn sẽ quay về với hạ bộ. Trong suy nghĩ của Phó Hiểu Vũ, bỏ thuốc vào đồ uống của người khác là chuyện thường tình, chẳng có gì đáng xấu hổ. Ngược lại, gã còn hào hứng muốn tìm hiểu chi tiết về chuyện sau đó của Nghiêm Tử Thư và Phó Kim Trì.

Nghiêm Tử Thư đã không muốn dính dáng vào gã, nhưng lại bị chặn đường, không thoát ra được. Phó Hiểu Vũ quả thật rất giống một miếng kẹo cao su đã nhai nát, vừa tởm lợm vừa dính nhớp. Đột nhiên, Nghiêm Tử Thư đưa tay nắm lấy cánh tay gã, lôi vào phòng của Phó Kim Trì.

Phó Hiểu Vũ chỉ được mã ngoài, thực chất vô dụng. Nghiêm Tử Thư thường ngày vẫn sẽ tranh thủ đến võ đường để luyện tập, nếu không bị bỏ thuốc, sức mạnh của anh không thể thua kém gã. Phó Hiểu Vũ bất ngờ bị kéo vào trong, cổ áo suýt bị giật lên tận vai, cánh cửa đóng sầm lại.

Hai người trốn trong một căn phòng trống như thế này thì chỉ có hai nguyên nhân khả thi: hoặc là sắp đánh nhau, hoặc là đang đ*ng d*c. Phó Hiểu Vũ vốn còn lo là trường hợp thứ nhất, nhưng gã bị Nghiêm Tử Thư ấn vào tường, tư thế lại giống trường hợp thứ hai.

"Sao, anh dám đánh tôi à?" Phó Hiểu Vũ cọ đùi vào anh. "Hay là anh đổi ý, định theo tôi?"

Nghiêm Tử Thư dùng khuỷu tay đè gã xuống, đứng cách rất gần, rồi hỏi nhỏ: "Cậu có biết tại sao chuột lại ăn thịt đồng loại của chúng không?"

"Hả?" Phó Hiểu Vũ ngơ ngác: "Anh đang nói cái quái gì vậy?"

"Nói về chuột đào hang." Nghiêm Tử Thư tự trả lời: "Vì chúng lấy chất dinh dưỡng bằng cách ăn xác đồng loại."

Phó Hiểu Vũ vẫn không hiểu: "Anh nói cái chuyện ghê tởm này làm gì?"

Nghiêm Tử Thư tiếp tục nói: "Trong một ổ chuột, nếu một con sắp chết, những con chuột khác sẽ xúm lại, chia nhau ăn thịt nó, đặc biệt là thích ăn não của nó. À mà này, cậu đã từng thấy chưa? Nếu chưa, tôi sẽ tìm video cho cậu xem."

Anh nghĩ, tại sao lại phải đi tìm chuột, thật ra cứ cho thằng súc vật này xem cảnh hội đồng quản trị bàn về cách "nấu" Lý Trường An là xong.

"Mẹ nó, anh điên à!"Phó Hiểu Vũ chửi rủa. "Chuyện này thì liên quan gì đến tôi?"

Gã cũng thấy hơi buồn nôn rồi, cố gắng đẩy Nghiêm Tử Thư ra, nhưng không được. Nghiêm Tử Thư dùng sức đè gã thật chặt.

"Ý anh là sao?" Phó Hiểu Vũ trừng mắt, miệng hùm gan sứa: "Buông ra ngay!"

"Chẳng có gì." Nghiêm Tử Thư thì thầm vào tai gã: "Chỉ là nhắc nhở gậu phải cẩn thận, kẻo một ngày nào đó bị chuột ăn thịt."

Nói xong, Nghiêm Tử Thư cười với gã, khuôn mặt anh vẫn làm người ta phải rung động, nhưng nụ cười lại âm u lạnh lẽo khó tả.

Phó Hiểu Vũ nghẹn lời, nuốt khan. Nghiêm Tử Thư liền đẩy mạnh gã một cái, nhân lúc gã vẫn còn đang loạng choạng, anh quay người mở cửa, sải bước bỏ đi. Một lúc sau, Phó Hiểu Vũ nhận được tin nhắn WeChat. Gã cúi xuống mở ra, Nghiêm Tử Thư thật sự chia sẻ một video chuột ăn thịt đồng loại cho gã.

Phó Hiểu Vũ giật mình, suýt ném cả điện thoại đi: "Đệt! Hắn điên rồi à!"

---

Người dịch:

Tội anh Nghiêm quá, đe dọa thằng này mà nói vòng vo, nó thiểu năng nên không hiểu =))