Trò Chơi Thử Lòng

Chương 48



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 48

Ngày 28 tháng Chạp, còn một ngày nữa là đến kỳ nghỉ, nhưng hầu hết nhân viên đủ điều kiện nghỉ phép đã thu dọn về nhà.

Nghiêm Tử Thư nghe Phó Vi Sơn truyền gọi từ trong văn phòng tổng giám đốc, bèn vào hỏi xem gã có lệnh gì.

Phó Vi Sơn suy nghĩ một lát: "Khi về nhà tổ đón Tết, Kỷ Thần cũng sẽ đi cùng, cậu đưa cậu ấy đi chuẩn bị."

Nghiêm Tử Thư không chút ngạc nhiên, đáp: "Được."

Đêm giao thừa và ngày Tết cũng là khoảng thời gian quan trọng để người nhà họ Phó sum họp với nhau. Năm nào Phó Vi Sơn cũng về chịu khổ, lần này gã quyết định dẫn Kỷ Thần theo cùng, chẳng qua là vì tình cảm của họ đã tiến đến một giai đoạn mới, muốn dùng việc này để công khai mà thôi.

Nghiêm Tử Thư cũng không cần biết Phó Vi Sơn dỗ dành hay dọa nạt để làm cho Kỷ Thần đổi ý, anh chỉ lập tức gọi điện bảo cậu ta ra ngoài. Cái gọi là "chuẩn bị" ở đây đương nhiên hóa trang cho cậu bé Lọ Lem thành thiên nga trắng, vậy mới xứng với địa vị cao quý của Phó Vi Sơn.

Mà cũng may là gã đưa ra yêu cầu hai ngày trước Tết, nếu đợi đến ngày giao thừa thì các trung tâm thương mại có thể không còn mở cửa. Không chần chừ thêm nữa, Nghiêm Tử Thư cũng mặc kệ Kỷ Thần có đồng ý hay không, cứ đưa cậu ta thẳng đến một studio làm tóc đã quen. Trên đường đi, Kỷ Thần dường như vẫn còn ấm ức về những lời lẽ gay gắt của anh trước đó, lại không mấy vừa lòng với sắp xếp độc đoán của Phó Vi Sơn, nên trước khi nhà tạo mẫu tóc xuất hiện, một cảm giác gượng gạo mơ hồ luôn bao trùm không gian hai người ở riêng.

Nhưng Nghiêm Tử Thư chỉ coi đây là công việc, không quan tâm đến bầu không khí thế nào, chỉ ngồi nhìn nhà tạo mẫu tóc thiết kế kiểu tóc mới cho Kỷ Thần. Sau đó, anh lại đưa Kỷ Thần đến phố hàng hiệu, đến các cửa hàng thời trang cao cấp khác nhau, thay đổi trang phục từ đầu đến chân cậu ta theo lời khuyên của stylist. Bên cạnh quần áo và giày dép, ngay cả những chi tiết nhỏ như thắt lưng và đồng hồ cũng không bị bỏ qua.

Kỷ Thần thay quần áo như một con rối bị điều khiển, cau mày phàn nàn: "Đắt quá, thật sự không cần thiết."

Thế nhưng Nghiêm Tử Thư chỉ dùng một câu duy nhất đã chặn miệng cậu ta: "Cậu đại diện cho thể diện của sếp Phó."

Kỷ Thần quay mặt đi, im lặng.

Mất cả một buổi chiều, sau một cuộc lột xác triệt để, Kỷ Thần đã biến thành một người hoàn toàn khác, nếu dùng cách miêu tả thường thấy trong tiểu thuyết thì chẳng khác nào cậu ấm ngây thơ không hiểu sự đời của một gia đình quý tộc.

Nghiêm Tử Thư đưa Kỷ Thần về căn hộ của Phó Vi Sơn, đưa hết túi mua sắm lớn nhỏ lên lầu. Anh không gặp Phó Vi Sơn nên không thể biết liệu gã có lộ vẻ ngạc nhiên hay không, nhưng anh cho rằng đối phương sẽ hài lòng. Đây là một lần hiếm hoi mà Phó Vi Sơn tỏ ra "chu đáo", thay đổi diện mạo không chỉ là để người tình trông tươm tất hơn, mà vì gã biết rõ đa số người nhà họ Phó đều coi trọng tiền bạc quyền lực, nếu để Kỷ Thần ăn mặc quá nghèo nàn đến nhà tổ thì chắc chắn sẽ bị coi thường.

Mặc dù Nghiêm Tử Thư cảm thấy đó chỉ là góc nhìn của kẻ quyền cao chức trọng khi nhìn xuống chúng sinh. Không rõ Phó Vi Sơn có tự ý thức được rằng "người hạ đẳng" đi đâu cũng sẽ bị sỉ nhục, bất kể mặc gì hay đeo gì trên người hay không. Thói kiêu ngạo và cay nghiệt của người nhà họ Phó đã ăn sâu vào tận xương tủy, bọn họ sỉ nhục người khác chỉ để thỏa mãn thú vui mà thôi.

Nghiêm Tử Thư đi ngang qua một dãy cửa hàng trên phố chính. Khác với dịp Giáng sinh và Tết dương lịch, bây giờ hầu hết các cửa hàng không còn lo chào bán hàng hóa nữa, mà chuyển sang treo câu đối đỏ rực, đóng cửa về quê.

Thật không may, anh chẳng những không có nhà riêng mà với tư cách là cấp dưới, anh còn không có lý do gì để từ chối về nhà tổ với Phó Vi Sơn.

Nhưng Phó Kim Trì hẳn cũng có mặt ở đó. Nghiêm Tử Thư đột nhiên nghĩ vậy, cảm giác như đã lâu lắm rồi anh chưa gặp y.

*

Đúng như dự đoán của Nghiêm Tử Thư, Kỷ Thần xuất hiện tại nhà tổ họ Phó vào đêm giao thừa đã gây náo động lớn.

Trong nhà tổ tấp nập người qua lại, trẻ con chạy nhảy nô đùa khắp nơi, còn người lớn trò chuyện thân thiết. Đây có lẽ là thời điểm mà cả gia tộc này giống một gia đình mẫu mực nhất trong năm, nhưng sự yên bình ấy lại bị cậu trai nhút nhát đứng sau Phó Vi Sơn phá vỡ. Người ta bàn tán xôn xao.

Chú Ba Phó mặc bộ áo kiểu thời Đường màu đỏ tươi, cười rạng rỡ: "Ồ, Vi Sơn đến rồi, mau lên, mọi người đang đợi con cùng gói sủi cảo đấy."

Thái độ của lão ta là hoàn toàn làm ngơ Kỷ Thần. Phó Vi Sơn ôm lấy người tình bé nhỏ: "Chú Ba, giới thiệu với chú, đây là..."

Một nhóm trẻ trai chạy ra ôm chân Phó Vi Sơn, reo lên: "Chú ơi! Lì xì! Phát lì xì đi!"

Rồi một giọng phụ nữ gắt lên: "Từ từ thôi, cẩn thận ngã bây giờ! Chú họ làm sao mà thiếu mấy cái lì xì được?"

Đám họ hàng kẻ xướng người hoạ, nhanh chóng chuyển chủ đề, bỏ qua phần Phó Vi Sơn giới thiệu Kỷ Thần.

Trong không khí lễ hội này, khi hầu hết mọi người đều mặc đồ đỏ, Nghiêm Nghiêm Tử Thư vẫn trung thành với bộ vest đen trầm già cỗi, chỉ đeo thêm một chiếc kẹp cà vạt màu đỏ sẫm, vừa để thể hiện rằng anh không hoàn toàn lạc lõng, vừa để tránh gây chú ý không cần thiết. Anh lặng lẽ đứng phía sau Phó Vi Sơn, sao lại không nhận thấy những dòng chảy ngầm đang cuộn trào bên dưới chứ.

Hơn một năm qua, chú Ba Phó yêu cầu Phó Vi Sơn cưới Viên Mộc, rồi lại ủng hộ Phó Kim Trì vào hội đồng quản trị, sau đó sắp xếp cho Phó Vi Sơn xem mắt. Mặc dù có việc thành công, có việc thất bại, nhưng trong mắt Phó Vi Sơn thì chú Ba Phó đã vươn tay quá dài, làm gã vô cùng khó chịu. Dù sao thì chuyện của gã và cô Chu cũng đã không thành, vậy là gã bèn đưa Kỷ Thần về đón Tết, đây cũng là một cách thị uy với chú Ba Phó. Nhưng xét từ thái độ lảng tránh của đám họ hàng vừa rồi, lợi thế sân nhà của chú Ba Phó vẫn đáng gờm hơn.

Nhà tổ là nơi Phó Vi Sơn lớn lên, nhưng giờ đây nó gần như đã trở thành lãnh địa của mấy lão già này. Ngôi biệt thự trên sườn đồi ở khu vực nhà giàu này mang tính biểu tượng nhiều hơn là thực dụng. Ví dụ như khi Phó Chi Chương sống ở đây, cảm giác cứ như một vị hoàng đế đang sống trong cung điện của mình, nhưng sau khi ông ta qua đời, ngay cả phòng ngủ chính của ông ta cũng bị chú Ba Phó chiếm mất. Mặc dù trước kia cũng từng xảy ra bất đồng về vấn đề này, nhưng cuối cùng chú Ba Phó vẫn đạt được điều mình muốn, có lẽ chỉ đơn giản là muốn trải nghiệm kh*** c*m khi soán ngôi mà thôi.

Ngược lại, những người trẻ như Phó Vi Sơn lại không thể sống thiếu cái phồn hoa nhộn nhịp của thành phố, vì công việc hay xã giao, và nhiều lý do khác. Gã thường ở trong thành phố, thỉnh thoảng mới về đây, lại thành như khách tới thăm nhà.

Phó Vi Sơn phải đi chào những người lớn khác, bèn sai Nghiêm Tử Thư ở lại với Kỷ Thần, có ý là để trông coi cậu ta. Nhưng trong mắt đám người nhà cao cửa rộng này, chẳng phải Nghiêm Tử Thư cũng là "người hạ đẳng" sao? Hai người ngồi trên sô pha, vẫn không thể tránh khỏi những lời bàn tán xì xào.

"Ôi trời, ai lại dẫn người lạ về nhà thế?"

"Hì hì, không tự chăm sóc được bản thân à, còn phải dẫn theo người giữ trẻ, lát nữa có cần phải mớm sữa cho không?"

Kỷ Thần vô cùng khó chịu, như thể đang ngồi trên một bàn đinh. Nghiêm Tử Thư thở dài: "Chúng ta ra sân sau đi dạo một vòng."

Vừa định đứng dậy, bỗng có người đặt tay lên vai anh, khẽ nói: "Sao các cậu lại đến sớm thế?"

Nghiêm Tử Thư quay lại, bắt gặp đôi mắt của Phó Kim Trì.

Khi nhìn thấy y trong một hoàn cảnh bát nháo loạn xị thế này, quả thật có cảm giác mi thanh mục tú hơn hẳn thường ngày. Nghiêm Tử Thư hiếm khi mỉm cười chân thành với y: "Không phải là sớm, sáng nay sếp Phó còn ở công ty tăng ca, sau đó mới về."

Phó Kim Trì sững sờ trong vài giây, suýt nữa thì lóa mắt.

Y nhanh chóng hoàn hồn, cười nói: "Vậy xem ra kẻ lười biếng như tôi mới đến muộn." Y ngồi phịch xuống cạnh Nghiêm Tử Thư, nói tiếp: "Hôm nay cậu sửa soạn khá khác biệt, rất tinh tế."

Nghiêm Tử Thư cúi đầu nhìn xuống, điểm sáng duy nhất trên người anh là chiếc kẹp cà vạt, còn bộ vest thì vừa lỗi thời vừa nhà quê, chẳng có gì đặc biệt tinh tế cả. Đôi khuy măng sét đính Ruby mà Phó Kim Trì tặng thì vừa không hợp, vừa sợ Phó Vi Sơn nhìn thấy, nên anh không đeo. Cũng may Phó Kim Trì không hỏi đến nó.

Trong mắt Kỷ Thần, Phó Kim Trì vẫn là một người tốt bụng "thấu hiểu lòng người nhưng thân thế rất đáng thương", nhìn thấy y, cậu ta cũng thở phào. Như lúc này, người khác thậm chí cảm thấy mất giá nếu nhìn thẳng vào cậu ta, chỉ có mình Phó Kim Trì vẫn tiếp tục nói lời dí dỏm như không có ai xung quanh. Thái độ thoải mái và vô tư của y rất dễ khiến người đối diện cảm thấy vui vẻ.

Ba người họ đều không được tôn trọng ở nhà tổ, vậy nên tự mình tụ lại thành nhóm trò chuyện, có vẻ là một tổ hợp khá kỳ lạ. Quả thật chẳng khác nào một nhóm nhỏ bị cô lập trong trường tụm lại sưởi ấm cho nhau, trông vừa hơi buồn cười lại vừa đáng thương.

Tâm thế của Nghiêm Tử Thư vẫn vững vàng. Dù sao thì ai đến cũng chỉ có một cái miệng, muốn nói gì cũng được, ra khỏi cánh cửa này thì ai cần biết đó là ai.

Một lát sau, anh còn thấy Phó Hiểu Vũ cũng sửa soạn chỉnh tề bước vào phòng khách. Phó Hiểu Vũ cũng nhìn thấy anh, mắt hơi trợn lên. Rồi có lẽ vì nhớ lại đoạn video về ổ chuột ăn thịt chuột, gã quay gót sang hướng khác, thản nhiên bước sang phía bên kia.

Nghiêm Tử Thư quay đầu lại, thầm cười khẩy.

Phó Kim Trì trầm ngâm nhìn anh và Phó Hiểu Vũ giao lưu bằng mắt.

Nghiêm Tử Thư chỉ mong Phó Hiểu Vũ đừng làm phiền, nhưng trong ngôi nhà này còn có nhiều đứa nhóc phiền phức hơn Phó Hiểu Vũ.

Một lát sau, hai thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, đang là độ tuổi nổi loạn khó ưa, quá rảnh rỗi nên bắt đầu tìm cớ bày trò, nhìn thấy nhóm ba người họ đang bị cô lập thì bèn tiến lại gần với ý đồ xấu, trên mặt thể hiện rõ ý định gây rối.

Nghiêm Tử Thư nhận ra bọn chúng, tính theo vai vế thì cũng là anh em họ hàng, mặc dù biết chúng có ý xấu, nhưng anh vẫn lịch sự chào hỏi.

Tên nhóc mặt mụn liếc nhìn bàn trà, thốt lên ngạc nhiên: "Sôcôla Truffle em để ở đây đâu rồi, sao hết rồi?"

"Ở đây không phải có ai đó đang nói chuyện sao." Một tên khác nhuộm tóc vàng hoe cố ý nói: "Bị ai ăn mất rồi."

Mặt mụn kêu trời kêu đất, không hài lòng: "Nhưng không thể ăn hết được chứ? Cái này là của em đi du lịch Mumbai mang về, phiên bản giới hạn, chỉ mua được vài hộp đó thôi, còn nói là nhân lúc Tết mời cả nhà nếm thử mà."

Tóc vàng liếc nhìn Kỷ Thần, rồi nhìn hai người bên cạnh: "Thôi kệ đi, chỉ là hai hộp Sôcôla, em làm gì keo kiệt thế, hơn nữa ai bảo em để ở đây? Có những người thậm chí chưa bao giờ được nếm thử món ngon, cũng hiếm lắm mới có cơ hội một lần, còn không tranh thủ mà ăn sạch à?"

Mặt mụn cười ha ha: "Anh nói cũng phải, người càng nghèo thì cái miệng càng kén chọn, biết chọn những thứ đắt tiền mà ăn. Sôcôla của em quy ra Nhân dân tệ cũng phải hơn trăm đồng một viên. Có đúng là đồ ăn càng đắt tiền thì càng ngon không?" Nó lại liếc Kỷ Thần.

Hai thằng nhóc kẻ xướng người hoạ, khiến mặt Kỷ Thần lúc đỏ lúc trắng. Nghiêm Tử Thư nhìn quanh bàn trà, vì là Tết nên có rất nhiều món ăn nhẹ kèm trà được bày biện ở đó. Vừa rồi quả thật có một đĩa Sôcôla, vốn cũng chẳng có nhiều, Kỷ Thần ăn một miếng rồi một miếng, đĩa đã trống trơn. Cũng chẳng dán nhãn mác, ai biết được là của ai mang đến? Chưa kể là nói thế thì Nghiêm Tử Thư cũng dính vào, Phó Kim Trì mới vừa lấy cho anh hai viên.

Phó Kim Trì có vẻ không quan tâm, thản nhiên nói: "Hôm nay ở nhà nhiều người, trẻ con càng không thiếu, tới tới lui lui, người đông thì ăn nhiều, ăn hết cũng có gì lạ đâu? Cậu mà tiếc tiền thì gửi cho tôi tên thương hiệu, để rồi tôi đền cho cậu hai hộp."

Mặt mụn đảo mắt, trườn lên lưng sô pha: "Anh Kim Trì, bây giờ anh không hổ danh là thành viên hội đồng quản trị, hào phóng quá ha."

Phó Kim Trì cười nói: "Nghe cậu nói kìa, tôi lúc nào chẳng vậy, có bao giờ keo kiệt với các cậu đâu?"

Tóc vàng nháy mắt nói: "Nếu mẹ anh còn sống chắc sẽ rất vui mừng lắm đấy."

Nghe vậy, vẻ mặt của Nghiêm Tử Thư tối đi vài phần, trong khi Phó Kim Trì vẫn ung dung bình tĩnh nhìn nó.

Kỷ Thần chỉ hiểu mỗi việc mình bị mắng là ăn mày, không hiểu ý nghĩa đằng sau lời nói của họ lúc này.

Mặt mụn nói tiếp: "Anh Kim Trì thật sự đã làm nên chuyện rồi đấy, mẹ anh sinh được một người con trai tốt ha, khác hẳn mẹ tôi, lúc nào cũng mắng tôi là vô dụng."

Tóc vàng cười khì khì: "Chứ còn gì nữa, đàn bà mà sinh ra một đứa con ngoan thì quan trọng hơn hẳn thứ khác rồi. Nếu bây giờ anh không có tiền thì mẹ anh chắc cũng không có cái mộ trong nghĩa trang đắt tiền như vậy đâu, mấy ngày trước tôi nghe nói tới mảnh đất mà anh đã mua, anh biết giờ nó trị giá bao nhiêu không?"

Phó Kim Trì vẫn làm như không hiểu bọn chúng mỉa mai cái gì.

Nghiêm Tử Thư thì không nghe lọt tai thêm được nữa, anh đang định nói thì một người giúp việc đi đến, ngắt lời tất cả: "Nhà bếp thông báo sủi cảo đã gói xong, các cậu chủ, có thể dùng bữa rồi."