Trò Chơi Thử Lòng

Chương 5



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 5

Cậu ấm nhà giàu như Tăng Triển Bằng luôn thích vui chơi, thích không khí náo nhiệt. Trường bắn không đủ làm hắn cạn kiệt năng lượng, sau khi trở về thành phố, hắn bắt đầu đòi đi uống rượu.

Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát, đường Thiên Tâm có một con phố toàn quán bar, không khí tuy có khác với Lan Quế Phường, nhưng cũng rực rỡ sắc màu không kém. Nơi đây được giới trẻ ưa chuộng, có nhiều người thuộc mọi màu da, thường rất sôi động. Vì thế đưa hắn đến đó.

Vì là đưa khách đi chơi nên mấy ngày nay Nghiêm Tử Thư đều mặc vest đơn giản, nhưng dù có thoải mái đến đâu thì vẫn là vest. Khi đến nơi xa hoa truỵ lạc này, anh chỉ có thể để áo khoác lại trong xe, tháo cà vạt để mình không quá lạc lõng. Anh có vòng eo thon thả mềm mại, thân hình thanh mảnh, mặc áo sơ mi trắng trông cực kỳ quyến rũ, mở hai nút trên cùng, lại càng tăng thêm nét độc đáo. Chỉ có điều tóc vẫn chải ngược ra sau tỉ mỉ, keo xịt tóc giữ nếp gọn gàng.

Tăng Triển Bằng toàn thân theo phong cách hip-hop, tóc nhuộm vàng hoe, nói: "William, anh chưa bao giờ mặc quần jeans trong đời à?"

Nghiêm Tử Thư nói đùa: "Hồi nhỏ cũng có mặc."

Tăng Triển Bằng nghe vậy thì bật cười.

Trước mặt người ngoài, Nghiêm Tử Thư cũng có thể biến mình thành một người có khiếu hài hước. Nhưng trong việc mặc quần jeans này, thật ra là anh vừa nói một câu thật lòng hiếm hoi.

Ba người tìm được một quán bar khá yên tĩnh, chọn một khu ghế riêng, vì có quy định giá tiền tối thiểu nên gọi liền vài ly. Thế nhưng đến khi uống thật thì chỉ có ly của Tăng Triển Bằng là có cồn.

Tăng Triển Bằng kêu la: "Này, hai người làm gì chứ, chẳng lẽ một mình tôi phải đối phó cả bàn rượu này?"

Nhưng Phó Kim Trì lại thay mặt Nghiêm Tử Thư giải thích: "Cậu không biết trên đại lục làm gì cũng nghiêm ngặt sao? Uống rượu xong không được lái xe, nếu không sẽ phải về đồn, mất việc còn ngồi tù. Cho nên cậu ấy đã làm tài xế thì không dám uống rượu đâu."

"Có lộn không vậy, chứ còn anh thì sao không uống?"

"Còn tôi à, tất nhiên là tôi định lát nữa lái xe rồi." Phó Kim Trì cười nói. "Vậy nên Tử Thư, cậu có thể tự nhiên."

Nghiêm Tử Thư sửng sốt: "Không hợp lý lắm, cứ để tôi lái xe."

Phó Kim Trì lắc ly nước cam trên tay, nói: "Có tôi đây rồi, rảnh rỗi thì lười biếng đi. Triển Bằng, cậu rót rượu."

Tăng Triển Bằng kiên quyết nhét một ly Appletini vào tay Nghiêm Tử Thư, cụng ly với anh.

Thấy thế, Nghiêm Tử Thư không từ chối nữa, cũng uống một hớp.

Phó Kim Trì vội nói: "Đừng uống quá vội, trong đó có Vodka đấy."

Nghiêm Tử Thư cười khẽ: "Đừng lo, tửu lượng của tôi cũng tạm được."

Phó Kim Trì nói: "Thất lễ, hóa ra cậu là chân nhân bất lộ tướng."

Suốt cả buổi tối, Nghiêm Tử Thư không nhớ mình đã uống bao nhiêu ly.

Anh nghĩ quả nhiên là không nên nói những lời dư thừa, đặc biệt là khi nhiều chuyện nói thêm một câu tửu lượng tạm được, Tăng Triển Bằng liên tục gọi cho anh mấy ly Long Island Iced Tea, rõ ràng là có ý đồ xấu. Tên là trà, nhưng thực chất nó là một loại cocktail hỗn hợp của Vodka, Tequila, Rum và Gin. Ngoại trừ Triple Sec, những thứ khác đều là rượu mạnh, mùi cồn bị vị chua ngọt che đậy, khiến người ta rất dễ bất cẩn coi nó như một loại nước giải khát rồi uống quá nhiều.

Khi ra ngoài, gió đêm thổi qua làm bước chân cũng hơi yếu.

Người chuốc rượu một lòng muốn xem phong thái của Nghiêm Tử Thư khi say xỉn, nhưng bản thân hắn cũng uống khá nhiều. Phó Kim Trì đỡ Tăng Triển Bằng nghiêng ngả lắc lư lên xe. Nghiêm Tử Thư muốn giúp một tay, nhưng y lịch thiệp tránh sang một bên: "Thôi, chính cậu cũng đi không vững, để tôi."

Đưa Tăng Triển Bằng đến khách sạn, lên lầu, gõ cửa phòng, giao cho người nhà của hắn xong, Phó Kim Trì mới quay lại.

Nghiêm Tử Thư đang dựa trên ghế phụ, trong lúc mơ màng để lộ dáng vẻ hơi say. Vì nghỉ ngơi quá ít trong thời gian dài, anh còn có vẻ hơi tiều tụy. Anh mệt mỏi tháo kính ra, không còn tròng kính che đậy, một nốt ruồi đen nơi khóe mắt trái lộ ra, càng tăng thêm nét quyến rũ.

Phó Kim Trì thắt dây an toàn: "Được rồi, đến lượt cậu, nhà cậu ở đâu?"

Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lúc, không trả lời.

"Say thật rồi à?"

"Không, chưa."

Chỉ có điều cho người khác biết địa chỉ nhà sẽ khiến anh cảm thấy bất an theo bản năng. Nghiêm Tử Thư đang chiến đấu chống lại cảm giác đó. Tư duy chậm chạp của anh bây giờ mới nhớ ra mình có thể chọn đi taxi, nhưng lúc này nhắc đến thì đã quá muộn.

Nghiêm Tử Thư nói địa chỉ cho Phó Kim Trì, rồi cười: "Hiếm khi tôi không phải là người chở người khác."

Anh tự cảnh cáo mình rằng nói quá nhiều sẽ dẫn đến sai lầm, nhưng men rượu trong người cứ nhảy nhót kích động dây thần kinh ngôn ngữ của anh, nói thêm một câu, lại thêm một câu. Chẳng trách người ta nói khi say thường sẽ nói thật.

"Ừm, tôi cũng nghĩ cậu chính là kiểu người... nói thế nào nhỉ, nhân cách vị tha." Trên đường đi, Phó Kim Trì nói: "Chỉ muốn cho mà không muốn nhận, nếu không sẽ thấy khó chịu, phải không? Thật ra, có một điều tôi khá tò mò, cậu có bao giờ cảm thấy mệt mỏi không?"

Nghiêm Tử Thư tự nhéo mình một cái, cố nén khát khao thổ lộ đang sôi sục, rồi lại im lặng. Sao lại có người không biết mệt mỏi chứ.

Anh không trả lời, Phó Kim Trì tiếp tục độc thoại: "Tôi biết, có những người có tính kỷ luật rất cao. Nhưng 'bản năng' của một người không phải chỉ là vui chơi và nghỉ ngơi sao? Ngay cả những người có tính kỷ luật nhất cũng chỉ đang kìm nén bản năng của mình, vì 'siêu ngã' của họ quá mạnh. Tử Thư, ban ngày tôi nói cậu giống như được làm bằng sắt cũng không hoàn toàn là nói đùa, cậu thực sự cứ như không có bản năng vậy."

"Lúc đêm muộn thế này mà anh Phó định thảo luận triết học với tôi à?"

"Đây là tâm lý học. Tất nhiên, cậu muốn thảo luận về triết học cũng được, h*m m**n là động lực thúc đẩy hành vi của con người, Tử Thư, cậu cứ làm việc không mệt mỏi, nguồn gốc cho những h*m m**n của cậu là gì? Tiền bạc? Địa vị? Tôn trọng? Hay... tình yêu?"

Nếu Nghiêm Tử Thư thực sự yêu thầm Phó Vi Sơn, thì anh đã cực kỳ cảnh giác với ý đồ đào bới thông tin của Phó Kim Trì. May mà không phải. Thật ra trong thế giới này, đối với anh, Phó Kim Trì và Phó Vi Sơn không khác nhau là mấy. Dù là nhân vật chính hay nhân vật phản diện, sau cùng họ cũng là những người qua đường, rồi sẽ phải đường ai nấy đi.

Vì vậy, anh vẫn không nhúc nhích, nhìn ra ngoài cửa sổ, dần dần nhắm mắt lại.

Trước khi mất đi ý thức, anh dường như nghe Phó Kim Trì khẽ cười: "Thực sự không biết kiểu gia đình nào có thể nuôi dưỡng ra tính cách như cậu."

Đôi khi người ta chỉ ngủ một giấc ngắn thôi, nhưng lại thấy mình có giấc mơ rất dài, Nghiêm Tử Thư cũng thế. Có lẽ là do chủ đề quần jeans, hoặc có lẽ là do câu hỏi đầy ẩn ý của Phó Kim Trì, cộng thêm chút rượu đang lên men. Anh mơ về tuổi thơ và thời thiếu niên của mình.

Đây là quá khứ thực sự thuộc về anh ở thế giới trước kia: cả cha và mẹ đều có trình độ học vấn cao, đều giảng dạy ở trường đại học, gia cảnh sung túc, môi trường ưu việt, bản thân anh có thành tích học tập xuất sắc, đạo đức, trí tuệ, thể chất, thẩm mỹ phát triển toàn diện, là một gia đình hoàn hảo trong mắt người khác...

Nhưng đằng sau cánh cửa đóng kín lại là một thế giới mà người khác không thể nhìn thấy.

Mẹ của Nghiêm Tử Thư là một người phụ nữ rất kén chọn và nghiêm khắc. Ngôi nhà phải luôn không có một hạt bụi, trên bàn trà không được có một vết nước nào, trên sàn nhà không được có đồ đạc lộn xộn, sau khi nấu ăn phải lau sạch bếp, trong bếp không được có chút khói dầu nào.

Bà kỳ vọng rất nhiều vào con trai mình. Mong muốn con cái thành đạt là lẽ thường ở đời, nhưng hăng quá hoá dở.

Khi còn rất nhỏ, anh chỉ nhớ rõ một vài việc, không thể nhớ quá nhiều. Ví dụ giải thích hai lần một đề bài mà anh vẫn không hiểu, ví dụ làm bài kiểm tra không cẩn thận bỏ sót một câu hỏi, mẹ anh sẽ lạnh lùng cầm móc quần áo đánh anh: "Sao con lại phạm phải lỗi cơ bản như vậy? Ba con và mẹ đều tốt nghiệp đại học, con có khuyết tật trí tuệ không?"

Hình như đôi khi cha anh cũng có ngăn cản. Nhưng sau đó, không chịu nổi tình tình hà khắc của vợ, ông đi ngoại tình với một nữ sinh viên, ly hôn, ra đi tay trắng. Từ đó trở đi, tâm ma bên trong mẹ anh ngày càng bành trướng, hình phạt thể xác cũng ngày càng tăng.

Có một câu nói đùa rằng về nhà quỳ trên ván giặt, không biết có bao nhiêu người thực sự từng quỳ rồi, tóm lại Nghiêm Tử Thư chắc chắn có. Anh quỳ trên một tấm ván giặt, loại làm bằng gỗ, còn mới, có cạnh sắc, đầu gối sưng tấy bầm tím, đau đớn tột cùng, gần như không thể quỳ được, trước mặt là một chiếc gương soi toàn thân, muốn anh nhìn thấy rõ mình là loại người nào.

Bà Nghiêm dùng móc quần áo, chổi lông gà và bất kỳ thứ gì cầm thuận tay, đánh anh ta không thương tiếc: "Tại sao mày không phải là giỏi nhất? Tại sao mày chỉ được hạng nhì? Tại sao mày không thể đạt hạng nhất? Hả? Tại sao mày không thể làm tao nở mày nở mặt? Bây giờ tao còn mặt mũi nào mà sống?"

Hoặc túm tóc anh, đẩy ra trước gương: "Nhìn đi, hả, nhìn đi! Mày với thằng cha đoản mệnh của mày giống hệt nhau phải không, thứ gen thấp kém, chẳng trách cả hai đều không phải thứ tốt!"

Đứa bé trong gương vừa thảm thiết vừa hoang mang, không thể khóc thành tiếng, vì bà Nghiêm nhất quyết "không thể vạch áo cho người xem lưng".

Bà Nghiêm dùng ánh mắt nghiêm khắc, dạy anh phải giấu sự thật với người ngoài, nói rằng bị thương ở chân là do tự té ngã. Vết thương trên người cũng do tự té ngã.

Móc treo quần áo thường bị vứt ra khỏi nhà đều biến dạng.

Về sau, Nghiêm Tử Thư phải mất rất nhiều năm mới vượt qua được nỗi sợ nhìn thấy gương toàn thân, cùng với h*m m**n đập phá mọi thứ.

Nhưng khi cảm thấy vui, bà Nghiêm lại đặt nhiều kỳ vọng vào con trai mình. Mỗi sáng, anh phải thức dậy lúc sáu giờ, học thuộc lòng những đoạn văn dài bằng tiếng Anh, hoặc những bài cổ văn trúc trắc khó hiểu, tóm lại là cần phải học thuộc lòng cái gì đó, tuyệt đối không thể nằm trên giường lãng phí cuộc đời. Nghỉ hè và nghỉ đông cũng không được. Không xem tivi, không chơi game, mọi hình thức giải trí đều là tội lỗi.

Đặc biệt khi nghe nói chồng cũ cùng nữ sinh viên đó sinh một đứa con trai khác, bà ta lại đòi hỏi con của mình phải vượt trội hoàn toàn so với đứa bé kia. Tất cả phải đạt được trình độ cao nhất, đại học cũng phải vào được một trong hai trường hàng đầu, cái khác thì không được. Công việc cũng phải là trong trăm chọn một, lương cao, phải có thể diện, có địa vị.

Nghiêm Tử Thư không theo đuổi con đường học thuật, không vào dạy đại học, điều này khiến bà ta rất thất vọng. Đánh đập, chửi bới, cuồng loạn.

Khi Nghiêm Tử Thư hai mươi bốn tuổi, bà Nghiêm được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực tại bệnh viện tâm thần.

Nhưng có những việc đã xảy ra, có những thứ không thể quay lại được, có những thứ đã khắc sâu vào xương tủy anh.

Không ai có thể sống lại tuổi thơ của mình.

Nghiêm Tử Thư tốt nghiệp, làm việc như tự hành xác, thăng tiến rất nhanh, rồi tự làm mình kiệt sức. Tiền kiếm được không ít, nhưng anh đã lập di chúc hiến tặng toàn bộ số tiền đó sau khi chết, không để lại đồng nào.

Phó Vi Sơn nói đến h*m m**n, nhưng anh còn không biết h*m m**n của chính mình là gì. Có vẻ như đây là câu trả lời, không phải là anh không có bản năng, mà là không biết cách sống một cuộc sống bình thường.

Nghiêm Tử Thư mơ màng mở mắt, mới nhận ra rằng sau cái chết đột ngột của mình, có lẽ anh sẽ không để lại bất cứ thứ gì cho mẹ ở thế giới cũ. Di chúc của anh đã được công chứng, toàn bộ vật phẩm của anh cũng sẽ được tiêu hủy. Hoàn toàn không còn vướng bận gì.

Phó Kim Trì nói: "Tỉnh rồi à? Đúng lúc lắm, sắp về đến nhà cậu rồi. Vừa rồi cậu nói mớ, gặp ác mộng à?"

Nghiêm Tử Thư sửng sốt: "Tôi nói cái gì?"

Phó Kim Trì cười: "Hình như là nói 'sai rồi, lần sau không dám nữa' hay gì đó. Nhưng cũng có thể là tôi nghe nhầm."

---

Người dịch:

Tèn ten, background của anh Nghiêm đã lộ diện, tâm lý ảnh không được như người bình thường đâu. Mà Phó Kim Trì thì cũng điên điên khùng khùng theo kiểu IQ cao =))

Lảm nhảm chút, tui cũng là dân mạng mà, nên nhiều khi đọc mấy cái bình luận nọ kia về đám con nuôi nhà mình cũng thấy rất "...", câm nín đó, quả thật trên đời không có cái gì thỏa mãn được tất cả mọi người cả.

Như bữa nay thì có người nói bộ "Bề tôi" viết hoàn toàn theo góc nhìn của anh Phùng nên sếp Sĩ Chương giống tệp đính kèm, nhiều lúc không thấy mặt ảnh đâu luôn.

Người khác lại chê Văn Cảng sống lại không lo đi tìm chồng mà cứ rề rà làm chuyện khác, rồi chê tác giả "sủng thụ thiên thụ" gì đó nên chỉ có Niệm Sinh cho đi, chỉ có Niệm Sinh chăm sóc chứ không thấy em Cảng yêu ảnh đâu.

Nhưng, trong bình luận Tấn Giang của bộ này nè, có nguyên cái sớ tuyên bố rất hùng hồn là đọc nhảy cóc mà vẫn thấy tác giả có sở thích cho địa vị công thụ không cân bằng, công lúc nào cũng phải áp đảo và vân vân; rồi thì là anh Nghiêm thiệt thòi thế này thế nọ, còn Phó Kim Trì chẳng thấy trả giá gì cả.

Thật tình là tui không biết nói gì luôn, hài ghê, thật sự có người mang tình yêu của hai con người 2D ra cân đo đong đếm theo từng gram hả ta.