Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 6
Say rượu hại thân.
Nghiêm Tử Thư nghĩ vậy.
"Cậu giận à?" Phó Kim Trì hỏi, dừng xe ở dưới tòa chung cư.
"Không phải vậy. Cảm ơn anh Phó đã đưa tôi về." Nghiêm Tử Thư tháo dây an toàn, đầu vẫn còn quay cuồng. Nếu anh cần phải giận thì cũng là vì mình yếu đuối, hoặc là thẹn quá hóa giận vì đã để lộ điểm yếu đó. Tóm lại, không có lý do gì để nổi giận với Phó Kim Trì. Phó Kim Trì chỉ là một người qua đường chẳng liên quan gì.
Nghiêm Tử Thư cầm lấy áo vest, chuẩn bị mở cửa bước xuống xe.
Nhưng Phó Kim Trì lại bình tĩnh kéo anh lại: "Chờ đã, còn có chuyện này nữa, không phải lúc trước tôi đã mời cậu về làm việc đó sao? Câu này sẽ luôn còn hiệu lực, cậu có muốn nghiêm túc cân nhắc không, tôi có thể cho cậu đãi ngộ gấp đôi."
Trong màn đêm sâu thẳm, một chiếc xe thể thao được cải tiến phóng vút qua bên đường, phát ra tiếng gầm rú lớn rồi biến mất ở xa xa.
Cảnh này có trong truyện gốc không? Hay là một chi tiết không xuất hiện trong cốt truyện chính, mà diễn ra bí mật ở hậu trường?
Nghiêm Tử Thư trầm ngâm một lát, nhưng không tìm ra lời giải. Anh chỉ biết mỉm cười nói: "Cảm ơn tấm lòng của anh. Nhưng tôi tài hèn học ít, e rằng không thể đảm đương được nhiệm vụ này."
Phó Kim Trì cười nói: "Chẳng lẽ cậu cũng cho rằng chỉ có Phó Vi Sơn mới là Thiên tử chân chính sao?"
Nghiêm Tử Thư phủ nhận: "Không không. Chẳng qua là một đời vua một đời thần, dù tôi có làm việc cho anh, anh cũng không tin tôi."
Phó Kim Trì nói: "Điều đó chưa hẳn đúng, nhân tài đi đâu cũng thiếu, chỉ cần cậu đến, tôi sẽ dám giao phó trọng trách."
Nghiêm Tử Thư vẫn lắc đầu: "Tôi thực sự không phải là nhân tài xuất sắc."
Phó Kim Trì thở dài: "Ôi, quả nhiên chỉ khi đối diện với tôi, cậu mới trở thành một kẻ khó nhằn."
Nghiêm Tử Thư lại sửng sốt, rồi mới nhận ra hình như y đang nhắc đến việc mấy ngày nay trước mặt người nhà họ Tăng, anh luôn cười nói tự nhiên, ôn hòa lễ độ, vô cùng chu đáo cứ như chuyện gì cũng có thể nói. Nói thế chẳng phải nói suông à, ai mà không đeo mặt nạ khi gặp khách hàng chứ?
Nghiêm Tử Thư gật đầu: "Giờ thì anh biết rồi đấy, phong độ của tôi chỉ là giả vờ thôi. Thật ra tôi là một người khá nhàm chán."
Phó Kim Trì cười lớn: "Tôi chỉ đùa thôi! Không đào được người thì tất nhiên phải tự tìm vấn đề của mình rồi. Lên nhanh đi, ngủ ngon."
Ngày hôm sau, Tăng Triển Bằng tỉnh dậy cũng rất là phiền não. Vốn dĩ muốn xem thử sau khi say, mỹ nhân băng giá kia còn lạnh lùng nữa không, sau đó... chẳng có sau đó gì nữa, chính hắn bất tỉnh trước.
Tuy nhiên, ban đầu vốn chỉ là một trò đùa. Hắn là người thích đi bar, đôi khi say xỉn cũng sẽ đùa hơi quá đà, nhưng thật sự không có ý đồ xấu. Hắn cũng đã xin lỗi Nghiêm Tử Thư, đương nhiên Nghiêm Tử Thư cũng đáp lại là không sao.
Nghiêm Tử Thư trước mặt hắn vẫn là sếp Nghiêm hài hước rộng lượng, chỉ có điều đầu anh đang đau dữ dội. Ngay cả khi say rượu, anh vẫn thức dậy lúc sáu giờ sáng, đồng hồ sinh học không thể phá vỡ, buộc anh phải uống liền vài tách cà phê đen. Thật không may, cà phê không phải là phương thuốc thần kỳ, anh chỉ chuyển từ đau đầu uể oải mơ màng sang đau đầu không thể ngủ được.
Đây là trạng thái mà Nghiêm Tử Thư đã quen, nên anh cứ thế bỏ qua. Chỉ có Phó Kim Trì nhận ra điều này: "Trông cậu không khỏe, có muốn về nghỉ ngơi không?"
Tăng Triển Bằng thì vô tư nói: "Không đời nào! Tôi thấy hôm nay William vẫn còn sáng chói mà."
Đằng sau lưng mọi người, Tăng Triển Bằng lại nói tiếng Tây Ban Nha với Phó Kim Trì, đại ý là làm sao triển khai kế hoạch theo đuổi của mình.
Thế nhưng chỉ sau một đêm, Phó Kim Trì đã đổi ý: "Đừng đụng vào cậu ấy."
"Này, hôm qua anh không nói thế mà."
"Thật sao? Đáng tiếc là tôi cũng nghĩ cậu ấy rất tốt."
"Anh đừng có mà vô lý vậy chứ!"
Tăng Triển Bằng còn muốn cãi lại, Phó Kim Trì mỉm cười vỗ nhẹ vai chàng trai trẻ. Y liếc Tăng Triển Bằng một cái nhẹ bẫng, như một con báo đang nghỉ ngơi, bình thường toàn lười biếng nằm trên cây, nhưng đột nhiên lại để lộ ánh nhìn lạnh lẽo khi phát hiện ra con mồi.
Tăng Triển Bằng cảm thấy lạnh sống lưng, không dám chống cự nữa. Mặc dù thường ngày hắn dám đùa giỡn với Phó Kim Trì, nhưng thật ra vẫn luôn giữ chừng mực. Hắn quen Phó Kim Trì từ lúc ở Cảng Thành, cũng có may mắn được nhìn thấy bản chất thật sự của đối phương: có thể chạy nhảy lung tung trong lãnh địa được Phó Kim Trì cho phép, nhưng tuyệt đối không được coi y là một con mèo.
Tăng Triển Bằng cố tỏ ra thản nhiên, giơ hai tay lên: "Được rồi, đại ca, anh ấy là của anh."
Thấy họ đã nói chuyện xong, Nghiêm Tử Thư hỏi: "Helen đã đặt bàn ăn trưa ở Vườn Treo, chúng ta ăn ở đó được không?"
Tăng Triển Bằng đổi sang tiếng phổ thông: "Tôi OK hết, chỉ là phiền mọi người quá thôi."
Nghiêm Tử Thư mỉm cười: "Không có gì, nên làm mà."
*
Kỷ Thần được chuyển về phòng giám tuyển một thời gian rồi.
Trưởng phòng giám tuyển tính nóng như thùng thuốc súng, lại bận rộn đến độ chân không chạm đất. Anh ta không có thời gian để thảo luận chi tiết về tình hình của một thực tập sinh, nghe phòng nhân sự nói điểm không cao, bèn đáp: "Là con trai à? Vậy thì để cậu ta đi sắp xếp triển lãm đi! Đi dọn đồ chắc là không thể nào phạm lỗi chứ?"
Và mọi việc đã được sắp xếp như vậy, trong thời gian này, Kỷ Thần phải cùng các công nhân làm công việc chân tay.
Hai ngày trước buổi triển lãm.
Kỷ Thần dùng xe đẩy để chuyển vài cái khung tranh rỗng khá nặng đến nhà kho theo chỉ thị. Cậu ta không cao, bị khung tranh khổng lồ che khuất, gần như không nhìn thấy ai đằng trước.
"Mặc dù trong những năm gần đây, Lý Khuông Sinh đã phải đối mặt với nhiều tranh cãi, nhưng tôi luôn rất lạc quan về số tranh thủy mặc mới của ông ta, đặc biệt là bộ sưu tập Ảo ảnh năm năm trước, đã cho thấy sức nóng trên thị trường sưu tầm, giá trị của nó dự kiến sẽ tiếp tục tăng..."
Có tiếng nói chuyện ở góc rẽ phía trước, xen lẫn tiếng bước chân lộn xộn.
Kỷ Thần tiếp tục đẩy xe về phía trước, suýt nữa thì đụng phải một nhóm người.
Phó Vi Sơn đang cùng Tăng Trữ Nghị đến xem trước các mặt hàng đấu giá. Theo sau gã là hai anh em Tăng Triển Bằng và Tăng Bội Dung, phía sau cùng là Phó Kim Trì và Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư vội vàng tiến lên, trách mắng: "Cậu làm gì vậy? Sao không dùng lối đi dành cho nhân viên?"
Kỷ Thần tỏ ra hoang mang: "Hả? Cái gì?" Cậu ta không hiểu mình đã làm sai điều gì. Nhưng khi Kỷ Thần ngước nhìn tổng giám đốc Phó Vi Sơn, cậu ta cảm thấy như đã xa cách cả kiếp người.
Phó Vi Sơn chỉ thờ ơ liếc nhìn cậu ta một cái, như thể không hề quen biết tên lâu la này. Gã quay sang Tăng Trữ Nghị, cười nói: "Xin lỗi, công nhân vẫn đang lắp đặt trong phòng triển lãm, còn vài chi tiết cần phải hoàn thiện."
Tăng Trữ Nghị cười ha ha, tỏ vẻ thông cảm: "Vốn cũng là do chúng tôi xông vào sớm mà, không nên làm chậm trễ công việc của họ."
Phó Kim Trì và hai anh em nhà họ Tăng phía sau cũng đang trò chuyện, chẳng ai để ý đến một nhân viên bình thường.
Kỷ Thần cảm thấy mất mát khôn tả.
Nghiêm Tử Thư lấy thân mình chắn tầm nhìn của mọi người: "Khi vận chuyển những vật nặng không phải là tác phẩm nghệ thuật thì không được đi qua hành lang của phòng triển lãm, phải đi lối dành cho nhân viên phía sau, không ai nói với cậu hay sao?"
Kỷ Thần mím môi lắc đầu, cậu ta thật sự không biết.
Nghiêm Tử Thư bây giờ không rảnh giải thích quy tắc cho đối phương. Anh xoa trán mình: "Thôi được rồi, cậu đi trước đi, đi từ phía sau."
Kỷ Thần vội vàng đồng ý: "Được, được." Cậu ta định quay đầu xe lại, nhưng điện thoại lại tuột ra khỏi túi quần.
Vì Kỷ Thần đang giữ khung tranh, Tăng Bội Dung bèn nhắc nhở: "Anh làm rớt đồ này! Ấy, tôi nhặt giùm anh."
Khi cô bé đi đến giúp, khung tranh đầu tiên vì không được đặt vững đã lắc lư trước, rồi rơi khỏi xe đẩy. Kỷ Thần giật mình, tay chân luống cuống đỡ lấy, nhưng cũng vì thế mà buông tay ra khỏi phần còn lại. Kết quả là đống khung tranh trống còn lại cũng đổ sụp như quân cờ domino, tất cả đều sắp ập xuống đầu Tăng Bội Dung.
Nghiêm Tử Thư đứng gần nhất, nhanh tay tinh mắt đỡ lấy, ít nhất là không đập trúng Tăng Bội Dung, nhưng vẫn làm rách một đường trên chiếc váy voan của cô bé. Trên khung tranh có đinh nhô ra, lại quẹt luôn lên tay Nghiêm Tử Thư. Chẳng mấy chốc, dòng máu đỏ tươi tuôn ra.
Khung tranh rơi xuống đất, phát ra một tiếng ầm thật lớn.
Tăng Bội Dung rối rít gọi anh trai: "Làm sao đây, William bị thương rồi!"
Nghiêm Tử Thư vẫn trấn an cô bé: "Không sao đâu, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Nhưng thành thật mà nói, làm việc với Kỷ Thần này luôn khiến anh cảm thấy như muốn lên cơn nhồi máu cơ tim.