Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 52
"Đình chỉ công việc, cậu nói thật dễ nghe!" Cơn giận trong lòng Phó Vi Sơn bùng lên. "Cậu còn mặt mũi mà nói! Đồ ăn cây táo rào cây sung!"
Nghiêm Tử Thư không nói gì. Anh nghiêng đầu, một vật nặng bay sượt qua tai anh, đập mạnh xuống sàn gây ra một tiếng động lớn, là một chiếc bấm kim. Mặt Phó Vi Sơn tái mét, gân trán nổi lên, gã trừng mắt nhìn anh như muốn ăn thịt người.
"Tôi biết ngay mà, từ lâu đã thấy các người bất thường rồi! Chỉ là tôi không muốn nghi ngờ cậu thôi!"
"Cậu có biết hành vi này là cái gì không? Cậu bị mù à?"
"Hắn ta đã cho cậu bao nhiêu lợi lộc? Bắt đầu từ khi nào?"
"Sao không nói đi? Không dám?"
Nghiêm Tử Thư từ chối trả lời trực tiếp, chỉ nói sẵn sàng chấp nhận cuộc điều tra của tổ kiểm toán.
Lỗ mũi của Phó Vi Sơn phập phồng, nổi cơn thịnh nộ suốt nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng trừng nhìn anh: "Cút đi!"
"Xin lỗi." Nghiêm Tử Thư khẽ cúi đầu rồi quay người bước đi.
Phía sau vang lên một hồi những tiếng đổ vỡ lớn, không biết Phó Vi Sơn lại ném cái gì rồi.
Trong khi thu dọn đồ đạc, Nghiêm Tử Thư nghĩ, có lẽ Phó Vi Sơn chẳng coi trọng anh cho lắm, đại khái chỉ là ghét Phó Kim Trì mà thôi. Vì anh câu kết với Phó Kim Trì sẽ như chứng minh rằng Phó Kim Trì đáng để trung thành hơn, đó là lý do tại sao gã khó chấp nhận đến vậy. Thế nhưng với Nghiêm Tử Thư, việc này không có gì đáng để bận tâm.
Nghiêm Tử Thư thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc của mình. Vì đã lường trước ngày này, suốt vài ngày qua anh đã dọn dẹp nhiều lần rồi, mặt bàn rất gọn gàng, không còn bao nhiêu thứ.
Vừa bước ra khỏi cửa văn phòng tổng giám đốc, có người ở ban thư ký đang thò đầu ra nhìn. Tiếng đồ đạc vỡ ầm ĩ đến mức gần như làm cả tầng giật mình. Trước đây, Phó Vi Sơn cũng từng nổi nóng với anh, nhưng cơn giận dữ hôm nay đã ở mức độ hoàn toàn khác.
"Có chuyện gì vậy?" Helen lo lắng định kéo anh vào phòng họp để nói chuyện: "Có phải vì chuyện đấu thầu không?"
"Đừng đi vào, cứ ở lại khu vực chung thôi." Nghiêm Tử Thư từ chối, đưa cho Helen một tờ phiếu bàn giao công việc đã điền dày đặc, không muốn làm ảnh hưởng đến cô: "Nội dung và tiến độ công việc của tôi đều được ghi ở đây, nếu cần gì thì gọi điện cho tôi. Tốt nhất là không nên liên lạc với tôi nếu không cần gì."
Helen muốn nói thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng lại không thể. Cô nhìn vào thứ trong tay, rõ ràng là đã được chuẩn bị từ lâu rồi. Helen ngập ngừng: "Anh thế này là..."
Nghiêm Tử Thư nói một câu "giữ gìn sức khỏe nhé", rồi tự mình sang phòng nhân sự hoàn tất thủ tục đình chỉ công việc.
Đây là sự kiện quan trọng nhất trong ngày khiến cả công ty từ trên xuống dưới phải hoang mang. Anh đã trải qua một màn rửa tội trong ánh mắt kinh ngạc của giám đốc nhân sự, chẳng mấy chốc đã gây ra một cơn địa chấn mới trong những nhóm chat hóng chuyện. Nhiều người đều cho rằng sếp Nghiêm đáng tin cậy nhất sẽ không bao giờ trở thành đối tượng của những lời đồn đại.
Thế đấy, giờ thì có rồi.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Khi ra khỏi cửa, Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lúc, thế này thì lại tình cờ trùng khớp với cốt truyện gốc rồi, quả thực khiến lòng người bất an. Chẳng qua là không cần phải điều tra ai là kẻ phản bội, anh chỉ cần chờ tổ kiểm toán triệu tập là được.
Khi xuống lầu, đó là một buổi chiều mùa đông trời trong xanh và nắng đẹp hiếm hoi, nhiều người đang ăn kem trái mùa bên vệ đường.
Nghiêm Tử Thư thở phào nhẹ nhõm, không vội về nhà, anh đi dọc con đường đến công viên ở giữa phố, rồi đứng bên đài phun nước một lúc. Ánh nắng lười biếng chiếu lên người anh.
Khi rời công ty, ngoài điện thoại di động, anh thậm chí không mang theo cả một cây bút. Túi trống rỗng, nhưng anh cảm thấy như mình đã trút bỏ được rất nhiều gánh nặng, thực sự cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Một lúc sau, điện thoại reo, Nghiêm Tử Thư liếc nhìn: "Alô?"
Phó Kim Trì hỏi: "Đang ở đâu?"
Nghiêm Tử Thư ngẩng đầu lên nhìn: "Lối vào cửa hàng tiện lợi 7-Eleven."
Một lát sau, xe của Phó Kim Trì xuất hiện bên vệ đường, cửa kính hạ xuống, trông y gần như không có dấu hiệu từng bị thương.
Nghiêm Tử Thư nhìn y từ xa, nghĩ bụng, hình như đang hồi phục khá tốt. Không chỉ sức khỏe tốt mà còn tràn đầy năng lượng, lại có thể tác oai tác quái rồi. Nhưng anh cũng không hiểu tại sao Phó Kim Trì lại phải lặn lội đến đây một chuyến, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là để xem trò cười của anh.
Phó Kim Trì bước ra khỏi xe, đi đến chỗ anh. Y đã muốn xem trò cười, vậy Nghiêm Tử Thư để y xem.
Nghiêm Tử Thư nhớ lại việc đã từng nhìn thấy bản sao các chứng chỉ và giấy phép trong văn phòng của Phó Kim Trì. Thì ra ngay từ đầu người ta đã chuẩn bị cho cả hai kịch bản. Nghiêm Tử Thư chợt nhận ra, vậy mới hợp lý, một tên trùm phản diện xảo quyệt thì sao có thể đặt cược tất cả vào anh kia chứ.
Anh không hề hay biết, chỉ cần Phó Kim Trì nhìn thấy vẻ mặt bình thản của anh là những cảm xúc yêu ghét lẫn lộn đó lại dâng lên. Y biết rằng Nghiêm Tử Thư sẽ không bao giờ toàn tâm toàn ý đứng về phía mình. Y cũng đoán trước rằng rất có thể mình sẽ bị lừa, nhưng vẫn không thể cưỡng lại được muốn đánh cược.
Đã ngồi vào bàn đánh bạc thì luôn có hai khả năng: thắng hoặc thua. Đương nhiên là Phó Kim Trì hiểu rõ điều này. Kết quả là thua, vậy nên chẳng có gì để nói, cũng chẳng có gì phải tức giận cả. Cầu được ước thấy mà thôi, ai bảo chính y cứ không tin, nhất quyết muốn thử.
Y liên minh với chú Ba Phó, vậy mà vẫn lừa dối chú Ba Phó; Nghiêm Tử Thư liên minh với y, sao y lại dám mong đợi đối phương không lừa dối mình. Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn, vậy chẳng phải là tiêu chuẩn kép quá sao.
Trên đời này sẽ không ai bênh vực y bằng mọi giá, Phó Kim Trì đã sớm xác định được điều này. Nhưng điều này cũng có thể là do từ nhỏ đến lớn, bên cạnh y chẳng có ai là bình thường. Khi lớn lên, Phó Kim Trì vẫn có cơ hội hòa nhập vào thế giới của người bình thường, nhưng y đã từ chối. Bây giờ còn gì để phàn nàn nữa chứ?
Một chiếc xe bán kem chạy rất chậm bên vệ đường, phát ra những giai điệu vui tươi, thân xe trang trí bằng cầu vồng và những con vật nhỏ. Cuối cùng, Nghiêm Tử Thư lên tiếng, hỏi Phó Kim Trì đến đây làm gì. Nếu y muốn đến đánh anh thì cũng chẳng lạ.
"Nói chuyện thẳng thắn đi." Phó Kim Trì từ từ thoát khỏi dòng suy nghĩ: "Tôi làm gì cũng thích có đầu có đuôi."
Chiều hôm đó, Phó Kim Trì chở Nghiêm Tử Thư về căn hộ. Khi đến dưới tòa nhà chung cư, mặt trời bắt đầu lặn, ánh tà dương nhuộm một nửa bầu trời thành màu đỏ thẫm. Cảnh tượng như vậy rất hiếm gặp vào mùa đông, hoàng hôn u tịch, một vệt xanh đậm mờ ảo hòa vào phông nền phía sau những tòa nhà cao tầng. Nghiêm Tử Thư xuống xe, Phó Kim Trì theo sau.
Đèn đường vẫn chưa sáng. Nghiêm Tử Thư hỏi Phó Kim Trì có muốn lên lầu nói chuyện không, nhưng y lịch sự từ chối. Có điều vào giờ này cũng không có nhiều người xung quanh, không ai làm phiền cuộc trò chuyện của họ.
"Thật ra chẳng có gì nhiều để nói cả, nói xong một câu thì tôi đi." Phó Kim Trì nói: "Từ giờ trở đi, chúng ta không còn liên quan gì đến nhau nữa."
"Được." Nghiêm Tử Thư cũng chỉ có thể nói vậy: "Vẫn cảm ơn vì đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua."
Mặc dù đã lường trước được cảnh tượng này, anh vẫn cảm thấy một cảm giác nóng rát trong bụng, thôi thúc anh phải nói tiếp gì đó. Thấy người kia sắp quay lưng bỏ đi, Nghiêm Tử Thư đột nhiên lên tiếng: "À phải rồi, đôi khuy măng sét anh tặng lần trước, khi về tôi xem lại thì thấy không có logo, chắc là đồ trang sức đặt làm riêng phải không, quá quý giá, lúc đó tôi nhận thì quá tùy tiện, vẫn nên trả lại cho anh thì hơn."
Họ làm việc trong lĩnh vực kinh doanh nghệ thuật, làm gì có chuyện không thể tìm ra nhà đấu giá nào đã bán món đồ cổ này vào thời điểm nào. Nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn cố tình nói vậy, như bị ma xui quỷ khiến, dường như làm giảm giá trị của nó một chút thì có thể xóa bỏ ý nghĩa mà nó thể hiện.
"Không cần. Không đáng giá lắm." Phó Kim Trì đáp: "Đã cho cậu rồi thì cậu cứ giữ lấy."
Thật ra Nghiêm Tử Thư không thực sự muốn giữ nó lắm. Đồ cổ ấy mà, không thể tùy tiện vứt bỏ hay bán đi, nhưng giữ lại chắc chắn sẽ có tác dụng nhìn vật nhớ người. Nếu không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, thì tâm trí sẽ tự nhiên được thanh lọc. Nhưng cứ để nó ngay trước mắt, e rằng nó sẽ liên tục nhắc nhở anh về cái buổi hoàng hôn lười biếng khi vừa thức dậy, Phó Kim Trì bước vào từ ngoài cửa, đặt chiếc hộp vào tay anh như thế nào, rồi nói bằng giọng điệu rất thoải mái, coi đó là quà mừng năm mới.
Anh không muốn bị ký ức đó ám ảnh, nên khăng khăng nói: "Tôi sẽ lên lầu lấy ngay bây giờ, hoặc có thể gửi đến cho anh sau?"
"Nghiêm Tử Thư." Phó Kim Trì gọi tên anh: "Tôi không thiếu cái này, sao cậu cứ khăng khăng trả lại cho tôi?"
Nghiêm Tử Thư sững sờ nhìn y vài giây, rồi khi hoàn hồn, những biểu cảm nhỏ bé nhất trên khuôn mặt anh cũng biến mất, trở lại với vẻ lạnh lùng thường thấy.
Mặt trời lặn sâu hơn, đến thời điểm giao thoa giữa ngày và đêm, màn đêm bắt đầu buông xuống, sâu thẳm mà đặc quánh, huyền bí lại khó lường.
Phó Kim Tr mỉm cười dịu dàng: "Chỉ là trò chơi của người lớn thôi, tôi còn tưởng cậu dám chơi."
Nghiêm Tử Thư lấy lại thái độ vốn có của mình, nhẹ nhàng cúi người: "Cảm ơn anh Phó đã coi trọng."
Đúng như dự đoán, cảnh chia tay rất hòa bình, không ai bị mất mặt.
Anh nhìn quanh, dường như hiểu được câu "có đầu có đuôi" của đối phương. Một đêm nọ trong quá khứ, vốn dĩ là Phó Kim Trì không mời mà tới, xuất hiện ở tầng dưới của tòa nhà chung cư này. Bây giờ y lịch sự chào tạm biệt, rồi quay người lên xe rời đi, sau này sẽ không bao giờ quay lại nữa. Bắt đầu ở đây, kết thúc cũng phải ở đây.
Chẳng mấy chốc, những cột đèn đường bắt đầu sáng lên từng cái một.
Trong lúc đi thang máy lên lầu, Nghiêm Tử Thư nhìn chằm chằm vào cánh cửa kim loại mà thầm phàn nàn, sao phải thế, sao phải bày vẽ ra nghi thức như thế. Anh mở cửa, cởi áo khoác, thay dép rồi ngồi xuống sô pha, bất ngờ nhớ đến lúc người kia ngồi đó, tìm cách mê hoặc anh: "tôi sẽ đối tốt với cậu".
Suy nghĩ kỹ thì câu này không phải là nói dối, chỉ là lòng tốt của Phó Kim Trì cho đi dễ, lấy về cũng dễ. Khi y muốn thì có thể rất hào phóng, còn khi không muốn lại giống như có thể khóa chặt vòi nước bất cứ lúc nào theo ý muốn của mình, không lãng phí một giọt nào.
Nghiêm Tử Thư nằm xuống sô pha, khẽ thở dài.
Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy, phát hiện mình đã mặc nguyên quần áo ngủ quên trên sô pha, không bị cảm lạnh là may mắn rồi. Trong ánh mắt anh có vài phần đau đớn pha lẫn chua xót. Cảm xúc của anh lẫn lộn những nỗi buồn man mác, nhưng lại không có thời gian để nằm dài ra mà không làm gì cả.
Nghiêm Tử Thư so sánh diễn biến cốt truyện, cho rằng mặc dù mình đã offline sớm hơn dự định, nhưng vẫn còn rất nhiều việc phải làm.
Điện thoại của anh ngập tràn tin nhắn, có người hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh không trả lời. Trong hộp thư đến của anh có một văn kiện lạnh lùng nghiêm khắc từ công ty, là công văn chính thức thông báo về việc đình chỉ tất cả các chức vụ của anh, bảo anh chờ tổ kiểm toán điều tra, không được rời khỏi thành phố trong thời gian này. Sau đó, anh nhận được một email khác từ phòng công nghệ thông tin, thông báo rằng hầu hết các quyền thao tác trên tài khoản văn phòng của anh đã bị vô hiệu hóa, hiện tại chỉ còn chức năng duyệt web. Mọi việc đều đúng bài bản.
Điều này cũng nhắc nhở Nghiêm Tử Thư rằng căn hộ này cũng là phúc lợi của công ty, sau này có lẽ anh lại phải chuyển đi, tốt nhất là nên chuẩn bị trước.
Sau đó, có người liên lạc với anh vài lần, yêu cầu anh quay về hợp tác với công tác kiểm toán. Nghiêm Tử Thư cũng quay về nói chuyện vài lần theo yêu cầu.
Nói một cách chính xác, thực chất Nghiêm Tử Thư không hề làm rò rỉ bất kỳ bí mật kinh doanh nào của công ty. Anh chỉ đưa cho Phó Kim Trì một dãy số giả, nên không dẫn đến hậu quả nghiêm trọng nào, về mặt đạo đức thì có vẻ khó giải thích, nhưng về mặt pháp lý thì không có vấn đề gì.
Còn về những sơ sót trong tiêu chuẩn điểm kỹ thuật thì quả thật là do thiếu sót của chính Anh Hạn. Chưa xét đến việc là do Phó Kim Trì tự mình phát hiện ra rồi lợi dụng nó đi khiếu nại một cách hợp lý, ngay cả khi đúng là do Nghiêm Tử Thư nói ra, thì việc nói cho một thành viên hội đồng quản trị nào đó cũng không đủ căn cứ để buộc tội anh.
Chẳng qua là Phó Vi Sơn bị Phó Kim Trì dẫn dụ nên nghiễm nhiên tin rằng Nghiêm Tử Thư không thể chỉ làm những việc này. Mầm mống nghi ngờ đã lớn lên thành một cái cây cao lớn, che khuất tầm nhìn của gã, khiến gã hoài hoài nghi mọi thứ.
Nghiêm Tử Thư biết Phó Vi Sơn đang trút giận lên mình, nhưng dù anh muốn thanh minh cho mình thì có lẽ cũng chẳng ích gì vào lúc này. Hơn nữa, anh thực sự không quan tâm đến lòng tin của Phó Vi Sơn nữa, thay vì kéo dài, thà bị sa thải dứt khoát còn hơn.
Nhưng hiển nhiên, lòng dạ của Phó Kim Trì không hề rộng lượng. Không biết liệu có phải là để trả đũa Nghiêm Tử Thư đã lừa dối mình hay không, nhưng y cứ như đang chơi trò mèo vờn chuột, hôm nay tung hỏa mù, ngày mai lại bịa chuyện, liên tục khiêu khích sợi dây thần kinh nghi ngờ của Phó Vi Sơn, khiến anh khó lòng nghỉ việc nhanh gọn. Sau khi cắt đứt quan hệ tình nhân, Phó Kim Trì cũng vứt bỏ lòng khoan dung đối với anh, dần dần bộc lộ một mặt tàn nhẫn của mình.
Do đó, khi Nghiêm Tử Thư trở lại công ty để hợp tác điều tra lần nữa, tình cờ gặp Phó Kim Trì trong nhà vệ sinh, anh chỉ thấy tê liệt và vô cảm. Nhà vệ sinh vốn trống trải, anh rửa mặt, khi ngẩng đầu lên thì có người đẩy cửa bước vào.
"Trợ lý Nghiêm." Phó Kim Trì cười nửa miệng: "Lại phải hợp tác điều tra nữa à?"
Nghiêm Tử Thư lau mặt bằng khăn tay rồi đeo kính vào: "Lần này anh lại tung tin gì về tôi đây?"
Phó Kim Trì quay người khóa cửa lại. Nghiêm Tử Thư liếc nhìn y, nhưng không động đậy.
Rồi anh nghe Phó Kim Trì nói: "Gần đây tôi vừa có một phát hiện mới rất thú vị. Thu nhập của cậu rõ ràng không thấp, chưa mua nhà, không mua xe, không đầu tư chứng khoán, không cờ bạc, không có người thân nào cần chu cấp, vậy mà trong tài khoản cá nhân lại không có nhiều tiền."
Đồng tử của Nghiêm Tử Thư hơi co lại.
Phó Kim Trì nói tiếp: "Vì cậu đã chuyển tài sản ra nước ngoài từng phần một, không chỉ vậy, cậu còn bí mật tạo ra các dấu vết hoạt động dưới tên 'Nghiêm Tân'. Cậu nghĩ tôi có nên đề nghị em trai tôi thử điều tra xem 'Nghiêm Tân' là ai không?"
Nghiêm Tử Thư dời ánh mắt đi, nhìn về phía chậu rửa mặt, nhất thời không có lời giải thích thỏa đáng.
"Nghiêm Tân" à, đó là một danh tính mới mà anh chuẩn bị dùng để ve sầu thoát xác. Ban đầu anh chỉ muốn trốn thoát khỏi số phận, nhưng lại lo sợ sau này mình trở thành người nhập cư bất hợp pháp, vì vậy mới bịa đặt danh tính một Hoa kiều Đông Nam Á, chỉ định làm người thừa kế của mình.
Nghiêm Tử Thư không ngờ Phó Kim Trì cũng đào ra chuyện này. Cái danh tính này vô giá trị, có điều nếu như vậy thì mọi nỗ lực trước đó của anh đã trở nên vô ích, chỉ càng khẳng định "ý định phạm tội". Suy cho cùng, một người bình thường cần gì phải chuẩn bị bỏ trốn? Phơi bày vấn đề này cũng có nghĩa là thừa nhận anh có tật giật mình.
Kế hoạch phản tác dụng, đương nhiên anh cảm thấy chán nản: "Tùy anh vậy."
"Cậu có thể nói cho tôi biết chứ nhỉ." Phó Kim Trì quan sát anh với ánh mắt sát sao: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
"Đây là chuyện riêng tư của tôi." Nghiêm Tử Thư đáp.
Phó Kim Trì cười cười: "Được rồi, chuyện riêng tư của cậu. Không liên quan gì đến tôi, phải không?"
Hôm nay Phó Kim Trì mặc áo khoác đen cùng một chiếc áo sơ mi lụa đen, chẳng trách người xưa có câu, đàn ông muốn bảnh thì phải diện đồ đen, chất vải mềm mịn rủ xuống kia đang thể hiện hoàn hảo ý nghĩa của cụm từ "mặt người dạ thú".
Nghiêm Tử Thư lại không định thưởng thức, anh hít một hơi sâu rồi thở ra, nói: "Chẳng phải anh đã nói rằng từ giờ chúng ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa sao? Tôi đi trước đây, xin phép."
Nghiêm Tử Thư mở khóa cửa, bỏ lại Phó Kim Trì một mình trong vệ sinh.
Sau khi anh đi, Phó Kim Trì như thấy rất buồn cười: "Tôi nói thế thì sao. Cậu thực sự tin những gì đàn ông nói à."
---
Người dịch:
Phó Kim Trì anh cứ đâm chọt người ta đi nha, chờ tới ngày muốn khóc khóc không kịp.