Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 51
Nghiêm Tử Thư nhìn vào tivi, tránh nhìn thẳng vào mắt Phó Kim Trì, y đã từng nói ánh mắt anh khi nói dối rất khác. Ngoài điều đó ra, anh tin rằng khả năng diễn xuất của mình không có sai sót gì lớn.
Nghiêm Tử Thư bỏ sót mất biểu cảm của Phó Kim Trì, nhưng dù có nhìn thấy, anh cũng không dễ dàng thay đổi ý định.
Việc tiếp theo chỉ còn chờ xem ý trời.
Vào ngày đầu tiên trở lại làm việc sau kỳ nghỉ, các nhân viên vẫn còn đắm chìm trong không khí vui vẻ của ngày lễ, đổ xô đến tìm cấp trên để chúc mừng năm mới xin lì xì. Người nào hào phóng hơn thì đứng luôn ở cửa văn phòng, chìa QR lì xì ra cho nhân viên quét.
Nghiêm Tử Thư cũng đang phát một loạt bao lì xì cho ban thư ký, một phần là của anh, một phần là thay mặt Phó Vi Sơn. Mọi người đều cười rạng rỡ nhận lấy, tươi tắn ngời ngời nói với anh "chúc mừng năm mới" và "cung hỷ phát tài".
Nghiêm Tử Thư mỉm cười, cũng bị cuốn theo niềm vui này.
Nhưng khi anh quay người lại thì tất cả biến mất trong nháy mắt. Càng gần đến ngày đóng thầu, bóng ma của lo lắng và bất an bao trùm lấy trái tim anh càng nặng nề hơn.
Hiệu quả công việc của Nghiêm Tử Thư giảm sút đáng kể, đến khi hoàn hồn thì trên giấy đã là một chữ "Phó", rồi anh vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Đầu óc anh đang chứa rất nhiều thứ, lúc thì nghĩ đến bà Phó, lúc thì nghĩ đến Phó Vi Sơn, một mớ hỗn độn vô cùng phiền phức. Cuối cùng, hình ảnh vẫn luôn đọng lại là Phó Kim Trì ngồi trong phòng bệnh xem tivi.
Ngay sau đó, dự án Tàng Bảo Các tổ chức mở thầu công khai trên nền tảng đấu thầu theo đúng kế hoạch.
Đêm trước ngày mở thầu, Nghiêm Tử Thư ngủ không ngon lắm. Từ khi bắt đầu vào làm việc sau kỳ nghỉ Tết, anh vẫn không có cơ hội gặp Phó Kim Trì. Anh biết rằng Phó Kim Trì cũng có rất nhiều việc phải giải quyết, chẳng hạn như hợp tác với công tác điều tra tiếp theo trong vụ tai nạn xe hơi. Nhưng suy cho cùng, đây chỉ là cái cớ mà anh tự viện ra mà thôi, quan trọng hơn vẫn là Nghiêm Tử Thư cảm thấy áy náy, thực sự không muốn đối mặt trực diện với đối phương
Anh nằm trên giường, hoàn toàn không ngủ được. Đến giữa đêm mới ngủ thiếp đi, nhưng khi mở mắt ra thì mới ba giờ sáng. Anh nhắm mắt lại, mơ màng nghĩ rằng trời sắp sáng, nhưng khi nhìn lại thì vẫn còn sớm, bốn giờ sáng.
Rồi cứ thế ngủ chập chờn, khoảng năm sáu giờ sáng, cuối cùng anh cũng ngủ hẳn, nhưng lại có một giấc mơ rối rắm kỳ lạ. Trong mơ, anh lại hỏi Phó Kim Trì có sẵn lòng bỏ mặc tất cả ra đi cùng anh hay không. Khung cảnh quay trở lại trên sân thượng, trước luống hoa nhỏ, người kia đang bắt chéo chân ngồi trên ghế dài.
Phó Kim Trì thậm chí còn không nhìn anh: "Cho đến ngày tôi chết cũng không được."
Nghiêm Tử Thư lại tỉnh dậy.
*
Hôm đó, anh thức dậy như thường lệ, rửa mặt, ăn sáng, chuẩn bị mọi thứ, đến công ty sớm.
Khoảng 10 giờ sáng, trưởng nhóm đấu thầu vui vẻ gửi cho anh thông báo về kết quả mở thầu. Trang thông báo có các tệp đính kèm, tải xuống mẫu đơn là có thể xem thêm chi tiết.
Đúng như dự đoán, quy trình xét duyệt năng lực đã loại bỏ một lượng lớn các công ty nhỏ không đáp ứng điều kiện, những kẻ đục nước béo cò đều bị loại khỏi cuộc đấu. Trong số đó, Anh Hạn đã thuận lợi vượt qua vòng xét duyệt sơ tuyển, bước vào giai đoạn xét duyệt tiếp theo, trải qua một vòng chấm thầu nội bộ khác.
Ngược lại, Nghiêm Tử Thư tìm thấy tên của ba công ty nhỏ do Phó Kim Trì ngầm kiểm soát trong tài liệu đính kèm. Ba công ty này bị cho là có hành vi vây thầu thông thầu, do giá cả mà họ đưa ra trong hồ sơ thầu hoàn toàn giống nhau, hơn nữa có những điểm tương đồng khác. Mặc dù giá cụ thể sẽ không được tiết lộ, nhưng nhiều khả năng đó sẽ là con số mà anh đã viết lên tay Phó Kim Trì.
Về cơ bản là vây thầu thông thầu, nhưng các công ty nhỏ thì mọi người đều biết là thường không trung thực, đầu cơ trục lợi, thật ra đây là những hiện tượng thường gặp. Những công ty này không nổi tiếng, nên cũng chẳng ai để ý đến chúng. Đây là điều mà Nghiêm Tử Thư đã cân nhắc rồi.
Chỉ cần không dính líu đến Anh Hạn, Phó Kim Trì cứ việc thành lập năm sáu bảy tám công ty nhỏ, không ai buồn điều tra. Nếu không ai điều tra thì kẻ đứng sau màn cũng sẽ không bị vạch trần. Anh đã lừa Phó Kim Trì, có thể nói là để ngăn cản y gây tổn hại đến lợi ích của công ty, nhưng đồng thời cũng là xé bỏ lời tuyên chiến của Phó Kim Trì.
Nghiêm Tử Thư đóng trang web lại, ngồi bất động trên ghế từ trưa đến chiều. Ngày hôm nay trôi qua thật dài, cũng như bị giày vò.
Tối hôm đó, khi trở về căn hộ, cuối cùng anh cũng nhận được cuộc gọi của Phó Kim Trì. Bắt máy rồi, nhưng rất lâu không có tiếng nói, chỉ có tiếng sóng vô tuyến và tiếng hít thở chứng tỏ rằng hai bên vẫn duy trì kết nối.
Nghiêm Tử Thư cảm thấy mình nên phá vỡ sự im lặng: "Anh đã xem thông báo rồi?"
"Xem rồi." Phó Kim Trì nói rất chậm rãi, giọng nói không hề có vẻ tức giận: "Cậu có điều gì muốn giải thích không?"
Trong phim truyền hình, mỗi khi các nhân vật chính xảy ra mâu thuẫn, họ thường nói: "Xin lỗi, tôi không cố ý nói dối."
Nghiêm Tử Thư nghĩ, trong trường hợp của mình, câu trả lời đúng phải là: "Xin lỗi, tôi cố tình nói dối đấy."
Dĩ nhiên, anh không thể nói hết câu, chỉ có thể là: "Xin lỗi."
Vừa hời hợt vừa vô nghĩa.
Nghiêm Tử Thư đã chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống, dù đối phương giận dữ chất vấn hay chế giễu mỉa mai, anh đều chấp nhận. Anh nghĩ mình có thể đoán trước được mọi phản ứng của người kia, nhưng Phó Kim Trì lại không nói một lời, cúp máy ngay lập tức.
Nghiêm Tử Thư đặt điện thoại xuống, đi lang thang vô định quanh phòng, ánh mắt anh dừng lại trên cây rau má trên bệ cửa sổ. Chậu sứ nhỏ tròn vo màu trắng trông dễ thương, lá xanh tươi tốt dường như vô tư lự. Làm một cái cây cũng tốt, không bao giờ phải tham gia vào những trò lừa bịp phản bội của con người.
Dừng lại ở đây thôi.
Nếu buộc phải đánh giá động cơ của mình, Nghiêm Tử Thư cho rằng dùng "ngu ngốc" để miêu tả thì sẽ chính xác hơn "cao thượng" và "đê tiện". Hành động một cách ngu ngốc dựa trên ảo tưởng của riêng mình.
Nhưng khi chứng kiến vụ tai nạn xe hơi trên đường đèo đó, Nghiêm Tử Thư thực sự kinh hãi. Anh không biết mọi chuyện đi chệch hướng ở chỗ nào, lẽ ra chi tiết đó không nên xuất hiện trong câu chuyện. Nhưng nó vẫn xảy ra, và Nghiêm Tử Thư sợ đến lần sau, Phó Kim Trì sẽ không gặp may mắn như vậy nữa.
Đồng thời Nghiêm Tử Thư cũng mắc kẹt trong cảm giác bất lực nặng nề hơn. Khi phát hiện mình bị theo dõi, Phó Kim Trì thà không nói gì, bỏ mặc anh bên vệ đường chứ không thèm nhờ anh giúp đỡ dù chỉ một lời. Chẳng phải y cũng là một kẻ ngốc ảo tưởng sao?
Phó Kim Trì tưởng rằng anh sẽ không bao giờ rối loạn vì quan tâm đến ai đó. Thực ra nếu có thể biết được suy nghĩ của y, nếu có cơ hội tự bào chữa, vậy Nghiêm Tử Thư chắc chắn sẽ nói rằng đây là một sai lầm lớn, rõ ràng là anh đã không biết đâu mà lần, tự làm rối thế trận của mình.
Trong vài ngày tiếp theo, công ty vẫn bình yên, mọi hoạt động diễn ra bình thường. Trưởng nhóm đấu thầu theo dõi sát sao kết quả chấm thầu cuối cùng, dù biết thời hạn chưa đến, ngày nào anh ta cũng không thể ngừng liên tục làm mới trang web chính thức. Phó Vi Sơn cũng rất háo hức, thậm chí còn gửi một bao lì xì vào nhóm chat của nhóm dự án, nói rằng để cầu may, cảm ơn tất cả mọi người đã vất vả, chờ khi trúng thầu sẽ phát thêm cái lớn hơn. Bên dưới là một loạt "cảm ơn sếp" đầy phấn khích. Không rõ sự tự tin đến từ đâu, nhưng dường như ai cũng tin chắc sẽ thành công.
Trong suốt thời gian này, Phó Kim Trì không đến công ty lần nào.
Nhưng dù sao thì cũng chẳng ai quan tâm đến chuyện đó.
Thực tế, sau vụ tai nạn xe đó, Nghiêm Tử Thư cũng đã thăm dò và quan sát thái độ của Phó Vi Sơn ở công ty. Từ phản ứng phấn khích có phần bất thường nhưng khó che giấu của Phó Vi Sơn, anh đoán rằng gã có thể không phải là kẻ chủ mưu, nhưng rất có thể kẻ chủ mưu đã thông báo cho gã sau đó. Điều này rất dễ đoán. Vào đêm giao thừa, thái độ của Phó Vi Sơn hoàn toàn bình thường, rõ ràng là không hề hay biết điều gì sắp xảy ra. Nhưng sau đó khi nghe tin về vụ tai nạn, phản ứng của gã là vui mừng nhưng kiềm chế, khác hẳn với trước đây luôn hả hê ngoài mặt rõ rành rành.
Nhưng sự phấn khích bị kìm nén đó lại khiến Nghiêm Tử Thư khó chịu.
Là một trợ lý cao cấp, nảy sinh những cảm xúc cá nhân mạnh mẽ như vậy có nghĩa là anh thực sự sẽ không làm việc ở đây được lâu. Với nhận thức này, khi thông báo cho Phó Vi Sơn biết tư cách trúng thầu của tập đoàn Anh Hạn đã bị hủy, nhìn thấy gã kinh ngạc và thất vọng cau mày lại, tối sầm u ám, Nghiêm Tử Thư thậm chí còn cảm thấy một chút vui sướng dâng lên trong lòng.
Tập đoàn Anh Hạn đã vượt qua vòng đánh giá trình độ, đạt điểm cao nhất ở giai đoạn chấm thầu, nhưng cuối cùng lại thất bại vì mấy lá thư khiếu nại.
"Là như thế này, ban đầu chúng ta được liệt vào danh sách những người có khả năng trúng thầu." Anh giải thích: "Tuy nhiên, trong thời gian công bố thông tin, các nhà thầu khác đã tố cáo, nói một số thông tin về bằng cấp của chúng ta trong phần điểm kỹ thuật là cố ý làm giả, do đó toàn bộ phần điểm kỹ thuật bị coi là không hợp lệ..."
Phó Vi Sơn hoàn hồn, lạnh lùng ra lệnh: "Ai phụ trách phần này, gọi lên đây!"
Cơn phẫn nộ của gã là điều dễ hiểu, chênh lệch giữa đạt được rồi lại đánh mất khó chấp nhận hơn nhiều so với ngay từ đầu đã không có hy vọng.
Trưởng nhóm đấu thầu đổ mồ hôi đầm đìa: "Trong số các bằng cấp bị báo cáo, nếu phải nói thì có lẽ hai ba cái là vi phạm ở mức độ nhẹ, nhưng về mặt lý thuyết thì không nghiêm trọng. Còn một cái khác vừa mới hết hạn, vì một số lý do khách quan không thể gia hạn kịp thời, ban đầu chúng tôi định ghi vào trước, miễn là..."
Phó Vi Sơn chất vấn nghiêm khắc: "Hết hạn là lỗi trong công việc, lý do khách quan nghĩa là gì?"
Trưởng nhóm tự nhận mình xui. Chính vì quá nhiều họ hàng nhà họ Phó làm quan nên mới nảy sinh những sơ sót này, nhưng anh ta có thể nói thẳng ra không? Vấn đề là, người làm thuê không thể nói điều đó với sếp; cho dù có nói thì sếp cũng sẽ không thừa nhận.
Quan trọng hơn, làm thế nào mà các nhà thầu khác lại có thể chỉ ra chính xác những sơ hở trong hồ sơ năng lực của Anh Hạn đến vậy? Cạnh tranh bình thường hình như không thể làm được đến mức này.
Anh ta chỉ có thể bóng gió với Phó Vi Sơn: "Trên đây chỉ là chúng tôi tự đánh giá. Câu hỏi đặt ra bây giờ là tiêu chí đánh giá chính thức ở bên trên là gì, nếu có thể tận dụng các mối quan hệ để tìm hiểu, sau đó đưa ra bản kháng cáo thỏa đáng hơn thì cơ hội cứu vãn tình hình sẽ cao hơn."
Theo quy định, nếu một đối tượng trong thông báo công khai bị khiếu nại, từ ngày nhận khiếu nại trở đi, ứng cử viên đó có ba ngày để kháng cáo. Tính ra thì tình hình khá cấp bách.
Quan điểm của trưởng nhóm không phải là không có cơ sở. Bản scan các thư khiếu nại gộp lại dài hơn mười trang, cho thấy họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nội dung lại rời rạc. Anh Hạn có rất ít thời gian để chuẩn bị, muốn tăng cơ hội kháng cáo thành công, tốt nhất là nên nhờ vả quan hệ, tìm người chỉ ra những điểm chính.
Không còn lựa chọn nào khác, Phó Vi Sơn lại nghĩ đến cô Chu. Mặc dù chia tay không vui vẻ gì, nhưng lợi ích của công ty vẫn quan trọng hơn thể diện của cá nhân, gã buộc phải hạ mình, thử nhờ đối phương giúp đỡ.
Thật không may, cô Chu trả lời tuy lịch sự nhưng vẫn là từ chối: "Dù có là người nhà, tôi cũng không tiện can thiệp công việc của ba tôi."
Ba ngày sau, nhóm đấu thầu đã cố gắng hết sức để chuẩn bị một đơn kháng cáo toàn diện, gửi lên hệ thống.
Nhưng sau thời gian chờ đợi đầy lo lắng, đơn kháng cáo vẫn không được chấp thuận. Cuối cùng, người trúng thầu trở thành đối thủ cạnh tranh ở vị trí thứ hai.
Kết quả này giáng một đòn nặng nề vào sĩ khí cao vợi của cả nhóm. Cuộn lên xem lại lịch sử trong nhóm chat, tất cả những tin nhắn từ khi Phó Vi Sơn phát lì xì chúc mừng thành công, cùng những lời khen ngợi công ty ngày càng phát triển mạnh mẽ, chắc chắn trúng thầu, hứa hẹn một khởi đầu tốt đẹp đều đã trở thành thì quá khứ vô nghĩa.
Hai ngày sau, Phó Vi Sơn miễn cưỡng đăng một câu "đừng nản lòng", nhóm chat ngay lập tức tràn ngập biểu tượng cảm xúc thể hiện lòng trung thành với sếp, coi như tự mình giữ thể diện trong nội bộ. Tất nhiên chẳng phải thực sự không nản lòng, đó chỉ là nghệ thuật của việc làm sếp thôi, thất bại đã không thể tránh khỏi, gã chỉ có thể làm ra vẻ rộng lượng.
Thực tế, không khí xung quanh Phó Vi Sơn đã ở luôn trong tình trạng áp suất thấp suốt nhiều ngày liên tiếp, không một ai trong số những người phục vụ bên cạnh dám đụng chạm tới gã.
Hôm đó, Nghiêm Tử Thư bị gọi vào văn phòng. Phó Vi Sơn vẫn giữ vẻ mặt như có thâm thù đại hận, nhưng giờ đây pha lẫn chút u ám và giận dữ. Nhìn thấy gã như vậy, Nghiêm Tử Thư cũng đã có linh cảm.
"Sếp Phó, anh gọi tôi?"
"Cậu nghe cái này đi."
Phó Vi Sơn lạnh lùng nói xong thì bật loa ngoài điện thoại.
Âm thanh hơi bị méo một chút, nhưng vẫn có thể nhận ra giọng của Phó Kim Trì. Một tin nhắn thoại kết thúc, tin nhắn tiếp theo tự động phát.
"Coi đó là một bài học kinh nghiệm đi, thay vì đổ lỗi cho người khác khiếu nại, thà rằng tự trách mình không làm cho chính xác từ trước, lần sau đừng để lại bất kỳ sơ hở nào cho người khác lợi dụng."
"Tôi biết được bằng cách nào? Điều đó có quan trọng không?"
"Được thôi, tôi là kiểu người thích qua cầu rút ván, cho cậu một gợi ý, cậu nên chú ý người xung quanh mình đấy."
"Là ai? Tôi nói thì cậu cũng có tin đâu, sao không tự mình điều tra đi."
"Nếu thực sự không tìm thấy, thì đến hỏi tôi sau."
Phó Vi Sơn nhìn chằm chằm vào Nghiêm Tử Thư với vẻ dò xét, như thể muốn nhìn thấu anh để tìm ra bằng chứng mình đang tìm kiếm.
"Dạo này cậu rất thân với Phó Kim Trì, phải không?"
"Xin lỗi, không cần phải tìm." Nghiêm Tử Thư nhắm mắt lại trong giây lát. "Là tôi. Tôi đình chỉ công việc chờ điều tra vậy."