Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 54
Thực ra, tất cả chỉ là cái cớ.
Nghiêm Tử Thư không đồng ý, Phó Kim Trì cũng đành tiếc nuối bỏ cuộc.
Chỉ vậy mà thôi.
Sau đó, chủ nhà cũng không xuất hiện nói với Nghiêm Tử Thư mấy lời quái quỷ như "sẽ không cho anh ở lại dù thế nào đi chăng nữa".
Nếu anh thật sự là nhân vật chính trong một cuốn tiểu thuyết bi kịch ba xu, Nghiêm Tử Thư nghĩ, không chừng anh sẽ bị đẩy đến chỗ lưu lạc đầu đường xó chợ, nghèo khổ thê thảm, cho đến khi gặp một người chìa tay ra cứu vớt anh trong cơn mưa lạnh buốt.
Nhưng Nghiêm Tử Thư không phải nhân vật chính, anh chỉ là một cái bia đỡ đạn không mấy quan trọng - sẽ sống không được suôn sẻ, nhưng trước khi đến chương cuối cùng, có lẽ ông trời sẽ chẳng nhớ đến việc truy đuổi bức hại anh đâu. Cỏ dại luôn có thể tìm được một chút không gian để thở và sinh tồn trong các kẽ hở.
Và mọi chuyện diễn ra gần như đúng như anh đã dự đoán.
Mặc dù Phó Hiểu Vũ quả thực có ý định chèn ép Nghiêm Tử Thư để trả thù, nhưng lại bị cha gã ngăn cản. Đang là thời điểm then chốt để tranh giành quyền lực và lợi ích, chú Ba Phó chỉ một lòng một dạ lo chạy vạy kiếm tiền, làm gì rảnh mà để ý đến thói trăng hoa của thằng con trai, ngược lại còn quay ra mắng gã gây rắc rối chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này.
Do đó, cái kẻ quen thói dối trá, chỉ luôn kể một nửa sự thật như Phó Kim Trì đơn giản là nói dối.
Khúc nhạc đệm này cuối cùng cũng lắng xuống. Sau đó không còn ai để ý đến nơi ở của Nghiêm Tử Thư, khiến anh cảm thấy như mình đang dần bị lãng quên.
Nhưng phải nói thế nào nhỉ, anh vẫn là người trong cuộc, còn quá sớm để ổn định và có một cuộc sống gia đình bình dị. Mặc dù hiện tại anh không ở ngay tâm bão, cảm nhận về bão tố luôn bị chậm trễ một chút, nhưng muốn hoàn toàn tránh được tai ương thì lại rất khó.
Nghiêm Tử Thư có thể ngửi được cái mùi của sự khác thường. Ví dụ, anh lại bắt đầu nhận được những cuộc gọi từ số lạ, tự xưng là từ một phòng ban nào đó của một cơ quan nào đó, hỏi anh các vấn đề liên quan đến công ty cũ.
Năm ngoái, khi có người đến hỏi anh về chuyện của Lý Trường An, anh nhận thấy rõ ràng đó là hành vi mang tính cá nhân, cứ phải che giấu lén lút. Tình hình hiện nay hiển nhiên là đã khác, cuộc trò chuyện rất trang trọng, vừa ra mặt đã tự giới thiệu từ đâu đến, còn cho xem giấy tờ tùy thân, ví dụ như XX của đội Điều tra Kinh tế XX. Do đó, thái độ của Nghiêm Tử Thư cũng rất tốt, tư duy mạch lạc, lập luận logic, thẳng thắn nói hết những gì mình biết.
Nói chuyện xong, người kia cũng lịch sự bắt tay anh: "Cảm ơn anh đã hợp tác."
Nghiêm Tử Thư tất nhiên cũng đáp là nên làm, đây là bổn phận mà mỗi công dân nên hoàn thành, và vân vân.
Nhìn xem, cái mùi này chính là mây đen sà xuống, thành sắp đổ.
Trên đường về nhà, người ta thường nói mưa xuân quý như dầu mỏ, vậy mà hôm đó anh lại gặp phải một cơn mưa không nhỏ, mây mù âm u, rồi đột nhiên bắt đầu mưa rả rích. Tuy đã trú mưa, anh vẫn ướt sũng của nửa người, khi đi đến tầng trệt thì lại gặp phải kẻ ăn vạ.
Một chú cún con đi lạc bất ngờ lao ra, va vào mắt cá chân của Nghiêm Tử Thư, vừa rũ lông vừa cọ vào anh. Nó nhỏ xíu, nếu không quấn người như thế thì có khi anh đã lầm với một con chuột lớn. Nghiêm Tử Thư do dự tránh khỏi nó, đi đường vòng lên lầu để về nhà.
Khi màn đêm buông xuống, mưa càng lúc càng to, lại còn trong một đợt rét mùa xuân, nhiệt độ ngoài trời giảm mạnh. Anh cứ nghĩ mãi về chú cún con trông chỉ mới một tháng tuổi kia, đành phải lấy chìa khóa đi xuống nhà lần nữa. Cún con vẫn còn đó, nằm ở cầu thang không dám ra ngoài. Nghiêm Tử Thư thở dài rồi bế nó về.
Cún xuất hiện bên cạnh một cái bia đỡ đạn đã sắp hoàn thành vai diễn của mình là vô cùng không đúng lúc. Nghiêm Tử Thư cho rằng ở giai đoạn này, anh hoàn toàn không nên "dắt díu theo con cái", nếu ở lại với anh, bất cứ lúc nào cún cũng có thể rơi vào tình trạng không người chăm sóc. Nhưng, chẳng thể làm gì được, nhóc tì này chỉ là một cục mềm nhũn, có vẻ như không có chút khả năng sinh tồn nào.
Khi Ben kể với anh rằng vài ngày trước Phó Vi Sơn lại đập phá văn phòng, Nghiêm Tử Thư đang một tay cầm điện thoại, một tay cầm ống tiêm lớn mớm sữa cho cún. Đầu ống tiêm đã được đổi thành ống cao su mềm, cún nằm trong hộp, còn anh nửa quỳ trước bàn trà. Anh liếc nhìn xuống, thở dài lần thứ N, tin nhắn keyu gọi nhận nuôi cún vẫn không được đáp lại.
Vì có quá nhiều chữ phải gõ, Ben chuyển sang gọi điện: "Ban đầu là đám người trong hội đồng quản trị đang xâu xé số cổ phần mà phó tổng Lý mang đi thế chấp. Nhưng anh cũng biết mà, nhà mẹ của chị Lý cũng khá ghê gớm. Năm ngoái, khi phó tổng Lý mới bắt đầu gặp rắc rối đã hại chị Lý phải lo tranh luận làm rõ về việc nợ cờ bạc có phải là nợ chung của hai vợ chồng hay không, nhà mẹ chị ta cũng bị việc này liên lụy, bị điều tra rất lâu. Giờ thì bọn họ tỉnh ra, chắc chắn là phải đòi lại cả gốc lẫn lời... Họ cảm thấy rằng nếu như Lý Trường An đã gây ra cục nợ này, chẳng có lý do gì mà nhà họ Phó lại không phải gánh chung, còn không mau nhả tiền ra đây. Nhưng trong hội đồng quản trị thì làm gì có ai chịu? Dù sao thì cũng đã trở thành một màn kịch lớn."
Nghiêm Tử Thư hỏi: "Công ty hoạt động như thế nào? Có ảnh hưởng đến công việc hàng ngày của các cậu nhiều không?"
Ben đưa ra một câu trả lời bi quan: "Giống như cái chợ vậy đấy, hoạt động kinh doanh bình thường chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng."
Ben mượn cái cớ này để bắt đầu trút nỗi niềm, rồi tiếp tục nói về phiên đấu giá mùa xuân năm nay được chuẩn bị kém như thế nào, nghe giống như đang than thở hơn là báo tin. Nghiêm Tử Thư hiểu ra được Ben đang ám chỉ rằng nếu anh tìm được bến đỗ khác, hắn cũng muốn theo cùng.
Thái độ của Ben dường như phản ánh tinh thần làm việc của nhiều nhân viên bình thường, lo lắng bất an, sợ được sợ mất.
Mặc dù nói ra có thể sẽ bị nghi ngờ là phóng đại, nhưng trong thời gian còn tại chức, Nghiêm Tử Thư chắc chắn xứng đáng với danh hiệu Định Hải Thần Châm. Ít nhất thì công việc đã qua tay anh sẽ luôn được tổ chức gọn gàng, vì vậy Phó Vi Sơn có thể xử lý một cách có hệ thống, ung dung thoải mái.
Công ty hiện đang gặp phải biến động bất ngờ, tranh đấu khốc liệt, trợ lý cao cấp mới được thăng chức thì khúm núm, làm gì cũng phải chờ lệnh của Phó Vi Sơn. Nhưng Phó Vi Sơn lại không thích ứng kịp. Phó Kim Trì từng đánh giá gã là chí lớn nhưng tài mọn, mơ mộng hão huyền, câu này quả thật rất chính xác. Đuổi mất đại tổng quản rồi, hoàng đế mới bắt đầu mò mẫm lung tung, đủ các loại quan hệ phức tạp chồng chất khiến gã lúc nào cũng phải luống cuống tay chân.
Xét từ tần suất gã đập phá đồ đạc trong văn phòng, một tổng giám đốc phải sứt đầu mẻ trán sẽ khiến cấp dưới yên tâm làm việc, hay khiến họ nghĩ rằng sang ngày mai là công ty sẽ đi đời?
Cá nhân Ben cho rằng có lẽ Phó Vi Sơn cũng bắt đầu thấy hối hận vì đã vội vàng để Nghiêm Tử Thư ra đi. Thế nhưng sếp không chịu hạ mình thừa nhận, bây giờ vừa miễn cưỡng dùng người mới vừa bới lông tìm vết, vì không đáp ứng được kỳ vọng nên gã cứ liên tục nổi giận. Cả hai bên đều tìm cách thích ứng với nhau trong đau khổ, nhưng không có thời gian để làm từ từ, mà cũng không thể tìm được ứng viên phù hợp hơn ngay lúc này.
Nghiêm Tử Thư hiểu, nhưng chỉ có thể khuyên Ben: "Cậu tạm thời đứng núi này trông núi nọ đi, cứ chuẩn bị trước là sẽ phải nhảy việc cũng tốt."
Cún con háo hức uống hết sữa, sau đó "ẳng" lên một tiếng mơ hồ, tìm cách l**m tay anh.
"Về lý thì đúng là như vậy..." Ben nghe thấy tiếng động. "Bên anh làm sao à?"
Nghiêm Tử Thư đặt ống tiêm xuống, xoa xoa đầu cún: "Không có gì. Phải rồi, chúng ta đang nói đến đâu rồi nhỉ?"
"Thì chuyện tôi nhảy việc..." Ben ngập ngừng trả lời: "Thôi bỏ đi, tôi suy nghĩ thêm một chút."
"Hôm nay nói đến đây thôi?" Nghiêm Tử Thư nói với vẻ áy náy: "Tôi còn chút việc phải làm."
Ben vội đáp: "Được được, anh cứ làm đi."
Phó Vi Sơn có hối hận không thì chưa biết, nhưng dù có chết thì gã cũng không ngờ trợ lý cao cấp cũ của mình bây giờ ngày ngày chỉ lo chăm cún.
Kể từ khi rời Anh Hạn, Nghiêm Tử Thư gần như sống trong trạng thái ngắt kết nối. Việc nhặt được cún đã bất ngờ mang lại cho cuộc sống của anh một người bạn, có hai sinh vật sống trong nhà quả thật giúp anh bớt cô đơn hơn. Điều đáng tiếc duy nhất là sớm muộn gì cũng phải đưa nó đi. Nhưng vì là chó quê không được ưa chuộng, các trang nhận nuôi chó địa phương đăng tin cũng chẳng ai phản hồi lại.
Nghiêm Tử Thư tiếc nuối nói với nó: "Đừng nản lòng, thực ra mày rất tốt, chỉ là có chút bất lợi về xuất thân thôi."
Cún con cắn ống quần anh, quẫy qua quẫy lại, mài răng, chơi mệt rồi thì chui vào dép của anh mà ngủ. Hơn một tháng trôi qua nhanh như chớp mắt, nó đã lớn thêm hẳn một cỡ, nên đành phải lùi bước tạm chấp nhận nằm trên dép mà ngủ.
Trong thời gian này, Nghiêm Tử Thư vẫn nghe ngóng tin tức về Anh Hạn, đồng thời luôn giữ cún bên cạnh mình. Tinh lực của anh như được chia làm hai, một nửa tập trung theo dõi cuộc chiến tranh giành quyền lực, nửa còn lại tận hưởng cuộc sống bình dị. Nhưng ít nhất cũng có việc để làm, để anh không phải ngồi không.
Cún con còn nhỏ, vừa coi anh là chủ vừa coi anh là mẹ, nhu cầu thì nhiều, nhưng cũng mang lại chỗ dựa tinh thần cho con người. Thật bất ngờ, trạng thái này đã khiến anh trở nên ôn hòa hơn hẳn, không còn nghĩ đến quá nhiều ân oán ngoài kia nữa.
Đôi khi Nghiêm Tử Thư nghĩ rằng có lẽ là vì anh đã tìm thấy một nơi khác để gửi gắm tình cảm. Ví dụ như Phó Kim Trì không cần anh, nhưng cún thì cần - đại loại như vậy. Anh thậm chí còn tự hỏi, thật ra là mình bị người này giam cầm, hay đơn giản chỉ cần một đối tượng để ký thác tình cảm. Mỗi lần cún con sung sướng dụi đầu vào anh, Nghiêm Tử Thư lại nghĩ, nếu được lựa chọn, anh có lý do gì để chọn một người đàn ông thay vì một con chó chứ? Ít nhất thì tình yêu của nó cũng chân thành hơn, không đòi hỏi anh phải vất vả đi đoán mò.
Thế là với những chiêm nghiệm về cuộc sống này, khi gặp lại Phó Kim Trì, anh nghĩ thoáng hơn nhiều so với những gì mình từng mong đợi.
Triển lãm đấu giá mùa xuân mở cửa cho công chúng tham quan như thường lệ, tuy Nghiêm Tử Thư đã nghỉ việc rồi, nhưng không có quy định nào cấm anh vào xem cả.
Đương nhiên, anh mà đến thì không thể tránh khỏi việc gặp lại nhiều đồng nghiệp cũ, quản lý phòng triển lãm, nhân viên khác... Nhiều người nhận ra anh, bàn tán sau lưng về việc anh phải ra đi không được vinh quang gì, người biết chuyện thì truyền tai cho người không biết, cuối cùng đạt được đồng thuận: Không hiểu tại sao anh đã bị đuổi ra khỏi cửa rồi mà vẫn quay lại tự rước nhục vào thân.
Thực ra là vì anh muốn theo dõi tiến độ cốt truyện, ra ngoài đi dạo một vòng vẫn hơn một mình ở nhà như mắt mù tai điếc. Mặt khác cũng là vì Nghiêm Tử Thư không thấy việc này có gì đáng xấu hổ cả.
Anh dùng vẻ lạnh nhạt và xa cách như một lớp vỏ bọc bảo vệ, người khác có xì xào bàn luận cái gì cũng không thực sự ảnh hưởng đến anh. Có điều, tình huống này lại cho anh nếm trải cảm giác của Phó Kim Trì ngày xưa khi không được lòng mọi người nhưng vẫn tìm cách tự mua vui, cứ thò mặt đến công ty.
Phó Kim Trì dường như cũng có một lớp vỏ bảo vệ, chính là cái kiểu mỗi khi cần thể hiện cảm xúc mãnh liệt thì lại nở một nụ cười bí ẩn xảo trá giống như mèo Cheshire. Dùng nó để giấu kín tất cả những cảm xúc tiêu cực trong lòng như phẫn nộ, căm ghét và oán giận, tỏ thái độ chế giễu cả thế gian.
Vào đúng vào lúc Nghiêm Tử Thư đang suy nghĩ về ẩn dụ này, anh thấy Phó Kim Trì trước một bức tranh sơn dầu, trên mặt là nụ cười đó.
Nhưng không nhắm vào anh.
Phó Kim Trì vẫn tiếp tục cười giả tạo, đang nói chuyện với chú Ba Phó và một vài giám đốc điều hành của công ty bên cạnh. Có lẽ đoàn người vừa mới họp xong, vừa "trò chuyện cười đùa" vừa ra ngoài, nhưng bầu không khí rõ ràng là khá gượng gạo.
Nghiêm Tử Thư suýt đụng phải họ. Anh tránh sang một bên, nhưng phòng triển lãm quá rộng, khó mà tránh mặt nhau hoàn toàn.
Cả nhóm này đều biết anh, tình cờ gặp nhau như thế này thì có nên chào hỏi không, dường như giữa họ nên có một sự ăn ý tập thể nào đó. Không phải là không ai do dự, cuối cùng, Phó Kim Trì đi phía trước nhất lại phớt lờ Nghiêm Tử Thư, bước qua mà không nhìn đến anh một cái. Vậy là những người phía sau cũng vô thức làm theo, như thể người này không hề tồn tại trong tầm nhìn của họ.
Cũng vì thế mà Nghiêm Tử Thư đang chủ động mỉm cười chào hỏi lại trông như một kẻ ngốc. Nhân viên phòng triển lãm nhìn thấy cảnh này gần như đều thấy xấu hổ và lúng túng thay anh.
Phong cách hiện tại của Phó Kim Trì trông rất ra dáng doanh nhân thành đạt, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài quý ông lưu manh trước đây. Phó Kim Trì trong bộ vest lịch lãm trông như vừa bước ra từ phim trường nghệ thuật đó, theo quan điểm của Nghiêm Tử Thư, thì khó mà tưởng tượng được là y sẽ dùng chiêu trò tâm lý "tôi không thấy cậu", mà quá nửa sẽ chỉ nở một nụ cười thờ ơ: "Ồ, sếp Nghiêm cũng ở đây à?"
Nhìn bóng người kia khuất dần, Nghiêm Tử Thư bình tĩnh nhận xét trong lòng: hoàn toàn không phù hợp với y.