Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 55
Dù trang phục của Phó Kim Trì tự chọn, hay con đường y tự lựa chọn có phù hợp hay không, người ngoài cũng không có quyền bình luận.
Nghiêm Tử Thư nghĩ, giờ anh chính là người ngoài, không, anh vốn đã luôn là người ngoài.
Vậy nên sao cũng được.
Nghiêm Tử Thư dạo một vòng quanh phòng triển lãm, phiên đấu giá mùa xuân năm nay quả thực là hời hợt chiếu lệ. Nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn, nhưng thực tế lại có rất nhiều vấn đề trong các chi tiết, đúng như Ben đã kể. Anh đến hỏi quầy dịch vụ để lấy một cuốn danh mục các mặt hàng đấu giá, định mang về nhà xem từ từ.
Nhân viên này còn trẻ, không có kinh nghiệm mà cũng hơi thiếu quyết đoán, thầm nhủ chi phí in ấn catalogue cũng khá cao, chứ có phải là tờ rơi quảng cáo thông thường thích phát là phát đâu. Nghiêm Tử Thư không phải là nhân viên nội bộ, mà trông cũng không có khả năng trở thành khách hàng đâu nhỉ? Vậy có nên đưa không?
Rồi quản lý phòng triển lãm đi tới nói: "Bảo đưa cho sếp Nghiêm thì đưa, đứng đó làm gì?"
Nhân viên đó vội vàng lật ra một cuốn, đưa bằng cả hai tay.
Sau đó, quản lý phòng triển lãm lại chuyển lời cho Nghiêm Tử Thư, nói rằng chú Ba Phó mời anh đến quán trà gần đó uống trà.
Khu vực này có rất nhiều cửa hàng, quán trà hai tầng nổi bật hẳn lên như hạc giữa bầy gà. Không khí thoang thoảng hương thơm hơi đắng, làn gió nhẹ ngoài cửa sổ cuốn lá cây kêu xào xạc. Khung cảnh tinh tế trang nhã, trông chẳng hề dính mùi tiền.
Gặp mặt rồi, tình cảnh có vẻ rất quen, chú Ba Phó lại ra vẻ thân thiện nói: "Tiểu Nghiêm à, nghe nói cái thằng Hiểu Vũ lại cãi nhau vài câu với cậu phải không? Nó có nói gì khó nghe, cậu đừng để bụng làm gì." Lão ta cũng không nghĩ lại xem chuyện đó đã xảy ra từ bao giờ rồi.
Nghiêm Tử Thư khẽ nhếch mép, thầm nhủ không biết lão già này lại tìm cách lợi dụng mình vì lý do gì đây. Anh cũng thuần thục đáp lại bằng một nụ cười mỉm giả tạo, lần này thì nói thẳng là không có chuyện gì.
"Tình hình kinh tế suy thoái, chắc hẳn tìm việc làm rất khó." Chú Ba Phó vừa nói, vừa đẩy tách trà trên chiếc bàn Bát Tiên sang. "Nghe nói cậu vẫn chưa tìm được việc làm mới phải không? Thực ra theo tôi ấy à, cậu không nên vội vàng nghỉ việc như vậy, giới trẻ thường hay bốc đồng lắm."
Nói cứ như là lỗi của Nghiêm Tử Thư. Chứ không phải là anh bị ép buộc nghỉ việc, đã mất việc lại còn bị đưa vào danh sách đen trong ngành.
Nghiêm Tử Thư thôi không đánh giá nhãn hiệu trà nữa, nâng tách trà lên uống thử: "Vậy không biết ông có cao kiến gì không?"
Chú Ba Phó cho rằng anh không biết cung kính gì cả, nhưng vẫn tiếp tục: "Tôi thì cho rằng tôn chỉ của Anh Hạn chúng ta cũng không thiếu tình người như thế. Đặc biệt là những nhân tài được nhà họ Phó tài trợ bồi dưỡng ra như cậu, tuy nhất thời bốc đồng phủi tay bỏ đi, nhưng trừ cái này thì cũng chẳng phạm sai lầm nghiêm trọng nào, phải không? Cậu ra ngoài rồi mà có hối hận, tôi vẫn có thể bảo lãnh, giúp cậu quay lại làm việc, vẫn như trước đây."
"E rằng sếp Phó sẽ không đồng ý đâu nhỉ?" Nghiêm Tử Thư chỉ ra.
"Nếu tôi đứng ra hòa giải, ít nhất nó vẫn phải nể cái mặt già này." Chú Ba Phó nói rất tự tin. Vừa ban ơn vừa đe dọa, nói kiểu gì cũng là lão ta có lý, như thể anh thực sự không còn đường về nữa rồi.
Chú Ba Phó huyên thuyên mãi, Nghiêm Tử Thư chỉ nghe, dần dần hiểu ra ý đồ của lão ta.
Vốn dĩ, việc chú Ba Phó muốn chiếm đoạt lợi ích từ trong tay Phó Vi Sơn là một chuyện mà ai cũng biết. Để đạt được mục tiêu này, lão ta đã chọn hợp tác với Phó Kim Trì, cùng nhau đứng chung một chiến tuyến tạm thời, thế nhưng, lão ta không thể hoàn toàn kiểm soát được đứa cháu trai này.
Trong lúc đang kiêng dè, chú Ba Phó bất ngờ để mắt tới ảnh hưởng của Nghiêm Tử Thư đối với hai người kia. Vì nhiều lý do, Nghiêm Tử Thư bị buộc phải nghỉ việc, chú Ba Phó liền cảm thấy đây là cơ hội hoàn hảo để lôi kéo anh về phe mình. Tận dụng tối đa nguồn lực mà! Quả thật, lão già này lúc nào cũng có những ý tưởng thiên tài.
Tuy nhiên, điều này không phải là hoàn toàn vô lý. Theo những nghĩa khác nhau, quả thực có thể nói Nghiêm Tử Thư vừa là người của Phó Vi Sơn lại vừa là người của Phó Kim Trì. Về công, anh hiểu rất rõ về Phó Vi Sơn, về tư, anh lại lặng lẽ âm thầm thông đồng với Phó Kim Trì. Bất kể có quang minh chính đại hay không, nhưng ngoài anh ra thì quả thật không còn "nhân tài" nào khác như thế nữa.
Do đó chú Ba Phó tin rằng nếu có thể lôi kéo Nghiêm Tử Thư về phe mình, lão ta sẽ có thể kiềm chế cả hai anh em. Là một kẻ theo chủ nghĩa thực dụng dày dạn kinh nghiệm, chú Ba Phó đưa ra mức giá mà lão ta tự cho là hợp lý.
Nghiêm Tử Thư cầm lấy chiếc túi giấy đựng catalog rồi đứng dậy, tỏ ý mình sẽ về suy nghĩ thêm. Lão già trưng ra bộ mặt hiền hậu, nói không tiễn nữa, còn dặn anh đi đường phải cẩn thận.
Nghiêm Tử Thư vừa mới đi được một lát, chiếc ghế vẫn còn ấm, Phó Hiểu Vũ lại được gọi đến đây. Quán trà không hẳn là nơi dành cho giới trẻ, Phó Hiểu Vũ khá thiếu kiên nhẫn, chỉ đặt nửa cái mông trên ghế, hỏi cha mình có chuyện gì.
Chú Ba Phó nhìn thằng con mặt như đưa đám là lại oán hận, thấy chẳng giống như mình sinh ra nó. Nhưng nếu lão ta dám nói như vậy, vợ lão sẽ là người đầu tiên nhảy dựng lên tung đòn phủ đầu, nên lão ta chỉ đành thở dài, có vô dụng đến đâu thì vẫn phải cầm tay chỉ việc thôi.
Chú Ba Phó gõ bàn: "Dạo này đừng thân thiết với Phó Kim Trì quá! Thân thiện bề ngoài thôi, hiểu chưa?"
"Sao tự nhiên lại giảng bài chuyện này nữa vậy?" Phó Hiểu Vũ không hiểu. Không phải là gã rất thích giao du với Phó Kim Trì, chẳng qua là bị những lời ngon ngọt của người này mua chuộc thôi, Phó Kim Trì vừa giới thiệu cho gã một nữ diễn viên trẻ nổi tiếng, giờ gã còn đang vui vẻ mụ cả đầu. "Con không thân thiết với anh ta lắm... Với lại, chẳng phải ba với anh ta đang rất hợp nhau sao?"
Chú Ba Phó bực bội quát con trai: "Con nghĩ nó là người như thế nào?"
"Ba hỏi anh Kim Trì à." Phó Hiểu Vũ suy nghĩ một lúc: "Ngay từ đầu con đã không đặc biệt thích anh ta rồi, có lúc thì rất đáng sợ, nhưng không thể xác định rõ là đáng sợ chỗ nào. Nhưng chẳng phải ba đã nói đó sao, qua lại với họ hàng quan trọng là ở có thể hợp tác kiếm lợi hay không, còn thích hay ghét không quan trọng. Vậy đúng như ba nói, hiện tại anh ta có thể mang lại lợi ích cho con, nên tiếp tục qua lại thôi. Thân thiện bề ngoài chứ còn gì."
"Giờ thì con lại nhớ ra những gì ba nói à." Chú Ba Phó hậm hực: "Nhưng với bộ não của con mà qua lại với nó, có khi bị nó bán mấy lần rồi mà cũng không nhận ra. Ba nhắc lại lần nữa, nó ôm tham vọng quá lớn, ngay cả ba cũng không chắc có thể kiểm soát được nó. Khi gặp người như vậy, làm gì cũng phải đề phòng chặt chẽ, giờ nó nói cái gì làm cái gì, con phải báo lại cho ba ngay lập tức, hiểu chưa?"
"Ba mà cũng không được? Không phải chứ." Phó Hiểu Vũ gãi đầu: "Vừa mới đây chẳng phải Lý Trường An gì đó rồi sao, ba còn nói có thể lấy lại số cổ phần mà hắn ta đã thế chấp cũng nhờ anh Kim Trì đã giúp rất nhiều mà." Thằng súc sinh này cũng rất thực tế, Lý Trường An xảy ra chuyện rồi thì không còn là "anh" nữa.
"Thằng ngốc này, chính là vì vậy nên ba mới càng không thể tin tưởng nó." Chú Ba Phó dạy dỗ: "Ba còn đang nghẹn đây, nếu có lợi ích, ai lại không muốn chiếm làm của riêng? Nó càng ra vẻ không đòi hỏi gì, càng đối xử tốt với con, thì động cơ đằng sau càng lớn. Con tự nghĩ xem có phải là thế không. Bây giờ ba đang lo, hôm nay nó cho ba giữ cổ phần, ngày mai nó lại không hài lòng chỉ làm thành viên hội đồng quản trị."
"Được rồi, con hiểu rồi." Phó Hiểu Vũ cho rằng lý lẽ này quá đơn giản, nghe tai trái lọt tai phải. "Anh ta không phải người tốt. Nhưng ba đã nắm cổ phần, chẳng phải ba có quyền à, dù anh ta muốn làm chủ tịch, ba không bầu thì có làm được không? Không còn gì nữa thì con đi đây."
Chú Ba Phó nhìn thằng con trai thẳng như ruột ngựa của mình, đành từ bỏ: "Ba còn việc khác giao cho con đây."
*
Sau khi Nghiêm Tử Thư về nhà, cuối cùng cũng có người nhắn tin cho anh, nói muốn nhận nuôi cún con.
Người nhận nuôi là một phụ nữ trung niên. Sau một cuộc trò chuyện ngắn, vài ngày sau, bà ta mang theo một chiếc lồng đến đón cún.
Nghiêm Tử Thư đã huấn luyện nó ăn, đi vệ sinh, để nó không sợ người, cố gắng thích nghi với cuộc sống xã hội, để nó dễ sống ở nhà chủ mới hơn. Nào ngờ khi người nhận nuôi đến, cún như cảm nhận được gì đó, trốn dưới gầm giường, dỗ dành thế nào cũng nhất quyết không chịu ra. Người vừa đưa tay ra, cún liền sủa lung tung. Nghiêm Tử Thư cũng đành chịu.
Người phụ nữ bên cạnh hỏi: "Sao không gọi tên? Cậu không đặt tên cho nó à?"
Nghiêm Tử Thư lắc đầu: "Tôi không biết đặt tên. Thôi thì để dành cho chủ mới đặt đi." Đặt tên rồi thì sẽ có thêm ràng buộc, chỉ sợ đến lúc chia tay lại không dứt ra được.
Cún con không chịu ra, người phụ nữ trung niên đề nghị: "Hay là dùng chổi chọc nó đi, biết đâu lại đuổi ra được?"
Nghiêm Tử Thư nói: "Làm vậy nó sợ."
Người phụ nữ phàn nàn: "Chúng tôi định mang con chó này về là để nuôi ở nhà máy canh cổng, ai cũng nói chó quê rất giỏi trông nhà, sao lại nhát thế này?"
Đương nhiên, Nghiêm Tử Thư không nỡ dùng chổi đuổi cún, chỉ nói "nhà không có", đúng lúc đó điện thoại của anh reo. Anh liếc nhìn một cái, chống vào mép giường đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối: "Xin lỗi, hôm nay tôi có việc rồi, đã làm phiền chị uổng công đi một chuyến, hôm nay chị về trước đi." Nói rồi anh vừa bắt máy, vừa mời người phụ nữ ra ngoài theo cách không được lịch sự cho lắm.
Người phụ nữ kêu oai oái vài tiếng, rồi bị nhốt ngoài cửa, chẳng hiểu ra sao, bà ta tặc lưỡi: "Cái thứ người gì vậy?"
Người phụ nữ trung niên này nói cũng không sai, nhiều người nuôi chó quê chỉ là để canh nhà, nhưng người khác không thương, Nghiêm Tử Thư lại thương. Lúc này lại thấy tên người gọi trên màn hình, tâm trạng của anh càng tệ hơn, giọng điệu cũng kém thân thiện: "Cậu muốn gì nữa?"
Đầu dây bên kia, Phó Hiểu Vũ hỏi: "Ba tôi kêu anh quay lại làm việc, sao vẫn chưa thấy tin tức gì, quyết định thế nào rồi hả?"
Nghiêm Tử Thư đáp lại bằng giọng đều đều: "Cứ chờ đi, tôi vẫn chưa quyết định."
"Thái độ kiểu gì vậy? Để tôi nói cho anh biết, đây là cơ hội có một không hai. Anh sẽ không tìm được công việc nào khác đâu."
"Ba cậu thật sự bảo cậu nói thế à? Chỉ vậy thôi sao?"
"Ý anh là sao? Tôi còn phải nói thế nào nữa?"
"Theo như tôi hiểu về ba cậu, quá nửa là ông ta ỷ lớn tuổi, không muốn hạ mình xuống đích thân thúc giục tôi, nên đã bảo cậu làm trung gian. Nhưng ngay cả ba cậu cũng còn biết ra vẻ ngoài mặt, nói câu xin lỗi, sao cậu không xin lỗi trước nghe thử?"
Phó Hiểu Vũ chửi bậy rồi cúp máy.
Thế nhưng gã chỉ đang thẹn quá hóa giận, bởi vì Nghiêm Tử Thư nói đúng thật. Chú Ba Phó ra lệnh cho gã phải nhận lỗi, coi như qua loa cũng được, làm sao cho Nghiêm Tử Thư trở lại công ty làm việc. Để đạt được mục tiêu, kẻ làm cha cũng có thể hạ mình mở miệng ra xin lỗi, vậy thì con trai nói vài câu có gì sai?
Phó Hiểu Vũ oán trách những kẻ lọc lõi này sao mà đều như biết bấm đốt tay xem bói. Trên thực tế, quan niệm đạo đức của gã cũng khác với cha mình, ít nhất chú Ba Phó biết rằng hành vi của con trai mình có vấn đề, Phó Hiểu Vũ thì thực sự không nhận ra mình đã sai ở đâu.
Nửa ngày sau, gã gọi lại: "Tôi hứa sẽ không làm phiền anh nữa, hơn nữa tôi đã có người mới rồi, được chưa?" Phó Hiểu Vũ tự cho rằng mình nói thế đã là nể mặt lắm rồi. Như vậy là quá đủ.
Nghiêm Tử Thư đáp: "Để một thời gian sau đã, tôi có việc riêng cần giải quyết." Rồi cúp máy.
Phó Hiểu Vũ gọi lại định chửi bới, anh không thèm nghe máy.
Nghiêm Tử Thư bận thật, anh cần tìm một người tốt bụng nhận nuôi cún càng sớm càng tốt.
Kéo dài mất một thời gian, cuối cùng cũng có một cô gái trẻ khác muốn nhận cún. Cô gái tốt nghiệp xong đi làm được hai năm, đang sống một mình. Sau khi kiểm tra rõ ràng, thấy thái độ và khả năng tài chính của đối phương đáp ứng yêu cầu, lần này Nghiêm Tử Thư lừa cún ra trước rồi mới báo cho cô gái đến đón.
Cô gái trên đường đến nơi, cún con vẫn vô tư chơi đùa với anh, khiến Nghiêm Tử Thư cảm thấy mình còn tàn nhẫn hơn cả kẻ phản diện. Nhưng kẻ phản diện rồi sẽ đến lúc phải để lộ bộ mặt nham hiểm của mình, cún con bị nhốt trong lồng, cảm nhận được bầu không khí chia ly, kêu lên vô cùng thảm thiết. Cuối cùng, không còn cách nào khác, Nghiêm Tử Thư đành phải lấy một cái áo của mình trùm lên lồng, cún kêu mệt rồi mới im lặng.
Nhưng cũng chỉ được hai phút, ngay khi chiếc lồng được nhấc lên, nó lại bắt đầu kêu. Nghiêm Tử Thư ngước lên, cô gái nước mắt lưng tròng, khóc còn thê thảm hơn cún: "Chó mèo cũng có cảm xúc mà, hình như nó cũng không muốn rời xa anh đâu. Anh có thể giữ nó lại không."
Nghiêm Tử Thư cũng do dự, nhưng cân nhắc đến hoàn cảnh của bản thân, anh vẫn kiên quyết nói thực sự không thể nuôi nó. Không phải là anh chưa từng mềm lòng, nhưng lại sợ rằng một ngày nào đó mình đột nhiên không còn nữa, chẳng lẽ lại bỏ mặc nó chết đói ở nhà.
Trước khi rời đi, cô gái cứ nói mãi: "Khi nào anh rảnh thì đến thăm nó nhé."
Nghiêm Tử Thư tự nhủ ai biết có bao giờ còn cơ hội không. Anh hỏi xin số tài khoản của cô, nói sẽ chuyển tiền tiêm phòng, rồi chuyển ngay 50.000 tệ cho cô.
Cô gái sững sờ kinh hãi: "Trời đất ơi, anh dư một số 0 à? Số tiền này bằng lương mấy tháng của tôi đấy!"
Nghiêm Tử Thư chỉ nói với cô: "Một khi đã nuôi chó, đó sẽ là trách nhiệm của cô, thuê nhà chuyển nhà sẽ rất phiền phức, cũng phải trả nhiều thứ tiền khác nữa, cô chăm sóc nó thật tốt là được rồi. Sau này không muốn nuôi nó nữa cũng đừng bỏ rơi, giao nó cho người khác nuôi."
Cô gái hứa rồi rời đi, khi xuống đến tầng dưới vẫn nghe thấy tiếng cún đang kêu. Bấy giờ mắt anh mới đỏ lên, cảm thấy bên cạnh mình lại không còn ai, trái tim cũng lại trống rỗng. Không biết là phạm phải tội nghiệt gì, đến lúc này rồi mà vẫn phải trải qua một lần đau vì chia ly.
Nỗi đau âm thầm này thôi thúc Nghiêm Tử Thư lại châm thuốc, hết điếu này đến điếu khác, chẳng biết thế nào mà đã hút trên ban công cả một đêm.
Anh tự chế giễu, con người đúng là những sinh vật hay giả tạo. Khi chia tay với Phó Kim Trì, anh dường như không cảm thấy quá đau khổ, bởi vì đó là kết quả do chính lựa chọn của anh gây ra. Cứ mãi nghĩ về nỗi đau này thì cũng là mình đáng đời, tự chuốc lấy hậu quả.
Nhưng phải đến khi mất đi thứ mà mình yêu thương một lần nữa, anh mới như vừa hoàn hồn, cuối cùng cũng dám để lộ vết thương của mình, lặng lẽ nhìn một cái. Vết thương chồng lên vết thương, nhờ màn đêm che đậy, mờ mịt để lộ sắc màu của nỗi đau.