Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 66
Thỉnh thoảng, sẽ có người đi ngang qua con đường ven biển bằng phẳng thoáng đãng này. Một đôi tình nhân trẻ đạp xe đạp đôi thuê từ một cửa hàng trên bến phà đi hóng gió, ngang qua chiếc ghế dài thì tò mò quay lại nhìn họ, có lẽ cho rằng họ là một đôi đồng tính cởi mở.
"Tôi mới phải hỏi anh đấy, Phó Kim Trì, rốt cuộc anh muốn gì? Anh vẫn muốn ngủ với tôi sao? Xin lỗi, anh đến không đúng lúc rồi, hiện giờ không làm được. Anh muốn chơi trò chơi của người lớn, cũng không chơi được nữa. Tốt hơn hết là anh nên tìm người khác."
"Vài ngày trước Tăng Triển Bằng nói với tôi rằng có lẽ anh đã biết rồi. Tôi cũng đoán là anh có thể sẽ đến tìm tôi. Nhưng dù anh có đến thì tôi cũng chẳng thể làm gì được." Nghiêm Tử Thư nói như đang than thở: "Cho dù tôi muốn trốn thì cũng không thể. Quay về thấy phải đóng gói bao nhiêu đồ đạc là tôi bỏ cuộc rồi. Lúc mới đến đảo này, tôi thậm chí còn không phải tự mang gì cả, tất cả đồ đạc của tôi đều do bạn của Tăng Bội Dung mang giúp. Người ta vác túi lớn túi nhỏ, không cho tôi chạm vào bất cứ thứ gì, cuối cùng tôi chỉ phải tự vác bản thân lên thuyền."
"Tôi còn không thể giật lại rồi nói, không cần, tôi tự làm. Vì tôi thực sự không thể mang vác vật nặng nữa. Dù tôi nhất định muốn sĩ diện, sau cùng có thể lại phải nhập viện, gây thêm rắc rối cho người khác. Anh không tưởng tượng được lúc đó tôi xấu hổ đến mức nào, chỉ ước mình có thể chui vào một khe nứt dưới đất. Đến giờ, tôi có muốn đi cũng không dễ gì. Tôi chỉ có thể nói, anh thích đến thì đến, tôi chẳng cản được anh."
"Thậm chí tôi ngồi đây nói chuyện với anh cũng là vì sáng nay tôi bị lạc đường, leo được nửa đường lên núi, giờ không đi tiếp được nữa."
"Anh có thể nào thông cảm một chút không, tình trạng của tôi hiện tại không cho phép gánh vác thêm áp lực tinh thần, chơi trò chia tay rồi lại làm lành với anh?"
"Là... lỗi của tôi." Tim Phó Kim Trì tan nát. "Từ giờ trở đi tôi sẽ chăm sóc cậu thật tốt."
"Đừng có dùng trò đó với tôi." Nghiêm Tử Thư thẳng thừng từ chối: "Anh có tiền án."
Mắt Phó Kim Trì đỏ hoe, không để cho anh nhìn thấy mặt mình, cũng không thể tự bào chữa. Tất cả là nghiệp do y tự gây ra. Cứ khăng khăng phải rong chơi giữa thế gian, ha, quay lại thì thấy người ta không thèm chơi nữa, đần ra rồi chưa. Đúng vậy, y quá thành thạo mà, cái gì mà tôi sẽ đối xử tốt với cậu, thích là nói ngay được. Lần trước y cũng nói vậy, nhưng kết quả thế nào? Kết quả thì cả hai cùng biết rồi.
Phó Kim Trì thậm chí không dám nhắc đến, không dám đụng vào, không dám ngoái nhìn lại. Những lời hứa chỉ để đùa vui đó thực sự là nhẹ như không, hoàn toàn vô giá trị. Thật không may, y đã bị Nghiêm Tử Thư đóng dấu đỏ "không thể quay lại".
Thế nhưng suy cho cùng, Phó Kim Trì đã quen với việc dò xét tâm tư của người khác. Y cũng hiểu rằng, Nghiêm Tử Thư sẽ không tùy tiện than phiền với ai về những cảm xúc tiêu cực này, anh chỉ giữ chúng trong lòng, âm thầm vật lộn. Vậy mà Nghiêm Tử Thư lại chỉ xem một mình y là đối tượng để trút giận, sẵn lòng cho y thấy một mặt yếu đuối của mình, chẳng phải việc này càng chứng minh thêm rằng, trong tiềm thức, anh vẫn cảm thấy y khác biệt so với những người khác sao?
Thực ra, Phó Kim Trì nghĩ, hận cũng chẳng sao cả, nếu Nghiêm Tử Thư hận y, thì có lẽ đó cũng sẽ là một thứ tình cảm có thể kéo dài. Hai người bị trói lại với nhau, dù là yêu hay hận, cứ quanh đi quẩn lại, một đời người sẽ trôi qua rất nhanh.
Phó Kim Trì vì vậy mà quay trở lại mặt đất, trái tim y bỗng nhiên bình tĩnh lại một cách kỳ lạ. Y dụi cằm vào tóc mai của Nghiêm Tử Thư, hít hà mùi hương trên tóc anh: "Thực ra, cậu nên suy nghĩ theo cách khác. Tất cả những gì cậu gặp phải lúc này đều là do tôi nợ cậu. Vì vậy cậu phải đòi lại, suốt quãng đời còn lại cũng không thể buông tha cho tôi."
Nghiêm Tử Thư chẳng tìm ra nhiệt huyết để làm vậy: "Thôi bỏ đi, tôi không nghĩ mình có bản lĩnh đến thế." Anh lại nghĩ: "Chẳng phải anh rất giàu sao? Anh nghĩ mạng sống của mình đáng giá bao nhiêu, hay cứ thế đổi ra tiền mặt cho tôi, như vậy càng thiết thực hơn."
Phó Kim Trì lại im lặng, cũng lại biến sắc.
Y biết rằng Nghiêm Tử Thư bị hạn chế bởi tiềm lực kinh tế, số tiền tiết kiệm eo hẹp và lòng tự trọng quá mức. Kể từ khi bị thương, điều kiện sống của anh đa phần chỉ là tạm bợ, phòng bệnh, điều dưỡng, mọi thứ cũng chỉ tạm đủ. Mặc dù có người giúp đỡ anh, nhưng tất cả phụ thuộc vào việc họ có lòng nhân đạo hay không, giống như anh đang phải ăn nhờ trăm nhà, làm sao so sánh được với việc có người của mình chăm sóc chu đáo chứ? Sức khỏe của anh giờ thế nào rồi? Có để lại di chứng lâu dài nào không?
Càng nghĩ, y càng thấy khó thở. Phó Kim Trì đang nghiêm túc, Nghiêm Tử Thư nên đòi y trả nợ, đòi cho đến khi y tán gia bại sản.
Nghiêm Tử Thư lại nghĩ thầm, hình như câu vừa rồi lại không vừa ý người này. Nếu biết sớm thì đã bớt nói một câu rồi. Những lúc tâm trạng của Phó Kim Trì thất thường thì không nên giao tiếp.
Bóng đổ trên mặt đất dần dần dịch chuyển, giờ thì mặt trời đã vội vàng đuổi đến nơi. Nghiêm Tử Thư muốn đổi sang ghế khác, nhưng anh quá mệt, không muốn cử động. Khi người ta đi lâu rồi mệt thì có thể cố thêm một hơi nữa để đi tiếp, nhưng cứ ngồi xuống, hít thở nhẹ nhàng hơn là cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.
Và thực tế là anh thấy không khỏe. Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở vùng biển rất lớn, lúc anh lên núi trời còn hơi lạnh, vậy mà giờ thì tia cực tím đã rất mạnh, phơi nắng làm anh chóng mặt, đầu đau nhói từng cơn. Phó Kim Trì cứ ôm chặt càng làm anh đổ mồ hôi nhiều hơn.
Nghiêm Tử Thư thấy cảm xúc của y có lẽ đã ổn định hơn rồi: "Tôi phải về rồi. Còn chưa uống thuốc buổi trưa."
Phó Kim Trì vô cùng miễn cưỡng buông tay, nhưng không có lý do gì để ngăn cản anh: "Tôi... tôi đưa cậu về."
Y không cho từ chối, theo sát từng bước một, đưa Nghiêm Tử Thư về viện điều dưỡng. Đến nơi, Phó Kim Trì bị chặn lại ở quầy lễ tân, y chưa đăng ký là thành viên gia đình nên không được vào thẳng.
Nghiêm Tử Thư cảm thấy mình không cần phải lo lắng về việc này, Phó Kim Trì sẽ luôn có cách. Đầu óc anh quay cuồng, việc giữ phép lịch sự đúng mực trở nên khó khăn, giờ anh chỉ muốn quay lại giường ngủ.
Phó Kim Trì nhanh chóng đỡ lấy anh, dịu giọng nói: "Uống thuốc xong rồi xuống đây, được không?"
Nghiêm Tử Thư hỏi: "Có chuyện gì? Tôi muốn nghỉ ngơi một lát."
Phó Kim Trì nói: "Tôi đổi cho cậu một phòng tốt hơn."
Nghiêm Tử Thư do dự một thoáng, vẫn lịch sự từ chối, nói rằng anh đã quen với phòng hiện tại rồi.
Viện điều dưỡng có phong cảnh nên thơ này được định vị là một điểm đến cao cấp, nếu không thì đã chẳng có người giàu sinh sống ở đây. Nhưng dịch vụ đương nhiên sẽ có nhiều cấp độ khác nhau. Phòng của cụ Đinh thì như cả một căn hộ, gia đình đến thăm còn có thể ở cùng. Chỗ của Nghiêm Tử Thư chỉ là một phòng đơn có phòng tắm riêng cơ bản nhất, đủ cho anh ở một mình, là lựa chọn tốt nhất về giá, vì dù sao anh cũng không cần tổ chức tiệc tùng.
Phó Kim Trì thì độc đoán đã quen thói, chỉ trong thời gian Nghiêm Tử Thư lên phòng ngủ trưa, dịch vụ mà anh hưởng đã được nâng cấp lên hạng phòng suite cao cấp. Hơn nữa còn được chuẩn bị xong xuôi nhanh nhất có thể, chờ anh tỉnh dậy là có thể chuyển vào ngay. Để không làm phiền giấc ngủ của anh, Phó Kim Trì đã nhận được đãi ngộ của người nhà ngồi chờ trong phòng giải trí.
Thế nhưng Nghiêm Tử Thư ngủ rất lâu, không xuống lầu.
Gần đến giờ ăn tối, Tăng Bội Dung nhắn tin và gọi điện cho anh mà không thấy trả lời, bèn tiện đường đến thẳng đây, tình cờ gặp Phó Kim Trì. Lúc này Phó Kim Trì cũng đang bồn chồn, không biết có nên đánh thức anh dậy hay không.
Hai người cùng một y tá lên phòng, phát hiện Nghiêm Tử Thư đang sốt, má anh đỏ ửng bất thường.
Sáng nay Nghiêm Tử Thư đi tản bộ trên núi khá lâu, anh lại vẫn mặc quần áo ban ngày mùa hè, có vẻ là hơi mỏng manh, gió trên núi thì lại lạnh, buổi trưa quay về thì đúng lúc nắng chói chang, thay đổi nhiệt độ liên tục khiến anh bị cảm lạnh, vừa nằm xuống là bị sốt. Cũng có thể là do khoảng thời gian gần đây quá mệt mỏi, dường như anh đang quá vội vàng ép mình hồi phục.
Phó Kim Trì bế Nghiêm Tử Thư đang còn mơ màng sang căn phòng mới đổi, đặt anh lên giường trong phòng ngủ. Chiếc cáng được mang vào hóa ra không cần thiết, Phó Kim Trì chỉ cảm thấy anh nhẹ hơn nhiều so với trước đây.
Phòng này được trang bị các thiết bị y tế cơ bản, y tá nhanh nhẹn truyền dịch tĩnh mạch.
Tăng Bội Dung đứng một bên nhìn với vẻ lo lắng, Phó Kim Trì ra hiệu cho cô bé sang phòng khách nói chuyện. Hai người kéo ghế ra, ngồi xuống cạnh tủ buffet, Phó Kim Trì nghiêm túc nói: "Anh phải cảm ơn em đã chăm sóc William. Coi như anh nợ em lần này."
Tăng Bội Dung lại rất ngượng ngùng, nói rằng không nên tính toán như vậy, ban đầu họ làm vậy cũng là tự nguyện, hơn nữa bây giờ đều là bạn bè. Cô bé kể cho Phó Kim Trì về việc gặp Nghiêm Tử Thư ở bệnh viện như thế nào cùng những chi tiết về cuộc sống của anh trong vài tháng qua. Tăng Bội Dung nói phải cảm ơn Chúa đã sắp đặt, nhưng với Phó Kim Trì, đừng nói là chỉ tạ ơn Chúa, bảo y hiến tặng một nhà thờ ngay bây giờ cũng được.
Tiễn Tăng Bội Dung đi rồi, Phó Kim Trì trở về phòng ngủ, kéo rèm lại, ngồi xuống bên giường. Nghiêm Tử Thư đã tỉnh lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Nghiêm Tử Thư hỏi, giọng hơi khó chịu: "Thấy chưa? Như làm bằng giấy vậy."
Phó Kim Trì nhẹ nhàng nói: "Sẽ ổn thôi, chỉ là miễn dịch hơi yếu. Ngủ thêm một chút nữa, thức dậy sẽ thấy khỏe hơn."
"Vậy chờ khi tỉnh dậy, tôi có thể không nhìn thấy anh nữa không?" Nghiêm Tử Thư nói: "Tôi đã nói rõ rằng tôi không muốn đổi phòng, nhưng ngủ trưa một giấc tỉnh dậy đã không còn ở chỗ cũ nữa. Anh có thể đừng tự ý can thiệp vào cuộc sống của tôi không, đừng sắp xếp mọi thứ theo ý của riêng anh nữa được không."
Rồi ai mà biết khi nào lại biến mất chứ.
Anh hít một hơi: "Hôm nay khi gặp anh, tôi đã cố gắng hết sức để lịch sự, vì tôi không muốn chọc giận anh, cũng không dám chọc giận anh, nhưng không có nghĩa là tôi muốn phát triển bất cứ mối quan hệ nào với anh, nếu tôi nói chưa đủ khó nghe thì anh sẽ không đi phải không?... Anh có thể biến đi được không?"
Nghiêm Tử Thư càng nói thì càng kích động, cổ họng ngứa rát, anh ho liên tục một lúc, không kìm được, ho xong lại càng đau đầu.
Phó Kim Trì biết cảm xúc của người bệnh thường nhạy cảm, vội nói: "Cậu nghỉ ngơi đi, đừng giận, tôi đi ngay đây." Trước khi đi y còn cà kê, điều chỉnh nhiệt độ phòng, đắp chăn cho Nghiêm Tử Thư đã.
Nghiêm Tử Thư không hiểu sao mình lại nổi giận đùng đùng, giờ lại quay ra rơi vào trạng thái tự ghét mình. Những gì người ta nói ra bề ngoài chưa chắc đã là những gì họ thực sự nghĩ. Anh thậm chí không thể biết liệu mình giận là vì giận thật, hay vì gặp Phó Kim Trì làm cho cảm giác bất lực dồn nén suốt nửa năm qua bùng nổ. Cũng như trẻ con bị va đập hay bầm tím ở ngoài, vốn không cảm thấy gì cả, nhưng khi nhìn thấy cha mẹ thì lại không nhịn được òa khóc. Nhưng người lớn như anh mà so với trẻ con thì lại quá nực cười và đáng thương, anh không thể khóc nên chỉ có thể giận dỗi.
Bệnh cảm lạnh của Nghiêm Tử Thư có hậu quả nghiêm trọng hơn người bình thường, nhanh chóng tiến triển thành viêm phổi nhẹ.
Phó Kim Trì không dám lộ mặt nữa, nhưng y sai Lily sang. Nghiêm Tử Thư lại cảm thấy áy náy: "Thật ra cô không cần phải đến đâu."
"Không sao, có gì đâu chứ." Lily nói rất thoải mái: "Tiền thưởng tháng này của tôi vượt quá chỉ tiêu rồi, sáng nay vừa chuyển vào tài khoản ngân hàng, nên giờ tôi rất dễ tính. Hơn nữa, hôm đó anh nổi giận xong, sếp lại càng không dám đụng chạm gì, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà, anh nói xem người đi làm còn gì thỏa mãn hơn được thấy cảnh này? Anh giận thêm vài lần nữa cũng được."
Nghiêm Tử Thư ngồi dậy, cười nói: "Hôm đó khi vừa ngủ dậy, sốt quá thành mê sảng rồi, ai chạm vào tôi cũng thấy khó chịu."
"Đừng suy nghĩ quá nhiều, cái chính là anh ta thật sự không hoàn toàn bình thường." Lily nói: "Mặc dù anh ta bảo tôi cứ làm theo lời anh, nhưng tôi thực sự đã suy nghĩ nghiêm túc đấy, suốt hai tháng qua, tôi thậm chí còn chuẩn bị giới thiệu bác sĩ tâm thần cho anh ta nữa."
Cô thật sự mở ứng dụng ghi chú của mình cho Nghiêm Tử Thư xem trang web mà cô đã lưu lại.
Nghiêm Tử Thư cười nhạt, tưởng tượng ra một con quái vật máu lạnh như Phó Kim Trì đối đầu với bác sĩ.
---
Người dịch:
Anh Phó không biết cách yêu, anh Nghiêm cũng vậy. Mà giờ thì giải quyết hết đám râu ria cản trở rồi thì mới có thời gian để mà tập yêu, cái gì cũng phải luyện tập.