Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 67
Lily là một người phụ nữ thành đạt, có EQ cao, giỏi giao tiếp, thành thạo kỹ năng xã giao "kẻ thù của kẻ thù là bạn".
"Người này thì sao?" Nghiêm Tử Thư chỉ vào người lớn tuổi nhất, một người trông có vẻ rất hiền từ.
"Phó giám đốc bệnh viện, lý lịch rất ấn tượng." Lily đáp: "Nhưng không biết còn khám bệnh nữa không, có thể phải hẹn riêng."
"Thực ra, người giàu nào cũng có tật xấu, cái gì mà... ồ, người giàu chúng tôi cũng có những phiền muộn của mình, người nghèo không hiểu được."
Lily cất điện thoại đi: "Chỉ đang làm quá lên thôi. Với những người bình thường như chúng ta, như tôi chẳng hạn, chỉ vì gom góp cho đủ tiền đặt cọc mua một căn hộ nhỏ tồi tàn ở trung tâm thành phố mà cũng dẫn đến chia tay với bạn trai. Những người tùy tiện vung tiền mua biệt thự lớn ngày nào cũng thở dài than phiền trong dinh thự cái gì chứ?"
Nghiêm Tử Thư biết cô cố tình nói vậy, nhưng anh vẫn mắc bẫy, phối hợp cười theo. Dù có buồn cười hay không cũng không nhất thiết phải gây khó dễ cho người nhận tiền để làm việc.
Lily mở cửa sổ, tranh thủ cho phòng thoáng khí, căn phòng ngay lập tức ngập trong mùi hương độc đáo của gió biển.
Một làn gió nhẹ lay động rèm cửa. Nghiêm Tử Thư nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ chạm trần, xa xa là mặt biển rộng lấp lánh, những rạn đá ngầm như những hòn đảo đơn độc nhô lên từ làn nước xanh ngọc bích, làm lòng người rộng mở, cảm nhận được thế giới bao la, còn bản thân thì nhỏ bé. Căn phòng suite hướng biển này thực sự xứng đáng với lời khen "đãi ngộ cấp VIP".
Phó Kim Trì vẫn không chủ động xuất hiện trước mặt anh.
Lily cũng giữ chừng mực, hằng ngày chỉ đến một thời gian ngắn mỗi sáng và chiều, phần lớn thời gian còn lại, cô hoạt động tự do. Cô chưa bao giờ thử thẳng thắn khuyên Nghiêm Tử Thư làm gì, hai người thường chỉ nói về những chuyện vụn vặt.
Nhưng Nghiêm Tử Thư vẫn biết rằng Lily phàn nàn với anh về ông chủ, quay đầu đi lại báo cáo hết cho Phó Kim Trì. Thỉnh thoảng, cô cũng sẽ lén chụp ảnh và quay video của Nghiêm Tử Thư rồi gửi cho y. Nhận tiền của ai thì phục vụ người đó, đây là lẽ đương nhiên. Nghiêm Tử Thư chỉ giả vờ như không biết.
Nhưng sau khi suy nghĩ lại, anh cảm thấy không cần thiết phải bày ra trò này. Hai người đàn ông trưởng thành không tự mình làm rõ vấn đề, lại còn lôi người khác vào chuyện này làm gì chứ? Anh cảm thấy sớm muộn gì cũng phải nói chuyện với Phó Kim Trì, nhưng cần thời gian để chuẩn bị bản thảo.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện đó, Nghiêm Tử Thư lại muốn trì hoãn - có lẽ đợi đến khi anh khỏe hơn rồi mới nói ra.
*
Nghe nói Nghiêm Tử Thư bị viêm phổi, cụ Đinh đến thăm, sẵn tiện làm một ván cờ.
Đây là lần đầu tiên Lily thấy được trên đời này còn có người chơi cờ đam mà cũng đòi đi lại. Đồng thời cũng chứng kiến sự kiên nhẫn phi thường như một nhà sư thiền định của Nghiêm Tử Thư mỗi lần chờ ông cụ đi lại. Có lẽ vì cả hai đều quá rảnh.
Cụ Đinh vẫn không hỏi một câu nào về việc Nghiêm Tử Thư đột ngột chuyển đến căn phòng sang trọng này, nhưng lại để ý đến Lily đang rót nước cho anh uống thuốc, liền hỏi với giọng tò mò: "Là bạn gái của cậu à? Đến thăm cậu sao?"
Nghiêm Tử Thư vội phủ nhận: "Sao có thể chứ? Chỉ là bạn bè bình thường, vì tôi đang bệnh nên tạm thời đến đây chăm sóc."
Cụ Đinh liền quở trách: "Thanh niên các cậu sao đứa nào đứa nấy cũng thích kéo dài thế nhỉ, đến khi đau đầu hay bị sốt lại chẳng ai chăm sóc cả. Cháu trai của tôi cũng vậy, lúc nào cũng than phiền là bận rộn, bạn gái thì quen người nào là chia tay người đó, cứ liên tục, làm cái trò gì mà để cho con gái người ta than trách không thôi, nó còn ở đó mà nổi giận, nói người ta không hiểu công việc của nó - tôi thì thấy nó đúng là thằng không ra gì!"
Nghĩ đến Đinh Hồng Ba kia, Nghiêm Tử Thư cũng không chắc hắn có ra gì hay không. Nhưng nóng nảy thì quả thật là anh vừa mới trải nghiệm. Mới hôm qua, anh bất ngờ nhận được cuộc gọi của Đinh Hồng Ba, còn đột nhiên bị mắng xối xả vào đầu.
"Anh không làm nổi hiệu đính hợp đồng A-J28, sao không nói sớm hơn? Anh có biết anh đang làm chậm trễ công việc của người khác không?"
Nghiêm Tử Thư bị ụp cho cái tội này lên đầu rồi mãi mới hiểu ra, là vì mấy ngày nay anh bệnh nằm liệt giường, không kiểm tra email hàng ngày như thường lệ. Sau khi hợp đồng trước đó hiệu đính xong, công ty của Đinh Hồng Ba lại gửi thêm một bản nữa, thấy anh không hồi âm thì lại mặc định là anh đang làm rồi. Khi đến deadline, người gửi thư giục, mới phát hiện ra rằng anh vẫn chưa nhận được, tiến độ vẫn bằng 0.
Đây cũng là lỗi của phía bên kia, quá ỷ y nên không xác nhận lại thông tin. Tuy nhiên, trong những sai sót kiểu này, tám trên mười khách hàng sẽ không thừa nhận trách nhiệm của mình. Đinh Hồng Ba là một khách hàng điển hình với tư duy đó, hắn thao thao bất tuyệt một hồi, nói gì mà "ban đầu nghĩ anh làm khá tốt, có thể xem xét, nhưng thái độ này vô cùng thiếu trách nhiệm", "đừng nghĩ rằng việc có ông nội tôi chống lưng là xong chuyện". Cuối cùng thì trịnh trọng tuyên bố: "Tôi sẽ xem xét lại xem liệu anh có phù hợp với công việc này hay không", giọng điệu hết sức qua loa lấy lệ.
Nhưng sau cuộc trò chuyện này, anh cũng đã đoán ra thêm một ý nghĩa khác. Lại nghĩ xem Đinh Hồng Ba vô cùng bận rộn, dù sao cũng là "tổng giám đốc" trong tập đoàn của nhà mình, lại là thái tử, người kế vị được chỉ định, cần gì phải nổi giận với một cộng tác viên bên ngoài chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này chứ?
Nghiêm Tử Thư chợt nhận ra rằng có lẽ cụ Đinh lại đang tự ý quyết định, muốn cháu trai cho anh một công việc chính thức. Sau một thời gian hợp tác, Đinh Hồng Ba dù vẫn còn nghi ngờ về nhân phẩm, nhưng dường như đã dần công nhận năng lực làm việc của anh. Bây giờ dường như chính Nghiêm Tử Thư cũng không biết rằng mình đã bị người phỏng vấn cấp cao nhất từ chối. Vậy thì chắc là kết thúc rồi nhỉ.
Lúc đó Lily cũng có mặt. Nghiêm Tử Thư liếc nhìn cô, tự hỏi liệu cô có cần phải báo cáo chuyện vặt vãnh này cho Phó Kim Trì hay không. Nhưng kể từ khi gặp lại Phó Kim Trì, chỉ mới qua vài ngày, anh sống thoải mái trong một căn suite hướng biển, rồi không còn vội lo lắng cho tương lai sống còn của mình nữa. Xem ra tiền bạc dễ làm con người tha hóa hơn là tham vọng.
Như mọi khi, Nghiêm Tử Thư cũng vẫn không nói với cụ Đinh về những mâu thuẫn giữa anh và Đinh Hồng Ba. Thông thường, dù đối phương có khó chịu đến đâu, anh cũng không bao giờ dùng đến chiêu trò mách lẻo như học sinh tiểu học, làm được thì làm, không được thì thôi vậy.
Nghiêm Tử Thư nhìn thấy rất rõ. Người lớn tuổi thường có những quan niệm cố hữu, có thói quen muốn kiểm soát vương quốc mà họ đã gây dựng từ con số không. Vị vua sư tử mới đã trưởng thành, hắn cũng phải phân định lãnh thổ của riêng mình, thiết lập địa vị thống trị không thể tranh cãi.
Trong vấn đề này, anh luôn rất khôn ngoan, không bao giờ để bản thân trở thành mục tiêu, làm xung đột leo thang lên mức trực diện. Cũng giống như việc người khác không tò mò vào đời tư của anh, anh cũng sẽ không trở thành yếu tố gây bất ổn khiến người khác không thể an hưởng tuổi già.
Khi bệnh viêm phổi của Nghiêm Tử Thư lành hẳn thì cũng đến gần lễ Halloween. Lễ hội này vốn dĩ là thời gian để vui chơi náo nhiệt, nhà ăn của viện điều dưỡng đang chuẩn bị bánh bí đỏ, bánh táo và hũ kẹo một cách bài bản, đồ trang trí bày biện khắp nơi.
Lily nói trên phố mua sắm có tổ chức lễ hội hóa trang, Nghiêm Tử Thư nói mình không đi, nhưng gợi ý rằng cô có thể đi chơi một mình. Tối hôm đó, Lily cũng đăng trên trang cá nhân, ngoài phù thủy, thây ma và ma cà rồng ở khắp nơi trên đường, cuộc diễu hành cũng mang đậm không khí của một cảng đánh bắt cá, có rất nhiều nàng tiên cá và thần Poseidon, thậm chí cả rùa biển và cua, khung cảnh sống động náo nhiệt dưới ánh đèn neon rực rỡ.
Tuy nhiên sau khi lan truyền gián tiếp, bầu không khí sôi nổi này đã mất đi phần lớn sức sống. Nghiêm Tử Thư lướt qua các diễn đàn địa phương một lúc rồi lên giường đi ngủ.
Thế là anh có một giấc mơ rất hợp với khung cảnh ngày lễ, trong mơ, Phó Kim Trì mặc áo choàng đen, đội mũ chóp cao, cầm gậy, phong độ thanh lịch. Sau đó, Phó Kim Trì tháo mũ chóp xuống, biến thành một bóng ma vừa cao vừa gầy, hòa mình vào những truyền thuyết đô thị, quấn chặt lấy anh.
Khoảng nửa đêm, anh bất ngờ tỉnh giấc, thấy một người đang ngồi lặng lẽ trên ghế cạnh đầu giường mình như bóng ma.
Nghiêm Tử Thư nhắm mắt lại trong giây lát, rồi mở mắt ra, thì thầm: "Anh đang làm trò gì vậy! Không biết như vậy rất đáng sợ sao?" Tim anh dường như mới vừa phản ứng lại, bắt đầu đập nhanh hơn, kêu thình thịch, một lúc lâu sau mới dịu lại.
Phó Kim Trì vươn dài tay bật đèn ngủ, ánh sáng dịu nhẹ, không quá chói.
"Xin lỗi, làm cậu thức giấc à?" Y cười cười, nhưng không hề tỏ ra hối hận: "Cứ giả vờ như cậu vừa gặp ác mộng, nhé?"
Nghiêm Tử Thư ngồi dậy, cố nén cơn giận: "Không phải hôm nay anh mới lẻn vào, anh nghĩ tôi là thằng ngốc à?"
Dạo gần đây, Phó Kim Trì chỉ là có vẻ như không xuất hiện trực tiếp trước mặt anh, nhưng cứ luôn lẻn vào khi anh đang ngủ trưa hoặc vào ban đêm. Dù Nghiêm Tử Thư không phát hiện ra hành vi này một hoặc hai lần đầu tiên, nhưng ngày nào cũng thế thì làm sao mà anh có thể hoàn toàn không hay biết?
Đó chính là cảm giác khi ngủ rồi thì nửa tỉnh nửa mê, đến khi tỉnh hẳn vẫn có thể nhận ra những dấu hiệu rất nhỏ, ban đầu anh chỉ hoài nghi, nhưng sau đó càng ngày càng tin chắc rằng y thực sự có thể làm trò này. Chẳng qua là vì trước đó thiếu bằng chứng, anh cũng lười tính toán. Hôm nay là lần đầu tiên bắt quả tang.
Nghiêm Tử Thư đành phải thừa nhận Lily nói đúng. Anh xoa trán: "Phó Kim Trì, có phải anh điên không vậy?"
Thấy anh đã tỉnh, Phó Kim Trì liền ngồi luôn lên đầu giường, nâng tay v**t v* má anh: "Cũng không phải lần đầu tiên cậu quen tôi."
Nghiêm Tử Thư bất lực nắm lấy tay y, kéo xuống, không cho y sờ lung tung.
"Cũng không phải cậu mới vừa biết tôi chưa bao giờ là người tốt, chưa bao giờ là quân tử." Phó Kim Trì lại được nước lấn tới, đặt cả hai tay lên hai bên thân người anh, ép cả phần thân trên xuống, tạo thành một tư thế bao vây chèn ép: "Cậu không muốn gặp tôi, nhưng tôi rất muốn gặp cậu, nên chỉ có thể chọn cách thỏa hiệp thế này thôi. Tử Thư, đừng tàn nhẫn thế, bắt tôi không được nhìn thấy em lần nào."
Giọng nói trầm ấm, khàn khàn của Phó Kim Trì văng vẳng bên tai, lời thì thầm giữa đêm khuya, như nói mê lại như cầu khẩn.
Nghiêm Tử Thư anh đã không phân biệt được hành vi của y là độc đoán hay hèn mọn - có lẽ chỉ là phát điên rồi.
Rồi sau đó, Phó Kim Trì chen lên giường, nhẹ nhàng đẩy anh nằm xuống: "Tử Thư, cho tôi nhìn em."
Nghiêm Tử Thư do dự một lát. Phó Kim Trì đã vươn tay về phía cúc áo ngủ của anh, thấy anh không phản đối, bèn cởi cái dưới cùng ra.
Nghiêm Tử Thư hơi căng thẳng, cơ thể căng lên: "Anh đừng quá đáng..."
Phó Kim Trì an ủi: "Đừng sợ, tôi sẽ không làm gì."
Cuối cùng, y chỉ cởi hai cúc áo.
Phó Kim Trì vén vạt áo ngủ của anh lên, mấy vết sẹo trên bụng thình lình lộ ra trong không khí. Nơi này từng được phẫu thuật, vùng da mới lành có màu khác với phần da xung quanh. Cơ thể được bộ đồ ngủ ôm lấy mảnh mai yếu ớt, qua hai năm nữa, nếu được chăm sóc đúng cách cũng có thể sẽ lấy lại được vóc dáng ban đầu, nhưng những vết sẹo xấu xí này sẽ không bao giờ biến mất.
Sau một hồi lâu, Phó Kim Trì đưa tay ra, nhẹ nhàng v**t v* vết sẹo màu nhạt: "Có đau không?"
"Đừng nghĩ nữa." Nghiêm Tử Thư đẩy vai y, lắc đầu. "Tất nhiên là bây giờ không đau rồi."
Dĩ nhiên đã từng trải qua đau đớn, có những lúc vết thương hành hạ đến mức ban đêm không thể ngủ được, nhưng khi đau không thiết sống thì quả thật đau không thiết sống, vượt qua rồi thì lại thấy chẳng quan trọng nữa. Xét cho cùng, con người có khả năng tự chữa lành thương tích rất tốt, sẽ luôn quên đi nỗi đau một khi vết thương đã lành. Quá khứ dù có kinh hồn táng đảm, cận kề cái chết đến đâu, giờ nhìn lại cũng chỉ là quá khứ.
Thế nhưng khi v**t v* không hề xuất phát từ d*c v*ng như vậy, lại khiến Nghiêm Tử Thư muốn co người lại theo bản năng: "Anh... đừng làm thế."
Phó Kim Trì thở ra một hơi thật dài. Y đổi sang tư thế khác, ôm Nghiêm Tử Thư vào lòng, rồi kéo chăn đắp lên cả hai người. Chăn mềm mại ấm áp trở thành một tấm bình phong cô lập họ khỏi thế giới bên ngoài, làm tan rã ý chí tưởng chừng mạnh mẽ vào ban ngày. Gió biển đêm khuya trở nên dữ dội, có thể nghe thấy tiếng gió rít lên ngoài cửa sổ, nhưng trong phòng vẫn luôn an toàn.
"Cho tôi ôm em thêm một chút nữa, tôi chỉ là... nhớ em nhiều quá." Phó Kim Trì v**t v* sau gáy Nghiêm Tử Thư, áp trán mình vào trán anh, thì thầm gọi tên anh: "Đừng đẩy tôi ra, Tử Thư, cứ giả vờ như em đang mơ, trời sáng tôi sẽ đi."
Nghiêm Tử Thư như một con búp bê, được y ôm chặt trong tay. Vấn đề là anh không phải là con rối, anh là người thật, còn hành vi của Phó Kim Trì quả thật là đang bay lượn trên ranh giới của điên rồ và b**n th**.
"Không được, tôi không quen thấy anh như thế này." Nghiêm Tử Thư vẫn ngồi thẳng dậy. "Tôi có thể mơ, nhưng anh không thể sống trong thế giới mộng tưởng mãi được."
Phó Kim Trì không phản bác, nhưng nhìn anh bằng ánh mắt sâu thẳm.
"Mặc dù đây không phải là thời điểm tôi dự định, nhưng như vậy cũng được." Nghiêm Tử Thư lấy một chiếc gối trên giường để tựa lưng, rồi dịch sang một bên một chút, kéo Phó Kim Trì ngồi dậy. "Nói chuyện cởi mở thẳng thắn, tôi sẽ cho anh thêm một cơ hội để nói chuyện cho tử tế."