Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 71
"Thôi đi nhỉ, hơi muộn rồi." Nghiêm Tử Thư nổi cơn lười, không hứng thú lắm: "Với lại, lúc về sẽ lạnh lắm."
"Ngắm hoàng hôn thì bây giờ đi là vừa đúng lúc. Em đã ở trên đảo lâu rồi mà chưa từng ngắm phải không." Phó Kim Trì ôm lấy anh, xúi giục: "Thôi nào, đi thôi, tranh thủ còn là cuối thu, đông đến thì không còn đẹp bằng đâu."
Nghiêm Tử Thư nheo mắt đầy nghi ngờ, tự hỏi một khung cảnh có cũng được mà không cũng chẳng sao thì có thể đẹp đến mức nào. Cuối cùng, anh vẫn bị lôi kéo đi thay quần áo rồi ra ngoài.
Đảo Thạch Cổ được đặt tên này vì hình dạng giống như một chiếc trống đá, mặt sau của trống có một vách đá trông như thể bị chém vỡ ra. Đá ngầm cao chót vót, cát sỏi lại thô, nơi này hiếm khi được nhắc đến trong hầu hết các cẩm nang du lịch, khách du lịch cũng thường chỉ thích bãi tắm biển có nhiều thứ giải trí hơn, chẳng mấy khi ghé thăm nơi này.
Trên đường đi, hai người lướt qua một ngư dân trẻ đang chạy bộ. Nghiêm Tử Thư thì phải mặc áo dài tay và quần dài, quay đầu nhìn, thấy người kia chỉ mặc một chiếc quần đùi thể thao, không cao nhưng vạm vỡ rắn chắc, không có một chút mỡ thừa, làn da rám nắng bóng loáng do quanh năm phơi nắng phơi gió trên biển.
Phó Kim Trì để ý thấy ánh mắt anh, nhướng mày: "Đẹp không?"
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn y: "Đừng có ghen tuông lung tung, anh còn chưa được lên chính thức đâu."
Nghe vậy, Phó Kim Trì bật cười, tìm tay anh rồi nắm lấy, Nghiêm Tử Thư không hất ra.
Điểm đến nằm ở phía bên kia đảo, mất khá nhiều thời gian để đến đó. Nhưng khi đến nơi, phong cảnh trước mắt không hề tầm thường như Nghiêm Tử Thư đã nghĩ. Hai người ngồi trên một tảng đá bên bờ biển, thời điểm gần như hoàn hảo. Bầu trời ban đầu có màu xanh thẫm, chẳng mấy chốc mặt trời đã lặn xuống phía tây, để lại những vệt vàng lấp lánh viền quanh những đám mây.
Nghiêm Tử Thư nhìn không chớp mắt. Thoáng cái, hoàng hôn đỏ rực tràn khắp bầu trời như một ngọn lửa, nhanh chóng lan rộng ra, bùng cháy lên, lao về phía trên đầu họ. Mặt trời không thể nhìn thẳng vào để lại dư âm thiêu đốt, nhuộm cả anh và Phó Kim Trì thành màu đỏ ửng. Khắp nơi trong tầm mắt là ngọn lửa bùng cháy dữ dội, lan đến tận trời đất, không còn lối thoát. Trong khí thế hung tàn có thể thiêu rụi cả thế giới, họ chỉ có thể nương tựa vào nhau. Dù kỹ thuật dàn dựng sân khấu của con người có tiên tiến đến đâu, cũng chỉ có thiên nhiên mới tạo ra được vẻ đẹp thần thánh và độc nhất vô nhị này.
Nghiêm Tử Thư há miệng, cảm giác chấn động làm anh phải sợ hãi, nhưng anh không phải là nhà thơ, chỉ thốt ra được: "Đúng là rất đẹp."
Phó Kim Trì "ừ" theo.
Hoàng hôn chỉ là một khoảnh khắc chuyển tiếp ngắn ngủi, sắc trời nhanh chóng tối sầm lại, màn đêm buông xuống, những vì sao lấp lánh trên cao. Khi mặt trời lặn, bãi biển ngay lập tức hạ nhiệt độ, Phó Kim Trì vội quấn áo khoác lên cho anh.
Nghiêm Tử Thư mỉm cười, đôi mắt đong đầy ánh trăng trong trẻo, anh vòng tay ôm lấy cổ người kia, chủ động cho y một nụ hôn dài dịu dàng. Sau khi bị ánh hoàng hôn rực lửa thiêu đốt, anh rũ bỏ vẻ dè dặt bình thản vẫn quấn quanh mình thường ngày, nồng nhiệt mà chẳng có chút ý nghĩ đen tối. Phó Kim Trì tháo kính của Nghiêm Tử Thư, nhắm mắt lại đắm chìm vào đó, tay siết chặt lấy lưng anh, chỉ muốn khiến anh hòa vào làm một trong vòng tay mình.
Khoảnh khắc tĩnh lặng ấy bị tiếng chuông điện thoại khó chịu phá vỡ.
Nghiêm Tử Thư lùi lại trước, lấy kính của mình đeo vào. Phó Kim Trì sầm mặt nhấc máy. Nhưng nơi này xa xôi hẻo lánh, tín hiệu không ổn định, hai bên liên lạc khá khó khăn. Sau cùng Phó Kim Trì kết thúc cuộc gọi với câu "liên lạc lại sau".
Có điều Nghiêm Tử Thư đã nghe được chút gì: "Chuyện bên Đông Thành?"
Phó Kim Trì cất điện thoại: "Ừ."
Nghiêm Tử Thư gật đầu hiểu ý. Anh trốn ở nơi bồng lai tiên cảnh đã lâu, không có nghĩa là Phó Kim Trì không có việc gì quan trọng cần lo, cuộc gọi này sớm muộn gì cũng sẽ đến.
Không biết Phó Kim Trì đang nghĩ gì, nhưng không có vẻ cần về gấp để giải quyết. Y cùng Nghiêm Tử Thư ngồi trên tảng đá thêm một lúc rồi đột nhiên nói: "Vụ án của Phó Vi Sơn sắp được đưa ra xét xử phúc thẩm."
"Ừ?" Nghiêm Tử Thư hơi ngẩn ra: "Thì ra là việc này."
"Em không thấy thương hại nó chút nào à?" Phó Kim Trì hỏi với giọng hơi mỉa mai: "Dù sao thì vẫn là chủ cũ của em."
"Vậy thì không." Nghiêm Tử Thư lập tức nắm bắt câu trả lời đúng: "Người làm thuê thì sao có thể cảm thông với tư bản, cứ để pháp luật quyết định."
"Ha." Phó Kim Trì lại phì cười một cách khó hiểu.
Thế mà Nghiêm Tử Thư có thể ngẫm ra được qua giọng điệu này, chắc hẳn là y đang nghĩ về việc ban đầu anh ngoan cố từ chối nhảy việc. Nghĩ đến đây, Nghiêm Tử Thư không khỏi cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng cuối cùng anh không thể giải thích được, đành chịu thôi.
"Còn anh thì sao?" Nghiêm Tử Thư hỏi: "Giờ đã đến bước này rồi, anh có muốn nói cho tôi biết anh có thù hận gì với anh ta không?"
"Vậy thì nhiều lắm, bị hỏi đột ngột thế này, không biết phải bắt đầu từ đâu." Phó Kim Trì có vẻ sầu não, thừa nhận là vậy. Rồi sau khi suy nghĩ một lúc, cuối cùng y cũng nghĩ ra một việc: "Để tránh việc em thương hại không cần thiết, chẳng phải tôi nên tiêm mũi dự phòng cho em à."
Nếu để Phó Kim Trì tự nói, y lại có khuynh hướng đương nhiên cho rằng mối thù giữa y và Phó Vi Sơn là điều đã được ông trời định trước.
Sinh ra trong một môi trường như giữa xoáy nước, gần như không có con đường nào dẫn đến chung sống hòa bình. Như chính y nói, những xung đột trong quá khứ nhiều đến nỗi không thể kể hết, chỉ có thể đưa ra ví dụ. Chẳng hạn, khi Nghiêm Tử Thư hỏi đến, khung cảnh hiện ra trong đầu y ngay lập tức là năm mười bốn hay mười lăm tuổi, vào dịp Tết, y cùng mẹ về nhà tổ họ Phó.
Lúc đó, Phó Kim Trì bị Phó Chi Chương gọi đến phòng làm việc dạy bảo, mẹ y đột nhiên lên cơn hen suyễn ở phòng khách, trời lạnh, pin điện thoại bị đông cứng nên hết điện, tự tắt máy, bà phải nhờ người gần nhất giúp đỡ. Bà níu lấy tổng cộng ba người, một thằng bé mới lớn, hai người giúp việc. Tất cả người làm trong nhà đều nghe lệnh của bà Phó, không ai dám gọi xe cấp cứu, liên tục nói dối rằng họ sẽ gọi bác sĩ, nhưng thực tế không ai nhúc nhích.
Thằng bé mới lớn kia thì tỏ ra rất tốt bụng, bảo bà đợi ở đó, nói sẽ đi tìm con trai bà ngay. Kết quả là vừa quay người, gã đã đi thẳng vào phòng của bà Phó, xem toàn bộ câu chuyện như một trò đùa để kể cho bà Phó nghe, rồi cùng bà ta hưởng thụ thời gian vui vẻ bên nhau. Dĩ nhiên, thằng bé mới lớn kia là cậu chủ Phó Vi Sơn.
Phó Kim Trì ở trong phòng của Phó Chi Chương hơn một tiếng đồng hồ mới trở ra, y đi tìm mẹ, tìm mãi đến phòng khách rộng lớn mới thấy bà đang ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo. Xung quanh là người nhà họ Phó đến rồi đi, làm như không liên quan, cùng lắm chỉ tò mò liếc nhìn, không khác gì thấy một người vô gia cư nằm trên đường phố. Nhiều năm sau, dù Phó Kim Trì không còn nhớ cảm giác khi nhìn thấy cảnh tượng đó, y vẫn không bao giờ quên khung cảnh ấy.
Những chuyện này lọt vào tai Nghiêm Tử Thư bây giờ, anh cũng thấy thật khó tưởng tượng. Gia tộc họ Phó này là một thể thống nhất, như một hang ổ của lũ thây ma, bên trong có đủ mọi thứ, trừ hơi người. Anh không biết nói gì, nên đặt tay lên đầu gối Phó Kim Trì, như thể muốn an ủi.
Phó Kim Trì nắm lấy tay anh, tiếp tục: "Nhưng em đoán xem thế nào, cho đến năm ngoái, tôi hỏi Phó Vi Sơn về chuyện đó, nó đã hoàn toàn không nhớ gì nữa rồi. Nó cho rằng chuyện đó chẳng là gì cả, dù có xảy ra thì cũng chỉ là trò đùa thôi, còn hỏi ngược lại sao tôi có thể nhớ được suốt bao nhiêu năm như vậy."
Nghiêm Tử Thư dời mắt khỏi mặt biển tối tăm, quay lại nhìn y, đôi mắt trong veo sáng ngời.
Phó Kim Trì cười khẽ: "Thật ra thì không có gì, sau đó đưa mẹ tôi vào bệnh viện, vẫn được điều trị kịp thời. Chỉ là từ đó về sau, tôi luôn muốn thử xem nếu một ngày nào đó Phó Vi Sơn bị kẻ thù vây hãm, không ai thèm vươn tay giúp đỡ, liệu nó có khóc không?"
Y nói thêm: "Hai người giúp việc đó thì có khóc đấy, sau đó không thể trụ lại ở Đông Thành, khóc lóc trở về quê. Nhưng Phó Vi Sơn là đàn ông trưởng thành, tôi nghĩ nó hẳn phải mạnh mẽ hơn mẹ tôi và những người giúp việc kia, biết đâu đấy, chúng ta phải chờ xem. Em nghĩ sao?"
Nghiêm Tử Thư quay mặt đi, ho khan: "Vào tù thường khiến người ta hối cải, bắt đầu lại từ đầu."
"Vậy thì tốt, tôi cũng mong được thấy một cậu Phó hoàn toàn mới đấy." Phó Kim Trì đứng dậy, vỗ vỗ áo: "Nghiêm Tử Thư, nếu em nhìn nó bằng ánh mắt nào khác ngoài hả hê, tôi sẽ đau lòng."
"Chắc là không đâu." Nghiêm Tử Thư nghe vậy thì cười khẽ, rồi nghiêm túc nói: "Hơn nữa, tôi rất thiên vị. Tôi luôn đứng về phía anh. Có gì phải nghi ngờ chứ?"
Nhìn ánh sáng trong mắt Phó Kim Trì, xem ra y rất hài lòng. Đàn ông cần được dỗ dành, ở bất cứ đâu cũng là chân lý.
Thủy triều dâng cao, Phó Kim Trì đỡ Nghiêm Tử Thư đứng dậy, cả hai cùng nhau quay trở lại trên con đường đá gồ ghề.
Khi đến được đường chính, Nghiêm Tử Thư được cõng về.
Trời tối, khi đang xuống khỏi tảng đá thì anh hụt chân, Phó Kim Trì đỡ lấy kịp, nhưng anh vẫn bị trẹo chân. Đến được con đường trải nhựa thì thấy hơi khập khiễng, vén ống quần lên kiểm tra, có vài vết xước trên chân. Phó Kim Trì đòi bế anh, nhưng phản ứng đầu tiên của Nghiêm Tử Thư là từ chối. Anh muốn nói mình không yếu đến thế, làm gì mà không thể tự đi lại chứ. Nhưng rồi nghĩ đến quãng đường trở về viện điều dưỡng cũng xa như lúc đi, khoảng cách không hề ngắn chút nào, rồi lại nhìn vào mắt Phó Kim Trì, anh đột nhiên đổi ý, chơi xấu: "Anh cõng tôi đi."
Phó Kim Trì quả nhiên làm theo lời, quay người lại trước mặt anh, hạ thấp người xuống.
Nghiêm Tử Thư vòng tay ôm cổ Phó Kim Trì, tựa lên bờ vai vững chắc, tay nắm chặt vai áo y, một thứ cảm xúc căng đầy đang dần bành trướng trong lòng anh. Phó Kim Trì không cần thương hại, y đã chọn con đường của riêng mình, dù tốt hay xấu, y vẫn sẽ bước tiếp.
Kể chuyện đầu tiên rồi thì sẽ có chuyện thứ hai, Phó Kim Trì đột nhiên nói: "Trước đây tôi chưa kể nhiều về mẹ tôi cho em nghe phải không."
Trước đó, Nghiêm Tử Thư chỉ biết rằng bà đã nhảy xuống biển tự tử. Anh thận trọng hỏi: "Anh muốn kể không?"
Phó Kim Trì nói: "Bà ấy là một người phụ nữ rất truyền thống, làng quê nơi bà ấy lớn lên rất bảo thủ và lạc hậu, quan niệm người chồng là trời. Sau này, bà ấy ra ngoài làm việc, vào hộp đêm, trong thâm tâm luôn cảm thấy tự ti, nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ lấy được chồng tốt nữa. Bà ấy cảm thấy rằng mình đã theo Phó Chi Chương là phải gắn bó với ông ta cả đời, nếu không sẽ chẳng còn cách nào khác để sống, sau này sẽ không có người đàn ông nào khác cưới mình nữa."
Nghiêm Tử Thư nói: "Thế hệ trước đều lớn lên trong hoàn cảnh này... ít nhất bà ấy vẫn còn có anh."
Phó Kim Trì đáp: "Có tôi chỉ khiến bà ấy cảm thấy rằng đã có con rồi thì càng không thể rời xa ông ta. Dù tôi có khuyên thế nào, bà ấy cũng không nghe. Hồi nhỏ, tôi nghĩ đó là vì tôi bất tài, không đáng tin, khi tôi lớn lên thì sẽ tốt hơn, nhưng sau này tôi nhận ra là vô ích. Có những người, một khi đã ngoan cố tin vào điều gì đó thì người khác nói gì cũng không quan trọng. Bà ấy đơn giản là không muốn dựa dẫm vào tôi, nên không ai có thể cứu bà ấy được."
Nghiêm Tử Thư nằm trên lưng y, thì thầm: "Dù thế nào đi nữa, giờ bà ấy đã tự do rồi, anh đừng buồn quá."
Phó Kim Trì lại nói: "Chẳng có gì đáng buồn cả, ngược lại, tôi hơi hận bà ấy."
Nghiêm Tử Thư hỏi: "Tại sao?"
Phó Kim Trì đáp: "Có lẽ là thương hại vì bà ấy bất hạnh, giận vì bà ấy không phản kháng."
Nghiêm Tử Thư siết chặt vòng tay quanh cổ y: "Không phải là anh không có năng lực, đó không phải lỗi của anh."