Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 72
Khi họ trở về viện điều dưỡng thì gặp cụ Đinh ở cửa. Thấy hai "anh em họ", cụ Đinh hỏi thăm chân của Nghiêm Tử Thư làm sao, dặn anh nhớ gọi y tá đến chườm lạnh, không nói thêm gì nữa.
Nghiêm Tử Thư hơi xấu hổ, bảo Phó Kim Trì thả mình xuống. Phó Kim Trì giả vờ như không nghe thấy.
Sau khi được đặt lên giường, Nghiêm Tử Thư co một chân lại, xắn quần lên. Phó Kim Trì vừa tìm thấy một ít thuốc xoa bóp thông thường để trị bong gân và bầm tím trong hộp sơ cứu, điện thoại lại reo. Nghiêm Tử Thư ra hiệu cho y, Phó Kim Trì đưa thuốc cho anh, dặn dò "đừng để bị ướt".
Ở bãi biển, Phó Kim Trì nói "liên lạc lại sau", đối phương không thể chờ đợi, gọi lại cho y, nhưng lại là vì một sự việc bất ngờ khác. Chú Ba Phó đột ngột bị xuất huyết não trong nhà mình, đã được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện, chuyện vừa mới xảy ra. Đại khái là khi họ đi được khoảng nửa đường về.
Nghiêm Tử Thư ở Cảng Thành đã lâu, cùng lắm chỉ có thể tìm hiểu vài tin tức về Phó Vi Sơn thông qua mạng xã hội, còn những người khác ngoài tầm mắt công chúng, anh không có cách nào tiếp cận trực tiếp. Tuy nhiên, anh cũng không quá tò mò.
"Đang yên đang lành sao lại xuất huyết não?" Nghiêm Tử Thư đóng nắp lọ thuốc xoa bóp. "Lúc trên tàu ông ta sợ chết khiếp mà còn không đột quỵ."
"Có một thằng quý tử thì sẽ được báo đáp thế đấy." Phó Kim Trì không thực sự quan tâm: "Bị chọc tức thôi mà."
Nghe vậy, Nghiêm Tử Thư hơi sửng sốt. Anh còn đang tự hỏi hạng người ích kỷ như chú Ba Phó lẽ nào lại lao lực quá độ rồi ngã bệnh vì đứa cháu trai Phó Vi Sơn không còn giá trị lợi dụng, nhưng hóa ra lại là vì Phó Hiểu Vũ. Nghe thấy cái tên đó khiến anh cảm thấy ghê tởm buồn nôn, anh vô thức cau mày.
Vẻ mặt của Nghiêm Tử Thư lạnh đi. Trước đó, anh cũng từng hỏi thăm việc của Phó Hiểu Vũ, cân nhắc cách làm thế nào để đích thân ra tay khiến đối phương phải trả giá. Nhưng bản thân anh sau đó lại bất ngờ gặp phải một loạt chuyện không may, nào là bị bắt cóc nào là bị thương, việc xảy ra quá đột ngột khiến anh đương nhiên không thể nghĩ đến chuyện đó nữa.
Mặc dù điều này khiến Nghiêm Tử Thư có chút tiếc nuối, nhưng loạt tin tức tối nay dường như cho thấy Phó Hiểu Vũ đã gặt hái được quả đắng cho những hành động xấu xa của mình. Phó Kim Trì bình thản kể lại rằng gã chơi m* t** đá, nghiện m* t** được vài tháng rồi.
Còn về chú Ba Phó, thật ra không phải là giận quá ngất xỉu vì biết con trai mình dùng m* t**. Ngay từ lần đầu tiên Phó Hiểu Vũ bị bắt vì tội "chơi đá", chú Ba Phó đã biết chuyện rồi, hơn nữa lão ta còn cắn răng chấp nhận thực tế, lén đưa Phó Hiểu Vũ đi cai nghiện. Suốt cả quá trình, chú Ba Phó không dám hé răng một lời, vụ bê bối này khiến lão ta mất mặt vô cùng rồi.
Tháng trước, Phó Hiểu Vũ cuối cùng cũng được phép về nhà, nghe nói là đã cai nghiện thành công, thậm chí còn thừa nhận sai lầm của mình. Nhưng giang sơn dễ đổi, chứ bản tính khó dời, vừa trở về môi trường cũ, gã lại thèm thuốc, ngứa ngáy trong lòng. Mẹ của Phó Hiểu Vũ thấy vậy thì thương con, đã lén lút đưa tiền cho gã, tiếp tay cho gã tái nghiện.
Mẹ con họ giấu kín chuyện này với chú Ba Phó, cho đến tận hôm qua khi Phó Hiểu Vũ lại bị bắt quả tang tụ tập chơi đá. Đến hôm nay khi chú Ba Phó nghe tin thì tin đồn đã lan truyền khắp nơi. Lão già tức quá mới đứt hơi, muốn vịn vào ghế để đứng dậy nhưng lại ngã quỵ.
Nghiêm Tử Thư vào phòng tắm rửa tay rửa mặt, khi ra ngoài, suy nghĩ của anh trở nên rõ ràng hơn, đã tiêu hóa được sự việc. Anh đi đến bàn, rót cho mình một ly nước, rồi cầm ly, nhìn Phó Kim Trì với vẻ mặt trầm ngâm.
Phó Kim Trì nhìn là biết anh nghi ngờ cái gì, bèn chủ động nói: "Phó Hiểu Vũ từng học ở một trường dỏm bên Mỹ vài năm, nó bắt đầu chơi c*n s* ở đó rồi. Chỉ có nó mới có những mối quan hệ này." Hàm ý là chuyện này không liên quan gì đến y.
"Biết rồi." Nghiêm Tử Thư mỉm cười, đặt ly trở lại: "Tôi không nói gì cả, Phó Hiểu Vũ tự làm tự chịu."
Mặc dù một số quốc gia và khu vực không coi c*n s* là chất cấm, nhưng các nghiên cứu đã chỉ ra rằng những người sử dụng c*n s* lâu dài rất có khả năng chuyển sang sử dụng các loại m* t** khác sau vài năm. Phó Hiểu Vũ xem nhẹ việc chơi c*n s*, thì cũng như xem nhẹ m* t** và t*nh d*c, nếu có một ngày nào đó mà gã không cưỡng lại được cám dỗ sử dụng m* t** thì chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cũng không phải lỗi của ai khác.
Nhưng ở một số khía cạnh, Nghiêm Tử Thư cũng biết rõ về Phó Kim Trì, nói thật một nửa vẫn là nói thật, nhưng không phải toàn bộ câu chuyện. Phó Hiểu Vũ nhiễm thói xấu chắc chắn là vấn đề của bản thân gã; nhưng cái việc xấu trong nhà mà chú Ba Phó cố gắng che giấu sao đột nhiên lại bị vạch ra cho người khác xem, trở thành trò hề công khai trong giới?
Nhưng thôi, chuyện đã rồi thì thôi.
Còn việc chú Ba Phó có lên cơn hay không là một kết quả bất ngờ không ai có thể dự đoán được. Nghĩ đến lão già hiện vẫn đang ở trong ICU, Nghiêm Tử Thư vẫn thấy nói tốt hay xấu sau lưng bệnh nhân đều có vẻ hơi vô nhân đạo, vì vậy anh quyết định tạm thời không hỏi thêm gì nữa.
Anh không hề thương cảm trước tin tức khác thường này, chỉ thở dài một tiếng, cảm giác trong lòng hơi rờn rợn. Xét cho cùng, bất cứ ai từng tiếp xúc gần với người nghiện m* t**, bất kể lúc đó gã có dùng m* t** hay không, khi nhớ lại cũng đều sẽ thấy ghê tởm.
Nghiêm Tử Thư kéo đôi dép lê, chậm rãi tiến lại gần, dưới ánh sáng ấm áp dịu nhẹ, anh cúi đầu quan sát Phó Kim Trì. Phó Kim Trì đang ngồi cạnh tủ, điện thoại úp xuống bàn, khuôn mặt được bao phủ bởi ánh sáng dịu, khẽ nghiêng đầu nhìn anh: "Làm sao vậy?"
"Không có gì." Nghiêm Tử Thư ngồi xuống đối diện y: "Anh phải quay về đó sớm à?"
"Tôi sẽ không đi quá lâu đâu." Phó Kim Trì nói với vẻ áy náy: "Xong việc bên đó, tôi sẽ quay lại với em ngay."
"Không cần vội." Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát: "Tôi nghĩ anh nên cẩn thận, đừng can thiệp quá sâu."
"Em còn không biết tôi sao?" Phó Kim Trì mỉm cười, hứa với anh: "Tai họa sống cả ngàn năm, tôi sẽ ổn thôi."
Nghiêm Tử Thư cúi đầu, nhưng Phó Kim Trì lại bước tới, cúi người vòng tay ôm lấy đôi vai gầy gò của anh, có vẻ rất không nỡ rời xa.
Nghiêm Tử Thư gần đây mới tăng cân một ít, trước đó, trên người anh chỉ toàn xương. Mỗi sáng và tối khi đánh răng, soi vào gương, chiếc gương lại nhắc nhở anh rằng mình đang gầy gò và yếu ớt thế nào. Đôi khi điều này khiến Nghiêm Tử Thư tự hỏi, chẳng phải ban đầu Phó Kim Trì theo đuổi anh là vì vẻ ngoài sao? Nhưng dần dần anh không còn nghĩ nhiều về điều đó nữa, ít nhất là hiện tại, người kia dường như đang rất nhiệt thành. Ai quan tâm chứ. Giờ đây, việc mà Phó Kim Trì chú ý hơn là tìm đủ mọi loại thần dược mà mình có thể tìm thấy, cho Nghiêm Tử Thư uống hết cùng một lúc.
Sáng hôm sau, Phó Kim Trì quay lại đảo chính Cảng Thành, định đáp chuyến bay chiều về Đông Thành. Nghiêm Tử Thư muốn tiễn y ra bến phà, nhưng y từ chối. Có điều trước khi đi, Phó Kim Trì đã tìm ra chiếc điện thoại cũ của Nghiêm Tử Thư trong hành lý, trả lại cho chủ nhân.
Nghiêm Tử Thư không ngờ y lại mang theo cả thứ này, nhưng sau khi nhìn một lúc, anh liếc Phó Kim Trì: "Cộng năm điểm, trừ mười điểm."
Phó Kim Trì vốn đang cười hiền lành, nghe vậy hơi biến sắc.
"Vì rõ ràng là anh đã mang nó đến, nhưng giờ mới đưa cho tôi." Nghiêm Tử Thư cười nhẹ. "Yên tâm, tôi giỏi làm biểu đồ và slide thuyết trình, chờ khi nào đá anh, tôi sẽ lập một bản báo cáo hoàn chỉnh, có điểm số định lượng, sẽ không để anh chết mà không biết lý do."
Phó Kim Trì nghiến răng, nhưng cuối cùng cũng nở một nụ cười, trước khi đi còn để lại vết răng trên cổ anh. "Được rồi, tôi sẽ quay lại chờ em phán quyết."
Dường như để chứng minh rằng mình sẽ sớm quay lại, Phó Kim Trì thậm chí không mang theo vali, đi ra tay không hết sức tiêu sái, chỉ khoác hờ chiếc áo khoác trên cánh tay, giống như khi đi dạo thường ngày.
Nghiêm Tử Thư đứng ở cửa viện điều dưỡng, nhìn bóng lưng y dần nhỏ lại thành một chấm nhỏ, rồi nét mặt anh từ từ trở nên nghiêm nghị và trang trọng.
Nỗi lo mơ hồ dành cho Phó Kim Trì nằm ở chỗ Nghiêm Tử Thư hiện không biết liệu cốt truyện có còn ảnh hưởng đến những người trong cuộc như họ hay không. Cuộc điện thoại hôm qua cũng nhắc nhở Nghiêm Tử Thư rằng anh có thể không phải đối mặt với những người đó nữa, nhưng không có nghĩa là họ không còn tồn tại.
Chú Ba Phó, Phó Hiểu Vũ và các nhóm người khác vẫn tiếp tục cuộc sống hỗn loạn tận cùng của họ, trong khi Phó Kim Trì vẫn mắc kẹt trong cuộc. Hai giờ sau khi Phó Kim Trì đi, vậy mà Nghiêm Tử Thư đã bắt đầu muốn y trở lại. Nhưng bây giờ nghĩ về chuyện đó cũng vô ích. Anh sắp xếp mọi cảm xúc này lại một cách rõ ràng, không để chúng bộc lộ ra ngoài, làm gia tăng nỗi lo lắng không cần thiết.
Nghiêm Tử Thư giờ đang có hai chiếc điện thoại di động, anh trở về phòng, ngồi vào chiếc ghế bập bênh bên cửa sổ kiểu Pháp, bật chiếc điện thoại cũ đã lâu không dùng đến. Dấu vết của khoảng thời gian sáu tháng trước dường như vẫn còn rất sống động. Hiển nhiên, có rất nhiều người từng tìm kiếm anh.
Phó Kim Trì nhiều lần lật tìm trong điện thoại, đã xóa hết các thông báo chưa đọc, vì vậy anh phải tự mình xem từng cái một. Nhưng cũng chẳng cần phải tính toán với y, Nghiêm Tử Thư bắt đầu xem từ trên xuống dưới.
Tin nhắn gần đây nhất là từ cô gái đã nhận nuôi cún trước đó, hoang mang nói rằng cún bị một người tự xưng là bạn của anh mang đi rồi, hỏi anh có biết chuyện này không. Nghiêm Tử Thư mỉm cười, khẽ cử động ngón tay, gửi cho cô một tin nhắn trấn an. Không ngờ, cô gái nhanh chóng chủ động gửi yêu cầu gọi điện.
"Phải... thời gian đó, tôi không thể chăm sóc nó là vì bệnh." Nghiêm Tử Thư chỉ có thể vừa đoán vừa giải thích theo lời kể của cô gái, ngượng ngùng tự hỏi Phó Kim Trì đã bịa ra câu chuyện sướt mướt gì thế, thật muốn chui xuống hố: "Sau đó bạn tôi đã mang nó về... Không sao, tôi khỏe hơn rồi. Phải, tôi khỏe, nó cũng khỏe. Rất xin lỗi, cảm ơn cô đã chăm sóc nó."
"Thì ra là vậy, suýt nữa tôi sợ chết khiếp." Cô gái thở phào nhẹ nhõm. "Tốt quá. Nếu là người khác thì tôi đã không nỡ trả đâu, nhưng là vì anh nhặt Mao Mao về trước, nên có vẻ như duyên của anh chưa dứt. Phải rồi, tôi sẽ trả lại tiền cho anh, chúc anh mau chóng bình phục."
Nghiêm Tử Thư đảm bảo rằng anh có đủ tiền để chữa bệnh, dặn cô giữ số tiền đó cho mình, sau đó kết thúc cuộc gọi.
Xa hơn bên dưới là nhóm Helen và Ben, tất cả đều là đồng nghiệp, liên tục hỏi anh chuyện gì đã xảy ra, anh có an toàn không, có thể liên lạc lại với họ được không. Tất cả những tin nhắn đó đều từ nhiều tháng trước. Nghiêm Tử Thư cân nhắc kỹ lưỡng, dù muộn, anh vẫn trả lời từng tin nhắn một. Giống như vừa ném ra một lá bài tẩy, trong khoảng thời gian tiếp theo, anh nhanh chóng nhận lại một loạt tin nhắn như dội bom. Rõ ràng là anh cảm thấy trước đây mình không thân với nhiều người thế này.
Nhất là Helen, sau cú sốc và kích động ban đầu, cô gọi điện đến mắng xối xả một tràng dài, nói rằng cô đã báo cảnh sát cả nửa năm mà đến giờ vẫn chưa tìm thấy Nghiêm Tử Thư. Sau đó mắng anh vẫn an toàn khỏe mạnh mà lại không thèm báo tin về, lại còn yên tâm lặn sâu bấy lâu nay, có đáng tin hay không đây, rồi giận dữ dập máy.
Nghiêm Tử Thư không nói nên lời, đành cam chịu mở phần mềm trò chuyện, sửa lại thái độ của mình cho nghiêm túc, soạn vài lời xin lỗi. Anh còn chưa viết xong, Helen đã gọi lại: "Được rồi, tôi sẽ không tính nợ với anh nữa. Giờ anh đang ở đâu?"
Nghiêm Tử Thư cười đáp: "Vẫn đang dưỡng bệnh ở ngoài, chắc năm nay không thể quay lại được."
"Hả, nghiêm trọng đến vậy sao? Anh có sao không?"
"Không thành vấn đề. Chỉ là chuẩn bị trải qua mùa đông ở một nơi ấm áp hơn thôi."
"Được rồi." Giọng điệu ngắn gọn thường ngày của Helen trở lại. "Khi nào anh quay lại thì nói một tiếng, mọi người cùng ăn một bữa."
---
Tác giả nhắn gửi:
Lưu ý: m* t** là vùng cấm tuyệt đối. Dù là phản diện, hại người khác bị nghiện m* t** cũng là hành vi vô cùng đê hèn, vậy nên anh Phó thực sự không làm gì quá đáng, cùng lắm thì chỉ đóng vai một công dân nhiệt tình và năng nổ có sức chiến đấu siêu mạnh mà thôi.
Người dịch:
Ý nói là anh ta không xúi hút m* t**, anh ta chỉ tung hê lên cho thiên hạ cùng biết thôi =))