Trò Chơi Thử Lòng

Chương 75



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 75

Chắc là hài lòng rồi.

Trong mắt Phó Kim Trì lóe lên một tia sáng, y trở mình, kéo Nghiêm Tử Thư vào lòng, vùi nửa mặt vào gối: "Ngủ với tôi một lát."

Y đi suốt đêm, đáp chuyến bay đêm đến đảo chính, mang theo một tờ báo trong túi, rồi lập tức bắt chuyến phà sớm nhất đến đảo Thạch Cổ. Chỉ khi nhìn thấy Nghiêm Tử Thư, cơn giận dồn nén trong lòng y mới tan biến, cơn buồn ngủ ập đến, mắt hơi đỏ lên.

Nghiêm Tử Thư giục y thay quần áo trước rồi ngủ, Phó Kim Trì lại giả vờ câm điếc, không chịu mở còng tay, ngược lại còn bất ngờ giật lại chìa khóa từ tay anh, giấu vào túi. Y giả vờ nhắm mắt, sau một lúc thì hơi thở dần đều đặn. Nghiêm Tử Thư cũng không nỡ gọi, chỉ đành chấp nhận cho y mặc quần áo ngoài đường đi ngủ.

Giờ thì vai diễn đã đảo ngược, biến thành anh chống tay lên đầu, ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Phó Kim Trì. Ngoại hình của Phó Kim Trì là vẻ điển trai rất hung hăng, có lẽ vì tướng do tâm sinh, nó hoàn toàn phù hợp với cá tính của y. Nhưng người đàn ông trước mặt anh giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi vì đường xa, râu mọc lởm chởm trên cằm. Nghiêm Tử Thư thấy mà buồn cười, mu bàn tay muốn chạm vào, nhưng lại sợ đánh thức y. Cuối cùng, anh ngáp dài, rúc vào cánh tay người kia rồi ngủ tiếp.

Hai người họ mãi đến trưa mới dậy.

Giấc ngủ này không được thoải mái cho lắm, hai tay bị trói lại với nhau, không thể cử động tự do, giật một cái là tự đánh thức mình. Nghiêm Tử Thư tỉnh giấc vài lần, luôn ở cùng một tư thế, khi tỉnh dậy hai tay đều bị tê rần.

Phó Kim Trì làm ra vẻ hoàn toàn không hay biết gì, thậm chí còn nở một nụ cười đắc thắng, cho đến khi Nghiêm Tử Thư sắp không chịu được nữa, chuẩn bị bẻ gãy cái thứ đồ chơi quái quỷ này, y mới từ từ rút chìa khóa ra, trả lại tự do cho cả hai người.

Nghiêm Tử Thư ngồi dậy mặc quần áo, rồi nhặt áo khoác của y dưới sàn treo lên. Phó Kim Trì cũng không nói một lời, thức dậy theo. Khi bước ra khỏi phòng tắm, y đã thay quần áo mới, trên người tỏa ra mùi thơm tươi mát sau khi tắm rửa và mùi nước hoa cạo râu.

Nghiêm Tử Thư chỉ cần dùng mũi cũng đủ biết Phó Kim Trì lại dùng nước hoa cạo râu của anh. Có lẽ cũng sẽ dùng cả dao cạo. Ngoài bàn chải đánh răng và khăn tắm, người này thích lấy mọi thứ của anh, dùng hết rồi lại tự động mua thêm. Cứ dùng mãi như thế... Nghiêm Tử Thư nhìn xung quanh, nhận ra rằng nhiều thứ trong phòng này giờ không còn phân biệt của anh của tôi nữa. Nếu một ngày nào đó phải chuyển đi, anh có cảm giác đó sẽ không còn chỉ là chuyện riêng của anh.

Phó Kim Trì thản nhiên lau sơ tóc, vẫn toát lên vẻ uể oải nhưng quý phái đó. Tim Nghiêm Tử Thư khẽ run lên, anh bước tới lấy khăn, ngón tay chải vuốt mái tóc còn hơi ẩm của y, khẽ nói: "Sáng nay vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh, có muốn nghe không?"

Nghe vậy, Phó Kim Trì ra hiệu bằng mắt rằng mình đang lắng nghe.

Nghiêm Tử Thư đè hai cánh tay lên vai y, chậm chạp mỉm cười: "Là có hơi nhớ anh."

Phó Kim Trì dừng lại một lát, yết hầu nhấp nhô, rồi kéo anh vào lòng: "Không công bằng."

Y lẩm bẩm, trong chất giọng khàn khàn như giấu một cái móc câu: "Tôi bắt đầu nhớ em ngay từ lúc bước ra khỏi cửa."

*

Trong thời gian Phó Kim Trì vắng mặt, tất nhiên hai người vẫn duy trì liên lạc. Thế nhưng thật lạ, hàng ngày trò chuyện qua video, tán tỉnh qua loa điện thoại dường như dễ như trở bàn tay. Nhưng ngày nào cũng báo cáo mọi hoạt động của mình cho người kia như một đôi tình nhân đang yêu đương say đắm thời học đường vẫn làm thì lại thật xấu hổ.

Cái cảm giác bám dính lấy nhau đó, ít nhất là đối với Nghiêm Tử Thư, dường như là điều mà một người ở độ tuổi của anh không nên làm. Rõ ràng là anh đang cố kìm nén những lo lắng mơ hồ của mình, lại không muốn làm mất thời gian của người kia một cách không cần thiết.

Nhưng khi mở mắt ra là thấy màn kịch buổi sáng của Phó Kim Trì, cảm giác của anh lại là "vui mừng" nhiều hơn "ngạc nhiên", những thứ khác đều không còn đáng quan tâm nữa.

Lần này về Đông Thành, quả thực có rất nhiều việc buộc Phó Kim Trì phải lo liệu.

Vụ án của Phó Vi Sơn được đưa ra xét xử phúc thẩm, y có đến dự phiên tòa. Nhưng đây không phải là phiên tòa công khai, Phó Kim Trì chỉ theo dõi diễn biến từ phòng nghỉ bên cạnh. Trên màn hình tivi, khuôn mặt trẻ trung, đẹp trai quen thuộc của kẻ ngồi trên ghế bị cáo hiện lên vẻ u ám và oán giận.

Trong mắt Phó Kim Trì lại chỉ là dáng vẻ kiêu ngạo và hống hách thường thấy ngày trước. Trong lòng Phó Kim Trì sinh ra một loạt cảm xúc vô nghĩa, như cuộc sống là vô thường, tưởng chừng như một giấc mơ nực cười. Sở dĩ nói vô nghĩa là vì y chỉ nghĩ trong đầu, không có ý định chia sẻ lại với Phó Vi Sơn.

Khi thẩm phán tuyên bố phúc thẩm giữ nguyên phán quyết ban đầu, Phó Kim Trì không xem nữa, đứng dậy bỏ đi. Thực ra những lời mỉa mai cần nói, y đã nói hết từ trước đó khi đến thăm Phó Vi Sơn trong trại giam. Nhưng lúc đó, y làm mất Nghiêm Tử Thư, thái độ có lẽ khá khó coi - giờ thì không còn quan trọng nữa, những gì y trân trọng như báu vật đã quay trở lại rồi. Phó Kim Trì mỉm cười, thậm chí còn có thời gian để kiểm điểm lại thái độ bất lịch sự của mình hồi đó.

Luật sư riêng của y cũng đứng lên, nhắm mắt theo đuôi. Luật sư Ngô và văn phòng luật sư của anh ta đã phục vụ Phó Kim Trì nhiều năm, biết khá rõ về ông chủ này, cũng đã chứng kiến màn kịch huynh đệ tương tàn lố bịch này từ đầu đến cuối, đến giờ này, họ không còn ngạc nhiên nữa.

Khi họ đi, luật sư Ngô ngồi xe của Phó Kim Trì. Tài xế lái xe đằng trước, hai người ngồi phía sau. Phó Kim Trì chống cằm, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi đột nhiên gọi tài xế: "Thấy thằng nhóc phía trước không? Đi vòng qua, ra đường bên hông đi."

Luật sư Ngô nhìn theo ánh mắt y ra ngoài cửa sổ, thấy một cậu trai trẻ trông như sinh viên đại học, ngoại hình không xấu nhưng lúc này trông có vẻ luộm thuộm, lúng ta lúng túng đứng ở lối vào tòa án, nhìn quanh như thể đang lo lắng tìm kiếm thứ gì đó. Luật sư Ngô giật mình, anh ta còn nhớ người này.

Thành thật mà nói, dù Kỷ Thần không trực tiếp liên quan đến vụ án, nhưng luật sư Ngô lại từng tiếp xúc với rất nhiều thông tin về cựu tổng giám đốc Phó Vi Sơn của Anh Hạn, nên anh ta cũng không hoàn toàn xa lạ với người có mối quan hệ mật thiết này. Có thể xem là bồ nhí của Phó Vi Sơn hay gì nhỉ? Đối với một người thẳng đuột như luật sư Ngô, anh ta khó mà định nghĩa rõ ràng, nhưng theo anh ta thì có thể coi như "chàng Kiều trong lầu vàng" đi.

Do đó, sau khi sugar daddy xảy ra chuyện, nghe nói rằng cuộc sống của cậu ta cũng không hề dễ dàng, hết chuyện xui xẻo này đến chuyện xui xẻo khác, khá là khốn khổ. Nhưng chẳng phải điều đó nghe rất thường sao? Ngày xưa hoa phù dung, nay thành cỏ đứt rễ thôi mà.

Luật sư Ngô không muốn phán xét gì cả, nhưng vô thức hỏi: "Cậu trai này còn vấn đề nào khác không?"

Phó Kim Trì cười mỉa: "Phòng khi cậu ta chặn đường 'ăn vạ' thôi. Thật ra chẳng có gì, chỉ là hôm nay đẹp trời thế này, tôi không muốn mấy người không liên quan làm hỏng tâm trạng của mình. Cứ tránh mặt đi."

Mặc dù luật sư Ngô không hiểu rõ, nhưng anh ta lập tức giả vờ hiểu rồi, hiển nhiên là vì anh ta không nên hỏi nhiều thêm nữa.

Tài xế làm theo lời, rẽ sang một lối ra khác mà Kỷ Thần không nhìn thấy, sau khi rời khỏi tòa án, họ đi lên đường cao tốc. Tài xế đạp ga tăng tốc, mọi thị phi đều bị ném lại phía sau.

Phó Kim Trì lại lên tiếng: "Luật sư Ngô lát nữa có rảnh không? Tôi muốn mời anh ăn bữa cơm, hỏi thêm vài vấn đề khác."

Luật sư Ngô vội đồng ý, tất nhiên là anh ta có thời gian.

Còn về chú Ba Phó vẫn đang nằm viện, Phó Kim Trì làm cháu trai cũng đến thăm lão ta một lần. Lúc đó chú Ba Phó đã ra khỏi phòng ICU, tạm thời đã qua khỏi nguy hiểm. Lão già nằm trên giường bệnh, không thể tránh khỏi di chứng nói năng không rõ ràng, cử động bất tiện.

Phó Kim Trì đặt giỏ trái cây ở đầu giường, nhìn lão ta một lúc. Dù sao cũng có quan hệ huyết thống, khung cảnh này khiến y nhớ lại cái lúc Phó Chi Chương nằm viện, bao nhiêu năm qua rồi.

Chú Ba Phó nằm trong phòng bệnh cao cấp, được hai điều dưỡng chăm sóc, nhưng không có người thân nào bên cạnh cả. Nếu hỏi Phó Hiểu Vũ đâu, thì hiện gã đã bị đưa đi cai nghiện bắt buộc, còn chưa được thả, còn vợ lão ta thì chỉ biết lo cho con trai, không màng đến bất cứ điều gì khác.

Nay chú Ba Phó còn chưa đến 60 tuổi, cũng coi như còn trẻ, tiên lượng về bệnh đột quỵ tốt hơn. Nói cách khác, nếu được chăm sóc tốt cộng thêm nỗ lực của chính bản thân mình, có thể lão ta hồi phục được khá nhiều. Tiếc thật đấy, ngay mới đây thôi, trong hội đồng quản trị tập đoàn Anh Hạn vẫn còn người đề cử lão ta làm chủ tịch. Bất kể ban đầu việc này đáng tin cậy đến mức nào, về sau có lẽ cũng bị bỏ qua.

Phó Kim Trì thậm chí còn sinh ra một chút cảm giác đồng cảm rẻ mạt. Y ngồi xuống, gọt một trái táo cho chú Ba Phó: "Chú Ba bây giờ không cần vội vàng gì cả, cứ tập trung vào việc hồi phục đi, sức khỏe là quan trọng nhất. Có con cháu để bầu bạn lúc tuổi già xem chừng cũng chưa chắc đáng tin cậy, phải không? Cả đời chú đã vất vả làm việc, kiếm được nhiều tiền đến thế, nếu không tranh thủ tận hưởng ngay bây giờ, khi về già chú để lại cho ai? Để lại cho cái thằng ăn hại Phó Hiểu Vũ à? Có ích gì chứ?"

Khả năng diễn đạt ngôn ngữ của chú Ba Phó rất hạn chế, nghe bài phát biểu đầy tính ám chỉ đó xong cũng chỉ có thể trừng y bằng ánh mắt bất lực.

Phó Kim Trì bình tĩnh ôn hòa, thái độ đó không khiến cho điều dưỡng bên ngoài nghi ngờ gì, chỉ đơn giản cho rằng con cháu trong nhà đến thăm.

Phó Kim Trì cong môi, tay vẫn chậm rãi gọt táo: "Nhưng nhìn thấy chú như thế này nhắc nhở tôi rằng, nhân khi còn khỏe mạnh, còn đi lại được, thì phải lo mà tích đức cho mình, để sau này khi nằm trên giường bệnh vẫn còn có người khóc thương cho mình chứ."

"Dù sao chúng ta cũng là chú cháu, nên tôi chúc chú sống lâu trăm tuổi, sống được ngày nào hay ngày đó thôi, bởi vì vợ con vô dụng của chú sau này sẽ đều trông cậy vào một mình chú đấy."

Một mẩu vỏ táo dài còn nguyên vẹn rơi vào thùng rác, Phó Kim Trì đặt trái táo đã gọt vỏ hoàn hảo lên bàn cạnh giường, không quan tâm bệnh nhân có ăn được hay không: "Tôi còn phải chăm sóc người nhà đây, phải về ngay thôi, không ở lại lâu hơn nữa."

Y ném con dao gọt trái cây trở lại bàn, rồi dùng nước rửa tay sát khuẩn, như thể muốn gột rửa hết những xui xẻo và bệnh tật.

Trước khi mở cửa phòng bệnh, Phó Kim Trì đột nhiên quay người lại như vừa nhớ ra điều gì: "À đúng rồi, tôi chưa nói cho chú biết đó là ai, phải không? Là Tiểu Nghiêm đấy, đừng ngạc nhiên, chính là người mà chú đang nghĩ đến, chẳng phải các người đều nghĩ cậu ấy đã chết sao? Tôi tìm thấy cậu ấy rồi."

Mắt chú Ba Phó trợn to, nhưng miệng chỉ có thể lẩm bẩm những lời không rõ nghĩa.

Phó Kim Trì bật cười: "Nghĩ là có ma phải không? Cậu ấy hoàn toàn khỏe mạnh, ít nhất cũng khá hơn chú. Chú nên cảm ơn ông trời đã che chở cho cậu ấy, nếu không thì cả hai chúng ta bây giờ đều không sống yên đâu. Tất cả những việc tốt Phó Hiểu Vũ từng làm vẫn còn ghi trong sổ sách của tôi. Nếu tôi không vui, biết đâu chừng lúc nào đó sẽ lại lật ra tính toán cho mà xem. Vì vậy, nếu chú Ba mà có khỏe lại, nhớ chúc chúng tôi vài câu trăm năm hạnh phúc nhé."

Nói xong, Phó Kim Trì sải bước đi không hề ngoái lại.

Khi bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, y không giấu nổi nụ cười vô cùng hài lòng, thậm chí sau khi lên xe còn suýt bật cười thành tiếng.

Khi nói những lời đó trong phòng bệnh, Phó Kim Trì không phủ nhận mình là một người thù dai. Đương nhiên là y đã cho người để mắt đến Phó Hiểu Vũ, những mối thù cũ với người khác cũng có thể từ từ tính toán, nhưng nụ cười lúc này không phải vì hả hê hay gì khác, dường như chỉ đơn giản là vì nghĩ đến Nghiêm Tử Thư vẫn ổn nên thấy vui mừng mà thôi.

---

Tác giả nhắn gửi:

"Ngày xưa hoa phù dung, nay thành cỏ đứt rễ" trích từ Thiếp bạc mệnh của Lý Bạch.