Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 76
"Trước đây quyền tổng giám đốc Anh Hạn bị phe chú Ba Phó kiểm soát, cả hai bên đều muốn xào bài lại, mà tên Phó Gia Lạc đó, em còn nhớ không, cái tên mập đó, thực ra cũng chẳng hơn gì Phó Vi Sơn, xét tình hình hiện tại..."
Phó Kim Trì giành lấy chiếc ghế dài bên cửa sổ của Nghiêm Tử Thư, rồi kéo anh ngồi lên đùi mình. Nghiêm Tử Thư định đứng dậy, y không chịu buông ra, giống như đang giữ một con mèo không cho nó chạy thoát: "Em không muốn nghe sao? Tình hình hiện tại của công ty cũ đấy."
"Tôi nghĩ anh đang quá tự đắc rồi." Nghiêm Tử Thư nhướn mày: "Anh đang mong chờ một công ty lớn như vậy phá sản ngay lập tức à?"
"Trước kia tôi từng nghĩ mình sẽ tiếp tục cố gắng đến ngày đó." Phó Kim Trì đáp: "Giờ thì chắc tôi đã già rồi, suy nghĩ cũng đã mềm mỏng hơn."
"Có điều Anh Hạn là một tập đoàn niêm yết lại có đủ nhược điểm của một doanh nghiệp gia đình, nguy cơ tiềm ẩn đã âm ỉ từ lâu." Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Thực ra, đây vốn dĩ là một cơ hội, nếu có thể áp dụng hệ thống quản lý hiện đại, cải cách lại một phen thì cũng tốt, bằng không, cho dù ai nắm quyền, nếu không tập trung vào con đường đúng đắn thì vài năm tới sẽ không thể tránh khỏi suy thoái."
"Em còn tưởng thật đấy à. Bọn họ sẽ chịu buông tay ra đâu, không thể thay đổi bản chất của linh cẩu được." Phó Kim Trì nheo mắt: "Thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng không còn là cổ đông nữa. Em nói xem sau này tôi rửa tay gác kiếm luôn được không?"
Câu cuối cùng rõ ràng là nói đùa. Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng tìm được tư thế vững chắc trên tay vịn. Nghe vậy, anh vỗ nhẹ vào cánh tay người kia: "Anh vừa trưởng thành mà thôi, có thể buông bỏ quá khứ hướng về phía trước, chúc mừng anh đã bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời."
Phó Kim Trì là một người không dễ chịu thiệt, luôn nghĩ đến một ngày nào đó trả thù gấp mười, gấp trăm lần những tủi nhục mà y đã phải chịu đựng thời niên thiếu. Nhưng thực ra, làm sao mà tính được bao nhiêu là gấp mười hay gấp trăm lần? Hay ăn miếng trả miếng là đủ? Bao giờ mới kết thúc?
Nghiêm Tử Thư chưa bao giờ là người rộng lượng, về điểm này, chỉ cần Phó Kim Trì không đẩy anh ra, anh sẵn lòng lặng lẽ quan sát và đồng hành cùng y. Đợi đến khi người kia cảm thấy đã đến lúc buông tay.
Mặt khác, Phó Kim Trì không phải là hoàn toàn không cảm nhận được thái độ khác thường của Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư là người vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm ấm áp, anh hiếm khi bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, nhưng lại có những nguyên tắc riêng. Tuy nhiên với một số người, anh luôn giữ khoảng cách thậm chí là thờ ơ một cách thẳng thừng, như thể đang bình thản nhìn một ma-nơ-canh trong cửa kính cửa hàng.
Phó Kim Trì không cần phải tìm tòi nguyên nhân ẩn đằng sau, ngược lại, sự thờ ơ đó hoàn toàn đúng ý y. Không thể tốt hơn được nữa. Nếu đã như vậy, y có thể đảm bảo những người này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Nghiêm Tử Thư nữa, cho dù đó là Phó Vi Sơn hay Kỷ Thần, hay bất cứ ai khác. Trừ khi một ngày nào đó Nghiêm Tử Thư tự mình đề nghị vẫn còn hứng thú gặp lại họ.
Ánh mặt trời trắng lạnh, mặt nước xa xa lấp lánh, điểm xuyết những cánh buồm trắng, thời gian dường như trôi chậm lại.
Phó Kim Trì đột nhiên hỏi: "Khi tôi già rồi, nếu có ngày phải nằm trên giường bệnh, em sẽ thế nào?"
Nghiêm Tử Thư sững người: "Đang yên đang lành sao lại hỏi cái này?"
"Vừa nghĩ đến thôi." Phó Kim Trì nói. "Ngày đó rồi cũng sẽ đến. Em sẽ chăm sóc tôi chứ?"
Nghiêm Tử Thư bật cười: "Có rất nhiều người sẵn lòng chăm sóc anh, còn đến lượt tôi à?"
Phó Kim Trì cười: "Vậy thì em càng không nên bỏ cuộc."
Nghiêm Tử Thư tò mò hỏi: "Theo anh thì tôi nên làm gì?"
"Tôi dạy em." Phó Kim Trì nói cứ như thật: "Em sẽ ẩn nấp bên cạnh tôi, cho đến khi thời điểm đó đến, ngay khi tôi lâm bệnh, em có thể lợi dụng tình thế, cướp hết tài sản của tôi, sống cuộc đời mà em muốn."
"Vậy là, tôi phải ở bên anh đến già mới lấy được tiền à?" Nghiêm Tử Thư cười khẽ: "Nghe hay đấy, nhưng rõ ràng là anh đang bỏ tiền mua mấy chục năm thời gian của tôi, rồi lại giả vờ như mình chịu thiệt. Vậy thì khác gì làm thuê cho một công ty?"
"Dĩ nhiên là khác rồi." Phó Kim Trì nhìn anh đầy ẩn ý: "Làm thuê cho người khác nghĩa là em phải làm việc quần quật cho công ty, còn ở bên tôi nghĩa là tôi sẽ dốc lòng phục vụ em cho đến lúc đó. Em không có gì để mong chờ sao?"
"Chính anh đã nói rằng tai họa còn mãi suốt ngàn năm đấy thôi." Nghiêm Tử Thư nhìn xa xăm: "Đến lúc đó, có lẽ tôi đã ra đi trước rồi."
"Hừ, đừng nói linh tinh." Phó Kim Trì rất tiêu chuẩn kép, nghe vậy thì lại không đùa nữa: "Nói kiểu gì thế."
Phó Kim Trì bây giờ có vẻ hơi mê tín, đôi khi không chịu nổi dù chỉ là một lời không hay vụn vặt nhất, nhưng ngược lại, đôi khi chính y lại không thèm giữ miệng. Nghiêm Tử Thư đã quen rồi, không thực sự để bụng tính toán với y.
"Tôi đã hỏi thăm một vài thầy thuốc nổi tiếng ở Dung Thành, chờ qua Tết dương lịch, chúng ta đi khám thử xem, điều trị cho đàng hoàng." Nói đến đây, Phó Kim Trì lại thận trọng thêm vài phần: "Cũng có thể ở lại đó một thời gian, em thấy sao?"
Dung Thành là một trong những thành phố nội địa giáp với Cảng Thành, đời sống nhộn nhịp, xét về khí hậu thì cũng tương đồng, đi lại giữa hai nơi thuận tiện.
Đi khám bệnh thì không sao, nhưng ở lại một thời gian... Nghiêm Tử Thư chưa từng nghĩ đến cuộc sống của mình về sau. Dung Thành như thế nào nhỉ? Cho đến nay, có vẻ như chỉ là Phó Kim Trì đã tìm thấy anh, họ ở bên nhau, không lo lắng về ngày mai, chỉ vậy thôi. Nghiêm Tử Thư nhận ra mình đã thôi nghĩ về ngày mai trong vô thức.
Anh nhìn đăm đăm lên trần nhà một lúc, miệng nói: "Cũng được." Nhưng bên trong anh trống rỗng, không thể nghĩ ra được kế hoạch nào.
Phó Kim Trì đột nhiên lên tiếng: "Tôi đứng dậy đây. Em ngồi yên, coi chừng ngã xuống."
Nghiêm Tử Thư nghe vậy thì đứng dậy khỏi tay vịn ghế, Phó Kim Trì cũng đứng dậy, đi đến bên bàn.
Phó Kim Trì khi đi thì tay không, nhưng trở về với một chiếc cặp tài liệu. Nghiêm Tử Thư đi theo sau y, gom đống báo lộn xộn nhìn thôi là thấy khó chịu sang một bên, thuận tiện liếc nhìn một cái, thậm chí còn đầy đủ hơn số báo mà cụ Đinh mang đến hôm đó.
Thật ra sau đó, Đinh Hồng Ba cũng đã gọi điện giải thích rồi, việc này liên quan đến một thương vụ mua lại mà tập đoàn của họ vừa hoàn tất, vì chọc giận một công ty truyền thông khác nên mới bị đối phương bôi nhọ. Những tờ báo lá cải này vốn đã nổi tiếng là chuyên tung tin giả.
Đang suy nghĩ, bỗng một tập tài liệu nhét vào tay Nghiêm Tử Thư. Khi lấy đồ bên trong ra, anh không cầm chắc, bất cẩn làm rơi khắp sàn nhà. Hầu hết các trang giấy không được đóng lại với nhau, có trang bay đi khá xa.
Phó Kim Trì không phiền, cúi xuống giúp anh nhặt lên, sắp xếp lại số trang rồi đặt lại vào tay anh.
Nghiêm Tử Thư cũng ngồi xổm xuống nhặt tài liệu, vẫn giữ nguyên tư thế, rồi ngẩng lên: "Tất cả những thứ này là gì vậy?"
Phó Kim Trì bình tĩnh nói: "Chờ chúng ta đến Dung Thành, luật sư sẽ đến, chuyển nhượng toàn bộ tài sản trên danh nghĩa của tôi cho em theo từng đợt, bằng các phương thức tránh thuế hợp pháp. Còn vài cái không tiện chuyển nhượng cũng sẽ thuộc về em trong di chúc của tôi."
Nghiêm Tử Thư im lặng, dường như đang cố gắng hiểu ý nghĩa, hoặc đánh giá trọng lượng câu vừa rồi của y. Điều này khiến anh nhớ lại những gì mình đã nói khi họ vừa gặp lại nhau, yêu cầu Phó Kim Trì quy đổi ơn cứu mạng thành tiền trả cho anh. Đó chỉ là một câu vô nghĩa nói trong lúc giận dữ. Hay tất cả những gì vừa nói chỉ là để làm nền cho việc này?
Anh khẽ nhíu mày, dứt khoát lùi về sau ngay trong tư thế này, ngồi xuống, chống tay lên thảm.
Phó Kim Trì cũng ngồi xuống theo, sát bên cạnh anh, vai kề vai. Một người co đầu gối lại, một người khoanh chân lại. Cả hai đều là đàn ông trưởng thành, không hề thấp bé, hiếm khi nhìn xung quanh từ độ cao này, mọi thứ quen thuộc trong phòng đều trở nên cao hơn, đột nhiên cảm thấy mình nhỏ bé hơn nhiều.
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn Phó Kim Trì, rồi búng tay vào xấp tài liệu: "Anh có biết cái này nghĩa là gì không?"
"Nếu em đang nói về việc phân chia tài sản cá nhân..." Phó Kim Trì nói: "Tuy tôi không phải là chuyên gia, nhưng tôi am hiểu hầu hết các luật lệ và quy định. Tôi bắt đầu lập di chúc từ năm mẹ tôi qua đời rồi. Chẳng có gì đặc biệt cả, tôi chỉ không muốn tài sản của mình rơi vào tay những người từ đâu chui ra thôi. Giờ đã có người thừa kế thích hợp, sửa đổi di chúc chẳng phải là bình thường sao?"
"Rồi tôi lại nghĩ, đã cho em rồi, cho sớm hay muộn cũng chẳng khác nhau là mấy, phải không."
"Lý lẽ kiểu gì thế này." Nghiêm Tử Thư nghe xong, đột nhiên chống cằm cười cười: "Anh đúng là biết cách làm khó tôi."
"Không khó chút nào đâu." Phó Kim Trì dỗ dành: "Em không cần phải lo lắng gì cả, chỉ cần ký tên, những gì của tôi sẽ là của em."
"Không, anh mới là người khó chơi." Nghiêm Tử Thư chống tay xuống đất, xoay người đổi tư thế, nghiêng người bưng lấy mặt y. Hai người nhìn nhau hồi lâu, ánh mắt của Phó Kim Trì sâu thẳm khó hiểu. Cuối cùng, Nghiêm Tử Thư thở dài: "Giờ tôi không biết phải làm gì với anh nữa."
Nghe anh nói vậy, Phó Kim Trì có vẻ hơi ngạc nhiên, y nâng tay lên, nắm lấy tay Nghiêm Tử Thư, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
"Sau này tôi sẽ không khó chơi nữa." Cũng không chắc y có hiểu đúng ý của Nghiêm Tử Thư hay không, chỉ đáp lại: "Tôi sẽ cố gắng."