Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 8
Nghiêm Tử Thư sẽ không bao giờ để tin nhắn của người khác bị bỏ quên. Anh trả lời tin dễ nhất trước: "Vết thương không sao, cảm ơn anh Phó đã quan tâm." Sau đó là người tình của Phó Vi Sơn: "Được, tôi sẽ chuyển lời cho sếp Phó."
Trong danh bạ điện thoại của Nghiêm Tử Thư, có một mục phân loại riêng dành cho những đàn ông và phụ nữ đã ngủ cùng Phó Vi Sơn. Vì vậy anh phải mất một lúc mới nhận ra người đó là ai, cô gái tên Viên Mộc này là một ngôi sao nữ ra mắt qua chương trình tìm kiếm tài năng. Cô ta xuất thân khá giả, không tới mức thượng lưu, nhưng có khát khao trèo cao rất mãnh liệt. Ngoại hình xinh xắn dễ thương, khuôn mặt tròn, đôi mắt to, trông cũng khá giống Kỷ Thần.
Hay đúng hơn, cả hai người họ chẳng qua là giống mối tình đầu của Phó Vi Sơn.
Trước kia, Nghiêm Tử Thư đã từng mang tặng cô ta vài món đồ xa xỉ mới nhất của mùa này, tất nhiên là thay mặt Phó Vi Sơn. Nhưng những phong cách đó hiện đã lỗi thời, có lẽ người cũng vậy. Dù sao thì đã xuất hiện nhân vật thụ chính hàng thật giá thật Kỷ Thần.
Nhận được tin nhắn, Viên Mộc lập tức gọi điện đến: "Anh Nghiêm, anh nhất định phải giúp tôi... tôi, có thai rồi."
Nghiêm Tử Thư lặp lại: "Được, tôi sẽ chuyển lời cho sếp Phó." Anh dừng lại một chút rồi nói thêm: "Sức khỏe là trên hết."
Viên Mộc hậm hực cúp máy.
Phản ứng của Phó Vi Sơn trước thông tin này là khinh bỉ ra mặt: "Sao thời đại này vẫn còn người nghĩ mình có thể lên hương nhờ con cái?"
Nghiêm Tử Thư biết, có cái gai trong mắt là Phó Kim Trì, gã lại càng căm ghét sinh vật gọi là "con ngoài giá thú", nên anh cũng im lặng.
Phó Vi Sơn cười khẩy một lúc, quả nhiên vẫn giao việc của Viên Mộc cho Nghiêm Tử Thư xử lý. Cái gọi là xử lý này còn có thể là thế nào: xét nghiệm ADN, là thật thì đứa trẻ gặp họa, là giả thì Viên Mộc gặp họa. Chỉ có vậy thôi.
Nhưng đúng là tạo nghiệp mà.
Phó Vi Sơn không coi trọng một nhân vật phụ như Viên Mộc, thời gian đã trễ rồi, buổi tối gã còn phải đi dự một bữa tiệc xã giao.
Thế nhưng hôm nay chắc chắn là một ngày éo le, ở bên này, danh mục đấu giá nhiên xuất hiện vấn đề in ấn. Nghiêm Tử Thư gọi tài xế chở Phó Vi Sơn đi, còn mình ở lại giám sát cuộc họp nhân viên để giải quyết, nếu cần phải in lại thì sẽ rất rắc rối, có thể không kịp in.
Có người đề xuất làm ra một loạt decal chất lượng cao, dán thủ công vào những nơi cần chỉnh sửa. Nhưng Nghiêm Tử Thư phủ quyết ngay - chắc chắn sẽ có khách hàng ngứa tay bóc nó ra, từ đó phát hiện ra vấn đề: "Đây là ý tưởng tốt nhất mà các người có thể nghĩ ra?"
Chữ "tốt nhất" được nhấn mạnh nghe vào tai nặng tựa ngàn cân, phòng truyền thông run rẩy nói: "Chắc chắn... sẽ không hiệu quả."
Sau cùng thảo luận mãi mới quyết định thiết kế lại một mẫu dập kim, dập lên nơi in sai để sửa lỗi.
Đến 9 giờ 30 phút tối, nhà thiết kế đồ họa tội nghiệp còn đang chỉnh sửa thiết kế, trong khi một nhóm người vây quanh chỉ trỏ nêu ý kiến. Nghiêm Tử Thư thì đa nhiệm, thậm chí còn đang cân nhắc làm sao mở miệng nói chuyện với Viên Mộc. Dù sao cô ta cũng đang mang thai...
Khi bước vào, Phó Kim Trì cố tình bước mạnh hơn. Nghiêm Tử Thư ngừng suy nghĩ: "Anh Phó."
"Đã ăn gì chưa?"
"Chưa."
Không chỉ có Nghiêm Tử Thư không ăn, vì có anh, những người bên dưới cũng không dám nhúc nhích. Mắc sai lầm trong công việc làm cho tình hình thành ra thế này, ăn gì mà ăn?
Phó Kim Trì xuất hiện làm dịu đi phần nào bầu không khí căng thẳng. Trước đó y đã từng làm việc với các tác phẩm nghệ thuật ở đây, khá quen thuộc với những người này, mọi người đều biết y là người dễ tính, có người còn can đảm bắt đầu trêu chọc, hỏi anh Phó có mời cơm tăng ca không.
Phó Kim Trì lấy điện thoại ra ném thẳng qua: "Được thôi, thích gọi món gì thì gọi."
Mọi người đều reo hò, nói "anh Phó sáng suốt", kết quả không biết ai đó vô tri lại gọi thành "sếp Phó". Gần như ngay lập tức, bầu không khí lại đông cứng. Kẻ nào đang âm mưu phản loạn?
Những nhân viên bình thường thực ra cách tranh đấu quyền lực trong gia đình thượng lưu rất xa, hầu hết đều chỉ muốn giữ thái độ gió chiều nào ngả chiều đó. Nhưng vấn đề là Nghiêm Tử Thư lại có mặt. Cả nhóm người đều lén theo dõi phản ứng của anh: ai mà không biết đây chính là tai mắt và nanh vuốt của Phó Vi Sơn chứ.
Nghiêm Tử Thư cười như không nghe thấy: "Sao có thể để anh Phó tốn kém được? Tôi sẽ thanh toán."
Mọi người nhanh chóng xuôi theo đó, đều nói: "Tuyệt vời, hiếm khi được ăn ké của sếp Nghiêm, gọi món đắt nhất đi!"
Nhưng thực ra chẳng ai dám gọi bào ngư hải sâm gì, chỉ nói vui vậy thôi, cuối cùng chỉ gọi Domino's, Nghiêm Tử Thư đặt hàng thanh toán.
Pizza và đồ ăn nhẹ nóng hổi giao đến, vì không được phép ăn trong khu vực phòng triển lãm và văn phòng, mọi người cùng ra ngoài chỗ bậc thềm. Một loạt hộp lớn được trải rộng trên sàn, người ngồi người quỳ, ăn ngấu nghiến.
Nghiêm Tử Thư cầm một miếng, chậm rãi ăn. Phó Kim Trì thong thả đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh. Cả hai đều khá cao, hai đôi chân dài thả lỏng, phải duỗi xuống hai bậc mới đủ đặt chân, như thể đang đánh dấu lãnh thổ.
Phó Kim Trì cười anh: "Trợ lý Nghiêm không những tự coi mình là người sắt, mà cấp dưới cũng phải ôm bụng đói làm việc?"
Nghiêm Tử Thư chậm rãi lau tay: "Nếu bọn họ không phạm sai lầm, thì bây giờ đã không phải vất vả rồi."
"Tác phong của cậu thế này, ai hiểu thì gọi là người cầu toàn, ai không hiểu chắc chắn sẽ lén gọi cậu là 'tay sai của tư bản'."
Nghiêm Tử Thư thực sự suy nghĩ lại. Tay sai của tư bản, trước mắt thì chưa. Nhưng trong thế giới trước kia, mỗi nhân viên mới vào công ty anh đều được dạy một câu: Đừng để gương mặt của sếp Nghiêm đánh lừa, anh ta chính là Ông hoàng cạnh tranh đáng khinh nhất công ty chúng ta.
"Phải đấy, bị người ta ghét." Nghiêm Tử Thư tự biết mình: "Còn anh Phó thì sao? Đến tận đây để xem chúng tôi tăng ca à?"
"Cậu không nói thì tôi suýt quên mất, cái này là của Tăng Triển Bằng mua tặng cậu, thay mặt em gái cảm ơn cậu, nên tôi mang đến."
Phó Kim Trì ném một chiếc hộp sang, Nghiêm Tử Thư bắt lấy, mở ra, bên trong là cặp khuy măng sét hình vuông đính kim cương tấm, sáng lấp lánh.
Có lẽ cái này khá đắt đỏ, nhưng Phó Kim Trì nhìn thấy món đồ thì lại khinh thường: "Chỉ có vậy thôi sao? Kiểu này không hợp với cậu."
Nghiêm Tử Thư cất đi, không bình luận gì: "Sau này tôi sẽ cảm ơn anh Tăng."
Phó Kim Trì mỉm cười, nghiêng đầu, ướm thử bằng mắt. Ánh đèn đường chiếu xuống, phản chiếu trong mắt y là hai Nghiêm Tử Thư nhỏ xíu - khuỷu tay đặt trên đầu gối, tay áo sơ mi xắn lên, để lộ một phần cổ tay, làn da trắng tông lạnh, thần sắc vô cảm.
Phó Kim Trì nảy ra một ý tưởng, y có một cặp khuy măng sét cổ đính Ruby, rất kén người đeo, nhưng có lẽ rất hợp ở trên người anh.
*
Tiếp theo đó, Nghiêm Tử Thư không phụ lòng mọi người, làm tròn trách nhiệm của một Ông hoàng cạnh tranh, theo dõi sát sao từng chi tiết một. May mắn là đến khi kết thúc phiên đấu giá mùa xuân cũng không có lỗi vận hành lớn nào xảy ra.
Năm nay, ngoài Tăng Trữ Nghị đóng góp đáng kể vào doanh số, thứ gây chú ý hơn nữa là bức tranh tuấn mã của họa sĩ cận đại Trương Thiên Thạch đạt mức giá kỷ lục lên đến triệu tệ. Các cơ quan truyền thông nhận thông cáo báo chí, đưa các tin "sôi động" theo đúng yêu cầu, khiến tình hình có vẻ như rất tốt.
Tuy nhiên, những người trong cuộc như Nghiêm Tử Thư đương nhiên biết rằng sau khi đấu giá, sẽ chẳng có ai trả tiền hay lấy hàng. Cái gọi là giá trên trời thực chất chỉ coi trọng quá trình, quan trọng ở một con số ấn tượng, mức giá cao này được con người tạo ra để thao túng thị trường. Ngành này không dành cho tất cả mọi người, và không phải tất cả các doanh nghiệp của nhà họ Phó đều sạch sẽ, nước ngầm rất sâu.
Nhưng dù thế nào đi nữa, phiên đấu giá thành công coi như là một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất của quý này đã kết thúc. Nội bộ Anh Hạn tổ chức một bữa tiệc mừng nhỏ. Vì Phó Vi Sơn có mặt nên Phó Kim Trì cũng tự giác tránh mặt, không chạy tới trêu chọc gã.
Quản lý cấp trung trở lên lần lượt tới cụng ly với Phó Vi Sơn, gã đã quen thói kiêu ngạo nhìn đời bằng nửa con mắt, chỉ nhấp một miếng tượng trưng, nhưng không ai dám nói gì.
Vài nhân viên cũng đến mời Nghiêm Tử Thư đang cầm nước nho, được anh ôn hòa đáp lại.
Kỷ Thần xuất hiện trong tầm mắt Nghiêm Tử Thư, vẫn mặc bộ đồ giá vài trăm tệ đó. Cậu ta hơi không thoải mái với kiểu tiệc cocktail buffet lạnh này, như thể không biết nên bước chân nào trước. Những nhân viên cũ thì chỉ lo giao lưu trong nhóm riêng của họ, chẳng mấy quan tâm đến cậu ta.
Cậu ta nhìn thấy Nghiêm Tử Thư, cuối cùng cũng có người quen nên vội vàng đi tới: "Trợ lý Nghiêm..." Sau đó lại không biết phải nói gì tiếp, kiểu như "thật trùng hợp, anh cũng ở đây?" à, vậy không phải nói nhảm sao.
Nghiêm Tử Thư lại nâng ly trước, lá mặt lá trái khen ngợi: "Nghe nói dạo này cậu làm tốt, chúc mừng."
Sự thật là trong phạm vi quyền hạn của mình, anh đã cho người theo dõi Kỷ Thần chặt chẽ, giao cho cậu ta nhiệm vụ bất kỳ nào đó, miễn là không gây rắc rối. Kể ra thì Nghiêm Tử Thư thậm chí còn nắm bắt được một chút bí quyết. Việc này cũng có một vài điểm tương đồng với nuôi thú cưng, cần tìm cách tiêu hao năng lượng của nó, vậy thì nó sẽ không phá hoại cả ngôi nhà.
Kỷ Thần không hề biết rằng mình đang bị xem là thú cưng hư hỏng của Phó Vi Sơn, cũng hoàn toàn không biết về bản chất thích vạch lá tìm sâu của cái người nghiện công việc đang đứng trước mặt. Nhưng thực ra, khi Nghiêm Tử Thư nhìn nhận cậu ta theo cách này, tức là anh có thể khoan dung với bất cứ điều gì Kỷ Thần làm. Bởi vì không ai lại đi tính toán với thú cưng, cũng không có kỳ vọng gì với nó cả.
Nghe thì có vẻ như là thiếu tôn trọng, nhưng như vậy cả hai bên đều cảm thấy thoải mái hơn, vậy không tốt sao? Với thái độ thờ ơ đó, Nghiêm Tử Thư bắt đầu nói những chuyện không mấy quan trọng với Kỷ Thần một lúc.
Có câu nói rằng nếu bạn dễ có cảm giác thoải mái khi trò chuyện với ai đó, thì hoặc là họ có cùng sở thích với bạn, hoặc là họ thông minh hơn bạn rất nhiều. Hiển nhiên, với Kỷ Thần thì Nghiêm Tử Thư là trường hợp sau. Kỷ Thần dần dần thả lỏng, thậm chí còn trò chuyện sôi nổi với anh.
"Về buổi biểu diễn ở trường mà em đã nhắc đến lần trước, các thành viên câu lạc bộ kịch mời em tới cứu nguy, đóng một vai khách mời... vậy nên..."
Cậu ta môi đỏ răng trắng đứng đó, một lúc sau, Phó Vi Sơn ứng phó cấp dưới xong liền thong thả đi tới. Dĩ nhiên gã đã trông thấy Kỷ Thần ở đó từ lâu, nhưng như sói phát hiện ra con mồi, gã vẫn giả vờ không để ý, nói với Nghiêm Tử Thư: "Helen đang tìm cậu đấy."
Kỷ Thần vội vàng nói: "A, sếp Phó, xin lỗi, em đã làm chậm trễ công việc của trợ lý Nghiêm."
Phó Vi Sơn làm như lúc này mới nhận ra: "Ồ, là Tiểu Kỷ à, dạo này công việc thế nào, có vất vả không?"
Nghiêm Tử Thư bình tĩnh lùi lại nửa bước, nhường chỗ cho gã: "Vậy tôi xin phép."
---
Người dịch:
Những hình tượng rất kinh điển có thể gặp ở mọi bộ ngôn tình/đam mỹ ba xu hồi đó: "tổng đài" bá đạo (nhưng cặn bã), "ngốc bạch ngọt", nam/nữ phụ độc ác nhưng chắc chắn phải xinh đẹp tài giỏi và yêu "tổng đài", phản diện tàn bạo nhưng lại mê "ngốc bạch ngọt" =)))