Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 7
Quản lý phòng triển lãm nghe tin vội vã chạy đến, liên tục xin lỗi. Những khung tranh trống nằm thẳng trên mặt đất. Kỷ Thần rụt rè đứng sang một bên, đầu cúi gằm muốn chôn xuống đất. Nhưng lúc này, không ai quan tâm đến thủ phạm, mọi người đều bận hỏi thăm tay của Nghiêm Tử Thư.
Helen vội đến, đưa Tăng Bội Dung đến trung tâm mua sắm gần nhất để mua một chiếc váy mới. Sau đó, Phó Vi Sơn tiến hành kế hoạch ban đầu, mời Tăng Trữ Nghị đến khu vực văn phòng. Tăng Triển Bằng nhìn Nghiêm Tử Thư mấy lần, nhưng vẫn đi cùng cha mình.
Như vậy là tốt nhất, Nghiêm Tử Thư cũng không muốn bị đám đông vây quanh mình xử lý vết thương. Quản lý đưa anh đến văn phòng, lấy hộp sơ cứu ra, sát trùng vết thương bằng cồn. Máu đã ngừng chảy, may mắn là vết cắt không sâu.
"Nói chung, vết thương ở tay, trừ cái nào quá nghiêm trọng, còn thì chắc không để lại sẹo đâu." Quản lý đóng hộp sơ cứu lại, lau mồ hôi: "Nhưng dù sao cũng là do đinh gây ra, tốt nhất sếp Nghiêm nên đến bệnh viện tiêm phòng uốn ván. Kỷ Thần, sao cậu có thể làm ăn cẩu thả như vậy hả?"
Kỷ Thần mặt đỏ bừng lên: "Thật sự xin lỗi. Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì? Chỉ là tai nạn? Chỉ là bất cẩn? Chỉ là không ai cầm tay dạy cậu từng bước?" Nghiêm Tử Thư liếc cậu ta.
Quản lý đứng đó gượng cười, không biết nói gì, anh ta cũng chịu một phần trách nhiệm trong chuyện này, là do quản lý yếu kém. Nhưng cái thằng nhóc này thực sự không đáng tin cậy.
Nghiêm Tử Thư nói tiếp: "Tất cả công nhân tại đây đều biết vận chuyển vật dụng phải dùng thang máy chở hàng, đi lối dành cho nhân viên, vì trong phòng triển lãm có nhiều tác phẩm nghệ thuật, va chạm bất kỳ cái nào cũng có thể gây ra thiệt hại đáng kể. Tại sao chỉ có mình cậu được quyền không tuân thủ?"
Kỷ Thần ngẩng đầu: "Xin lỗi trợ lý Nghiêm, em thật sự không biết quy tắc này."
Quản lý không dám công khai bào chữa cho mình trước mặt Nghiêm Tử Thư, nhưng trong lòng vẫn mắng thầm: Lúc họp nhóm trước đây có phải chưa từng nhấn mạnh đâu, ai biết được tâm trí cậu ta lang thang đến đâu rồi? Đúng là biết đùn đẩy trách nhiệm, sinh viên đại học ngày nay thực sự ghê gớm. Hơn nữa, ai vận chuyển khung tranh hình chữ nhật lớn mà lại đi dựng thẳng lên chứ? Không thấy nó che khuất tầm nhìn sao? Đúng là cái kiểu tư duy không ai hiểu nổi!
Cũng may là Nghiêm Tử Thư "hiểu tận chân tơ kẽ tóc", anh chỉ nhắm đến Kỷ Thần, vỗ vai cậu ta bằng bàn tay không bị thương: "Được, cậu đi theo tôi."
Nghiêm Tử Thư dẫn Kỷ Thần trở lại cửa phòng triển lãm, ra hiệu cho cậu ta nhìn lên tường. Ba trang "Điều cần chú ý" in màu trên tấm Formex viết rất rõ ràng từng điều khoản, ví dụ khi vận chuyển tranh sơn dầu, mặt của bức tranh phải hướng về phía mình. Quy định về lối đi dành cho nhân viên cũng nằm trong đó. Những tấm Formex này thường được treo lên trong lúc công nhân đang lắp đặt phòng triển lãm, sau khi hoàn thành công việc lại cất vào kho.
Lần này Kỷ Thần không còn gì để nói: "Thì... em không thấy... lần sau em nhất định sẽ đi lối dành cho nhân viên, được không?"
Nghiêm Tử Thư không trả lời thẳng: "Tôi sẽ không nói thêm nữa. Cậu không phải là nhân viên chính thức, chỉ trích cậu quá nhiều ở đây không có ý nghĩa gì. Còn sau đó cậu ở lại hay rời đi, cậu về chờ thông báo tiếp theo đi."
Kỷ Thần há miệng, nhưng lại ngập ngừng không nói nên lời. Với một tốc độ có thể thấy rõ bằng mắt thường, mắt cậu ta đỏ hoe rồi ươn ướt.
Quản lý thấy cậu ta có khả năng muốn khóc là khóc cũng phải ngạc nhiên, thầm nghĩ cái người chắc chắn sẽ bị trừ tiền thưởng như anh ta còn chưa khóc nữa là? Một báo cáo thực tập thôi mà? Có cần phải làm tới vậy không? Sao thằng nhóc này lại không đi thi tài năng nhỉ?
Khi Nghiêm Tử Thư đi bệnh viện tiêm phòng uốn ván xong xuôi trở về, Kỷ Thần vẫn ngồi thẫn thờ trên bậc thềm bên ngoài, ôm đầu gối. Cậu ta không thấy Nghiêm Tử Thư, Nghiêm Tử Thư cũng không định quấy rầy việc suy tư về nhân sinh của cậu ta, bèn làm như không thấy Kỷ Thần.
Lúc này, người nhà họ Tăng đã trở về khách sạn, để lại Phó Vi Sơn một mình ở sảnh triển lãm, quản lý đang báo cáo công việc với gã.
Nói xong, quản lý thấy sếp Nghiêm đã quay lại, liền lo lắng hỏi: "Bác sĩ không nói vết thương có gì nghiêm trọng chứ?"
Nghiêm Tử Thư cười: "Chuyện nhỏ thôi, không đụng vào nước là được."
Quản lý còn biết cách hỏi han, Phó Vi Sơn lại không hề nhắc tới câu nào. Tuy rằng thực ra gã cũng biết Nghiêm Tử Thư vào bệnh viện, nhưng có lẽ trong suy nghĩ của Phó Vi Sơn, trợ lý Nghiêm là một cỗ máy, nếu một linh kiện bị hư hỏng thì cứ mang ra tiệm sửa chữa thay thế là xong, mọi thứ vẫn bình thường.
Sau khi quản lý trở về vị trí của mình, Nghiêm Tử Thư mới lên tiếng: "Còn thực tập sinh hôm nay..."
Anh mới nói được nửa câu thì thấy một bóng người nhỏ bé gầy gò nấp sau cây cột, cả hai đều nhìn sang.
Kỷ Thần từ phía sau cây cột đi ra, rụt rà rụt rè, đến trước mặt Phó Vi Sơn, đột nhiên cúi người thật sâu một góc chín mươi độ: "Xin lỗi, sếp Phó! Mọi chuyện hôm nay đều là lỗi của em! Em..."
Nghiêm Tử Thư ngừng nói, khóe miệng khẽ giật giật.
Kỷ Thần ấp a ấp úng: "...Em muốn xin anh, có thể cho em thêm một cơ hội nữa không? Công việc này thực sự quan trọng với em... em có thể thề sẽ không bao giờ mắc phải sai lầm này nữa."
Phó Vi Sơn nhìn cậu ta hồi lâu, giọng Kỷ Thần càng lúc càng nhỏ dần. Cậu ta cúi đầu, chuẩn bị nghe mắng.
Phó Vi Sơn lại bật cười: "Đương nhiên."
Kỷ Thần từ lo lắng chuyển thành vui sướng: "Thật sao?"
Phó Vi Sơn rộng lượng: "Có gì to tát đâu? Người trẻ ai cũng mắc lỗi, đừng để bụng vì một lỗi nhỏ trong công việc."
Cuối cùng thì gã cũng nhớ ra con mồi của mình.
Lần này Phó Vi Sơn lại mời Kỷ Thần một bữa, đặt bàn ở Vườn Treo mà nhóm Tăng Triển Bằng đã đến vài ngày trước. Nơi đây cây xanh tươi tốt, hoa thơm ngập tràn, ngoài tổ chức các bữa tiệc chiêu đãi chính thức, còn là nơi tuyệt vời để hẹn hò yêu đương.
Tuy nhiên, Helen lại hơi bối rối khi đặt chỗ: Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nghe nói Kỷ Thần kia lại gây họa, nhưng sếp lại muốn mời cơm cậu ta? Cậu ta thật sự có gì đặc biệt sao?
Cô định đi thăm dò tin tức từ Nghiêm Tử Thư, nhưng biết anh là người kiệm lời, sẽ không tiết lộ điều gì trừ khi thời cơ chín muồi. Nghĩ đi nghĩ lại, điều đáng mừng duy nhất là người điền phiếu đánh giá Kỷ Thần trước đó là Nghiêm Tử Thư, người điều Kỷ Thần ra khỏi ban thư ký cũng là Nghiêm Tử Thư. Tuy nghĩ như vậy có vẻ không tử tế lắm, Helen vẫn thầm cầu nguyện: Chắc là vấn đề không lớn?
Nghiêm Tử Thư không hề biết cô đang nghĩ gì. Anh đang một mình đưa Kỷ Thần về trường sau khi ăn xong.
Kỷ Thần bây giờ đã có chút e ngại Nghiêm Tử Thư, nguyên nhân là vì đối phương lúc nào cũng đóng vai người xấu trước mặt cậu ta vì lý do này hay lý do khác. Giờ trên xe không có Phó Vi Sơn và người khác, cậu ta ngồi ở ghế phụ, nghe radio giao thông, không dám nhúc nhích chút nào.
Nghiêm Tử Thư liếc nhìn Kỷ Thần qua khóe mắt, nghĩ bụng xem ra Phó Vi Sơn đóng vai người tốt rất thành công, bởi vì khuôn mặt nhỏ bé của cậu ta lại sáng ngời rạng rỡ.
Trong lúc chờ đèn đỏ, Kỷ Thần lấy hết can đảm: "Ừm...trợ lý Nghiêm, hôm nay đã làm anh bị thương, thật lòng xin lỗi."
Câu trả lời vẫn theo phong cách Nghiêm Tử Thư: "Không sao, cậu không cần lo lắng."
Kỷ Thần muốn cứu vãn mối quan hệ với anh: "Sau này em sẽ cố gắng hơn."
Thực ra Nghiêm Tử Thư chỉ mong cậu ta không gây chuyện nữa, chuyên tâm lo yêu đương với Phó Vi Sơn là đủ rồi. Suy cho cùng, người làm công ăn lương chỉ dành 10% thời gian để sợ đối thủ mạnh như thần, 90% thời gian còn lại phải chịu đựng các kiểu tra tấn của đồng đội ngu như bò.
Nhưng, thôi bỏ đi, anh thêm việc dọn dẹp đống lộn xộn của Kỷ Thần vào kế hoạch công việc của mình, mỉm cười: "Vậy thì tốt."
Khi anh không cười thì lạnh lùng băng giá, nhưng khi cười thì người đối diện sẽ không thể phòng bị. Kỷ Thần nghiêng đầu nhìn anh, trong giây lát như bị hoa xuân làm cho lóa mắt, vô thức toét miệng ra cười theo, toàn thân cũng bất giác thả lỏng.
"Trợ lý Nghiêm, anh làm việc với sếp Phó lâu rồi sao?"
"Có thể nói như vậy."
"Sếp Phó... Em không ngờ rằng một người như anh ấy lại không hề kiêu căng ngạo mạn, vừa trẻ trung, vừa có năng lực, lại còn dễ gần đến vậy."
"Ừ."
"Đúng rồi, em còn tặng sếp Phó hai tấm vé xem kịch, là buổi biểu diễn của câu lạc bộ kịch trường chúng em. Nếu, có thời gian..."
"Nếu sếp Phó đi thì tôi cũng đi."
Mắt Kỷ Thần sáng lên: "Được! Vậy thì quyết định vậy đi."
Cậu ta xuống xe gần cổng phía nam của trường, vẫy tay chào Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư nhướng mày, nhìn bóng cậu ta khuất dần, ngẫm nghĩ một lúc về lời đánh giá "sếp Phó dễ gần" đó. Trong thời gian này, điện thoại được kẹp ở phía trước xe của anh đã nhảy ra ba dòng thông báo WeChat liên tiếp. Nhân lúc chưa lên đường, Nghiêm Tử Thư bấm vào đọc.
Tin nhắn của Phó Vi Sơn: "Đưa người xong thì về đây."
Tin nhắn của Phó Kim Trì: "Cậu đến bệnh viện chưa?"
Tin nhắn cuối cùng đến từ một trong những người tình của Phó Vi Sơn. Nghiêm Tử Thư suy nghĩ một lát, mơ hồ nhớ ra là con gái của một doanh nhân nhỏ, một ngôi sao không đáng nhắc tới.
"Anh Nghiêm, xin hỏi dạo này sếp Phó có bận không? Tôi muốn gặp sếp Phó, anh có thể sắp xếp giúp tôi không?"
Với tình cảm giữa hai nhân vật chính, Nghiêm Tử Thư luôn giữ thái độ bàng quan lãnh đạm, chỉ tập trung làm những việc mình phải làm. Tuyệt đối im lặng, để mọi việc diễn ra theo tự nhiên. Nhưng với tư cách là người ngoài cuộc, anh vẫn đồng ý rằng làm người cứ phải tàn nhẫn một chút, chắc chắn là không sai đâu.
---
Tác giả nhắn gửi:
Sổ tay cảnh báo của trợ lý Nghiêm: Làm người ấy mà, quan trọng nhất là phải tàn nhẫn.
Phó Kim Trì: ???
Người dịch:
Hình tượng Kỷ Thần quen không bà con =)) Khứa này khó chịu mà mỗi lần xuất hiện là nó cạn lời lắm.