Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 80
Cái câu "không dám" này thật sự là...
Không dám làm gì? Cô ta không dám buông tay để cho vị hôn phu của mình ăn tối với những người đàn ông khác?
Trớ trêu thay, cái diễn xuất hạng xoàng theo kiểu lười không thèm suy nghĩ của Phó Kim Trì lần nào cũng chọc đúng điểm yếu của cô nàng Lisa này. Đinh Hồng Ba là đồng tính hay dị tính cũng được, cô ta không quan tâm.
Dĩ nhiên, những gì Phó Kim Trì làm cũng khá nhàm chán. Không ai đi cả, thế là bốn người họ cùng nhau ăn bữa cơm đó. Không khí trên bàn ăn vừa tẻ nhạt vừa gượng gạo, toàn phải nhờ hai người vẫn còn cần thể diện là Nghiêm Tử Thư và Đinh Hồng Ba chống đỡ.
Từ chỗ ngồi có tầm nhìn đẹp nhất trong cả nhà hàng nhìn ra xa có thể thấy được những tòa nhà cao tầng tận bên kia bờ biển. Khi trời tối thì biến thành một vòng đu quay khổng lồ bằng ánh đèn, đèn neon nhấp nháy, vô số đèn màu sắc rực rỡ như cả dải ngân hà trút xuống, để họ ngồi chỗ này quả thật lãng phí.
Nhưng Nghiêm Tử Thư đã dần hiểu được tính khí của Phó Kim Trì. Y chỉ cảm thấy hứng thú ăn uống của mình bị kẻ khác phá tan tành rồi, các người nói hôm nay là kỷ niệm đúng không, vậy thì tất cả cùng ngồi xuống, cùng chịu khổ với nhau đi. Cũng không phải là Nghiêm Tử Thư không biết y thích diễn, nhưng anh sẽ không nói toạc ra trước mặt người ngoài. Nếu không lại cứ như ăn cây táo rào cây sung.
Trong bữa ăn có khui rượu, là của Đinh Hồng Ba gửi ở đây, quản lý đích thân đẩy xe chở xô đá lên.
Đinh Hồng Ba là khách quen ở đây, nghe nói là buổi hẹn hò đầu tiên với Lisa là ở nhà hàng này, ngay tại chỗ ngồi này, thế nên Lisa nhất quyết ngồi đây hôm nay. Nghiêm Tử Thư nhìn cô ta bằng ánh mắt pha chút thương hại, cảm thấy cô ta đang sống trong lâu đài cát của riêng mình.
Quản lý rót rượu cho Đinh Hồng Ba và Lisa, nhưng trên bàn còn có hai vị khách khác, có nên rót rượu hay không?
Đinh Hồng Ba bây giờ hết sức chán ghét Phó Kim Trì, nhưng không thể tỏ ra keo kiệt, nên ra hiệu rót luôn.
Cả ba người đều có rượu, nhưng Nghiêm Tử Thư che ly của mình lại: "Hôm qua tôi đã uống rồi, không thể uống quá nhiều."
Nghe vậy, Phó Kim Trì cong môi: "Có trà chanh đá không? Cho tôi một ly, ít đá thôi."
Dĩ nhiên, dù không có thì vẫn phải làm cho có, quản lý nhanh chóng mang lên một ly trà chanh đá.
Mà Đinh Hồng Ba nhìn ly rượu trước mặt Phó Kim Trì thì lại càng thấy nghẹn tức, thà đổ đi còn hơn là cho y uống.
Thực ra, rượu ngon hay dở cũng chỉ là một ly rượu, trong khi cả bữa cơm Tây này, từ gan ngỗng đến trứng cá muối đều trở nên nhạt nhẽo.
Sau khi ăn xong, Lisa cuối cùng cũng nhận ra rằng việc mình giận dỗi kéo Đinh Hồng Ba ngồi xuống đây là một sai lầm khủng khiếp. Không chỉ không được tận hưởng cảnh đẹp mà còn phá hỏng một buổi kỷ niệm ngày yêu nhau, thà đi nơi khác ăn mừng còn hơn. Người phục vụ mang nước súc miệng đến, Lisa treo vẻ mặt rất không vui, cầm lấy túi xách, đi vào nhà vệ sinh trang điểm lại.
Nghiêm Tử Thư nhẹ nhàng huých Phó Kim Trì: "Anh còn rượu, không uống à?"
Trong ly của Phó Kim Trì vẫn còn khoảng một nửa, chất lỏng màu hổ phách trong veo. Lãng phí rượu ngon của người khác có vẻ như hơi bất lịch sự, y liếc nhìn lên bàn một cái, không nói là muốn uống cũng không từ chối, rồi cúi xuống hỏi: "Em muốn thử một chút không?"
Nghiêm Tử Thư đã cố làm ấm bầu không khí suốt đêm nên hơi mệt, lười biếng nói: "Được thôi."
Không ngờ, Phó Kim Trì không đưa ly cho anh mà lại uống cạn hết chỗ rượu còn lại, rồi giữ lấy cằm Nghiêm Tử Thư, cúi đầu hôn anh, đưa rượu vào miệng anh một cách mập mờ ngay trước mặt Đinh Hồng Ba.
Nghiêm Tử Thư không kịp đề phòng, bị kéo vào một cái ôm, đến khi kịp phản ứng lại thì đã bị cướp đi hơi thở. Thân hình cao lớn của Phó Kim Trì xoay sang một bên, một tay đỡ sau lưng anh, tay kia giữ chặt anh, không cho phép phản kháng. Nghiêm Tử Thư khẽ r*n r*, đẩy vào ngực Phó Kim Trì mấy lần theo bản năng, nhưng chút động tác vùng vẫy còn lại tan biến dưới sức kìm hãm mạnh mẽ của người kia. Cuối cùng vẫn chấp nhận số phận, nhắm mắt lại, đắm chìm trong nụ hôn hương rượu sâm-panh.
Đinh Hồng Ba mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng này, thậm chí vô thức đỏ mặt. Hắn đã cố gắng hết sức để kìm nén vẻ mặt kinh ngạc, nhưng vẫn vô cùng lúng túng, cảm thấy không nên tỏ ra quá ngạc nhiên, nếu không sẽ chẳng khác nào một đứa trẻ con chưa trải sự đời. Thực tế, Đinh Hồng Ba là một doanh nhân, tất nhiên cũng từng lui tới nhiều địa điểm giải trí, chứng kiến vô số cảnh tượng đáng khinh.
Chỉ có điều hai người này... ở một nơi như thế này? Giữa nơi công cộng?
Vậy nên mới nói hành động ngang ngược của Phó Kim Trì đã khiến hắn sốc nặng, đến nỗi mãi mà không thể lấy lại bình tĩnh.
Nghiêm Tử Thư trong vòng tay Phó Kim Trì cũng chỉ giả vờ chối từ, dáng vẻ ngoan ngoãn mà lại không thể cưỡng lại. Ban đầu anh vẫn bị giật mình, cũng không muốn lắm, nhưng dần dần mềm lòng chiều theo ý muốn của y, thậm chí còn nhẹ nhàng vòng một tay quanh cái cổ dài của Phó Kim Trì.
Đầu óc Đinh Hồng Ba rối như tơ vò, bình thường hắn vẫn luôn kiêu hãnh tự tin, nhưng giờ lại hoảng sợ thất thố, đó không phải là phản ứng mà hắn nên có. Thực tế, hắn cũng mất bình tĩnh. Đinh Hồng Ba âm thầm trách móc Phó Kim Trì làm bậy, không biết phép lịch sự, nhưng trong đầu lại hiện ra một hình ảnh ẩn dụ sống động một cách đáng xấu hổ, như là một đóa hồng bị những dây gai đen quấn lấy, từng cánh hoa héo tàn rồi rơi xuống, rơi xuống, đáp trên mắt và tim hắn.
Hắn nuốt một hớp rượu, Lisa vẫn chưa quay lại, gần bàn này có vài thực khách khác, nhưng may mắn thay, dường như không ai để ý đến.
Phó Kim Trì hỏi nhỏ, vừa đủ để hai người nghe thấy: "Ngon không?"
Nhưng chắc là Đinh Hồng Ba khó mà không đoán ra được, vì chỉ có hai chữ, chỉ cần nhìn vào cử động môi là biết ngay.
Nghiêm Tử Thư thở dài một hơi. Ở nơi Đinh Hồng Ba không nhìn thấy, anh ghé sát tai Phó Kim Trì, hơi thở phả vào tai y, thì thầm rất khẽ: "Em làm liều hợp tác với anh đấy, có phần thưởng gì nào?"
Phó Kim Trì chỉ cười khẽ, khàn khàn quyến rũ: "Em muốn gì cũng được."
Nghiêm Tử Thư dựa vào y, mắt nhìn xuống, hoàn toàn không để ý đến ánh nhìn kỳ lạ của Đinh Hồng Ba ở bên kia. Anh thường tạo cho người khác ấn tượng rằng mình là người điềm tĩnh, tự chủ và tỉ mỉ, đến mức nhiều người cho rằng anh sẽ luôn tuân thủ luật lệ, có khả năng kiềm chế cao để ràng buộc mình tránh mọi sai sót. Ở một khía cạnh nào đó thì đúng, nhưng đó chỉ là một phần trong tính cách của Nghiêm Tử Thư.
Thực ra, Nghiêm Tử Thư có thể bình tĩnh đến mức hoàn toàn không coi những người mà anh không quan tâm ra gì. Thứ d*c v*ng chiếm hữu mãnh liệt và khát khao kiểm soát mạnh mẽ nóng rẫy của Phó Kim Trì không phải là lý do khiến anh chùn chân, nhưng Nghiêm Tử Thư muốn nắm chắc dây cương trong tay mình. Một khi đã vạch ra ranh giới của mình, anh gần như có thể bao dung và nuông chiều không giới hạn.
Một Đinh Hồng Ba đã là gì, Phó Kim Trì muốn thị uy hay khẳng định chủ quyền, Nghiêm Tử Thư đều vui lòng chiều y. Vì bất kể khiến hắn bị sốc, coi thường hay khinh bỉ, anh cũng chẳng quan tâm. Tóm lại, theo lời Phó Kim Trì từng nói thì đây là do anh tự nguyện.
Phó Kim Trì lại ngẩng đầu lên, rồi bất ngờ cười với Đinh Hồng Ba: "Cậu cũng vậy, đã nhìn đủ chưa?"
Đinh Hồng Ba giật mình, tự sặc cả nước bọt: "Anh... khụ khụ khụ khụ khụ khụ!"
Lisa từ xa tiến lại, thấy Đinh Hồng Ba ho dữ dội liền nhanh chóng bước tới vỗ lưng cho hắn. Phó Kim Trì bấy giờ mới buông Nghiêm Tử Thư ra, cả hai trở lại vị trí cũ như thể chẳng có chuyện gì đồi phong bại tục xảy ra.
Vừa rồi, khi Đinh Hồng Ba đang ho sặc sụa đến nỗi không thở nỗi, ánh mắt sắc bén của Phó Kim Trì không hề giấu vẻ chế giễu, y nói với hắn: "Hoặc là cậu có khả năng giả vờ suốt đời, mãi mãi không lộ nguyên hình; hoặc là không thể, thì cũng đừng có mà nhìn ngó đến đồ của người khác."
Khi Lisa đến gần, Đinh Hồng Ba vẫn còn ho. Cuối cùng hắn không nói gì.
Cả hai cặp đôi đều cần đi thang máy xuống bãi đậu xe.
Trước khi đi, đúng như dự đoán, Nghiêm Tử Thư cảm thấy ánh mắt Đinh Hồng Ba nhìn mình đã trở nên hết sức kỳ cục. Không khó để tưởng tượng lắm, chỉ khoảng một tháng trước, anh còn phải dựa vào "lòng tốt" của người khác để làm những công việc lặt vặt, trông rất ra dáng chật vật kiếm sống. Bây giờ anh đã có chỗ dựa, chỉ riêng quần áo và phụ kiện của anh hôm nay cũng rất khó giải thích, cộng thêm thái độ của Phó Kim Trì, người ngoài làm sao dám tin mối quan hệ của họ là nghiêm túc.
Suy nghĩ của Đinh Hồng Ba lúc này gần như giống hệt Nghiêm Tử Thư suy đoán. Lisa nói hai người họ là người yêu, Đinh Hồng Ba cho rằng cô ta ngây thơ, địa vị xã hội và hoàn cảnh kinh tế của họ khác biệt quá lớn, tình yêu gì ở đây? Người ta đã cố tình lừa một cách trắng trợn, chỉ có người nào đầu óc đơn giản như cô ta mới tin là thật.
Hơn nữa Đinh Hồng Ba vừa chứng kiến thái độ đùa cợt của Phó Kim Trì, y... rõ ràng là y không coi Nghiêm Tử Thư như người bình đẳng với mình! Nói thẳng ra thì chính là bao nuôi đó thôi? Vậy là bây giờ Nghiêm Tử Thư không thiếu tiền nữa, Đinh Hồng Ba nhìn anh với ánh mắt phức tạp, chỉ vì anh bám lấy người đàn ông bên cạnh à.
Đinh Hồng Ba cảm thấy trước kia mình đã từng gặp Phó Kim Trì rồi, có lẽ ở một bữa tiệc hoặc buổi liên hoan nào đó, nhưng cái thái độ thô lỗ và bất lịch sự này thì chắc là new money? Thế thì người qua người lại, không có ấn tượng cụ thể nào cũng là điều dễ hiểu.
Đinh Hồng Ba không muốn thấy Nghiêm Tử Thư bị y giữ trong tay như một con thú cưng, nhưng hắn quả thật không có quyền can thiệp. Dù sao thì mỗi người đều phải đi theo con đường riêng của mình.
Dưới ánh đèn mờ nhạt của bãi đậu xe, tài xế nổ máy xe. Đinh Hồng Ba lịch thiệp mở cửa xe cho Lisa, thậm chí còn đỡ tay trên nóc xe để cô ta không bị đập đầu. Phụ nữ đi trước, tôn trọng phụ nữ, đó là phẩm chất đã ăn sâu vào máu thịt hắn.
Dĩ nhiên, không phải là Đinh Hồng Ba không có ưu điểm. Chính vì những chi tiết nhỏ đó, cùng với khí chất đáng tin cậy và tinh thần tiến thủ mà hắn thể hiện đã tạo ra sức quyến rũ mạnh mẽ đối với vài cô gái, khiến họ rung động, say mê, không muốn buông tay.
Chỉ có Đinh Hồng Ba biết được bộ mặt xấu xa của chính mình, nhưng đó là thứ mà hắn không muốn đối mặt, nên hắn đã giấu kín, giả vờ như nó không tồn tại. Hắn quay đầu lại, xe của Phó Kim Trì đang ở khu vực khác, dĩ nhiên không thể nào nhìn thấy họ từ đây được.
Đinh Hồng Ba mở cửa từ phía bên kia, ngồi vào ghế sau, Lisa vừa trải qua một ngày kỷ niệm tồi tệ ngay lập tức dựa vào hắn, vẻ mặt đầy uất ức. Hắn khựng lại một lát, cánh tay đã bị Lisa ôm chặt lấy. Thực ra, Đinh Hồng Ba hiếm khi chủ động thân mật, nhưng hắn luôn biết cách đáp lại sao cho "đúng mực".
Trước kia hắn thường tự nhủ, chẳng phải nên như thế này sao? Nhưng giờ đây hắn giả vờ say rượu, nhắm mắt lại, một biển hoa hồng đen vụt hiện lên trong tâm trí, hắn không muốn mở mắt ra.
*
Lúc này, Nghiêm Tử Thư cũng đang ngồi ở ghế sau chiếc Lincoln, mắt lim dim tựa vào lòng Phó Kim Trì. Phó Kim Trì thì không được biết điều cho lắm, tay đang luồn vào trong áo, nhẹ nhàng v**t v* vùng bụng dưới của anh cách một lớp áo trong cùng.
Nhưng không phải là muốn anh. Dạo này thỉnh thoảng Phó Kim Trì lại thích v**t v* những vết sẹo trên bụng dưới của Nghiêm Tử Thư, xoa tới xoa lui rồi bỗng nhiên ôm chặt anh vào lòng, không biết đang nghĩ gì, ánh mắt chứa đựng rất nhiều điều nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì. Nghiêm Tử Thư biết rằng có lẽ những gì đã xảy ra trên tàu vẫn còn ám ảnh y, chỉ có thời gian mới có thể chữa lành vết thương lòng này.
Cả ngày hôm nay đã hoàn toàn kiệt sức, anh tựa đầu vào vai Phó Kim Trì, gật gà buồn ngủ.
Tài xế cũng tự ăn tối ở một nơi khác rồi, bây giờ hỏi Phó Kim Trì muốn đi đâu tiếp theo.