Trò Chơi Thử Lòng

Chương 81



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 81

Tận dụng thời gian rảnh buổi chiều, thật ra tài xế đã quay về một chuyến. Ngoài ra còn có người khác chịu trách nhiệm chuyển hầu hết những thứ họ mua trong ngày về viện điều dưỡng trên đảo Thạch Cổ, họ không cần phải tự lo. Vì vậy, Nghiêm Tử Thư còn trêu Phó Kim Trì là nhà tư bản độc ác.

"Vậy em là gì?" Phó Kim Trì hỏi.

"Mặc dù hiện tại đang ăn bám..." Nghiêm Tử Thư cười rất tỉnh táo: "Nhưng về bản chất vẫn chưa từ bỏ giai cấp bị bóc lột."

"Thôi được rồi, lo giữ giọng đi." Phó Kim Trì nói. "Nói chuyện với họ Đinh kia cả buổi tối, không thấy mệt à?"

"Anh không có quyền ghen tị trong chuyện này đâu." Nghiêm Tử Thư siết chặt ngón tay y: "Tối nay em đã phải đóng cả người tốt lẫn người xấu rồi."

Phó Kim Trì cười tỉnh bơ, nói: "Vậy thì em vất vả nhiều rồi, cảm ơn."

Đi tham quan vui chơi cả một ngày, ngoại hình thì mới toanh, mà hình như tinh thần cũng thư thái hơn, vẫn còn chút mệt mỏi sau phút hứng khởi.

Phó Kim Trì nắm lấy bàn tay anh, vẫn lạnh buốt như thường lệ, lại thử sờ trán anh. Nghiêm Tử Thư lắc đầu với y: "Không sao, em không bị sốt." Thỉnh thoảng khi quá mệt, anh sẽ bị sốt nhẹ, nhưng may mắn là trán anh giờ đang mát, nên chắc chắn là không sao.

Phó Kim Trì yên tâm, nói cho tài xế biết lộ trình và địa điểm, nhưng không phải là bắt thuyền về. Trời đã tối rồi, nếu bây giờ đi ra bến phà thì cũng chưa chắc sẽ kịp chuyến phà cuối cùng. Cũng may không có việc gì khẩn cấp cần phải quay lại, thuốc lại mang theo bên mình rồi, qua đêm ở đảo chính không thành vấn đề.

Tài xế lái xe nửa đường dọc theo đại lộ ven biển, ngắm cảnh đêm một lúc, cuối cùng chiếc Lincoln dừng lại trước một nhà kho của nhà máy.

Cảng Thành nhiều đồi núi, trong thành phố không chỉ có đường sá ngoằn ngoèo lên xuống dốc, mà nhiều khu nhà bê tông cũng mọc lên cao thấp dọc sườn núi. Thường thì leo l*n đ*nh một tòa nhà, nghĩ rằng đã đủ cao, nhưng khi thò đầu ra nhìn lên lại hoang mang thấy vẫn chỉ ở dưới chân núi.

Vị trí tọa lạc của nhà kho này cũng như thế, khiến Nghiêm Tử Thư thậm chí không thể xác định được họ đang ở độ cao nào so với mực nước biển, trên núi hay dưới chân núi. Chỉ thấy được cánh cổng sắt tối màu loang lổ hơi cũ kỹ, trên đầu chỉ có một bóng đèn vàng mờ ảo, thậm chí không có một biển hiệu nào. Lối vào là một cầu thang dài, hẹp, tối tăm dẫn xuống dưới, không rõ điểm đến cuối cùng là ở đâu.

Nghiêm Tử Thư liếc nhìn Phó Kim Trì, không hỏi gì, cứ thế đi theo vào trong, rồi phát hiện ra rằng bên trong là một thế giới hoàn toàn khác.

Đây không phải là một nhà kho gì cả, thật ra là một khách sạn nghệ thuật. Nội thất hoàn toàn mang phong cách hậu công nghiệp, ngập trong những ý tưởng cá nhân của nghệ sĩ, sau khi nhận phòng rồi bước vào bên trong sẽ có cảm giác như đang lạc vào một mê cung tối tăm, thô mộc và lạnh lẽo.

Phó Kim Trì cầm lấy thẻ phòng, cười nói ở đằng trước: "Em dám cứ thế mà vào, không sợ tôi bán em à?"

Vừa nãy Nghiêm Tử Thư quả thật hơi hồi hộp, đôi khi anh phải thán phục cách người kia luôn tìm ra những nơi kỳ quặc thú vị thế này.

Sau khi vượt qua mê cung để tìm phòng mình, Nghiêm Tử Thư đã kiệt sức thật rồi, vừa bước vào, anh đã cuộn mình trên sô pha, xoay đầu nhìn quanh.

Là một nhân viên chuyên nghiệp thường xuyên đi công tác, anh đã từng ở nhiều khách sạn hạng sang, hai năm đầu vừa đi làm thì vẫn còn thấy mới lạ, sau này ngay cả những phòng suite năm sao sang trọng cũng không còn cảm thấy đặc biệt nữa. Thực tế, thay vì thưởng thức, cách anh nhìn khách sạn này giống hệt lúc đánh giá quán bar của Phó Kim Trì, trong đầu chỉ có làm sao để kiếm lời và vận hành nó. Rồi anh ngộ ra, tự cười mình, hóa ra thuyết vụ lợi này đã ăn sâu vào ADN của anh.

Phó Kim Trì không để ý, tiện tay bật tivi lên, những âm thanh nhân tạo vui vẻ lập tức lấp đầy căn phòng.

Họ hôn nhau rất lâu giữa những âm thanh đó. Im lặng, không ai lên tiếng, ngực áp sát ngực, nhịp tim hòa quyện vào nhau, dần dần không thể phân biệt được của ai.

Trong phòng đã có sẵn áo choàng tắm, nhưng Nghiêm Tử Thư không muốn cử động nữa, nên đẩy người kia, bảo Phó Kim Trì đi tắm trước.

Phó Kim Trì hôn lên hõm cổ anh lần nữa, rồi đi vào phòng tắm, khi bước ra thì người nằm trên sô pha đã ngủ say.

Đèn chính đã tắt, nhưng tivi vẫn bật, người bên trong đang nói chuyện, âm lượng đã chỉnh xuống rất nhỏ, gần như là tiếng ồn trắng nền ru ngủ người ta. Nghiêm Tử Thư cuộn tròn người lại, ánh sáng và bóng đổ liên tục thay đổi trên màn hình chiếu lên khuôn mặt say ngủ của anh.

Phó Kim Trì sững sờ trong chốc lát, dù địa điểm hoàn toàn khác, nhưng y vẫn ngẩn ngơ trước cảnh tượng này, cảm thấy quen thuộc kỳ lạ.

Y nhớ ra rồi, đó là lần đầu tiên y chặn đường Nghiêm Tử Thư ở tầng dưới nhà anh, được phép làm "khách trong nhà". Đó là cuối tuần, mà sang ngày hôm sau Nghiêm Tử Thư còn nói phải tăng ca. Lúc đó anh giống như một người nghiện công việc bị lãnh cảm. Khi Phó Kim Trì bị đuổi ra ngoài, một phần trong y cảm thấy thoả mãn vì đã bắt được một con mồi đủ mang lại cảm giác thành tựu như vậy, phần khác lại nghĩ rằng người này hoàn toàn không hiểu cái gì là lãng mạn cả, nhưng cũng thú vị, sau này có thể từ từ dạy cho anh.

Sau bao thăng trầm, vô số thử thách gian truân, may mắn là người này vẫn còn ở đây. Sau này họ sẽ còn rất nhiều thời gian để bám lấy nhau. Chỉ cần cẩn thận đừng làm mất anh lần nữa. Khóe miệng Phó Kim Trì cong lên thành một nụ cười nhạt.

Y tiến lại gần, bế Nghiêm Tử Thư lên giường, ngồi xuống đầu giường, cúi đầu ngắm anh ngủ một lúc, rồi chợt nghĩ ra điều gì đó, y lấy điện thoại ra, chụp lại nốt ruồi bên khóe mắt anh, sau đó đánh thức anh dậy uống thuốc.

"Tôi chụp ảnh em rồi." Phó Kim Trì thì thầm vào tai anh: "Như vậy được không?"

"Được nhỉ..." Nghiêm Tử Thư lờ đờ mở mắt, ngồi dậy, uống nước từ ly trong tay y. Anh mất một lúc mới tỉnh lại, rồi bật cười, cuối cùng cũng hiểu y đang nói gì: "Em đi tắm đây, lát nữa cho em xem."

Sáng hôm sau, cả hai ngủ nướng cả buổi sáng, thức dậy gọi dịch vụ phòng, bữa sáng và bữa trưa hợp lại thành một.

Xe đẩy đồ ăn mang đến một ly cà phê đen và một ly trà sữa uyên ương. Phó Kim Trì không thích đồ ngọt, Nghiêm Tử Thư lại nhớ ra chuyện hôm qua y hại mình mất mặt, vừa cười nửa miệng vừa cho thêm hai gói đường vào trà sữa, khuấy đều rồi đưa lên môi y.

Phó Kim Trì liếc nhìn vẻ mặt anh, cúi đầu cam chịu uống hai ngụm, bỗng thấy bên miệng trống rỗng. Ngẩng đầu lên nhìn, Nghiêm Tử Thư có vẻ hài lòng lườm y, rồi tự mình uống nửa ly uyên ương ngọt lịm còn lại, đẩy ly cà phê đen về phía y.

Yết hầu của Phó Kim Trì khẽ nhúc nhích, nhìn anh uống cái ly mà mình vừa chạm môi vào, uống cạn phần trà sữa mà mình vừa uống, động tác tự nhiên đến nỗi y bị thôi thúc muốn biến nụ hôn gián tiếp này thành một trực tiếp.

Đúng lúc đó, điện thoại reo lên, là tài xế gọi hỏi lịch trình trong ngày hôm nay.

Ban đầu dự định sẽ về đảo sớm, nhưng một khi đã đến đây, có lẽ vì bầu không khí sôi động và vui tươi trên đường phố quá cuốn hút - ngay cả khách sạn nghệ thuật theo phong cách hậu công nghiệp này cũng trang trí thêm cây thông Noel màu đen - nên thấy ở lại thêm vài ngày cũng không sao.

Về khoản ăn uống chơi bời thì Nghiêm Tử Thư kém xa Phó Kim Trì tới mấy con phố. Phó Kim Trì có khả năng liệt kê vô số địa điểm tham quan chỉ trong tích tắc như làm ảo thuật, xứng với danh cẩm nang du lịch biết đi.

Nghiêm Tử Thư dựa vào vai y, hỏi: "Trước kia ở Cảng Thành, anh bận những việc gì vậy?"

Phó Kim Trì đáp: "Thì những gì tôi đã nói thôi, mỗi ngày nghiên cứu rành rẽ các loại ăn uống chơi bời."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó thì..." Phó Kim Trì suy nghĩ một lát: "Cân nhắc làm sao trà trộn vào sân golf lấy lòng đám người trong đó, làm sao giả vờ đi uống trà chiều rồi tình cờ gặp gỡ người nổi tiếng, làm sao nói chuyện đua ngựa làm thân với đám cậu ấm cô chiêu nhà giàu khác, tóm lại là đủ mọi trò nịnh hót."

Nghiêm Tử Thư không nói gì, chỉ ngước mắt lên, từ bên cạnh nhìn ngắm đường quai hàm mượt mà của y.

Phó Kim Trì nhướn mày, khẽ "à" lên, như thể vừa nhớ ra: "Tên họ Đinh kia nói đã từng gặp tôi, biết đâu sau này hắn ta sẽ nhớ ra đã thấy tôi đang nịnh nọt ai đó ở đâu đó." Nói năng hết sức tự tin, chẳng hề cảm thấy áy náy chút nào.

Nghiêm Tử Thư bật cười, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho y: "Đừng đùa, nghiêm túc kể cho em nghe xem thử."

Trên môi Phó Kim Trì vẫn còn nét cười chế giễu: "Như vậy chẳng phải là tôi mất thể diện trước mặt em sao?"

Nhưng y vẫn kể chuyện.

Nghiêm Tử Thư nhìn y chăm chú, đôi mắt dịu dàng, trong veo sáng ngời.

Sau đó nói một lúc, không hiểu sao lại dẫn đến quyết định đi dạo một vòng những nơi Phó Kim Trì từng quen thuộc. Có lẽ cũng có thể gặp lại người quen và bạn bè cũ ở đây.

Đây là đề nghị của Nghiêm Tử Thư. Phó Kim Trì hơi ngạc nhiên, nhìn anh một lúc, vẻ mặt khó đoán, nhưng cuối cùng không phản đối. Nhưng giọng điệu của y không còn bỡn cợt nữa, mà nghiêm túc kể cho anh nghe về cuộc sống của mình ở đây.

Đối với Phó Kim Trì trước kia, bị lưu đày đến Cảng Thành không phải là quá tốt, cũng không phải là quá tệ. Y nhìn nhận một cách thờ ơ, coi nó cũng giống như những trải nghiệm khác mà y từng trải qua trong quá khứ, chỉ là một thực tế khách quan.

Ban đầu, ở lại đây cũng có nghĩa là tạm thời thoát khỏi những rắc rối đáng ghét ở Đông Thành, chẳng qua là với bản tính thích gây chuyện thị phi của Phó Kim Trì thì quả thật rất nhàm chán. Hơn nữa, bà Phó cũng sẽ không để y được thật sự yên ổn trong một góc này. Nếu đã như vậy, Phó Kim Trì nghĩ, thôi thì cứ tiếp tục đấu đi, sống thế nào cũng là sống thôi nhỉ?

Nếu người ngoài nhìn vào cuộc sống của Phó Kim Trì thời điểm đó, rất có thể sẽ nói, khá bất hạnh, không dễ dàng.

Y thừa kế một phần gia sản của Phó Chi Chương, đồng thời cũng bị cắn ngược dữ dội, đám luật sư bày ra đủ mọi cớ để kéo dài nhiều năm, ngăn y tiếp cận số tài sản đó. Sau đó y bắt đầu cuộc sống ăn chơi trác táng ở Cảng Thành, vừa làm cho tay sai của bà Phó lơ là sao lãng, vừa giao du với những tay chơi địa phương, xoay sở mọi bề, khôn khéo linh hoạt, tìm đủ mọi cách trà trộn vào giới thượng lưu như thằng hề nhảy nhót bị người ta chế giễu. Chèn ép và lạnh nhạt chắc chắn là không thiếu, nhưng y dựa vào lòng can đảm và trí thông minh của mình, cũng không ít lần bẫy người khác thành công.

Ưu thế lớn nhất của Phó Kim Trì có lẽ là luôn giữ được thái độ xem cuộc sống như một trò chơi, mọi việc y làm chỉ là đang hoàn thành nhiệm vụ mục tiêu. Thành công thì y được lợi, thất bại thì cũng chẳng hối tiếc gì, cũng không phải lo giữ thể diện. Y phải tự mình lăn lộn mà lớn lên, trưởng thành như cỏ dại mọc trong kẽ đá, rất hiếm khi suy nghĩ xem cuộc sống của mình có đẹp mắt hay không.

Phó Kim Trì am hiểu tường tận luật lệ sinh tồn của thế giới ngầm, so với những thứ hư vinh bên ngoài, chỉ những gì nắm chắc trong tay mới thực sự an toàn.

Dù ở Cảng Thành hay bất cứ nơi nào khác, y luôn là một kẻ khác loài, chơi đùa với những toan tính trong thế giới danh vọng và tiền tài, len lỏi giữa tầng lớp quý tộc cũ và giới thượng lưu mới nổi, luôn mỉm cười, không ngừng giành giật, nhưng lại khinh thường và không có hứng thú với việc gia nhập tầng lớp thượng lưu, sống cuộc sống giống họ. Cuối cùng, y không thuộc về bất kỳ nhóm nào, tự khẳng định mình nhưng đồng thời cũng vô cùng lố bịch.

Thay vì dại dột tìm kiếm sự tán thành của đám đông, Phó Kim Trì lại thích đứng giữa dòng sông, xem những kẻ trên bờ diễn hài kịch tự cho mình là đúng.

Nghiêm Tử Thư im lặng lắng nghe, nghe một hồi lại bắt đầu lơ đãng, nhớ về một cuốn tiểu thuyết mà anh từng đọc hồi niên thiếu: Bờ sông thứ ba.

Phó Kim Trì giống như người đàn ông không chịu nghe lời khuyên cũng không chịu quay trở lại bờ, chẳng hiểu vì sao, một mình lênh đênh giữa dòng sông trên một chiếc thuyền nhỏ suốt hàng chục năm. Chiếc thuyền đơn độc dưới chân là bờ thứ ba của dòng sông, một nơi không thuộc về bất kỳ vùng đất nào. Từ chối bước lên bờ, cũng không cho phép bất cứ ai khác đặt chân lên thuyền, không biết một ngày nào đó mình sẽ trôi dạt theo dòng chảy đến đâu.

Nghiêm Tử Thư vô thức nắm chặt lấy cánh tay y.

Sau đó, họ ở lại đảo chính gần một tuần, đổi khách sạn hai ba lần ở các khu vực khác nhau. Họ không đến thăm điểm du lịch nổi tiếng, nhưng đã kịp quay lại nhiều nơi mà Phó Kim Trì từng đến, như tìm dấu chân chim trên tuyết, từng chút một.

Nhà nghỉ mà Phó Kim Trì ở tạm trong lúc vội vã khi vừa đến đây, căn hộ dịch vụ mà sau này y chuyển đến vì bị quấy rối, quán trà y thích nhưng không thường xuyên lui tới, con đường vách kính mà y từng đến ngắm cảnh, hộp đêm nơi y giao lưu thoải mái với nhóm bạn cả tốt lẫn xấu, thậm chí những nơi y từng bị chế giễu là chó hoang mất nhà, nơi y từng bị ai đó gọi là nhà giàu mới nổi, nơi y từng là mục tiêu của những vụ ăn vạ lừa đảo... Từng sa sút, từng đắc ý, từng thấp hèn, từng ngang ngược, tốt đẹp và khó khăn đều có cả.

Con người y chưa bao giờ quan tâm đến thể diện, Nghiêm Tử Thư muốn biết cái gì, Phó Kim Trì đều không do dự kể cho anh nghe.

Ngược lại, Nghiêm Tử Thư càng nghe càng thấy đáng ngờ: "Sao nghe có vẻ như... toàn là người ta bắt nạt kẻ tội nghiệp là anh vậy?" Cái người đáng thương không quyền không thế này là Phó Kim Trì? Sao y không thử nói những lúc mình trả đũa người ta?

Phó Kim Trì mỉm cười không đáp, đầu tiên là cười phì một cái, sau đó dần dần không nhịn được mà bật cười lớn, túm lấy anh, kéo anh vào một con hẻm phía sau mà hôn.

"Hết cách, tôi đáng thương thật mà." Phó Kim Trì thì thầm: "Vậy nên em phải tốt với tôi."

Nghiêm Tử Thư luồn tay vào mái tóc y, dịu dàng đáp lại.

Buổi sáng khi ra khỏi cửa, trung tâm thương mại vẫn chưa mở cửa. Trong nháy mắt, từng lớp biển hiệu đèn neon đã bắt đầu nhấp nháy phía trên, vừa ngập tràn không khí nhộn nhịp của đường phố thành phố, nhưng cũng huyền ảo như một thế giới cyberpunk. Ánh đèn đỏ, xanh lam và xanh lục che khuất vẻ mặt của họ lúc này.

Tại vùng đất xa lạ này, Nghiêm Tử Thư chỉ muốn lấp đầy khoảng thời gian mà anh chưa từng được biết trong cuộc sống của y.

---

Tác giả nhắn gửi:

1. Trà sữa uyên ương là cà phê sữa thêm trà sữa kiểu Hồng Kông, cái tên nghe thật mừng vui phải không?

2. "Bờ sông thứ ba" là một tiểu thuyết của tác giả người Brazil João Guimarães Rosa, có nhiều cách hiểu khác nhau, nhưng đừng tin vào cách hiểu do tôi tự bịa ra.