Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 86
Nghiêm Tử Thư tan làm về nhà, Willie lao đến bám chặt lấy chân anh thân mật một lúc, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống sàn.
Thực ra hôm nay anh tăng ca, về nhà cũng khá muộn, trời đã tối hẳn. Không có ai ở nhà, nên cún ở nhà chắc buồn chán lắm rồi. May là Willie hiếu động nhưng lại nghe lời, không sủa cũng không phá, chỉ xoay quanh vài vòng rồi tủi thân nằm trên bàn chân anh.
Nghiêm Tử Thư đặt cặp tài liệu lên tủ ở lối vào, với tay sờ dây xích chó. Đôi mắt tròn xoe của Willie sáng lên - thế này có nghĩa là họ sắp ra ngoài, nó ngay lập tức thôi giả vờ ngoan ngoãn, đứng vụt dậy, phấn khích thở hừ hừ.
"Bên ngoài thực sự tốt như vậy sao?" Nghiêm Tử Thư cười nhẹ.
Dù trong nhà có một khoảng sân nhỏ cũng không thể ngăn cản trái tim khao khát được ra ngoài.
Willie là chú cún con mà anh nhặt về trong thời điểm suy sụp tinh thần sau khi chia tay với Phó Kim Trì. Lúc đó nó rất nhỏ, đã cùng anh vượt qua giai đoạn thất vọng và sa sút tột độ đó, không chỉ một mình cún có hội chứng chim non với anh, mà anh cũng có một tình cảm đặc biệt không thể tách rời với Willie. Theo lời Phó Kim Trì thì là nuông chiều quá đà. Thực ra Phó Kim Trì cũng khá tốt với nó, dù chỉ vì tên gọi của nó.
Phó Kim Trì không có nhà, Nghiêm Tử Thư tự dắt chó ra ngoài đi dạo, trời bắt đầu có gió, cảm giác như sắp mưa.
Trên đường về, anh tình cờ gặp bà Lâm hàng xóm, đang định đi đón cháu gái học piano về nhà. Hai người chào hỏi nhau, Nghiêm Tử Thư không có việc gì khác để làm, liền cùng bà đi đón cháu. Khu phố của họ là khu nhà ở cũ của cán bộ cục thuế, an ninh khá tốt, có điều gần đây nghe nói có một tên b**n th** lảng vảng quanh khu vực, vẫn chưa bắt được. Người ta một già một trẻ em, Nghiêm Tử Thư đưa họ một chuyến cũng không mất công.
Sau khi anh và Phó Kim Trì chuyển đến đây, gia đình bà Lâm đối đãi tử tế với họ, có qua có lại, dần dần cũng thân thiết hơn.
Hai người quyết định ở lại Dung Thành một thời gian, nhân viên môi giới bất động sản dẫn họ đi xem nhà trong khu phố này, Nghiêm Tử Thư lập tức quyết định, chính là nơi này. Thế là họ ký hợp đồng thuê nhà hai năm luôn.
Anh biết mình đang ôm "tư duy người bình thường", đối với người giàu, mua luôn căn nhà mới là chuyện bình thường, sống trong đó bao lâu không quan trọng, bán lại cũng là một hình thức tăng giá trị tài sản. Nhưng, với những người chọn sống ở khu phố cũ kỹ từ những năm 1990 này thì đừng mong áp dụng lối suy nghĩ đó. Nơi ở chỉ là nơi ở, đừng suy nghĩ quá nhiều.
Nghiêm Tử Thư thích cách bố trí nhà cửa trong khu tập thể này. Tất cả đều là nhà riêng biệt hai tầng, mỗi căn đều có một khoảng sân nhỏ, tương tự như biệt thự của Phó Kim Trì ở Đông Thành. Vừa đảm bảo sự riêng tư, vừa thể hiện bầu không khí khu dân cư truyền thống.
Mỗi sáng tối sẽ thấy rất nhiều cụ bà trò chuyện dưới bóng cây, cụ ông quây quần bên bàn đá xem cờ, trẻ em kéo theo đủ loại đồ chơi chạy nhảy khắp sân. Là người thuê nhà mới, chỉ cần không gặp phải người quá khó tính thì hòa đồng không quá khó. So với những căn hộ cao cấp vào thẳng nhà từ thang máy, không thể nhìn thấy hàng xóm, nơi này tràn đầy hương vị của cuộc sống chân thật, gần gũi.
Cháu ngoại của bà Lâm bảy tuổi, người nhà thường gọi cô bé là Gái, hàng xóm xung quanh và cả Nghiêm Tử Thư cũng gọi cô bé như vậy, kiểu như một biệt danh. Anh giúp Gái xách cặp sách, ba người cùng đi bộ về nhà. Vừa gần đến cửa nhà, họ bất ngờ gặp một kẻ khả nghi.
Bà Lâm khẽ kéo anh: "Tiểu Nghiêm, nhìn tên đàn ông kia kìa, không phải người trong khu nhà mình hả?"
Một bóng người cao lớn đang lảng vảng bên bức tường, quả thật trông có vẻ lén lút. Khi đến gần hơn, hai bên nhìn rõ nhau, cả Nghiêm Tử Thư và người kia đều sững sờ.
Đinh Hồng Ba đang lưỡng lự, bất ngờ gặp anh thì vẻ mặt hơi ngượng ngùng: "William, là tôi đây."
Hắn ngơ ngác nhìn Gái đang tò mò, như vẫn đang tự hỏi, Nghiêm Tử Thư có thể có một cô con gái lớn như vậy chỉ trong vòng sáu tháng hay không, hay là anh đã có con gái từ trước, chỉ là vẫn giấu kín, giờ đã lớn bằng chừng này rồi.
Nghiêm Tử Thư phản ứng lại, giải thích với bà Lâm: "Không có gì đâu, đó là bạn tôi. Tôi không biết cậu ta sẽ đến."
"Cái cậu này!" Bà Lâm thở phào nhẹ nhõm: "Không tìm thấy cửa à? Sao không gọi điện thoại chứ."
"À... đúng. Điện thoại của tôi hết pin." Đinh Hồng Ba vội vàng cười để che giấu. Cách phát âm tiếng phổ thông của hắn khá tốt, một chút giọng Cảng Thành pha lẫn trong đó hầu như không thể nhận ra, bà Lâm thậm chí còn không để ý đến.
Nghiêm Tử Thư đưa cặp sách của Gái cho bà Lâm, bà cụ vừa giục nhanh đi sạc pin, vừa đưa cháu ngoại về nhà. Hai bà cháu vừa bước vào sân bên cạnh thì mưa bắt đầu rơi tí tách, nhanh chóng làm ướt mặt đất. Lần này thì dù chỉ xuất phát từ phép lịch sự, Nghiêm Tử Thư cũng đành phải mời Đinh Hồng Ba vào nhà trước.
Vị khách không mời mà đến Đinh Hồng Ba lại chính là người bối rối hơn, như thể hắn lại bị bắt quả tang làm điều gì sai trái. Thực ra, hắn đến đại lục để bàn chuyện làm ăn, sau đó - nói ra thì hơi giống kẻ rình rập, nhưng quả thật là Đinh Hồng Ba biết địa chỉ của Nghiêm Tử Thư ở Dung Thành. Sau cùng thì hắn không kiềm chế được mình, chạy đến xem thử, vậy nên mới có cảnh bị coi là phần tử khả nghi.
Đinh Hồng Ba cố gắng kìm nén cảm giác tội lỗi, nhìn xung quanh với tâm trạng phức tạp.
Trong nhà dùng nội thất kiểu cổ mà chủ nhà trước đây đã sử dụng, Mặc dù phong cách không hợp thời trang, nhưng tất cả đều được làm bằng gỗ nguyên khối, đảm bảo chắc chắn bền bỉ. Nhà cửa quét dọn rất sạch sẽ, bố trí đồ đạc ấm cúng trang nhã, cho thấy chủ nhà có gu thẩm mỹ tốt.
Chủ nhà ở đây... Nghĩ đến việc có người đàn ông khác sống ở đây khiến Đinh Hồng Ba như ngồi trên đống lửa.
Nghiêm Tử Thư nhìn ra được, vừa buồn cười lại vừa thẳng thắn nói: "Anh ấy không có nhà, đang đi công tác."
Họ đều biết "anh ấy" này đang ám chỉ ai.
Thế nhưng khi nghĩ đến những tin tức mình mang đến, Đinh Hồng Ba càng cảm thấy mâu thuẫn hơn. Thực ra hắn không phải vô cớ xông vào nhà, nhưng gặp được người rồi lại không biết bắt đầu như thế nào.
Khi vừa về đến nhà đã đun nước trong bếp, Nghiêm Tử Thư đi pha trà, đặt lên bàn trà trước mặt Đinh Hồng Ba. Tạm thời coi như nể tình thanh niên này vẫn chưa đến mức hết thuốc chữa. Nếu trước đó Đinh Hồng Ba cứ khăng khăng bắt chước tác phong của Phó Vi Sơn, thì có lẽ lúc này anh đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc rồi.
Đinh Hồng Ba nhìn chằm chằm vào anh, Nghiêm Tử Thư vẫn giữ thái độ khá hòa nhã. Sau hơn nửa năm không gặp, vẻ ốm yếu trên người anh gần như không còn nữa, anh cũng không còn gầy đến mức vô lý như trước, khuôn mặt thanh tú, trông giống hệt dáng vẻ mà Đinh Hồng Ba hằng mong ước. Nhưng lại không thuộc về hắn.
Vào đêm Giáng sinh năm ngoái, Đinh Hồng Ba ra trận thì bỏ trốn, tự phá hủy tiệc đính hôn của mình một cách thảm hại. Sau khi được khuyên quay lại, hắn dứt khoát làm liều đến cùng, không chỉ hủy bỏ hôn ước với Hoàng Lệ Sa mà còn chán nản công khai mình là người đồng tính trước mặt ông nội và gia đình. Thời điểm đó, mọi chuyện xảy ra như một loạt bom tấn, đẩy cả hai gia đình vào tình cảnh hỗn loạn, nhưng cuối cùng đã vượt qua được.
Ngay cả bây giờ, cụ Đinh cũng không thể hoàn toàn chấp nhận xu hướng tính dục của Đinh Hồng Ba. Cụ Đinh không ép buộc hắn nữa, nhưng lại dùng bạo lực lạnh để buộc hắn khuất phục, bây giờ mỗi lần nhìn thấy đứa cháu trai mà ngày xưa ông cụ từng rất tự hào là lại khịt mũi lạnh lùng. Bác cả khuyên hắn, ông cụ chỉ là mạnh miệng thôi, lúc nào cũng âm thầm thở dài than phiền, Đinh Hồng Ba cười cay đắng.
Từ nhỏ đến lớn, điều Đinh Hồng Ba sợ nhất không phải là bị mắng, mà là vẻ mặt thất vọng tột cùng của ông nội và các thành viên khác trong gia đình. Nỗi thất vọng không nói thành lời ấy còn nặng nề hơn cả lời trách móc thẳng thừng. Nhưng khi mọi chuyện thực sự đến bước này, Đinh Hồng Ba cảm thấy phần nào nhẹ nhõm: Thật kinh khủng, nhưng cũng không đến nỗi quá kinh khủng. Trạng thái này quả thực rất khó chịu, nhưng hắn không muốn làm trái lương tâm, giấu giấu giếm giếm thêm nữa.
Cùng lúc đó, Đinh Hồng Ba cuối cùng cũng phải đối mặt với sự thật, rằng hắn không phải là người có đạo đức như mình tưởng. Ngay cả khi biết Nghiêm Tử Thư đã có người yêu, hắn vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ, cho dù hắn không làm trò thất đức như đập chậu cướp hoa, nhưng nếu họ tự chia tay thì sao?
Đinh Hồng Ba vừa nghĩ cách mở miệng thì cổng sân kêu vang, bà Lâm lại đến gõ cửa.
"Tiểu Nghiêm à! Bên nhà có mất điện không?"
Hóa ra nhà cũ thì hệ thống dây điện lỗi thời, đồng hồ điện nhà họ vừa rồi chẳng hiểu sao cứ kêu lách tách, tia lửa bắn tung tóe, giờ thì cháy hẳn. Con gái và con rể của bà Lâm đều đi công tác xa, nên ở nhà không có ai khác, đêm mưa gió này thế này cũng không tìm được thợ điện nào đến sửa, hai bà cháu đành cầm dù sang nhà Nghiêm Tử Thư lánh nạn.
Mặc dù trong nhà thiếu một người đàn ông, nhưng tối nay không khí vẫn rất náo nhiệt. Đồng thời cũng phá vỡ tình cảnh lúng túng khi Nghiêm Tử Thư phải một mình đối mặt với Đinh Hồng Ba.
Rõ ràng là không phải lần đầu Gái sang đây chơi, cô bé ôm lấy Willie hôn hít một hồi, sau đó bị bà ngoại kéo ra bàn làm bài tập về nhà.
Thực ra trước đây bà Lâm từng thấy lạ, sao trong nhà này chỉ có hai người đàn ông sống chung, xoay xở kiểu gì vậy? Sau đó, con gái và con rể giải thích, nói cũng chỉ là hai vợ chồng, không khác gì những cặp vợ chồng khác. Có lần bà Lâm nhất quyết tự đi mua gạo, nửa đường thì đau lưng, gặp được hai vợ chồng nhà bên cạnh, một người kéo người kia đi, cái người có vẻ mặt hơi lạnh lùng ra tay giúp bà mang gạo về. Lúc đó bà Lâm chỉ lo cảm ơn, còn sau này thì dứt khoát không suy nghĩ nữa.
Phó Kim Trì bình thường hay kiêu ngạo, nhưng có lẽ do quá trình trưởng thành nên thái độ của y đối với người già, phụ nữ và trẻ em vẫn ở mức độ chấp nhận được.
Bữa tối cho bốn người cần phải nấu thêm một chút. Nghiêm Tử Thư đập trứng trong bếp, bà Lâm nhặt rau trong phòng khách, còn Đinh Hồng Ba thì bị bỏ lại bên cạnh. Hắn lúng túng quá, chỉ đành tìm việc gì đó để làm, đi lấy lòng Gái, kèm cô bé làm bài tập về nhà.
Bốn người, có trẻ có già, ngồi quanh bàn ăn tối cùng nhau, một bầu không khí khá ấm cúng. Bà Lâm thì thân thuộc tám chuyện với Nghiêm Tử Thư, Đinh Hồng Ba cầm đũa, có vẻ hơi ngơ ngác. Trước đây, hắn khó có thể tưởng tượng Nghiêm Tử Thư trong một khung cảnh "bình dị" đến vậy.
Thực ra Nghiêm Tử Thư không thực sự quan tâm đến những chi tiết vụn vặt của cuộc sống thường nhật, nhưng cũng không thể nào nói chuyện công việc với một bà cụ được, phải không?
Anh đã đi gặp một chuyên gia tâm lý ở Dung Thành, là người Mỹ gốc Hoa, có bằng tiến sĩ Mỹ, một phụ nữ rất tinh ý. Họ chỉ giao tiếp bằng tiếng Anh. Đối với Nghiêm Tử Thư, rào cản này thực sự cho phép anh không còn e ngại, cởi mở và trung thực hơn về một vài việc.
Theo chuyên gia, kiểu tính cách "nghiện công việc" này chủ yếu xuất phát từ việc cha mẹ hy vọng con cái sẽ thành công nên quá quá khắt khe với chúng trong thời thơ ấu, dẫn đến các vấn đề tâm lý, khi trưởng thành, họ chỉ có thể giải tỏa bằng cách làm việc cật lực. Nhưng anh chủ động tìm cách giải quyết các mâu thuẫn nội tâm là một thái độ tích cực.
Từ người mẹ nuôi dạy con cái theo cách dị thường đến người cha không làm tròn bổn phận, thậm chí cả chính Nghiêm Tử Thư đều không phải là những người hoàn hảo. Trong thế giới ban đầu, Nghiêm Tử Thư mất mạng, cha mẹ anh đã mất đi con trai, bi kịch này không bao giờ cứu vãn được.
Có lẽ sau khi đến nghĩa trang viếng mẹ Phó Kim Trì, một ngày nọ anh chợt nhận ra rằng mình cũng nên hòa giải với quá khứ và cha mẹ. Vẫn hy vọng họ có thể sống tốt hơn. Nghiêm Tử Thư không phủ nhận rằng anh vẫn còn vấn đề lo âu khi không làm việc, nhưng ít nhất anh có thể tránh đi vào vết xe đổ. Giờ anh uống ít cà phê hơn nhiều.
Gái làm xong bài tập, bà Lâm mượn đèn pin, đưa cô bé về nhà ngủ.
Không khí trong nhà trở lại im lặng như trước đó, Đinh Hồng Ba vô thức ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm nghị.
Nghiêm Tử Thư rót cho hắn một tách trà mới, khéo léo hỏi: "Cậu đến đây công tác à? Đã đặt khách sạn chưa?"
"Thật ra thì... chuyện là thế này." Đinh Hồng Ba chuyển chủ đề: "Có một chuyện tôi đã suy nghĩ rất lâu rồi, có lẽ tôi thì không nên nhắc đến, nghe có vẻ như tôi đang cố tình nói xấu người khác. Nhưng trên cả thể diện, tôi nghĩ cho anh biết sự thật quan trọng hơn."
Thấy giọng điệu của hắn trịnh trọng, Nghiêm Tử Thư cũng sinh lòng tò mò, liền ngồi xuống sô pha đối diện.
Đinh Hồng Ba lại do dự, cuối cùng lắp ba lắp bắp lên tiếng: "Anh có hiểu... Ace là người như thế nào không?"
Cái tên tiếng Anh này quá lạ lẫm, Nghiêm Tử Thư suýt nữa thì tưởng hắn đang nói đến quân Át Bích. Có điều suy nghĩ một hồi lại không khó để đoán ra hắn đang nói về ai, lúc trước khi ở Cảng Thành, Phó Kim Trì gặp Đinh Hồng Ba, y đã tự xưng một cái tên mà anh chưa kịp nghe rõ.
Đinh Hồng Ba biết gì về Phó Kim Trì? Nghiêm Tử Thư kiên nhẫn nghe tiếp, Đinh Hồng Ba lại lộ ra vẻ lo lắng trước ánh mắt anh.
Hắn hạ quyết tâm nói hết một hơi: "Tôi chỉ lo là anh có thể không biết nhiều về quá khứ của hắn ta. Lúc đó, hắn ta nói mình là Ace, nhưng tôi không nhớ đó là Ace, chỉ nghe quen quen thôi. Nhưng gần đây, tôi tình cờ gặp một người từng quen hắn ta."
Thực ra những miêu tả của Đinh Hồng Ba vẫn còn là nói giảm nói tránh so với thực tế. Sự thật là, Đinh Hồng Ba vẫn canh cánh trong lòng về chính Phó Kim Trì, về cái tên mà y dùng, và cả cảm giác quen thuộc thoáng qua đó. Sau này, hắn không nhịn được lén điều tra, hóa ra là... cái tên này thực sự không phải là người tốt.
Chỉ cần một người có tồn tại, có hoạt động, họ đều sẽ để lại những dấu vết có thể truy tìm được. Trong các vòng quan hệ xã hội khác nhau ở Cảng Thành, Phó Kim Trì hầu như không so được với những người ở địa vị cao, nhưng nếu so với ở địa vị thấp hơn, y lại có vẻ như một tên nhà giàu mới nổi thích gây chuyện. Y từng giao du với nhiều tay chơi như Tăng Triển Bằng, một vài người trong số họ vẫn còn nhớ đến y cũng chẳng lạ. Đinh Hồng Ba chỉ cần có lòng và có phương tiện, thu thập được rất nhiều thông tin bất lợi về Phó Kim Trì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Trong thời gian đó, Đinh Hồng Ba một lần nữa từ bỏ giới hạn đạo đức của mình, hắn thực sự muốn biết tên tình địch này là loại người như thế nào. Qua nhiều kiểu nói bóng nói gió và lời truyền miệng, hắn đã ghép lại một hình tượng mơ hồ: có thù tất báo, mưu mô thâm độc, mạnh vì gạo bạo vì tiền.
Như vậy cũng chẳng có gì nhiều để nói, trong thế giới của danh lợi, người khôn ngoan nào mà chẳng như vậy, ai có thể đảm bảo rằng mình chưa từng làm điều gì dơ bẩn? Cùng lắm thì Đinh Hồng Ba lo Nghiêm Tử Thư không đấu nổi với thủ đoạn của y, một ngày nào đó sẽ chịu thiệt. Nhưng hắn cũng hiểu rằng mình không có quyền mang những việc này ra khuyên Nghiêm Tử Thư thận trọng xem xét lại. Trong chuyện tình cảm, lúc nào chẳng là hai bên tự nguyện.
Thế nhưng dạo gần đây, sau khi Đinh Hồng Ba từ bỏ việc điều tra Phó Kim Trì, hắn bất ngờ biết được một vài scandal trong quá khứ của y. Mặc dù chuyện đó đã xảy ra từ lâu, khơi lại món nợ cũ có vẻ vô nghĩa, nhưng khi nghe nói Phó Kim Trì cũng từng bị người khác bao nuôi vài năm đầu, Đinh Hồng Ba đã phải giật mình, mắt trợn trừng vì không dám tin, sau đó tim đập thình thịch như trống nổi. Hơn nữa, những lời đồn đại này có căn cứ, nghe nói người bao nuôi y còn là một bà chủ chơi bời trăng hoa.
Tai tiếng cũng có phân biệt tính chất, Đinh Hồng Ba thử đặt mình vào vị trí đó là thấy chuyện này không thể chấp nhận được. Pha lẫn với tâm thế mất cân bằng, hắn biết Nghiêm Tử Thư sẽ không dung thứ cho chuyện như vậy, tại sao Phó Kim Trì lại có thể che giấu chứ?
Đinh Hồng Ba nghĩ tới nghĩ lui, kết luận rằng mình không thể chỉ khoanh tay đứng nhìn.
"Vậy nên, anh biết những chuyện này không?" Hắn thấp thỏm hỏi.
---
Tác giả nhắn gửi:
Câu "chủ yếu xuất phát từ việc cha mẹ hy vọng con cái sẽ thành công nên quá quá khắt khe với chúng trong thời thơ ấu, dẫn đến các vấn đề tâm lý" là diễn đạt lại từ bài viết tâm lý trực tuyến "Nghiện công việc là gì?", nhưng bài viết kiểu này được đăng lại nhiều lần, nội dung nhìn chung đều giống nhau.
Dưới đây là một đoạn trích từ nguyên văn: [Các chuyên gia đã đưa ra một phát hiện mới, sự "hình thành" của "nghiện công việc", cũng có thể liên quan mật thiết đến nền giáo dục mà một người nhận được trong thời thơ ấu. Trên thực tế, 80-90% những người "nghiện công việc" được giáo dục quá khắt khe do cha mẹ có kỳ vọng quá cao đối với con cái. Trong những gia đình như vậy, kỳ vọng của cha mẹ đối với con cái thường quá cao, thậm chí là cao đến mức "vô lý", những đứa trẻ tội nghiệp chỉ cần phạm lỗi rất nhỏ cũng sẽ bị phê bình hoặc thậm chí bị trừng phạt nặng nề, cuối cùng có thể dẫn đến các vấn đề tâm lý. Theo thời gian, những đứa trẻ này khi trưởng thành rất có khả năng trở thành người "nghiện công việc".]