Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 85
Có người đang nói chuyện phía trước. Phó Kim Trì ngồi trên ghế dài, ngả người ra sau, có lẽ đang nằm mơ.
Vì y nhìn thấy bản thân thời còn nhỏ.
Trong giấc mơ, y có lẽ khoảng 4 hoặc 5 tuổi, ngồi chờ đợi ở bàn ăn. Mẹ đã chuẩn bị một bữa thịnh soạn, bày biện hết trên bàn, đĩa úp lên trên, nhưng mùi thơm vẫn còn tràn ra. Trời đã khuya, y rất đói, nhưng y biết vẫn chưa đến giờ ăn. Vì chú Cừu đã báo trước rằng cha sẽ đến, nên mẹ nhất quyết đợi cha đến rồi mới bắt đầu ăn.
Khi còn nhỏ, Phó Kim Trì nghĩ rằng mọi người trên thế giới đều có cuộc sống giống như mình, mẹ chăm sóc y rất chu đáo, còn cha chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện. Trong nhận thức của y, mẹ rất sợ cha, nhưng sau này y mới hiểu, sợ cũng có nhiều kiểu sợ. Nỗi "sợ" của mẹ y dường như là lo sợ không được kẻ bề trên cưng chiều nữa, sợ bị bỏ rơi. Suy cho cùng, cả thế giới của bà được xây dựng trên một người đàn ông sắt đá. Bà chỉ là một phần nhỏ dùng để thêm chút gia vị trong cuộc đời người đàn ông đó.
Điều đó nghe có vẻ không công bằng. Câu hỏi đặt ra là, tại sao mọi người lại tin rằng thế giới này công bằng? Tại sao lại có ý nghĩ đó? Không công bằng có thực sự đáng ngạc nhiên đến vậy không?
Phó Kim Trì 5 tuổi cùng mẹ đi chợ mua thức ăn. Trên đường về, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng quý phái bước ra từ một chiếc xe hơi hạng sang, chặn đường họ với thái độ hung hăng, thêm một phen sỉ nhục. Người qua đường cũng thi nhau quay lại nhìn họ với ánh mắt khinh bỉ. Phó Kim Trì gần như ngay lập tức, ngay tại chỗ hiểu được từ những lời bàn tán xì xào đó, rằng địa vị của hai người hoàn toàn không ngang hàng với nhau. Vì người phụ nữ đó là bà Phó chân chính, còn mẹ y chỉ là một người tình không thể công khai.
Trong chiếc xe mà bà Phó vừa bước xuống, một đứa trẻ đang ngồi ở ghế sau bám cửa sổ nhìn ra ngoài. Nó rất nhỏ, giống như một cục tuyết nhỏ, nhưng vì lý do nào đó, Phó Kim Trì ghét nó theo bản năng. Sau khi bà Phó nhổ vào hai mẹ con họ lần cuối, quay người định quay về, cửa xe mở ra, cục tuyết đã vươn tay lao vào bà ta. Sợ cục tuyết sẽ rơi ra ngoài, bà ta vội vàng ôm nó vào lòng. Lúc đó Phó Kim Trì không hề biết rằng nó là em trai ruột của mình.
Hai đứa trẻ nhà bên bị cha mẹ đối xử khác biệt thì sẽ đòi công bằng; phụ nữ giàu có và chồng mình dù ai chơi phần người nấy bên ngoài, thì khi cãi nhau cũng vẫn đòi công bằng. Nhưng Phó Kim Trì thì không. Mẹ y sống một cuộc đời cam chịu, nên cũng kìm nén y, khiến y hiểu rằng y sinh ra đã thấp kém hơn người khác, thấp kém hơn đứa con mà bà Phó dẫn theo, không hề có công bằng nào cả. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình đầy khó khăn, thất vọng là thường tình.
Nói ra cũng lạ, y có biểu hiện thông minh vượt quá lứa tuổi, không cần người lớn dạy dỗ đặc biệt, y cũng có thể tự hiểu nhiều thứ, thậm chí chẳng cần ai dạy đã biết đi mách với Phó Chi Chương: "Dì ấy nói ba là rùa già. Rùa già nghĩa là gì?" Y miêu tả người bước ra khỏi chiếc xe sang trọng, dẫn theo một cục tuyết.
"Lúc đến cô ta nói vậy sao?" Mặt Phó Chi Chương tối sầm lại.
"Dạ." Phó Kim Trì ngồi trong lòng ông ta, nói: "Dì ấy còn nói cắm sừng cho ba. Vậy cắm sừng nghĩa là gì?"
Phó Kim Trì không hề biết lời nói của mình sẽ có tác động thế nào đến Phó Chi Chương, không có cách nào kiểm chứng. Nhưng thực tế, những lời lẽ xúc phạm mà bà Phó dành cho hai mẹ con họ không bao gồm những câu này, có người vợ nào lại nói như vậy trước mặt bồ nhí chứ? Đó là những lời mà bà hàng xóm nhà giàu dùng khi cãi nhau với chồng, Phó Kim Trì biết là nghĩa xấu, nên y cũng dùng chúng.
Ngoài tâm trí trưởng thành, Phó Kim Trì dường như còn thuần thục rất sớm trên phương diện làm việc xấu. Không ai dạy y cả, ngược lại, mẹ luôn dạy y phải biết điều, phải lấy lòng cha. Thật không may, Phó Kim Trì không thể ngoan ngoãn thật thà như mẹ kỳ vọng. Y chỉ thừa hưởng ngoại hình của mẹ, bản tính nổi loạn và gian xảo bẩm sinh thì cứ như một khuôn đúc ra với Phó Chi Chương.
Dù Phó Kim Trì 5 tuổi đã rất lanh lợi, nhưng diễn xuất ngây thơ này không phải lúc nào cũng đánh lừa được Phó Chi Chương. Người ta tin tưởng trẻ con dựa trên tiền đề là chúng ngây thơ không biết nói dối, nhưng Phó Chi Chương dần dần phát hiện ra rằng tính cách của đứa con ngoài giá thú này hoàn toàn chẳng dính dáng gì với cái gọi là ngây thơ. Phó Kim Trì đôi khi khó đoán và tinh ranh đến mức hoàn toàn không phù hợp với độ tuổi của y. Có lẽ chỉ có mẹ y tin rằng con trai mình ngây thơ vô tội. Cái may là đàn ông luôn thích đứa con nào giống mình, Phó Chi Chương cũng không ngoại lệ.
Năm 10 tuổi, Phó Kim Trì đã mơ hồ hiểu rằng mình được Phó Chi Chương coi trọng vì tính khí bốc đồng không chịu yên phận của mình, và cũng vì y cố tình bắt chước hành vi của Phó Chi Chương. Tất nhiên, Phó Kim Trì không có tình cảm gì với Phó Chi Chương, y chỉ đơn giản thấy làm vậy là có lời. Đối phương có vẻ hài lòng khi thấy y sở hữu đặc điểm này, vì vậy y diễn theo những gì đối phương muốn thấy, không hơn không kém.
Nhưng cái gọi là quan tâm của Phó Chi Chương chẳng có giá trị gì cả, đứa con ngoài giá thú mà ông ta coi trọng vẫn chỉ là con ngoài giá thú. Cuộc sống của mẹ con Phó Kim Trì không hề được cải thiện, bà Phó vẫn tiếp tục sai người đến gây rối, hăm dọa, uy h**p. Tình trạng quấy rối này càng trở nên nghiêm trọng hơn sau khi Phó Chi Chương quyết định nhận y về nhà.
Đám người trong nhà tổ họ Phó từng tán gẫu, nói rằng nhà mẹ đẻ của bà Phó có thế lực vô cùng lớn. Phó Kim Trì nghe được, nhưng y không có khái niệm gì về thế lực này cả, chỉ nhớ bà ta đã chỉ vào hai mẹ con mà nói "giẫm chết chúng mày cũng như giẫm chết hai con kiến vậy".
Với bối cảnh của bà ta, muốn đối phó với hai mẹ con không có ai để nương tựa có lẽ dễ như ăn bánh. Ban đầu, bà ta không làm là vì còn kiêng dè Phó Chi Chương, nhưng những năm sau đó, người ta lại bàn tán xôn xao rằng nhà mẹ đẻ của bà ta sa sút, ngày sau càng không bằng ngày trước. Có lẽ là do gây ra quá nhiều tội ác, cuối cùng sẽ bị trời phạt, nên không dám hành động trắng trợn nữa.
Dù vậy, bà ta vẫn còn nhiều thủ đoạn thâm độc khác, quấy rối cho người khác suy nhược thần kinh, gọi cảnh sát cũng chẳng giúp ích gì nhiều. Có kẻ tạt sơn lên cửa nhà, khóa cửa từ bên ngoài, nửa đêm thì tạo ra những tiếng động đáng sợ...
Phó Kim Trì 10 tuổi có thể vẫn còn bất lực, nhưng đến năm 15 tuổi, y đã biết cách tự kéo dây điện lắp đặt camera, thức trắng đêm canh chừng con mồi của mình, khi có kẻ đến quấy rối thì tiên hạ thủ vi cường, tạt sơn đỏ trộn với keo siêu dính từ trên tòa nhà xuống.
Những lúc may mắn, có lần y thậm chí còn dồn một nhóm côn đồ đến quấy rối vào một con hẻm tối, kết quả ẩu đả là y lấy một địch hai mà vẫn không rơi vào thế hạ phong, trên người trên mặt bầm tím, nhưng đối thủ còn thảm hơn. Phó Kim Trì đã nhận ra tầm quan trọng của nắm đấm từ sớm, lại đang ở độ tuổi sung sức, y có rất nhiều kinh nghiệm và kỹ năng chiến đấu. May là y không ngu ngốc, đã rút lui ngay trước khi người qua đường chú ý đến rồi gọi cảnh sát. Bên cạnh cảm giác sung sướng khi trả thù thành công, mỗi cuộc săn đuổi đều mang lại cho y một cơn phấn khích tột độ.
Nhưng người mẹ nhút nhát của y luôn lo lắng sợ hãi, âu sầu đến nỗi cả đêm không ngủ được. Có lẽ câu nói "tính cách quyết định số phận" có phần đúng. Thật khó mà tưởng tượng ra được một người phụ nữ bảo thủ và yếu đuối như vậy lại có thể có mối duyên nợ mẹ con với một kẻ bản tính xấu xa như y.
Phó Kim Trì từng cố gắng làm bà vui lên, nhưng dù có làm gì đi nữa, bà vẫn không thể thư giãn. Bà luôn cố gắng nở nụ cười ôn hòa, thứ niềm vui giả tạo mà Phó Kim Trì không muốn thấy nhất. Khi nhận ra mình không thể giải quyết vấn đề này, y quyết định tiếp tục làm theo cách riêng của mình. Mẹ y không thể làm gì được.
Thời niên thiếu, Phó Kim Trì vẫn còn tự mình đánh nhau. Mỗi lần về nhà tổ, bị đám trẻ con cùng tuổi chửi mắng và khiêu khích, y đánh trả, đối phương không chiếm ưu thế nhưng y cũng bị trừng phạt. Phó Kim Trì nhanh chóng nhận ra rằng thế này không ổn.
Truy ngược về gốc, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả chuyện này là bà Phó, người duy nhất bà ta quan tâm là Phó Vi Sơn.
Phó Kim Trì và Phó Vi Sơn không có nhiều cơ hội tiếp xúc lâu dài, nhưng không có nghĩa là họ không có những cuộc gặp gỡ ngắn hạn. Không biết Phó Chi Chương nghĩ gì, đôi khi ông ta cố tình sắp xếp cơ hội để hai đứa con trai mình tương tác với nhau, chẳng hạn như cho cả hai cùng học cưỡi ngựa. Có lẽ một phần là bố thí cho Phó Kim Trì, một phần là k*ch th*ch Phó Vi Sơn, tạo ra cho gã một cảm giác khủng hoảng hợp lý.
Đương nhiên là Phó Vi Sơn và Phó Kim Trì chán chét nhau. Ở độ tuổi này, dường như Phó Kim Trì không cần ai dạy cũng tự thành thạo một kỹ năng khác, luôn mỉm cười vun đắp mối quan hệ tốt đẹp với Phó Vi Sơn.
Cưỡi ngựa là một môn thể thao quý tộc, nhưng cũng là một môn thể thao đầy tính cạnh tranh và nguy hiểm, chấn thương rất thường xuyên xảy ra. Họ bắt đầu các bài học với những con ngựa lùn, trong các khóa học nâng cao, huấn luyện viên đã cố gắng sắp xếp cho Phó Kim Trì một con ngựa tính tình hoang dã khó bảo. Thế nhưng y lại nghe được cuộc trò chuyện giữa hai huấn luyện viên từ trước, mới cố ra vẻ tham lam, chủ động tranh giành. Cuối cùng, Phó Vi Sơn chọn trúng con ngựa quý giá hung dữ ấy, giành mất của y, ngồi lên lưng nó. Sau khi Phó Vi Sơn ngã gãy chân, hai người không bao giờ cùng nhau học cưỡi ngựa nữa.
Phó Kim Trì đoán rằng bà Phó có lẽ sẽ càng ghét y hơn, nhưng y cũng yêu thích cảm giác săn mồi ở tầm cao mới này. Nắm đấm là cần thiết, nhưng tự mình dùng nắm đấm để đánh người khác lại là hành động sơ cấp, ít mang lại cảm giác thành công nhất. Những người sinh ra đã điên rồ hình như không có sợi dây thần kinh mang tên sợ hãi. Do đó, Phó Kim Trì đã làm nhiều việc hoang đường hơn nữa.
Để nắm thóp của đám anh em họ hàng, Phó Kim Trì thậm chí còn cải trang thành bồi bàn, lẻn vào những quán bar, hộp đêm mà họ thường lui tới để bí mật quay lại những cảnh họ chơi gái. Thật ra vào thời đó, y vẫn chưa nghĩ ra những đoạn phim này có thể phát huy tác dụng gì, internet khi ấy chưa phát triển như bây giờ, quay xong thì làm gì nữa, làm sao để bọn người này thân bại danh liệt?
Nhưng lần đầu tiên làm trò này không được thuần thục lắm, y chưa kịp trốn ra ngoài thì bị bắt quả tang. Mọi việc vốn đang diễn ra suôn sẻ, cho đến khi một người phụ nữ đứng tuổi mà vẫn còn quyến rũ, mặc chiếc váy đỏ lấp lánh, môi cũng tô son đỏ tươi xuất hiện ở cửa sau. Chị là chủ hộp đêm này, ngay lập tức nhận ra rằng chàng trai trẻ cao ráo trước mặt không phải là nhân viên thực sự của mình.
Người phụ nữ tự xưng là "chị Hồng", chị dẫn Phó Kim Trì vào phòng mình. Trong văn phòng ánh sáng mờ ảo đó, Phó Kim Trì không hề hoảng loạn, mà chị cũng không giận, hai người đã đàm phán.
Chị Hồng thậm chí còn chỉ cho y một con đường: nếu y sẵn lòng đến địa bàn của đối thủ cạnh tranh quay được những việc như thế này, đồng thời nắm được bằng chứng đám anh em họ đó có giao dịch tiền bạc với phụ nữ, chị có thể giúp y tống bọn họ vào tù một cách nhục nhã. Phó Kim Trì cảm thấy chấp nhận được, vì đôi bên cùng có lợi.
Chị Hồng là một người phụ nữ mạnh mẽ, có thủ đoạn cứng rắn, nhưng danh tiếng thì rất thảm hại. Khi người ngoài muốn hạ nhục phụ nữ, đặc biệt là một người phụ nữ giàu có và quyền lực, cách dễ nhất là bắt đầu bằng cách sống của người đó. Chị thích bao nuôi những chàng trai trẻ đẹp trai.
Trong hai, ba năm đó, Phó Kim Trì tiếp tục giúp đỡ chị Hồng rất nhiều việc, đồng thời cũng học được cách hợp tác với những người lớn xảo quyệt. Y đã trưởng thành hẳn lên, khi đeo kính mát che giấu thân phận đi theo bên cạnh chị Hồng, nhiều người cho rằng y là tình nhân mà chị Hồng mới nuôi.
Sau này chị Hồng từng thú nhận với Phó Kim Trì, chị từng cân nhắc việc bao nuôi y thật, nhưng sau đó đã từ bỏ ý định.
"Tôi thích cún con dễ thương, chứ không phải sói dữ." Đó là nguyên văn của chị Hồng: "Tôi không muốn đột nhiên bị cắn một miếng!"
Nhưng chị Hồng quả thật là một đối tượng hợp tác tốt, cũng là một người thầy giỏi. Chị đã dạy Phó Kim Trì rất nhiều điều, chẳng hạn như giữ lời hứa và bất chấp thủ đoạn có thể song hành với nhau, và khi mình yếu thế, cúi đầu chịu thua và cáo mượn oai hùm không có gì đáng xấu hổ. Hơn nữa, chỉ cần bản thân không quan tâm, danh tiếng sẽ là thứ ít quan trọng nhất.
Mối quan hệ giữa người với người có thể vừa là hợp tác vừa là lợi dụng, Phó Kim Trì dần nhận ra rằng chỗ dựa của mình không chỉ giới hạn ở Phó Chi Chương. Y không chỉ kiếm được khoản tiền vốn đầu tiên từ chị Hồng, mà còn học được cách kinh doanh, cũng đóng rất nhiều tiền học phí cho chị Hồng.
Lá gan của y hình như ngày càng bành trướng, y dần dần sống thoải mái như cá gặp nước trong những kẽ hở. Nhưng lúc đó, Phó Kim Trì vẫn còn quá trẻ, một cá thể giống đực dã tâm bừng bừng, luôn muốn nhiều hơn, leo lên cao hơn, y tưởng rằng như vậy là sẽ tìm được lối thoát.
Chỉ duy nhất trong mối quan hệ với mẹ là không, thái độ sống như làm xiếc trên dây thép càng làm rạn nứt giữa hai người sâu sắc thêm. Mẹ là người duy nhất mà Phó Kim Trì không thể đối phó được. Mẹ y lúc nào cũng lo lắng u sầu. Dù là khi Phó Kim Trì còn nhỏ bị bắt nạt, hay lúc y 14, 15 tuổi đánh nhau với kẻ khác, hoặc lúc y 17, 18 tuổi mặc những bộ quần áo hàng hiệu mà chẳng ai biết ai tặng về nhà, bà đều liên tục đi theo hỏi han, nhưng lại không biết phải làm sao. Thái độ u sầu triền miên đó cuối cùng cũng dẫn đến một ngày Phó Kim Trì không thể chịu đựng được nữa.
Phải rồi, quần áo đó thực ra là quà của chị Hồng tặng y, sau này Phó Kim Trì đã học cách tự chọn. Chị Hồng khuyên rằng dù có phải vẫy đuôi nịnh nọt người khác, y cũng không nên tiếc tiền để tô điểm cho bản thân thật hào nhoáng và tươm tất. Đó là tấm khiên bảo vệ, mặc dù điều đó không nhất thiết khiến người khác tôn trọng y, nhưng nếu không mang mặt nạ giả tạo lên, sợ rằng cả cửa nhà đối phương cũng chẳng vào nổi.
Thực ra, những gì chị Hồng nói rất có lý. Nhưng mẹ y và chị Hồng là hai kiểu người hoàn toàn trái ngược, bà không thể hiểu được lý luận kỳ lạ đó. Bà lớn lên ở một làng chài hẻo lánh, cuộc sống rất khó khăn, điều kiện vật chất của gia đình luôn ưu tiên cho đàn ông, không chấp nhận phô trương lãng phí. Sau đó, bà rời khỏi làng chài, đi làm thuê ở thế giới đầy sắc màu bên ngoài. Ngay cả khi hát trên sân khấu, bà cũng mặc những bộ trang phục biểu diễn rẻ tiền nhưng đủ sáng lấp lánh, chẳng qua là không thể che giấu vẻ đẹp trẻ trung, vẫn thu hút sự chú ý của đàn ông.
Phó Kim Trì thỉnh thoảng lại ước mẹ mình có chút tính đanh đá chua ngoa của chị Hồng, dù chỉ một chút thôi. Thật không may, bà không thể làm được. Khi còn nhỏ, y hỏi mẹ có thể rời khỏi nơi này, đi nơi khác sinh sống không, mẹ y nói "ba con ở đây, con không hiểu đâu". Khi lớn lên, y khuyên mẹ nên rời bỏ Phó Chi Chương, nhưng bà vẫn cứng đầu như vậy, như thể con trai bà không quan trọng bằng một người đàn ông.
Cuối cùng, Phó Kim Trì nói: "Vậy thì cứ mặc kệ con, nếu mẹ không sinh ra con, con đã không phải sống như thế này."
Y chỉ nói những lời đó một lần duy nhất trong giai đoạn nổi loạn của mình. Lúc đó, khuôn mặt mẹ y kinh hoàng và đau lòng, y nghĩ rằng cũng chỉ vô nghĩa, về sau cũng không bao giờ nói nữa. Nhưng sau đó y cũng không xin lỗi vì chuyện này.
Vậy nhưng từ nhỏ đến khi trưởng thành, mẹ con họ cũng có những khoảnh khắc ấm áp như bao gia đình bình thường khác. Khi Phó Kim Trì nhận được một bông hoa đỏ nhỏ từ cô giáo, đứng đầu khối lớp hoặc giành huy chương trong các cuộc thi thể thao, bà sẽ vui vẻ nấu một bữa ăn thịnh soạn để thưởng cho con trai.
Khi Phó Kim Trì lớn lên đến độ tuổi nhất định, những điều không thể tránh khỏi vẫn sẽ kéo tới. Ngoại hình của y dễ thu hút ong bướm, đôi khi mẹ hỏi y có thích cô gái nào ở trường không, y chỉ bình tĩnh nhìn bà rồi nói: "Con không thích phụ nữ."
Nghe như rất đương nhiên, nhưng nét mặt của mẹ lại có vẻ tổn thương.
Nhưng dù là đàn ông, y cũng không hẳn là từng "thích" ai cả.
Phó Kim Trì đã từng bỗng nhiên nổi hứng giải vây cho một người phục vụ bị bắt nạt ở quán của Phó Chi Chương. Phục vụ đó mi thanh mục tú, sau này cứ bám lấy y, theo đuổi y, lâu dần, ngay cả Phó Kim Trì cũng cảm động. Phó Kim Trì đối xử với hắn rất tốt, nhiều lần ra tay giúp đỡ hắn, hai người dường như chỉ còn một bước nữa là yêu nhau.
Một ngày nọ, phục vụ đó đột nhiên thú nhận với y rằng hắn là trai bao do bà Phó sắp xếp, mới bắt đầu hành nghề, bà Phó hứa sẽ trả hắn một triệu nếu hắn cưa được Phó Kim Trì. Nhưng hắn vẫn còn non nớt, phim giả tình thật, phải lòng Phó Kim Trì. Vào phút cuối, hắn đã thay đổi ý định, hy vọng họ có thể tiến tới một mối quan hệ nghiêm túc.
Phó Kim Trì không hề thay đổi nét mặt, nghe hết câu chuyện. Người phục vụ thấp thỏm ngước nhìn y, nhưng không thấy bất kỳ dấu vết ngạc nhiên nào trên mặt y.
Hai người đứng sau vách ngăn xếp bằng những két bia trong quán bar, ánh sáng lờ mờ. Phó Kim Trì nở một nụ cười nham hiểm: "Được lắm, tôi đang chờ đợi khoảnh khắc này đấy." Y đút một tay vào túi, tay kia lấy ra một cái máy ghi âm: "Cảm giác bị phản bội, có thú vị không?"
Người kia lùi lại một bước, vấp ngã, ngồi bệt xuống đất, mặt tái mét.
Tuy nhiên tên trai bao vẫn may mắn, sau đó Phó Kim Trì không đưa bản ghi âm này cho bà Phó, nghĩ lại thì cũng chẳng thú vị gì. Có lẽ vì đối phương trông quá yếu ớt, không mang tính thách thức với y.
Điều khiến y thích thú là bà Phó vẫn chưa chán trò này, sau đó còn nhét thêm nhiều người vào cạnh y hơn. Có kẻ thì tìm cách quyến rũ, kẻ khác giả vờ là đồng minh đứng về phía y. Phó Kim Trì mải mê tìm ra họ, vạch trần họ, giả vờ hợp tác với họ, rồi sau đó thẳng tay gài bẫy, đá luôn bọn họ xuống khỏi thuyền. Phó Kim Trì coi đó như một trò chơi săn bắn mới, đủ khiến y cảm thấy k*ch th*ch.
Bước ngoặt chuyển tiếp thực sự khiến Phó Kim Trì mệt mỏi với cuộc đối đầu này là mẹ y mắc phải bệnh trầm cảm từ lúc nào rồi. Điều mà Phó Kim Trì không muốn đối mặt là liệu y có phải là một trong những nguyên nhân gây ra căn bệnh này hay không. Bác sĩ chỉ có thể hướng dẫn người nhà, cũng tức là Phó Kim Trì, đảm bảo mẹ y uống thuốc đúng giờ, chăm sóc bà chu đáo hơn. Phó Kim Trì quả thực đã thay đổi thái độ đối với mẹ, kiềm chế tính nóng nảy, chăm sóc bà tận tình.
Nói ra thì, mẹ y tự tử bằng cách nhảy xuống biển. Nhiều năm sau, người yêu của y cũng từ trên thuyền rơi xuống biển, không rõ sống chết. Nhưng đối với Phó Kim Trì, hai sự việc này khác ở chỗ y có thêm một nỗi căm hận đối với người mẹ quá cố. Bởi vì những ngày trước khi mất, bà biểu hiện ra như thể đã hồi phục sức khỏe, trở nên vui vẻ, thậm chí còn nói rằng sau khi y tốt nghiệp đại học, bà sẽ cùng y rời khỏi Đông Thành, đến nơi khác dưỡng lão.
Phó Kim Trì tin rằng đây là lần duy nhất có người thành công phản bội y. Trái tim y không chỉ có bi thương, mà còn bị sự tê liệt và kiệt sức thầm lặng chiếm cứ, như thể bị một lớp mỡ dày bao phủ.
Cực kỳ nhàm chán.
Sau này khi lo các việc trong lễ tang, Phó Chi Chương không xuất hiện. Ông ta có thể tận hưởng sắc đẹp và sự dịu dàng của người tình khi bà còn sống, nhưng giờ bà đã mất thì đến làm gì nữa?
Dù là chú Cừu giúp đỡ hay bà Phó gây khó dễ, Phó Kim Trì đều không mấy quan tâm đến. Chỉ có cơn giận dữ sôi sục không được giải tỏa trong lòng khiến y quyết định rằng từ giờ trở đi, tất cả mọi người đừng có sống yên ổn nữa.
Đến đây thì Phó Kim Trì tỉnh dậy, nhận ra rằng mình quả thực đã ngủ thiếp đi.
Rồi y nghe thấy có người phía trước đang đọc: "Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết này?"
Phó Kim Trì nhớ ra, hiện giờ đã qua cái giai đoạn mọi người đều không sống yên, Phó Vi Sơn cũng đã bị xích vào tù rồi. Y và Nghiêm Tử Thư vừa bước sang năm mới, đang lên kế hoạch trở về đại lục. Trước đó, Nghiêm Tử Thư muốn lên núi thăm hỏi những người làm trong tu viện mà anh quen. Phó Kim Trì cũng đi theo, ngồi trên ghế dài trong nhà nguyện đợi anh.
Ngay lúc này, một vị mục sư trẻ đang tập dượt bài giảng Chủ nhật của mình trên bục giảng. Phó Kim Trì không muốn làm phiền, y lặng lẽ bước ra cửa, không khí buổi sáng và ánh nắng mặt trời có mùi hương tươi mới.
Đúng lúc đó, Nghiêm Tử Thư bước ra khỏi tòa nhà, thấy y đang đứng bên ngoài, liền mỉm cười tiến lại gần. Nghiêm Tử Thư đeo kính gọng bạc, mặc bộ vest màu xám nhạt, anh thẳng lưng, bước đi đều đều, toát lên vẻ trí thức ôn hòa.
Họ giữ khoảng cách xã giao an toàn, tránh mọi hành vi không phù hợp ở nơi này, khi đi được nửa chặng đường rồi mới lẳng lặng nắm tay nhau.
Phó Kim Trì thoải mái mỉm cười nói: "Vừa rồi khi em đi ra, làm tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp em."
"Vậy là anh bắt đầu hồi tưởng về quá khứ rồi à?" Nghiêm Tử Thư cười: "Là như thế nào?"
"Cũng mặc bộ đồ màu này, nghiêm nghị lắm, chẳng cười cái nào." Phó Kim Trì tự động gạt bỏ Phó Vi Sơn: "Nhưng trông khá đẹp, rất hợp với em. Lúc đó tôi đã muốn dụ em lên giường, xem khi c** đ* ra em có biểu cảm gì không."
Nghiêm Tử Thư định đáp trả lại lời trêu chọc của y, thì đột nhiên dừng lại, thốt lên: "Bị mất kẹp cà vạt rồi." Anh sờ vào cà vạt, quả nhiên trống không.
"Khi chúng ta lên núi chắc vẫn phải còn." Nghiêm Tử Thư khẽ nhíu mày, vẻ mặt hơi âu sầu.
"Chắc vừa rơi ở đâu đó rồi." Phó Kim Trì nhìn lại con đường họ vừa đi: "Có tìm không? Hay về mua cái mới?"
"Để tìm thử đã. Anh mới mua cho em cách đây không lâu thôi mà." Nghiêm Tử Thư hơi tiếc nuối.
Có lẽ mấy chữ "anh mua cho em" đã làm Phó Kim Trì hài lòng, y nghe lời quay người bước về sau hai bước, Nghiêm Tử Thư không đi theo.
Phó Kim Trì chẳng bất ngờ gì, quay đầu lại. Nghiêm Tử Thư vẫn đứng đó, yên lặng nhìn y mà cười, nụ cười trong trẻo như vầng trăng đang lên. Trước ánh mắt của Phó Kim Trì, anh giơ tay lên ra hiệu, chiếc kẹp cà vạt bạc nằm giữa những ngón tay.
"Thấy chưa, em lừa anh cũng dễ lắm."
Phó Kim Trì gật đầu: "Đúng vậy."
Dù sao thì y cũng cam chịu mà.
Cài lại kẹp cà vạt, cả hai tiếp tục sánh vai nhau đi bộ xuống núi.
*
Đồ đạc trong viện điều dưỡng đã gần thu dọn xong, Nghiêm Tử Thư cũng lấy được giấy thông hành của mình từ lâu. Anh không còn để Phó Kim Trì nắm giữ toàn bộ nữa, mà tự mình tham gia vào việc lập kế hoạch tiếp theo. Hai người sẽ đến Dung Thành trước, gặp bác sĩ mà Phó Kim Trì đã đặt lịch, rồi cùng nhau trở về Đông Thành một chuyến, vì vẫn còn một số việc cần giải quyết.
Theo ý của Nghiêm Tử Thư, Phó Kim Trì lớn lên ở Đông Thành, gốc rễ của y cũng ở đó, nếu muốn thì vẫn có thể trở lại định cư. Nhưng anh cũng có vài động cơ ích kỷ, anh cảm thấy rằng Phó Kim Trì trước kia đã sống trong một trạng thái rất tồi tệ, bây giờ nếu đã gạt bỏ những oán hận trong quá khứ, sống ở Dung Thành vài năm, cho y thay đổi hoàn cảnh cũng là việc tốt.
Khi cô đơn, người ta có thể muốn lao đầu vào công việc suốt đời. Nhưng khi có đôi có cặp rồi, Nghiêm Tử Thư bỗng cảm thấy có thêm một trách nhiệm trên vai, anh dường như có nghĩa vụ phải suy ngẫm về thái độ sống của chính mình trước khi mang đến cho người bạn đời một cuộc sống tốt đẹp hơn. Không thì chẳng lẽ anh còn dám trông mong vào cái người còn không đáng tin cậy hơn mình kia à?
Là người trong cuộc của một cuốn tiểu thuyết ba xu, những việc đã trải qua trong quá khứ không thể thay đổi, nỗi buồn và thất vọng không thể xóa nhòa. Nhưng khi đã thoát khỏi tâm bão, có lẽ Phó Kim Trì sẽ bị cuộc sống bình dị tầm thường biến thành một người hiền lành tầm thường, y có thể không còn sống một cuộc đời kịch tính, nhiều sóng gió như trước nữa. Nhưng rốt cuộc Nghiêm Tử Thư vẫn ích kỷ, anh không cần Phó Kim Trì phải như vậy.
Phó Kim Trì có thể không thay đổi tính cách và cá tính của mình, Nghiêm Tử Thư cũng vui lòng chiều chuộng y. Nhưng trong những tháng ngày sắp tới, làm một người bình thường cũng tốt, dần dần quên đi vầng sáng phản diện tưởng chừng như quyến rũ lại phải đánh đổi bằng đau khổ và bất hạnh mà y tích lũy được.
Dĩ nhiên, nếu đã có đủ điều kiện, Nghiêm Tử Thư vẫn giữ thái độ lý trí và thực tế, sống cuộc sống của một người giàu có bình thường thì càng tốt. Anh hy vọng rằng Phó Kim Trì có thể đội vương miện của y ở trên cao. Dù sao thì Phó Kim Trì vốn rất kiêu hãnh, chắc chắn không thể chấp nhận ngã xuống giữa bụi trần.
Nghiêm Tử Thư có dã tâm của riêng mình, nhưng sẽ luôn đứng vững phía sau y. Anh không l* m*ng đồng ý chuyển toàn bộ tài sản của Phó Kim Trì sang tên mình, nhưng anh có thể tự do hỏi đến tất cả các hoạt động kinh doanh của y, cũng có thể tùy ý xem xét báo cáo tài chính do cấp dưới nộp. Sau khi trở về Đông Thành, việc mở tài khoản đồng sở hữu cũng nằm trong kế hoạch.
Sau khi hoàn tất các kế hoạch này, Nghiêm Tử Thư cũng theo thỏa thuận trước đó, mời Helen và những người khác đi ăn. Anh quang minh chính đại đưa Phó Kim Trì cùng đến buổi hẹn. Có thể công khai xuất hiện trước mặt mọi người, thật ra trong lòng Nghiêm Tử Thư cũng rất đắc ý.
Helen và những người khác sốc quá không nói nên lời, nhưng cuối cùng cũng chấp nhận sự thật này. Thắng làm vua thua làm giặc, trong bữa ăn không ai cố tình nhắc đến Phó Vi Sơn, hơn nữa, Phó Vi Sơn trước kia cũng chưa bao giờ giỏi lấy lòng người khác.
Được rồi, trước đó trong công ty đã có tin đồn rằng Nghiêm Tử Thư bị sa thải vì có quan hệ mờ ám với Phó Kim Trì, xem ra là sự thật. Nhưng không ai biết họ đến với nhau như thế nào, thực sự là một bí ẩn chưa được giải đáp trong giới buôn chuyện.
Có lẽ sau này trong số những người biết chuyện sẽ lại lưu truyền ra nhiều phiên bản khác, nhưng hẳn là Phó Kim Trì chẳng những không quan tâm mà có lẽ còn muốn sưu tầm lại, đóng thành tập rồi lôi kéo Nghiêm Tử Thư dựa vào đầu giường cùng thưởng thức.
Nhưng đó là chuyện về sau. Hiện tại, Nghiêm Tử Thư vẫn chưa quên lịch trình mà anh đã lên kế hoạch từ trước.
Khi vừa ôm bó hoa cúc trắng, vừa kéo Phó Kim Trì đang miễn cưỡng vào nghĩa trang, anh bỗng cảm thấy như mình đang kéo Willie nằm bò trên đất không chịu nhúc nhích ra ngoài đi dạo. Nghiêm Tử Thư khẽ đá vào sau đầu gối Phó Kim Trì một cái.
Vẻ mặt Phó Kim Trì rất lạnh lùng, nhưng vẫn lái xe hai tiếng đồng hồ đến đây theo yêu cầu của Nghiêm Tử Thư.
Nghiêm Tử Thư đặt hoa trước bia mộ, liếc nhìn y rồi không nói gì. Thật ra Phó Kim Trì cũng chẳng có gì để nói với bà, nhưng y nhớ ra hồi nhỏ, hình như y cũng rất bám mẹ, không được gặp mẹ một lúc thôi là sẽ làm ầm ĩ. Ngoài ra, ngày nào mẹ cũng luộc cho y một quả trứng lòng đào, đựng trong một cái chén nhỏ cho y ăn, nhất quyết là ngày nào cũng có. Phó Kim Trì nhớ việc này là vì y nhớ cách lòng đỏ trứng vàng rực chảy ra. Y thở dài, cả hai đứng đó một lúc rồi đi.
Họ cũng đến thăm làng chài nhỏ nơi mẹ của Phó Kim Trì từng sinh sống. Nơi này không còn lạc hậu như hồi bà còn nhỏ, đã xây lên nhiều căn nhà mới, nhưng dân làng vẫn khá kỳ thị người lạ, nhìn hai người ngoài với ánh mắt kỳ quặc. Chủ yếu là vì trang phục của họ quá thời trang, lạc lõng với không khí của làng.
Sau đó cũng gặp vài người họ hàng quen biết Phó Kim Trì, dù sao thì trước đây y cũng đã đến thăm nhiều lần. Mặc dù họ biết mẹ của Phó Kim Trì ở ngoài mang tiếng không hay, nhưng người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, rõ ràng Phó Kim Trì đang phát đạt. Y ở nhà cũ của mẹ, vẫn có họ hàng đến gõ cửa, cách nói năng cũng vô thức mang phần nịnh nọt.
Phó Kim Trì đã chuẩn bị sẵn, dùng vài gói thuốc lá để tống khứ họ đi. Những người này chỉ là họ hàng xa, mối quan hệ lòng vòng, còn ông bà ngoại và các cậu của Phó Kim Trì thì đã cắt đứt quan hệ với mẹ y từ lâu, hơn nữa cũng chuyển đến nhà mới trong thị trấn rồi, bỏ lại căn nhà đất cũ dột nát từng sinh sống. Ngôi nhà về cơ bản là vô chủ, chìa khóa ở nhà hàng xóm, trước kia Phó Kim Trì về thăm nhà, thỉnh thoảng vẫn ngủ lại một đêm.
Thật ra cũng không thể giải thích tại sao lại đến đây, chỉ là trên đường về, Phó Kim Trì có nhắc đến làng chài nhỏ này, hỏi bâng quơ "muốn đi không", Nghiêm Tử Thư đáp "được thôi". Nhưng sau khi dẫn Nghiêm Tử Thư đi tham quan căn nhà nông thôn bụi bặm khắp nơi này, chính y cũng thấy chán, bèn nói: "Đi thôi."
Nghiêm Tử Thư không phản đối, anh sẵn lòng đi cùng Phó Kim Trì đến nhiều nơi, bất kể đi đâu hay ở lại bao lâu.
Khi về vẫn là Phó Kim Trì lái xe, lái xe cả ngày cũng rất mệt mỏi, khi đến Đông Thành thì đã nửa đêm. Họ vẫn về căn biệt thự nhỏ của Phó Kim Trì, Nghiêm Tử Thư chủ động xuống bếp nấu hai tô mì chua ăn khuya, mỗi tô đều có một trái trứng chần căng mọng. Anh đặt tô mì xuống bàn, rồi mới nhớ ra hỏi: "Trứng chần còn lòng đào, anh ăn được không?"
Phó Kim Trì không nói được cũng chẳng nói không. Một tay chống đầu, tay kia cầm đũa, y dùng đũa chọc vào trứng chần như đối xử với một món đồ chơi, lòng đỏ trứng vàng óng đặc một nửa từ từ chảy ra. Chỉ đến lúc đó, một cảm giác hoài niệm thoáng qua mới dâng lên trong lòng y.
---
Tác giả nhắn gửi:
Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết này? – Trích từ Chương 7 của Sách Rô-ma.
Không phải ai cũng có tính cách phù hợp để làm lãnh đạo. Tiểu Nghiêm là nhân tài trong vai trò phụ tá, đó là vùng an toàn của anh ấy.
Sau đây còn một đoạn về cuộc sống thường nhật, sẽ có các nhân vật trong ký ức của Phó Kim Trì, vì vậy đoạn hồi tưởng trong chương này có thể được coi là một màn khởi động.