Trò Chơi Thử Lòng

Chương 88



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 88

Tổng biên tập thường khá dễ dãi trong quản lý, nên khi có việc thì rất khó từ chối. Đề cương phỏng vấn đã có sẵn, Nghiêm Tử Thư chỉ mất một thời gian ngắn xem qua thông tin cơ bản, sau đó dẫn theo một cô nàng thiết kế kiêm luôn cả vai trò nhiếp ảnh gia lên đường.

Nghiêm Tử Thư tự lái xe của anh, sau khi ổn định chỗ ngồi, cô nàng thiết kế hỏi: "Anh Nghiêm, anh phỏng vấn mất bao lâu? Chụp xong em về trước được không?"

Nghiêm Tử Thư vừa lùi xe vừa nói: "Chắc cũng nhanh thôi, cô cứ chờ một chút, phòng triển lãm hơi xa, tôi sẽ chở cô về."

Không phải là họ làm việc cẩu thả, bài quảng cáo kiểu này không có nhiều thông tin để khai thác, chỉ tương đương việc người được phỏng vấn trả tiền để lên quảng cáo cao cấp, quảng bá bản thân mà thôi. Đến nơi chỉ cần chụp vài bức ảnh, đọc theo kịch bản mà cả hai bên đã thống nhất từ trước là xong. Nói thẳng ra, đây chỉ là đi gặp khách hàng.

Họa sĩ trẻ triển vọng nọ đón họ tại phòng triển lãm đang trưng bày tranh. Người kia trông mặt còn khá non, khoảng ngoài hai mươi, không nổi tiếng lắm, nhưng đã bắt đầu tỏ vẻ ta đây.

Nghiêm Tử Thư hiểu rất rõ những quy tắc bất thành văn của ngành, đôi khi cái gọi là "ngôi sao đang lên" chỉ đơn giản có nghĩa là "tôi muốn nổi tiếng, nhưng chưa tạo dựng được tên tuổi cho mình". Thế giới nghệ thuật không thể vận hành nếu thiếu thổi phồng giá trị, trước kia anh làm việc ở Anh Hạn, tất cả những mức giá trên trời ở các buổi đấu giá thực chất là một màn trình diễn hoành tráng. Họa sĩ nhỏ này chẳng có gì đặc biệt, vừa giành được hai giải thưởng không mấy danh giá đã bắt đầu kiêu ngạo.

Sau khi hoàn thành công việc, cả hai rời khỏi phòng triển lãm, Nghiêm Tử Thư đưa cô nàng thiết kế về lại trung tâm thành phố như đã hứa. Tính cả thời gian đi đi lại lại thì đã quá giờ tan làm. Anh không thể giữ lời hứa "về sớm nhất có thể" với Phó Kim Trì rồi, Nghiêm Tử Thư quyết định đã đưa thì đưa đến cùng: "Cô ở quận nào? Cần tôi chở không?"

Cô nàng thiết kế đáp: "Hay là anh nói anh đi đâu đi? Nếu tiện thì thì cứ thả em xuống chỗ nào ở giữa là được."

Nghiêm Tử Thư nói cho cô tên và địa điểm của một quán bar, cô gái trợn tròn mắt: "Anh Nghiêm, anh mà cũng đi bar à?"

"Sao chứ, nghĩ tôi già lắm à?" Nghiêm Tử Thư bật cười: "Tôi với các cô có khoảng cách thế hệ sao?"

"Không phải, không phải, không đến nỗi đó. Chỉ là bọn em đều nghĩ anh quá 'nghiêm túc', không ngờ anh lại sành điệu đến vậy." Cô nàng thiết kế nhận ra mình càng tô càng đen: "Không, ý em là, anh trông trẻ quá!"

Ngày hè nóng nực, thấy cô gái phải vác theo chiếc túi đựng máy ảnh to đùng, Nghiêm Tử Thư thấy tội nghiệp nên chở cô đi thêm một đoạn nữa.

Tìm được một chỗ đậu xe trên phố đi bộ bên ngoài quán bar, anh đẩy cửa kính ra, trên đầu là biển hiệu của quán bar với dòng chữ "Black Moon". Hai tiếng trước, Phó Kim Trì gửi tin nhắn cho anh, chỉ có mỗi cái tên này. Phong cách nhắn tin ngắn gọn truyền tải hai ý nghĩa: Một, lại đây. Hai, muộn rồi.

Trăng Đen là một quán bar khá lớn, cũng được giới trẻ ưa thích trên các ứng dụng đánh giá. Phó Kim Trì là người góp vốn với chủ quán bar này, sở hữu một nửa cổ phần.

Về lý do, có thể tóm gọn trong một câu: vài năm trước, chủ quán bar Trăng Đen là một chàng trai trẻ muốn khởi nghiệp, để mở quán bar, anh ta thường xuyên đến Cảng Thành để học hỏi kinh nghiệm, tình cờ quen biết với Phó Kim Trì, nhờ tài ăn nói khéo léo mà moi được một khoản tiền đầu tư của y.

Đối với Phó Kim Trì, y đã đầu tư vào vô số dự án, đây chỉ đơn giản là một việc nhỏ làm theo cảm hứng bất chợt. Cũng chỉ như gặp nhau ở một góc nào đó của Lan Quế Phường, bắt đầu trò chuyện, rải một ít tiền chẳng đáng là trong mắt y.

Chỉ có điều, theo Nghiêm Tử Thư, điểm mấu chốt là trong vòng xã giao của Phó Kim Trì mà lại còn người quen có thể được xếp vào loại "người bình thường" thì quả là quý hiếm như gấu trúc, được người nào hay người nấy.

Mặc dù quán bar này không theo phong cách yên tĩnh, nhưng lúc này vẫn còn sớm, chưa đông người, không quá ồn ào. Nghiêm Tử Thư bước vào trong, thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi ở quầy bar, bên cạnh có một cô tiếp viên bán rượu mặc váy da bóng loáng, đang cố gắng bắt chuyện với y.

Khi nói đến việc thu hút ong bướm, thật ra Nghiêm Tử Thư luôn cảm thấy rằng Phó Kim Trì được yêu thích hơn anh mấy bậc. Cho dù đó là do siêu năng lực của tiền tài, hay là cái phong thái bí ẩn của kẻ được gọi là "đàn ông hư". Khó mà nói yếu tố nào nổi bật hơn, nhưng thôi, thực tế thì lúc nào cũng th* t*c.

Phó Kim Trì xua tay, có vẻ như thẳng thừng từ chối, cô tiếp viên không đeo bám thêm, quay đi tìm khách hàng tiếp theo.

Nghiêm Tử Thư thuận miệng gọi một ly gin tonic ở chỗ bartender, chờ rượu lên bàn thì đẩy về phía Phó Kim Trì. Phó Kim Trì lạnh lùng liếc anh, phớt lờ.

Nghiêm Tử Thư không nản lòng, ghé sát lại gần: "Anh đây đi một mình à?"

Phó Kim Trì cười nửa miệng: "Ở nhà cô đơn trống trải quá, không một mình thì sao."

Nghiêm Tử Thư sờ tai y: "Anh thế này mà sao lại không có ai bầu bạn chứ?"

Phó Kim Trì cười khẩy: "Sao tôi biết được? Có lẽ tôi không quan trọng bằng công việc đấy."

Nghiêm Tử Thư suýt bật cười: "Vậy tôi thì sao?" Anh được nước lấn tới, vòng tay qua vai Phó Kim Trì, tự giới thiệu: "Có thể cân nhắc để tôi làm bạn một đêm không?"

Phó Kim Trì liếc anh một lúc, tay đã đặt lên sau lưng anh từ sớm, từ từ lấy sức kéo vào lòng mình: "Cậu cũng tạm được."

"Ê này, hai người về nhà mà tán tỉnh nhau đi được không?" Ông chủ quán bar chân chính đến giám sát công việc, đã quá quen với cảnh hai người họ âu yếm nhau, dài giọng nói với Phó Kim Trì: "Đây là nơi kinh doanh đàng hoàng, hai người định phá à?"

Phó Kim Trì không thèm để ý, Nghiêm Tử Thư đứng thẳng lại, mỉm cười chào hỏi.

Ông chủ cũng chỉ nói đùa thôi: "Được rồi, hai người cứ nói chuyện đi, tôi ra phía sau xem họ chuyển rượu."

"Có gì cần giúp không?"

"Không cần, cậu tìm chỗ ngồi đi."

"Ài, nể mặt cái nào, uống đi." Chủ quán đi rồi, Nghiêm Tử Thư lại đẩy ly về phía Phó Kim Trì, tay huých nhẹ vào y: "Tháng này em chỉ bận có vài ngày thôi, có việc đột xuất thôi mà, sẵn tiện đưa một đồng nghiệp về, sao mà phải giận thế này?"

Cuối cùng Phó Kim Trì cũng chiều lòng, cầm lấy ly rượu, đưa lên môi, nhấp một ngụm.

Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng không nhịn được cười, nói với bartender: "Lấy cho tôi thêm một ly nước đá nữa."

Tuần trước, Willie tìm cách thu hút sự chú ý của anh, không biết là học từ đâu mà co một chân sau lại giả vờ bị què. Nghiêm Tử Thư còn tưởng là thật, khi sờ đến thì đuôi nó lại vẫy tung như hoa nở, vẫy đuôi xong mới nhớ ra, bắt đầu giả vờ đáng thương, nhưng lại co cái chân sau khác lên. Vừa rồi Nghiêm Tử Thư như bị ảo giác thoáng qua, còn không biết hai tên này ai học của ai đây.

Phó Kim Trì đặt ly xuống quầy: "Lấy cho cậu ấy ly sữa, thêm mật ong, không đá."

Sữa cũng được, vẫn uống thôi.

Một nửa quán bar này thuộc sở hữu của Phó Kim Trì, nhưng y hoàn toàn không can thiệp vào việc quản lý, nhiều nhất chỉ kiểm tra tình hình doanh thu, còn lại thì mặc kệ cho chủ quán tự quyết định vấn đề vận hành. Vì vậy, hai người họ thỉnh thoảng đến đây chơi đều là với tư cách khách hàng.

Vì phải lái xe nên Nghiêm Tử Thư chỉ gọi một đĩa trái cây, ăn vài miếng rồi hai người ra về.

Phó Kim Trì lừa được người từ quán bar về nhà, cùng hưởng đêm xuân đúng như ước nguyện.

Hôm sau không cần đến công ty, Nghiêm Tử Thư nằm trên giường ngủ nướng, chăn không đắp kín người, để lộ lưng ra ngoài. Phó Kim Trì cúi xuống, hôn lên gáy anh, đắp chăn lại, quấn anh thật kỹ.

Sau khi hoàn thành số báo tháng này, Nghiêm Tử Thư lại có thời gian rảnh, chỉ cần hoàn thành việc chọn chủ đề đúng hạn là xong.

Sau đó, tay họa sĩ trẻ triển vọng kia lại gọi điện cho anh theo số trên danh thiếp, lằng nhằng kì kèo đến mấy lần, có khi soi mói đủ thứ chuyện, có khi thì lôi cả những việc không liên quan đến bài báo ra nói cả nửa ngày, thậm chí còn hỏi anh kiếm được bao nhiêu tiền một tháng. Về sau, Nghiêm Tử Thư cuối cùng cũng nộp lên bài quảng cáo cho họa sĩ trẻ đó, giải quyết xong vị khách hàng khó tính này, mọi việc khác trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Anh và Phó Kim Trì tuần tự sống qua ngày tháng của mình, cần viết bài thì viết bài, đến lúc xem phim thì xem phim. Mua thức ăn có thể chọn loại đắt tiền hơn một chút, đến siêu thị cao cấp chọn những món ngon nhất, nhưng để tiết kiệm xăng, họ sẽ thong thả đi dạo đến đó nhân lúc trời tối dịu mát.

Những khoảng thời gian này trôi qua bình dị và êm đềm như anh hằng mong ước.

*

Chẳng mấy chốc, ngày phát hành tiếp theo đã đến, mọi người một lần nữa có mặt tại văn phòng, vừa tám chuyện vừa làm việc.

Nghiêm Tử Thư không ngờ cô nàng thiết kế còn nhớ đến cái tên Black Moon mà anh đã nhắc đến, hơn nữa mọi người còn thấy việc anh đến quán bar là rất mới lạ. Việc này thậm chí còn khiến anh tự hỏi liệu mình đã thực sự bước vào hàng ngũ tuổi trung niên hay chưa. Nhưng xem ra các đồng nghiệp trong bộ phận của anh cũng đều quá lỗi thời.

Hai ngày sau, nhóm chat làm việc lớn của công ty yêu cầu nhân viên đề xuất địa điểm tổ chức hoạt động team building, có thể chọn nơi trẻ trung sôi động, cô nàng thiết kế nhanh chóng đề xuất quán bar Trăng Đen, có lẽ vì nghe rất ngầu. Phòng biên tập cũng tham gia hưởng ứng, nói muốn mở mang tầm nhìn, cùng nhau bỏ phiếu cho địa điểm này. Nghiêm Tử Thư không chủ động quảng bá, nhưng anh cũng bình tĩnh tự mình bỏ thêm một phiếu.

Kết quả bỏ phiếu được công bố, quả thực đã chọn Trăng Đen.

Không gian quán bar Trăng Đen rộng lớn, bao trọn toàn bộ là một ý tưởng hay. Các thủ tục này do phòng hành chính công ty và quán bar xử lý, Nghiêm Tử Thư không tham gia. Ngược lại, Phó Kim Trì tỏ ra rất quan tâm, thậm chí còn hào hứng hơn cả Nghiêm Tử Thư.

Không, Nghiêm Tử Thư không mong đợi gì, anh dở khóc dở cười. Sao anh lại không biết Phó Kim Trì đang nghĩ gì được kia chứ? Chỉ đơn giản là Phó Kim Trì muốn điều tra gốc gác từng người mà anh tiếp xúc bên ngoài, nhưng sợ anh giận nên thường ngày mới cố kìm nén. Giờ khó khăn lắm mới bắt được cơ hội, tất nhiên là y phải quang minh chính đại tra xét toàn bộ đồng nghiệp của anh một lần. Nghiêm Tử Thư mặc kệ y.

Hoạt động team building của công ty được lên kế hoạch vào tối thứ sáu, để mọi người có thể chơi thỏa thích, ngày hôm sau không phải dậy sớm.

Nghiêm Tử Thư không có ý định vui chơi quá lố, anh chỉ lấy một ly nước, ngồi vào một góc nghịch điện thoại. Kết quả là toàn bộ nhân viên phòng biên tập chỉ được cái hô hào ngoài miệng. Cô nàng thiết kế nhìn thấy anh, chẳng bao lâu cũng theo lại gần, những người khác cũng lần lượt ngồi xuống, thi nhau trưng ra bộ dạng "lần đầu tiên bước vào quán bar không biết phải làm gì" rất tội nghiệp. Cả nhóm trợn mắt nhìn nhau, cúi đầu, vội vàng tìm kiếm "những trò chơi nhỏ nào phù hợp cho các bữa tiệc".

Trái ngược hoàn toàn với đám người quê mùa ở trong góc này, có người lại toát lên phong cách vua hộp đêm rất tự nhiên. Đặc biệt nhóm người của phòng tiếp thị là biết chơi nhất, bọn họ xúi giục phòng hành chính thuê một DJ từ trước, bây giờ có người đang nhảy nhót trên sàn nhảy, vung tay vung chân theo nhạc.

Giữa những ánh đèn laser rực rỡ đủ màu, Nghiêm Tử Thư ngước nhìn xung quanh, dần dần hơi mất tập trung.

Hôm đó trước khi đi làm, anh đã thỏa thuận với Phó Kim Trì, hoạt động team building của công ty không cho người thân tham gia, anh sẽ không trở thành ngoại lệ. Nếu Phó Kim Trì muốn ỷ vào địa vị một nửa ông chủ khăng khăng đòi đến quán bar xem xét, đó là việc của y, nhưng không thể để Nghiêm Tử Thư mất mặt.

Thật ra dù anh không đặt ra quy tắc cụ thể, anh tin rằng Phó Kim Trì vẫn biết chừng mực. Nhưng giờ đã đến lúc rồi mà vẫn chưa thấy người đâu, Nghiêm Tử Thư lại bắt đầu lo lắng. Anh thậm chí còn nghi ngờ Phó Kim Trì có thể đang xem camera giám sát ở phía sau.

Anh vừa định nhắn tin cho y, cô nàng thiết kế ngồi đối diện bỗng nhiên ra vẻ thần bí gọi mọi người: "Nhìn kìa, nhìn kìa, góc bên phải quầy bar, 'Vương Khán Thiên' lại câu chồng mới phải không?"

"Ai? Ồ, nhưng cô dùng chữ này không chính xác, rõ ràng là chưa câu được mà?"

"Nghe có vẻ là vậy ha... nhìn không thân quen mấy. Người ta cũng không thèm để mắt tới hắn ta, hô, giỏi lắm anh đẹp trai! Cứ phải lạnh lùng!"

"Các cậu kín đáo hơn đi chứ, nhìn lén thôi, đừng đồng loạt quay đầu lại, quá lộ liễu."

Chỉ một câu nói đã kéo luôn mấy cái đầu tò mò quay trở lại, tất cả đều bắt đầu diễn xuất, làm ra vẻ không biết gì, liếc về phía quầy bar.

Nghiêm Tử Thư cũng liếc nhìn sang, thấy người mà Vương Tử Dương đang đeo bám nịnh nọt không ai khác ngoài Phó Kim Trì.