Trò Chơi Thử Lòng

Chương 89



Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân

Dịch: Mặc Thủy

Chương 89

"Anh Nghiêm! Anh..." Cô nàng thiết kế ngạc nhiên nhảy giật lùi một bước: "Anh kết hôn rồi? Hay là đính hôn rồi?"

Phòng biên tập không có giờ làm việc cố định, mọi người đến hay đi tùy thích, có thể vài ngày liền không gặp nhau. Khi gặp lại nhau, cô nàng thiết kế đã rất sốc, mới chưa lâu không gặp mà người ta đã đeo nhẫn rồi.

Tay trái! Ngón áp út!

Cái chính là quá đột ngột, không hề có dấu hiệu báo trước nào cả, công tác bảo mật hiệu quả thật.

Nghiêm Tử Thư mỉm cười giải thích: "Thật ra đã kết hôn từ lâu rồi." Không có giấy chứng nhận, nhưng quyền lợi của bạn đời đều đầy đủ. "Chỉ là chưa nói với mọi người thôi."

"Ôi trời." Cô nàng thiết kế nhiệt tình nói: "Chúc mừng, chúc mừng!"

Sau đó, cô thẳng thắn hỏi: "Sao trước đây không thấy anh đeo?"

Thực ra... nhẫn thì có từ lâu rồi. Ban đầu sau một loạt nỗ lực, Nghiêm Tử Thư cuối cùng - vật lộn bằng một cách không được bí mật cho lắm - cũng đã đo được kích cỡ ngón tay của Phó Kim Trì, mang đi đặt nhẫn. Nhưng anh vẫn cố giữ chút thể diện cuối cùng, vẫn cứ không mang ra, muốn đợi đến khi người kia quên chuyện đó rồi mới tạo ra một "bất ngờ".

Sau buổi team building lần trước, anh cũng không chờ đợi ngày lành tháng tốt gì nữa, cứ thế lấy ra đeo cho nhau vào một tối thứ sáu bình thường. Anh bỏ về sớm, mặc kệ các đồng nghiệp, lặng lẽ bắt cóc "ông chủ quán bar" được ưa thích, lấy ra chiếc hộp đã chuẩn bị sẵn từ sâu trong ngăn kéo.

Tuy Nghiêm Tử Thư không lo Phó Kim Trì sẽ để mắt tới Vương Tử Dương. Nhưng nói sao nhỉ, thấy hàng tá những ong bướm nhàm chán vây lấy y, anh cho rằng ngăn chặn trước vẫn tốt hơn.

Nhẫn là nhẫn bạc trơn không có trang trí cầu kỳ, thật ra là anh đã mời nhà thiết kế cao cấp, cân nhắc nhiều phiên bản khác nhau, thiết kế trơn tru gọn gàng, tinh tế mà không phô trương, trông rất thoải mái. Mặt trong của nhẫn lại như một thế giới bí mật, có tên của hai người khắc bằng chữ hoa uốn lượn.

Nhớ lại biểu cảm của Phó Kim Trì lúc đó, Nghiêm Tử Thư vô thức cong khóe môi lên. Phó Kim Trì dường như rất thích thể hiện chủ quyền của mình theo cách này, dù không thể hiện ra mặt, nhưng cảm xúc giấu kín bên trong vẫn vô cùng phấn khích. Nhưng chẳng phải chính anh cũng vậy sao.

Trước đó, trong quá trình thiết kế và tùy chỉnh, Nghiêm Tử Thư không cảm nhận được gì nhiều. Mãi đến khi lấy chiếc nhẫn ra đeo vào ngón tay, anh mới nhận ra, ồ, quả thực là khác biệt. Cảm giác như có thứ gì đó mắc kẹt ở gốc ngón tay, mỗi khi chạm vào, lại nhắc nhở anh là người bị ràng buộc rồi.

Trong lúc trò chuyện, anh và cô nàng thiết kế cùng thu dọn đồ đạc rời khỏi văn phòng.

Lần này, cả hai nhận thêm một nhiệm vụ viết bài quảng cáo khác. Mỗi người chọn chủ đề phụ trách đều có thiên hướng của riêng mình, có lẽ vì Nghiêm Tử Thư có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với khách hàng, nên tổng biên tập thích giao loại công việc này cho anh. Ngoài ra, bên phòng tiếp thị cũng có người đi cùng họ.

Hai người cùng đi đến sảnh thang máy, nơi đó trống không, cô nàng thiết kế lại lẩm bẩm: "Đã thống nhất giờ giấc rồi, 'Vương Khán Thiên' chẳng bao giờ đúng giờ cả."

"Nói nhỏ thôi, biết là người ta có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, cô vẫn gọi bằng biệt danh?" Nghiêm Tử Thư nhắc nhở: "Nếu cô có ý kiến với người ta thì cũng đừng để lộ ra mặt, bọn họ có thể báo cáo trực tiếp với sếp đấy, rồi họ sẽ đi nói xấu sau lưng cô, gây khó dễ cho cô mà cô thậm chí không hề hay biết."

"Biết rồi mà. Lần sau chờ không có ai rồi gọi, dù sao anh Nghiêm cũng sẽ không bán rẻ em đâu ha?"

"Biệt danh này cô đặt cũng rất hợp đấy." Nghiêm Tử Thư nhìn cô với vẻ tán thưởng.

Cả hai mỉm cười đầy ẩn ý.

Mười lăm phút sau, Vương Tử Dương cuối cùng cũng đến, mà không thèm xin lỗi.

Công ty không có xe chuyên dụng, ai đi công tác thì bắt taxi rồi mang hóa đơn về hoàn tiền, hoặc đi xe riêng của mình, có trợ cấp nhiên liệu. Nghiêm Tử Thư thường lái một chiếc SUV BMW. Đến chỗ đậu xe, Vương Tử Dương lại ghen tị: "Chậc, nếu nói về xe xịn trong công ty, thì sếp Nghiêm vẫn thuộc hàng top rồi."

Cái từ "sếp" phát ra còn lên xuống theo nhịp, cố ý quanh co.

"Người ta có tiền thì ra ngoài lái xe BMW, có gì không?" Cô nàng thiết kế tay ôm chặt túi xách, gắt lên, quên sạch lời khuyên của Nghiêm Tử Thư vừa rồi: "Này, sao anh lên đằng trước làm gì, ngồi phía sau không được à?"

Nghe nửa câu đầu, Vương Tử Dương cười khẩy trong lòng, đến nửa câu sau thì không kịp hiểu nghĩa là gì.

Cô tiếp tục: "Anh không thấy người ta có bạn đời rồi sao, ghế phụ dành riêng cho bạn đời, không hiểu à?"

Bây giờ Vương Tử Dương mới nhận thấy Nghiêm Tử Thư đang đeo nhẫn, liền trợn mắt một cái rất kịch, không nói thêm lời nào.

Nghiêm Tử Thư cũng im lặng, sau đó cong khóe môi cười. Cô nhóc này nói đúng, ghế phụ là chỗ Phó Kim Trì thường ngồi nhất. Trước đây anh không để ý đến những chi tiết này, cũng không nhận ra rằng "có bạn đời" lại cần phải chú ý đến từng chi tiết nhỏ đến vậy. Nghiêm Tử Thư có nhiều kinh nghiệm đi làm hơn cô, nhưng xem ra kinh nghiệm hẹn hò của cô lại hơn anh nhiều.

*

Ba người họ cùng nhau đến gặp chủ một câu lạc bộ cao cấp. Công ty của họ có quan hệ đối tác với nhiều điểm giải trí cao cấp ở địa phương, bên kia cung cấp cho họ các kênh quảng cáo, tạp chí cũng đăng quảng cáo đáp lại.

Chủ của câu lạc bộ Hinh Duyệt này họ Kỳ, tên là Kỳ Hồng, là một nữ doanh nhân thành đạt, luôn chăm chút bản thân rất tốt. Mặc dù đã ở độ tuổi trung niên, chị vẫn trẻ hơn tuổi thật nhiều, từ đầu đến chân toát lên khí chất của một "người chiến thắng cuộc đời".

Vương Tử Dương thuộc phòng tiếp thị, trước đây đương nhiên đã từng giao thiệp với chị nhiều lần, trong khi hai người kia thì lần đầu gặp.

Nghiêm Tử Thư bắt tay với chị, Kỳ Hồng mỉm cười tự tin thành thục: "Đừng khách sáo quá, cứ gọi tôi là chị Hồng."

Quá trình đàm phán về vị trí đặt quảng cáo rất suôn sẻ. Tiếp theo, Nghiêm Tử Thư và cô nàng thiết kế cũng hoàn thành bài phỏng vấn với chị Hồng. Bài viết sẽ được đăng tải sau này là một câu chuyện truyền cảm hứng về cách một nữ doanh nhân sau nhiều năm nỗ lực phấn đấu, chân thành yêu nghề, xây dựng nên một đế chế dịch vụ hàng đầu. Chị cũng dễ gần hơn nhiều so với tay họa sĩ trẻ triển vọng lần trước. Khi kết thúc, chị Hồng nói sẽ mời họ ăn tối, nhưng thật ra đó chỉ là lời nói xã giao, cuối cùng đi đến kết luận kinh điển "lần sau vậy".

Trên đường về, Nghiêm Tử Thư viện cớ phải giao tạp chí mẫu đến nơi khác, bỏ lại Vương Tử Dương ở lối vào ga tàu điện ngầm.

Cô nàng thiết kế vẫn tiếp tục lướt điện thoại tại chỗ, tỉnh bơ như không. Cô biết Nghiêm Tử Thư thiên vị mình, hai người đã lên kế hoạch từ trước khi khởi hành, nơi họ giao tạp chí mẫu nằm không xa câu lạc bộ của Kỳ Hồng, nên cô sẽ đi cùng một đoạn, rồi có thể hưởng dịch vụ đưa về đặc biệt. Nhưng Vương Tử Dương thì còn lâu mới được hưởng lợi!

Cô nàng thiết kế mừng thầm, nhưng nghĩ đến việc gặp người tiếp theo lại khiến cô bớt vui hẳn. Lô tạp chí mẫu này là dành cho tay họa sĩ trẻ triển vọng lần trước. Chỉ nghĩ đến cái vẻ kiêu ngạo của hắn thôi cũng khiến cô đau đầu rồi, giờ lại phải gặp hắn lần nữa.

Họ quay lại phòng triển lãm nơi phỏng vấn hắn lần trước. Quả nhiên, tay họa sĩ mới nổi này có bệnh thật, cứ soi mói tới lui. Bài báo đã được in rõ ràng trên giấy tráng phủ, không còn gì để chỉnh sửa nữa, vậy mà hắn vẫn tìm kiếm lỗi sai, như cố tình gây khó dễ.

Cũng may là thanh toán và giao hàng hoàn tất, nên không cần phải tiếp tục chiều lòng khách hàng này nữa, sao phải bận tâm đến hắn nhiều chứ. Nghiêm Tử Thư ra hiệu, cô nàng thiết kế hiểu ý. Hai người để lại tạp chí mẫu, chào tạm biệt rồi chuẩn bị đi.

Thế nhưng có những người thật kỳ lạ, bạn mềm mỏng thì hắn tìm cách lấn tới, bạn cứng rắn thì hắn lại mềm oặt xuống. Thấy hai người không vui, tay họa sĩ trẻ bắt đầu nói lảng sang chuyện khác. Hắn để ý thấy Nghiêm Tử Thư đeo nhẫn thì bắt đầu tọc mạch xem anh và cô nàng thiết kế có quan hệ gì, có phải là người yêu không. Tóm lại là suy nghĩ rất khác thường.

Trên đường trở về thành phố, Nghiêm Tử Thư dừng lại ở đèn đỏ. Cô nàng thiết kế khoanh tay, vẫn còn đang xoa xoa da gà nổi trên đó: "Có phải tất cả các nghệ sĩ đều kỳ quặc không? Họa sĩ đó hình như bị bệnh? Ý em là 'bị bệnh' theo nghĩa đen?"

Cô ôm chặt túi máy ảnh vào ngực: "Lần trước không rõ ràng như thế này, hơn nữa ánh mắt còn rất kỳ cục! Anh có thấy vậy không!"

Nghiêm Tử Thư không nói gì, nhưng ngầm thừa nhận rằng anh cũng có cùng cảm giác.

Để giảm bớt căng thẳng, anh với tay bật đài phát thanh giao thông. Hai người bắt đầu nói sang chủ đề khác, cô nàng thiết kế gạt chuyện đó ra khỏi đầu, bắt đầu tò mò hỏi về người ấy của anh.

Thực ra, hiện giờ Nghiêm Tử Thư hiếm khi nói dối về mối quan hệ của mình với Phó Kim Trì, cũng chẳng cần thiết. Chỉ là chuyện Vương Tử Dương tán tỉnh y mới diễn ra chưa lâu, anh đột nhiên không biết phải kể như thế nào. Việc nào ra việc đó, thật ra là vì anh không muốn dính vào tình huống khó xử do Phó Kim Trì gây ra. Do đó anh chỉ tiết lộ rằng bạn đời của mình là nam giới, nói rất ngắn gọn, dùng một loạt từ hay nhưng nghe không hề giống để miêu tả Phó Kim Trì, chẳng hạn như "hiền lành", "rất chu đáo", "hiểu lòng người".

Cô nàng thiết kế nghe xong phải cảm thán, nhưng vẫn tập trung vào phần đầu, cho rằng anh không muốn công khai nên mới không nói gì với đồng nghiệp. Nhưng dạo này lại đeo nhẫn, phải chăng đột nhiên thay đổi ý định?

"Thực ra thì công ty chúng ta ấy mà, hầu hết mọi người đều khá cởi mở. Anh nhìn 'Vương Khán Thiên' mà xem, cũng chẳng thấy ai kỳ thị." Cô an ủi: "Ít nhất thì mọi người trong phòng chúng ta đều tốt, ai kết hôn hoặc sinh con này nọ, mọi người đều tổ chức ăn mừng."

"Vậy à." Nghiêm Tử Thư mỉm cười nói: "Vậy thì khi nào có cơ hội, chúng tôi sẽ mời mọi người ăn một bữa."

"Được mà." Cô nàng thiết kế khẳng định.

*

Xác suất gặp phải những người kỳ quặc trong đời thường không cao, nhưng nếu gặp phải một người như vậy, có thể là phải chuẩn bị tinh thần bị đeo bám.

Khi nhận được bưu kiện từ tay họa sĩ trẻ triển vọng kia, Nghiêm Tử Thư đã nảy ra ý nghĩ này. Gói hàng chỉ là túi đựng tài liệu thông thường, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, Nghiêm Tử Thư không thể tưởng tượng được bên trong có gì. Nhưng anh cảm thấy rằng tay họa sĩ trẻ đang lên đó không có ý đồ với cô nàng thiết kế, mà là đang nhắm vào anh.

Khi anh mang túi tài liệu về nhà, một lớn một nhỏ trong nhà đã tập trung nghiêm chỉnh ngoài sân. Willie nghe thấy tiếng bước chân của anh là kích động không chịu nổi, ngồi xổm ở cửa vẫy đuôi lia lịa. Phó Kim Trì đang thong thả tỉa những cây nho leo khắp giàn.

Chủ nhà bắc một cái giàn trong sân để trồng nho, mùa hè nho sẽ mọc thành từng chùm màu tím đậm, tròn trịa đáng yêu. Chủ nhà nói họ ăn bao nhiêu tùy thích, nhưng thật ra thì không ngọt mấy, ăn thử cho biết mùi thôi.

Phó Kim Trì hái rất nhiều nho, tự mình làm mứt, mứt ngon hơn hẳn, bữa sáng có thể ăn kèm với bánh mì nướng. Nghiêm Tử Thư khen ngợi nhiều lần, nhưng gần đây hũ mứt gần hết rồi, y đang định làm mẻ thứ hai.

"Em đang cầm cái gì vậy?" Thấy Nghiêm Tử Thư không lập tức đến gần mà lại đứng đó xé túi tài liệu, vẻ mặt nghiêm nghị khó hiểu, Phó Kim Trì không khỏi nhíu mày: "Có chuyện gì à?"

Hai tấm vé giấy bất ngờ rơi ra, lơ lửng rồi đáp xuống đất, Nghiêm Tử Thư cúi xuống nhặt chúng lên.

"Nhận được một bưu kiện lạ." Sau khi xem xét kỹ, anh càng thêm bối rối, nhưng cũng hơi câm nín, bèn vươn tay đưa nó ra: "Một họa sĩ mà trước đó em đã phỏng vấn, tự nhiên lại gửi hai vé xem triển lãm của chính mình đến. Anh thấy vậy có nghĩa là gì?"

Tay họa sĩ trẻ triển vọng đó thuê một phòng triển lãm để tổ chức triển lãm riêng, Nghiêm Tử Thư đã phỏng vấn xong xuôi rồi, có đáng để đi xem lại không? Hắn còn có ý đồ nào khác nữa chứ?

"Họa sĩ gì?" Phó Kim Trì tay lấm lem bụi đất, không vội cầm lấy mà chỉ cúi đầu nhìn lướt qua: "Tên là gì?"

"Binh Binh." Tấm vé được tiện tay đặt trên chiếc bàn tròn nhỏ. "Một họa sĩ nhỏ, chẳng nổi tiếng gì, thậm chí còn chưa từng lên bản tin chính thống nào."

"Có ảnh chụp không?" Phó Kim Trì vặn vòi nước rửa tay.

"Đừng nói là người anh quen biết?" Nghiêm Tử Thư chợt nghĩ đến.

Vốn dĩ anh chỉ thuận miệng nhắc đến, nhưng thái độ của Phó Kim Trì đã khơi dậy trực giác của Nghiêm Tử Thư.

Phản ứng của y có vẻ phức tạp hơn vẻ bề ngoài, lẽ nào Phó Kim Trì thực sự có biết một người tên là "Binh Binh"? Nếu vậy, thì đối phương không nhắm vào Nghiêm Tử Thư, mà là người đứng sau anh... Dừng, không thể suy nghĩ lan man, càng suy nghĩ nhiều càng dễ sa vào thuyết âm mưu. Vấn đề không phải là quen hay không quen, vấn đề là hắn có vẻ hơi khác thường.

"Lần trước phỏng vấn có chụp." Anh tìm một bản kỹ thuật số của tạp chí trong điện thoại, đưa cho Phó Kim Trì: "Đây này."

"Hắn ta à." Phó Kim Trì nheo mắt, cố nhớ lại khuôn mặt đó: "Sao em lại gặp phải hắn ta."

"Quen thật à? Không phải là tình nhân cũ chứ?"

"Không." Phó Kim Trì thản nhiên đáp: "Thực ra có chút hiềm khích."

"Có nghiêm trọng không?" Nghiêm Tử Thư hơi ngạc nhiên, nhưng chủ yếu là lo lắng: "Đừng nói là quay lại tìm anh trả thù đấy?"

"Sao cũng được, để hắn ta tìm." Phó Kim Trì cười: "Hắn ta thích đưa vé thì đưa, nếu em lo lắng, chúng ta có thể đi xem sao."