Tác giả: Hoàng Đồng Tả Luân
Dịch: Mặc Thủy
Chương 90
Một tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, Đinh Hồng Ba gặp lại Nghiêm Tử Thư trong một bữa tiệc tối sau buổi đấu giá từ thiện.
Đối với Nghiêm Tử Thư, đấu giá không phải là sự kiện mới lạ, có điều đổi vai ngồi dưới khu vực VIP, nhìn những người khác giơ bảng đấu giá lại là một trải nghiệm mới mẻ. Phó Kim Trì đấu giá một món trang sức cổ, đây là sở thích của y, đương nhiên Nghiêm Tử Thư không có lý do gì để ngăn cản. Anh chỉ cười thầm, cảm thấy y quả thật rất thích thu thập đủ các loại đồ trang trí lấp lánh về xây tổ.
Dĩ nhiên, trong suốt phần đời còn lại, Nghiêm Tử Thư sẽ không bao giờ để cho y biết đến cách ví von này. Vẻ đẹp nằm trong mắt người có tình, anh thấy thú vị.
Nhân tiện, về mặt lý thuyết, tất cả các bộ sưu tập của Phó Kim Trì hiện giờ đều thuộc về Nghiêm Tử Thư, được tặng miễn phí. Phó Kim Trì có quyền chơi, nhưng nếu Nghiêm Tử Thư muốn là có thể tịch thu.
So với những người ham chơi khác, đây chỉ là một sự kiện quy mô nhỏ, món đồ đắt giá nhất được bán đấu giá ngày hôm đó là một chiếc xe hơi cổ. Hai vị khách VIP đã trả giá lên tới 92 triệu Cảng tệ, Nghiêm Tử Thư không hề ngạc nhiên gì, theo dõi màn kịch này.
Đinh Hồng Ba không có hứng thú đi đấu giá, hắn xuất hiện tại đây không phải là ngẫu nhiên, mà chỉ là vì đã biết trước danh sách khách mời, sau đó, tìm cách lấy thiệp mời với mục đích bí mật.
Trong bữa tiệc, Đinh Hồng Ba cuối cùng cũng nhìn thấy Nghiêm Tử Thư như mong ước, nhưng điều ngứa mắt nhất là anh bám sát Phó Kim Trì không rời nửa bước. Hầu hết mọi người đều dẫn bạn nữ đến dự tiệc, nhưng dường như không có quy định nào cấm hai người đàn ông cùng vào.
Hôm đó, Nghiêm Tử Thư mặc một bộ tuxedo chỉnh tề, thắt nơ đen ngay ngắn, chân mang giày da bóng loáng. Thường thì anh thích mặc vest công sở trang trọng hơn, nhưng đột ngột thay đổi sang phong cách này lại rất hoàn hảo, khiến anh toát lên khí chất uy nghiêm, trông càng khó với hơn. Phó Kim Trì tay cầm ly rượu, cười thư thái, trò chuyện với chủ nhà một lúc, đó là phép lịch sự cơ bản đối với khách. Suốt thời gian còn lại, hai người họ cứ dính chặt không rời, trốn vào bên cạnh ô cửa sổ kiểu Pháp thì thầm với nhau.
Đinh Hồng Ba thấy Phó Kim Trì là ghét vô cùng, thế nhưng suốt buổi tối đó, hắn không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Nghiêm Tử Thư. Chỉ đến khi bữa tiệc kết thúc mới chạm được ánh mắt của Nghiêm Tử Thư, gật đầu từ xa, vừa là lời chào hỏi vừa là lời tạm biệt. Đột nhiên, Nghiêm Tử Thư làm động tác tay như thể đang áp ống nghe vào tai, nhưng Phó Kim Trì không nhìn thấy. Tim Đinh Hồng Ba đột nhiên đập thình thịch: Không thể nào?
Một giờ sau, quả nhiên hắn nhận được điện thoại của Nghiêm Tử Thư. Đinh Hồng Ba lo lắng nói "chào", không đoán được anh muốn nói gì.
Ở đầu dây bên kia, Nghiêm Tử Thư đi thẳng vào vấn đề: "Cậu nghe chuyện kể với tôi lần trước ở đâu vậy?"
"Hả?" Đinh Hồng Ba sửng sốt:"Cái gì?"
"Sau khi cậu đến lần trước, tôi hơi bận, gần như quên mất chuyện đó, hôm nay gặp cậu mới nhớ ra." Nghiêm Tử Thư giải thích: "Gần đây, hình như tôi lại cảm thấy hơi để ý rồi, nên tôi muốn hỏi xem cậu nghe những thông tin đó ở đâu vậy?"
Đinh Hồng Ba chẳng hiểu ra sao, nhưng "scandal" của Phó Kim Trì mà hắn lén mách cho Nghiêm Tử Thư đương nhiên chỉ có một việc đó. Về nguồn tin, Đinh Hồng Ba cũng không nhớ rõ lắm, nhưng vì sợ đối phương nghi ngờ mình bịa đặt, hắn tỏ ý sẽ tìm trước rồi gửi cho anh.
Nghiêm Tử Thư lịch sự cảm ơn, cúp điện thoại, bước ra khỏi phòng thay đồ. Anh và Phó Kim Trì đang ở phòng suite tại một khách sạn 5 sao ở Cảng Thành.
Chuyến đi của Phó Kim Trì lần này chủ yếu là vì chú Cừu gọi y đến, buổi đấu giá từ thiện chỉ là tiện đường ghé ngang. Sau khi ly hôn, năm nay chú Cừu lâm bệnh, có lẽ nhận thấy tuổi già sức yếu nên bắt đầu cân nhắc việc lập di chúc, muốn để lại một phần tài sản cho Phó Kim Trì.
Trong việc này, Phó Kim Trì chẳng những không hề bị lay chuyển, mà còn đáp trả kiên quyết, đề nghị ông ta nên trao lại cho quản gia. Tại sao y lại phải nhận một ân huệ nhỏ nhặt chẳng đáng giá gì, hay một trại ngựa? Để tự gây rắc rối cho mình?
Chú Cừu có vẻ hơi buồn bực. Theo quan điểm của ông ta, bản thân không có con, anh em cháu chắt họ hàng ở đại lục thì đã nhiều năm không liên lạc, thậm chí còn có mâu thuẫn với nhau. Thay vì để lại cho họ, phân chia theo mức độ thân sơ của riêng mình vẫn hơn.
Nghiêm Tử Thư lại cảm thấy, Phó Kim Trì ngoan cố từ chối là vì không muốn tác thành cho chấp niệm tự cho rằng mình si tình của ông ta. Có vẻ như hai người này sẽ tiếp tục cuộc giằng co của họ. Có nhận hay không không quan trọng, nhiệm vụ của Nghiêm Tử Thư trong chuyến đi này chỉ đơn thuần là đi cùng.
Có điều trong đầu anh thì đang bận tâm với một việc khác khiến mình khó chịu - đó là cái người tên "Binh Binh" khó hiểu kia. Hai tấm vé xem triển lãm tranh vẫn còn ở nhà, việc của chú Cừu đã chiếm thời gian trước, đến giờ vẫn chưa có dịp xử lý.
Đêm đã khuya, Phó Kim Trì lười biếng dựa vào sô pha, đặt máy tính bảng trên đùi, lướt xem gì đó.
Nghiêm Tử Thư bước tới, để ý thấy dòng chữ "Kim Phượng Đài" trên tài liệu hiển thị trên màn hình, anh biết ngay là y đang bận làm việc. Nhưng dáng vẻ tập trung của Phó Kim Trì rất hiếm thấy, trông có vẻ lười biếng, nhưng ánh mắt lại sắc bén, có sức hút chết người.
Làm việc tập trung cao độ là tình trạng bình thường của Nghiêm Tử Thư, nhưng anh hoàn toàn không thể chịu được cảnh Phó Kim Trì có thái độ như thế này. Mà lúc này, Nghiêm Tử Thư càng lúc càng ngang ngược hơn, bám trên lưng ghế, ngón tay khẽ chạm vào yết hầu y: "Bận à?"
Phó Kim Trì bắt lấy tay anh, đặt lên vai mình, quay đầu lại, cười nhẹ: "Em nghĩ sao?"
"Em cảm thấy việc thì lúc nào cũng có mà làm." Nghiêm Tử Thư nghiêm túc: "Hay là thôi đừng xem nữa, ngày mai tính sau."
"Chà chà, nghe không giống em chút nào." Phó Kim Trì trêu chọc: "Lần trước em đâu có nói thế, phải không?"
"Em có nói gì đâu?" Nghiêm Tử Thư cũng đùa: "Em chỉ nói anh nóng tính thôi, chưa bao giờ nói công việc quan trọng hơn anh cả."
Phó Kim Trì liếc anh, đôi mắt đen thẫm càng lúc càng sâu thăm thẳm, như một vòng xoáy không đáy.
"Nếu anh cũng chứng minh được rằng em quan trọng hơn công việc..." Nghiêm Tử Thư chậm rãi ngồi lên đùi y: "Thì em sẽ chứng minh em yêu anh nhiều bao nhiêu."
Phó Kim Trì suy nghĩ một lát, hôn chiếc nhẫn trên tay anh, rồi đáp lại như gõ búa trong phiên đấu giá: "Được rồi, chốt giá."
Quên đi, khi cần tận hưởng cuộc sống thì nên tận hưởng cuộc sống, việc quan trọng gì cũng có thể để dành sang ngày mai.
*
Sáng hôm sau, Nghiêm Tử Thư thức dậy thì thấy một thông báo trong email trên điện thoại. Tài liệu do Đinh Hồng Ba gửi được nén lại nằm bên trong.
Thực ra, Nghiêm Tử Thư cũng không chắc chắn, anh hy vọng có thể phát hiện ra điều gì đó từ trong này. Anh đang cố chứng minh rằng có kẻ thù đang nhắm vào Phó Kim Trì à?
Nghiêm Tử Thư không quá quan tâm đến mức độ nghe sởn tóc gáy của bản thân scandal, thứ mà anh lo ngại là những tin đồn xưa như trái đất này truyền từ đâu ra. Dù sao đi nữa, chuyện đã xảy ra nhiều năm trước rồi mà đột nhiên bị nhắc lại, thường là vì một mục đích nào đó.
Tất nhiên, cũng có khả năng là không có, chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Nếu không có tay họa sĩ trẻ triển vọng Binh Binh kia gửi hai tấm vé với tính định hướng rõ ràng, mà hắn lại còn là "người quen cũ" của Phó Kim Trì, Nghiêm Tử Thư có lẽ đã không nghi ngờ, thậm chí chẳng nhớ đến chuyện này nữa.
Hai việc này hiện tại có vẻ không liên quan gì đến nhau, có lẽ anh đang suy nghĩ quá nhiều. Dù sao thì, khi trở về Dung Thành, anh vẫn sẽ ghé thăm phòng triển lãm kia.
Khi liên quan đến những vấn đề nghiêm túc, hiệu suất của Nghiêm Tử Thư tăng cao đột biến, về nhà là anh lấy ra hai tấm vé ra ngay. Phó Kim Trì thì không quên chuyện này, nhưng phải đặc biệt đi một chuyến chỉ vì nhân vật nhỏ như thế khiến thái độ của y có phần khinh bỉ ra mặt.
Nghiêm Tử Thư hiểu phản ứng của y, Phó Kim Trì đã kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện. Binh Binh này là một tên trai bao từng cố lừa y trước đây. Vụ lừa đảo thất bại, kể từ đó Phó Kim Trì cũng không gặp lại hắn. Còn về những gì đã xảy ra với hắn trong những năm qua, như là bất ngờ biến thành họa sĩ đang lên hay gì đó, ắt hẳn là gặp được kỳ ngộ, thì không phải là chuyện của họ. Nghiêm Tử Thư chỉ không hiểu tại sao đối phương lại tìm đến, ai biết hắn muốn gì, ôn chuyện à?
Việc cần làm thì vẫn nên làm ngay, hai người chọn đến phòng triển lãm vào một ngày thứ tư.
Địa điểm ở một khu vực hẻo lánh lại còn vào ngày trong tuần, phòng triển lãm gần như vắng tanh, ngoài họ thì không có khách tham quan nào khác. Chỉ có một nhân viên ở lối vào, ngồi ủ rũ bên một cái bàn nghịch điện thoại, xé vé qua loa rồi cho hai người vào. Tranh trưng bày trong sảnh không nhiều lắm, không gian có cảm giác khá trống trải.
Phó Kim Trì thong thả dạo bước, thảnh thơi quan sát những bức tranh trên tường.
Hầu hết các bức tranh của họa sĩ này đều sử dụng màu sắc có độ bão hòa cực cao và chói mắt. Có bức mang phong cách dòng ý thức, bức khác lại chồng chất nhiều yếu tố, trong bố cục thỉnh thoảng lại trồi lên một con mắt hay một đôi bàn tay, điểm chung duy nhất là tất cả chúng đều mang lại cho người xem cảm giác rất khó chịu. Nhân tiện, trong bài phỏng vấn quảng cáo, điều này được mô tả như một đặc điểm nghệ thuật của hắn, thoát ly khỏi những ràng buộc, tìm kiếm tự do tinh thần, vân vân.
Nghiêm Tử Thư nhìn quanh, họa sĩ tên Binh Binh kia không có mặt. Điều này cũng nằm trong dự kiến, triển lãm đã có công ty giám tuyển lo tổ chức, nhân viên phòng triển lãm canh cửa, họa sĩ vốn không cần phải có mặt ở đó suốt ngày đêm.
Hai lần trước, Nghiêm Tử Thư đến là vì công việc, đều phải hẹn giờ gặp mặt trước. Nhưng nếu Binh Binh đã gửi vé mà không nhắn gì, họ cũng bỏ qua bước đó, thậm chí Nghiêm Tử Thư còn muốn xem thử đối phương có đột nhiên từ trên trời rơi xuống không.
Sau hơn nửa tiếng đồng hồ chờ đợi, vẫn không có ai xuất hiện.
Phó Kim Trì cười khẩy: "Đi chứ?"
Nghiêm Tử Thư liền gật đầu: "Đi thôi."
Đã thăm dò sơ bộ, nhưng không phát hiện ra đối phương có chiêu thức gì đặc biệt cao siêu. Tóm lại là họ đã sử dụng hai tấm vé rồi.
Hai người quay lại lối vào, chuẩn bị rời đi thì nhân viên ở đó đột nhiên gọi họ lại: "Xin lỗi, làm ơn đợi một chút."
Nhân viên đó cởi mũ lưỡi trai ra, có vẻ như chính anh ta cũng không hiểu gì, chỉ truyền đạt lại lời nhắn: "Các vị là anh Nghiêm và anh Phó phải không? Hay là khoan hãy đi, ở lại thêm một chút? Anh Binh Binh đang trên đường đến, có thể là kẹt xe."
"Sao chúng tôi phải đợi?" Nghiêm Tử Thư nhướng mày: "Sao anh ta biết chúng tôi sắp đến?"
"Chuyện này... chẳng phải các anh đã hẹn trước sao?" Nhân viên gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu. "Hai tấm vé này có đóng dấu cá nhân của anh ta, anh ta nói nhận được vé kiểu này thì gọi điện báo tin, thấy các anh về sớm nên tôi mới giữ. Đừng hỏi tôi cái khác, tôi không biết gì đâu."
Nghe vậy, Nghiêm Tử Thư bỗng khựng lại, nhất thời không biết nói gì tiếp, anh chỉ hoài nghi có phải mình đang lo lắng thái quá không. Cảm giác như đang mong chờ một boss lớn xuất hiện, nhưng đối phương lại chỉ cố làm ra vẻ huyền bí, bày trò như trẻ con tiểu học. Nghe có vẻ như chỉ toàn lãng phí thời gian.
Lại phải chờ gần 10 phút nữa, họa sĩ trẻ triển vọng Binh Binh nghe nói là bị kẹt xe cuối cùng cũng đến.
Binh Binh đóng sầm cửa taxi lại, ngay lập tức bị luồng không khí nóng ẩm bao trùm. Hắn không buồn lau mồ hôi trên trán, vội vã chạy về phía lối vào phòng triển lãm, phớt lờ nhân viên đang chào mình, chỉ tập trung vào tìm kiếm trung tâm của phòng triển lãm.
"Anh Phó!" Binh Binh đột nhiên xúc động thốt lên: "Em... em biết anh sẽ đến mà!"
Cuối cùng cũng nhìn thấy người đàn ông cao lớn và trưởng thành hơn trong ký ức của mình, hắn cảm thấy kích động khó tả, bước về phía trước hai bước. Tay họa sĩ kỳ quái này vừa nhìn thấy Phó Kim Trì là trong mắt chỉ còn lại mình y, không còn ai khác, đồng thời làm ngơ ánh nhìn lạ thường của Nghiêm Tử Thư bên cạnh.
"..." Chỉ là Phó Kim Trì vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, đánh giá hắn từ đầu đến chân một lượt: "Nói đi, có chuyện gì."
"Chuyện gì? Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau!" Binh Binh như chìm đắm trong thế giới riêng, vẻ mặt đờ đẫn: "Em không ngờ lại gặp lại anh ở Dung Thành, chẳng phải đây là định mệnh sao? Anh nhìn em xem, em cũng có thể có danh tiếng, em..."
Hắn nói rất gấp gáp, lúc thì kể lại những gì đã trải qua suốt những năm vừa rồi, lúc thì lại nói cách hai người gặp nhau, như thể sợ bị ngắt lời, hoặc đang cố chứng minh điều gì đó, nên phải không ngừng nói. Nhưng hắn có quá nhiều điều muốn nói, thế nên càng nói càng lộn xộn.
Nghiêm Tử Thư dần cau mày lại, vẻ thư thái của anh biến mất, anh bắt đầu có một linh cảm xấu. Anh huých nhẹ Phó Kim Trì, y dường như cảm nhận được vấn đề, đưa tay ra nắm lấy tay anh.
"Em luôn muốn xin lỗi anh, còn nữa, em thực sự không hề có ý định làm tổn thương anh, lúc đó em bị ép buộc."
Binh Binh cứ lẩm bẩm một mình, như đang nói mớ. Ánh mắt hắn rơi xuống vào bàn tay trái của Phó Kim Trì, nhẫn là một món trang sức luôn thu hút sự chú ý. Nhận thấy chi tiết này, ánh mắt của hắn như trộn lẫn đủ thứ h*m m**n phức tạp, khó diễn tả - nếu phải dùng từ ngữ, thì nó giống như nhiều màu sắc trộn lẫn vào nhau, cuối cùng biến thành một mớ hỗn độn đen kịt, trông rất khác thường.
Nghiêm Tử Thư dần đi đến một kết luận. Có lẽ không phải anh quá đa nghi hay lo lắng thái quá, mà có lẽ anh nên nhạy bén nhận ra ngay từ lần đến đưa tạp chí mẫu trước, rằng một số người có vấn đề về tâm thần, thường không biểu hiện rõ ràng nhưng có thể bùng phát bất chợt.
"Anh... anh vẫn còn trách em sao?" Không nhận được câu trả lời, Binh Binh đột nhiên nhũn chân, quỳ xuống trước mặt họ, khiến nhân viên đang đứng ở cửa hóng chuyện phải giật mình. "Anh Phó, em thực sự đã sai, anh tha thứ cho em được không?"
Nhân viên đó đứng ngồi không yên, không biết chuyện gì đang xảy ra, lại thấy một người trong số đương sự dứt khoát bước sang một bên, tiến về phía mình.
Nghiêm Tử Thư đi được nửa chừng thì liếc nhìn lại, nhưng sự chú ý của Binh Binh vẫn không hướng về phía anh, cũng chẳng quan tâm anh đang làm gì.
Anh bước đến cửa, hạ giọng, lôi kéo sự chú ý của nhân viên trở lại: "Đừng chỉ nhìn, có số liên lạc khẩn cấp không?"
"Cái gì?" Nhân viên đó chưa từng thấy chuyện như thế bao giờ, hoàn toàn bất ngờ: "Số liên lạc khẩn cấp là gì?"
"Số điện thoại liên lạc khẩn cấp của họa sĩ này, tìm ngay đi." Nghiêm Tử Thư thở dài. "Anh không nghĩ là anh ta đang lên cơn sao?"
---
Tác giả nhắn gửi:
Nếu đã bỏ qua các chương hồi tưởng của Phó Kim Trì trong phần ngoại truyện, tôi xin được làm rõ tại đây, hai người này không có quan hệ gì cả, Phó Kim Trì thậm chí chưa bao giờ có một chút tình cảm nào. Khi đó, y quá thận trọng cảnh giác, sẽ không gần gũi với người khác, cá nhân tôi cho là như vậy phù hợp với logic tính cách của nhân vật. Binh Binh thậm chí có thể không được coi là người ái mộ gì cả, chỉ là một nhân vật phụ có vấn đề về tâm thần.