"Cái gì?"
Thân hình Trần Xung khựng lại vì kinh hãi. Cảm nhận được không khí trong cả khu vực đang vặn xoắn và nóng rực lên, hắn vội vàng tăng tốc, không dám tin nói:
"Khủng Ma c.h.ế.t sạch rồi, còn chặn đứng cái khỉ gì nữa!"
Trình Thật gào lên giải thích:
"Có lẽ Châu Lục Hy Vọng không biết đại quân Khủng Ma đã t.ử trận. Tôi đã bảo mà, tại sao thử thách lần này lại giáp địch nhanh đến thế, giờ mới thực sự là Bài Ca Của Máu Và Lửa! Sống sót qua 24 giờ trong sự càn quét của đại quân Khủng Ma và đòn oanh tạc của Vẫn Thạch Hỏa Vũ! Chúng ta đụng độ Khủng Ma sớm hơn dự kiến, dẫn đến việc hiểu sai về bản chất của thử thách!"
Tào Tam Tuế sững sờ, lắp bắp: "Làm sao có thể..."
Rồi hắn lập tức nghĩ ra điều gì đó, càng chấn động hơn: "Ý cậu là, đại quân xương xẩu đã biết trước kế hoạch phục kích của Châu Lục Hy Vọng, nên mới xuất quân sớm để né đòn oanh tạc?"
"Đúng!" Trình Thật nghiến răng ken két, "Đã thế còn vừa khéo bị chúng ta đụng phải! Sự diệt vong của Châu Lục Hy Vọng có lẽ không phải do bại trận, mà là nội bộ của họ đã xảy ra vấn đề rồi!"
"Mẹ kiếp, đừng tán dóc nữa, hồi m.á.u cho tôi mau, sắp cạn tinh thần lực rồi!"
Trình Thật vội vàng ngưng lời, tiện tay vung một phép Thuật Trị Liệu mãnh liệt đập thẳng vào bụng Trần Xung. Còn tại sao lại là bụng thì đừng hỏi, hỏi thì là vì nó vừa tầm tay thôi, tuyệt đối không phải vì sở thích quái đản nào đâu.
Cận kề cái c.h.ế.t, mọi sở thích đều phải dẹp sang một bên.
Lần này không được may mắn lắm, "một phát ăn ngay", bụng Trần Xung hơi nhô lên một chút, nhưng bù lại, tốc độ của hắn lại tăng thêm ba phần.
"Không kịp rồi, phạm vi oanh tạc của thiên thạch quá lớn. Trần Xung, Thánh Quang Trường Thành chống đỡ được mấy lần?"
Trần Xung buột miệng: "Ba lần! Tôi thiếu thiên phú phòng ngự cấp A, lần thứ tư chắc chắn sẽ vỡ!"
Trình Thật nhíu mày tính toán kỹ lưỡng, Tào Tam Tuế ở bên cạnh lập tức hét lên:
"Đủ rồi! Theo tốc độ rơi của thiên thạch, giai đoạn đầu không nhanh lắm, đủ để cầm cự đến khi tôi mở được 【Chiến Trường Thời Gian】!"
Chiến trường thời gian!? Phải rồi! Quên mất chiêu này!
Trên mặt Trình Thật lộ ra nụ cười tỉnh ngộ đầy cường điệu. Xem ra sắp tới, họ cần phải tìm ra một con đường sống thực sự trong vòng lặp thời gian rồi.
"Tất cả mọi người! Lại gần tôi!"
Trần Xung quát lớn một tiếng, ném hai người trên tay xuống, rút đại thuẫn ra. Gân xanh trên hai tay nổi cuồn cuộn, hắn dồn lực cắm phập cạnh khiên xuống đất. Ngước nhìn bầu trời đang rực lửa thiên thạch rơi như mưa, hắn gào lên:
"Trật Tự Trường Tồn!"
Hào quang 【Trật Tự】 lại bùng nổ, hóa thành tường thành che chắn cho sáu người bên dưới. Bên ngoài màn sáng vàng rực, nhiệt độ không khí ngày càng cao, không gian vặn vẹo vì nóng bỏng, mặt đất nứt nẻ vì bị nung đốt.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, thấy vầng thái dương rực lửa, thiên thạch hú vang lao xuống, từng vệt đuôi đen ngòm như lưỡi d.a.o khắc vạch nát bầu trời như một tờ giấy mỏng. Cảnh tượng hùng vĩ và chấn động như thể ngày tận thế đang diễn ra trước mắt.
Nếu họ không nằm dưới tầm ngắm của thiên thạch mà ở ngoài phạm vi oanh tạc, đây hẳn là một kỳ quan tuyệt mỹ khó quên trong đời.
"Trần Xung giữ vững! Còn 1 phút 12 giây!"
Trần Xung nghiến c.h.ặ.t răng giữ c.h.ặ.t khiên bảo vệ, hét lớn: "Chú ý, nó đến kìa!"
Vừa dứt lời!
"Uỳnh ——"
Mọi người chỉ thấy tầm mắt tối sầm lại, một quả cầu lửa thiên thạch khổng lồ nổ tung ngay trên màn sáng. Ngay sau đó là ánh sáng ch.ói lòa tràn vào nhãn cầu, ngọn lửa nổ tung che trời lấp đất như dung nham b.ắ.n tung tóe, tức khắc bao bọc lấy Thánh Quang Trường Thành.
Cho dù là màn sáng từng chống đỡ được vô số Khủng Ma xâm nhập, lúc này cũng bị động năng va đập cho rung lắc dữ dội. Trần Xung toàn thân run rẩy, da thịt bắt đầu ửng đỏ.
Nóng quá!
"Mục sư, trị liệu!"
Nam Cung không nói hai lời, bắt đầu liên tục thi triển các phép trị liệu nhỏ và phép làm mát. Tào Tam Tuế nắm c.h.ặ.t chiếc đồng hồ bỏ túi, vẻ mặt lo sốt vó.
“Giữ vững! 48 giây!”
“Lại tới! Hai khối! Chú ý tản nhiệt!”
“ẦM——”
“ẦM——”
Lần này hai khối thiên thạch lao tới liên tiếp. May mắn là có một quả không trực tiếp đập trúng Thánh Quang Trường Thành mà rơi ngay cạnh màn sáng, nhưng ngọn lửa b.ắ.n ra vẫn khiến màn sáng lung lay sắp đổ.
"Không được, không chống đỡ nổi nữa, phía trên còn một quả! Trình Thật, nghĩ cách đi!"
Trình Thật sa sầm mặt, vừa định động thủ thì thấy Tống Á Văn ở bên cạnh nhanh ch.óng lấy ra một tấm vải đen tuyền từ không gian tùy thân.
"Cái này là...?" Nam Cung hơi kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên mặt Tống Á Văn thoáng qua vẻ đau xót, nhưng vẫn kiên định nói: "Lần này để tôi!"
Trình Thật nhướng mày, nhận ra thứ đó. Đạo cụ nghề nghiệp cấp A của Sát thủ: Cánh Cửa Bóng Tối Đa Giới.
Đây không phải một món hàng tầm thường, chỉ có thể quay ra từ phần thưởng thang trời ở bậc 1600 điểm trở lên, và tỷ lệ rơi cực kỳ thấp. Tác dụng của nó là sau khi mở ra, có thể ném bất kỳ vật phẩm nào vào vị diện bóng tối, không giới hạn kích thước, địa điểm hay thời gian, và cũng không thể kiểm soát được. Hơn nữa, đây là đạo cụ dùng một lần, giá trị cực kỳ đắt đỏ.
Nhất Tiếu Hồng Trần
Đây vốn là đạo cụ phù hợp nhất để Sát thủ thực hiện xuyên thấu bóng tối, lúc này Tống Á Văn chấp nhận đem ra dùng, rõ ràng là đã bị dồn vào đường cùng.
"Được đấy đồng chí tiểu Tống, 1636 điểm mà quay ra được thứ này không dễ đâu."
Tống Á Văn cười đầy tự hào, thầm nghĩ cuối cùng cũng đến lượt mình làm màu một chuyến.
"Cướp được đấy."
Nói xong, hắn nhảy vọt lên cao, tay chân bám c.h.ặ.t vào mặt trong màn sáng như một con nhện treo ngược. Hắn thầm đếm ngược thời gian, ngay trước khi khối thiên thạch thứ tư giáng xuống, nhanh nhẹn ném "Cánh Cửa Bóng Tối Đa Giới" ra ngoài.
Thao tác này cực kỳ tinh vi, vì Thánh Quang Trường Thành ngăn cách mọi thứ, hắn phải mạo hiểm tính mạng xuyên qua bóng tối do khói đặc che khuất để ra ngoài màn sáng, trải tấm vải đen mở cửa bóng tối, rồi lập tức xuyên thấu trở lại trong tích tắc. Chỉ c.ầ.n s.ai sót một phần nghìn giây, hắn sẽ bị nung chảy ngay tại chỗ ở bên ngoài.
Thật may, Tống Á Văn là một sát thủ đủ tiêu chuẩn.
Trong chớp mắt, hắn đã hoàn thành mọi việc, tống khứ khối thiên thạch sắp đ.á.n.h vỡ màn sáng vào vị diện bóng tối. Tấm vải đen cũng theo đó tan biến.
Nhưng "đủ tiêu chuẩn" thì vẫn chỉ là đủ tiêu chuẩn, so với điểm tuyệt đối vẫn còn kém xa lắm.
“Mau! Hồi m.á.u! Mông tôi cháy rồi!!!”
Tống Á Văn t.h.ả.m thiết nằm rạp xuống đất, cả phần lưng kéo dài xuống m.ô.n.g và đùi đều bị lửa thiêu cháy xém một lớp. Hắn chổng hai cái m.ô.n.g đỏ hỏn vì bỏng liên tục lết về phía "vú em" để cầu cứu. Thế nhưng dù bị thương thành thế này, hướng hắn ta lao đến vẫn là Nam Cung chứ không phải Trình Thật.
Nam Cung ngây người giơ tay, tung một phép thuật trị liệu vào m.ô.n.g hắn ta.
Trình Thật tắt nụ cười, cảm thấy mất mặt vô cùng. Sao thế hả, bộ "sữa" của tôi không ngon à?
"Cẩn thận! Phía trên còn nữa, Pháp sư, còn bao lâu!"
Thánh Quang Trường Thành mới trụ được chưa đầy 1 phút mà cả vùng đồng bằng đã biến thành biển lửa, tiếng nổ rung chuyển không dứt bên tai, nhiệt độ xung quanh cũng ngày càng cao. Thấy những khối thiên thạch hãi hùng cứ thế giáng xuống hết quả này đến quả khác, Trần Xung lần này thực sự không trụ nổi nữa rồi.
"10 giây! Tất cả chuẩn bị! Hướng 1 giờ, lượng thiên thạch rơi ít, hết giờ bắt đầu đột phá!"
"Đừng tản ra quá xa, nếu không sẽ không thể xác nhận thương vong để kết thúc “Chiến trường Thời gian”, nhắc lại lần nữa, đừng tản ra quá xa!"
"Tôi hy vọng, mỗi người chúng ta đều có thể sống sót!"
Tào Tam Tuế một tay nắm c.h.ặ.t chiếc đồng hồ bỏ túi đã rịn mồ hôi, một tay giơ cao, sẵn sàng kích hoạt Chiến trường Thời gian bất cứ lúc nào. Đây sẽ là con đường duy nhất để họ thoát thân, với điều kiện là không được lặp lại quá nhiều lần.
"3!"
"2! Tất cả mọi người! Chuẩn bị!"
"1! Chạy!"
Trần Xung lập tức thu hồi Thánh Quang Trường Thành, trong nháy mắt cất khiên kiếm vào không gian, gào lên một tiếng, điên cuồng xách Nam Cung và Tào Tam Tuế lao thẳng về hướng 1 giờ. Hạ Uyển bám sát ngay sau, trên lưng cõng "con gà yếu" Trình Thật.
Tống Á Văn thì khỏi phải nói, khói đặc tỏa ra bốn phía, tuy lửa cháy rợp trời nhưng nơi đâu cũng có bóng tối để xuyên thấu, hắn đã sớm biến mất và chạy vọt lên trước mọi người.
Tuy nhiên, vận may không kéo dài mãi.
Mặc dù đứng trong màn sáng nhìn thấy hướng 1 giờ có vẻ thưa thiên thạch, nhưng khi thực sự lao ra được một đoạn, họ mới phát hiện đống thiên thạch dày đặc trên đầu này căn bản không có đường mà né.
Một quả cầu lửa khổng lồ đập xuống ngay trước mặt Trần Xung, hắn gấp rút phanh lại, rút khiên kiếm hóa thành đại kiếm, dồn thần lực c.h.é.m mạnh ra ngoài. Thiên thạch nổ tung, nhưng chưa kịp tiến lên tiếp thì một quả khác đã giáng xuống ngay trên đỉnh đầu họ.
"Mẹ kiếp!"
Tào Tam Tuế biến sắc, căn đúng giây hét lớn:
"Thời gian, quay ngược!"
Cả thế giới đột ngột tĩnh lặng, sau đó như một thước phim bị nhấn nút tua ngược, điên cuồng lùi lại. Ngọn lửa thu lại, thiên thạch bay ngược lên, những bóng người lùi bước, màn sáng hiện ra. Mọi thứ lại trở về khoảnh khắc Chiến trường Thời gian được bắt đầu.
"1! Chạy!"
Ngay khoảnh khắc màn sáng vỡ vụn, mọi người dốc hết sức bình sinh để chạy, mục tiêu hướng 1 giờ. Chỉ có Tào Tam Tuế, đang thở hồng hộc trên tay Trần Xung, điên cuồng gào thét:
"Trần Xung! Hạ Uyển! Đổi, hướng 3 giờ! Nhanh lên!"
Tín đồ 【Thời Gian】 không bị ảnh hưởng bởi việc quay ngược của Chiến trường Thời gian, họ vẫn giữ nguyên ký ức. Tào Tam Tuế hiện giờ chính là đôi mắt của cả đội.
Hai người nghe vậy không chút do dự, lập tức đổi hướng. Trình Thật ôm c.h.ặ.t cổ Hạ Uyển, không ngừng nghỉ dội thuật trị liệu lên người cô, hắn nhíu mày trầm tư:
"Lần thứ hai rồi."
Nghĩ đoạn, hắn đưa tay lật mặt xúc xắc trong lòng bàn tay mình lại.
Mặt 2 điểm hướng lên trên.