“Bác sĩ! Bác sĩ! Tôi cảm thấy mình sắp sinh rồi!”
Trong phòng khám nhỏ tối tăm vang lên tiếng gào thét xé lòng. Một người phụ nữ bê bết m.á.u bị trói trên chiếc ghế đỡ đẻ han gỉ, vừa vặn vẹo vừa giãy giụa.
“Mau lên! Bác sĩ, anh mau qua xem đi, nó sắp chui ra rồi!!”
“Sao anh còn chưa qua đây! Bác sĩ! Bác sĩ!? Rốt cuộc anh có phải bác sĩ không?? Anh quay lại nhìn một cái đi!!!”
Tiếng kêu của sản phụ càng lúc càng the thé, động tác giãy giụa cũng càng lúc càng điên loạn. Nhưng vị bác sĩ đứng bên cạnh từ đầu đến cuối vẫn không quay lại nhìn cô ta lấy một lần, chỉ gật đầu, chậm rãi đáp qua loa:
“Được, được, đến ngay đây, đừng nóng. Tôi đang chuẩn bị dụng cụ đỡ đẻ. Thưa phu nhân, cô cũng không muốn con mình vừa sinh ra đã rơi xuống đất chứ?”