Trò Hề Của Chư Thần

Chương 28: Vụ Án Mạng Trong Yến Tiệc



"Em sờ thử xem, m.á.u này vẫn còn ấm, hắn ta vừa mới c.h.ế.t thôi. Mà anh thì luôn ở bên cạnh em, làm sao có thời gian g.i.ế.c hắn?"

"Nhưng hắn c.h.ế.t trong căn phòng do anh sắp xếp, chính anh đã gây ra chuyện này!!"

"Anh..." Giọng người đàn ông thở dài nặng nề, lại giải thích: "Được rồi, cứ coi như là anh g.i.ế.c hắn đi, vậy không tốt sao? Hắn c.h.ế.t rồi, giữa chúng ta sẽ không còn trở ngại nào nữa."

"Hắn có thể c.h.ế.t, nhưng không phải lúc này! Anh đã phá hỏng tất cả mọi chuyện rồi!"

"Tất cả là chuyện gì? Dilar, em lại có chuyện giấu anh sao? Dạo gần đây em đã thay đổi, trở nên xa lạ với anh rất nhiều, có phải em... lại nhắm trúng ai rồi không?"

Nhất Tiếu Hồng Trần

"Không! Có!"

Giọng người đàn bà nghiến răng nghiến lợi, nhưng bà ta không giải thích gì thêm mà lo lắng nói:

"Yến tiệc sắp bắt đầu rồi, một khi mọi người biết hắn đã c.h.ế.t, chúng ta sẽ tiêu đời ngay lập tức!"

"Tiêu đời? Em là phu nhân Công tước, là người bị hại; anh là cháu họ của Công tước không có quyền thừa kế, chỉ là một hộ vệ bình thường, cùng lắm là bị khép tội canh gác không cẩn thận, sao chúng ta lại tiêu đời được?"

"...Em... em quá nôn nóng rồi, hắn không thể c.h.ế.t như thế này được, chuyện về đạo luật vẫn chưa kết thúc, công dân trong lãnh địa sẽ còn biểu tình..."

"Dilar, đó là việc Công tước phải lo lắng, em chỉ là phu nhân Công tước thôi!"

"Nhưng hắn c.h.ế.t rồi! C.h.ế.t rồi!"

Phu nhân Công tước cố gắng kìm nén tiếng gào thét, nhưng nghe vẫn có phần cuồng loạn, dường như cái c.h.ế.t của Công tước là một đòn giáng nặng nề đối với bà ta.

"C.h.ế.t thì đã sao, em có quyền thừa kế toàn bộ tài sản của hắn, chẳng lẽ thế còn chưa đủ? Tài sản của Brooks đủ để chúng ta tiêu xài mấy kiếp rồi."

"Không... anh không hiểu đâu, em có thể thừa kế tài sản nhưng không thể thừa kế tước vị của hắn. Như vậy, quyền hành chính của Brooks sẽ bị thu hồi về vương đình..."

"Cái gì? Em còn muốn làm Nữ Công tước sao?"

"Không phải! Em chỉ là vì những... công dân trong thị trấn thôi!"

"Dilar, em thật sự thay đổi rồi, quan tâm đến lũ dân đen đó làm gì?"

"Anh  không hiểu đâu! Nghe này, anh ở đây canh giữ, đừng để bất kỳ ai vào, em đi tìm cách! Nhất định phải đảm bảo tin tức hắn c.h.ế.t không được lọt ra ngoài!"

Nói xong, trong phòng vang lên tiếng bước chân lạch cạch, phu nhân Công tước vội vã đi ra ngoài.

Nghe đến đây, Trình Thật và Bách Linh trong không gian chật hẹp nhìn nhau một cái, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Nếu gã "hộ vệ bình thường" này muốn canh giữ căn phòng, bước tiếp theo hẳn là phải ra ngoài cửa đứng trực, như vậy hai người bọn họ sẽ có thời cơ lẻn ra khỏi đây trước.

Thế nhưng điều ngoài dự tính là, ngay giây tiếp theo khi phu nhân Công tước đóng sầm cửa lại, gã đàn ông tự xưng là "hộ vệ bình thường" kia liền nở nụ cười trên môi, quay đầu nhìn về phía tủ quần áo.

"Xin lỗi vì đã để các ngươi phải nghe một màn kịch khôi hài, nhưng không sao, sắp kết thúc rồi."

Hắn vỗ tay, cười tán thưởng:

"Cảm ơn các ngươi đã g.i.ế.c c.h.ế.t Brooks. Mặc dù ta cũng đã có sự chuẩn bị, nhưng rõ ràng thủ đoạn của các ngươi sạch sẽ và dứt khoát hơn nhiều. Phải nói là khả năng ẩn nấp của các ngươi cũng rất tốt, chỉ tiếc là lại đụng phải ta."

"Ra đi, nể tình các ngươi đã giúp ta một việc nhỏ, ta có thể cho các ngươi một cái c.h.ế.t nhanh ch.óng."

Trình Thật và Bách Linh lại nhìn nhau một lần nữa, tim hẫng đi một nhịp.

Bị phát hiện rồi.

"Làm sao bây giờ?" Bách Linh dùng khẩu hình không tiếng động hỏi.

Trình Thật suy nghĩ giây lát, cũng dùng khẩu hình đáp lại: "Cô có đ.á.n.h được không?"

Bách Linh lắc đầu, nhưng khi nghĩ đến Trình Thật cũng chỉ là một Mục sư, cô lại gật đầu, rồi dùng ngón tay viết lên chân Trình Thật một con số.

"1321."

Trình Thật lập tức hiểu ra, đây là điểm xếp hạng thang trời của cô ấy.

Đúng là quá thấp.

Có thể ở mức điểm này sau nửa năm kể từ khi 【Trò chơi Tín ngưỡng】 xuất hiện, một là dựa vào các phó bản đơn lẻ để sống sót lay lắt, hai là... đi "ké" đồng đội mà lên.

Vẻ ngoài của Bách Linh rõ ràng không giống cả hai trường hợp đó, Trình Thật thực sự không hiểu sao cô ấy lại có số điểm thấp như vậy?

Chẳng lẽ lần nào cũng thất bại nhưng lần nào cũng sống sót?

Chuyện đó còn khó hơn cả việc lần nào cũng đạt điểm cao!

Nhưng dù sao đi nữa, cô ấy cũng là một Thợ săn, khả năng tấn công chắc chắn tốt hơn một Mục sư như hắn.

"Đừng hoảng, chiến thôi!"

Trình Thật một lần nữa ra hiệu không tiếng động, sau đó vỗ nhẹ vào vai Bách Linh, ra hiệu rằng hắn sắp đẩy cửa.

Bách Linh ngẩn người, hiểu ý hắn và bắt đầu đếm thầm trong lòng.

"3."

"2."

"1!"

"Rầm!"

Cả hai cùng lúc đẩy cửa xông ra. Bách Linh ngay lập tức triệu hồi trường cung, đồng thời kích hoạt thiên phú Truy đuổi cảm quan, đ.â.m thẳng vào biển d.ụ.c vọng của đối phương hòng can thiệp vào hành động của hắn.

Trình Thật lăn mấy vòng trên mặt đất, kỹ năng thuật trị liệu  trong tay đã sớm tung lên người cả hai từ trước để dự phòng lượng m.á.u.

Tuy nhiên, khi họ phá cửa xông ra mới phát hiện kẻ vừa nãy lớn tiếng đe dọa lúc này đang đứng ở đầu giường, đứng từ xa nhìn họ với nụ cười nham hiểm.

Truy đuổi cảm quan dường như đ.â.m vào một bức tường thành kiên cố, bị chặn đứng hoàn toàn ở bên ngoài.

"Hỏng rồi, hắn có kỹ năng phòng ngự tâm linh!"

"Ồ? Hóa ra là đám tôi tớ của 【Ô Đọa】? Tốt lắm, thủ pháp g.i.ế.c người của các ngươi quá sạch sẽ, không để lại chút hơi hướm nào. Ta đang rầu rĩ không biết làm sao để đổ tội lên đầu đám người tị nạn, thế này thì lại quá tuyệt vời."

Hắn vừa nói nhưng thần sắc vẫn rất thận trọng, ánh mắt không ngừng dò xét hai người Trình Thật, cười tặc lưỡi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tín đồ 【Ô Đọa】 trong đám người tị nạn, vì phản đối đạo luật của Công tước, đã lẻn vào phủ Công tước ám sát hắn ngay trước thềm công bố đạo luật. Một lời giải thích hợp lý làm sao! Giờ thì hiềm nghi của ta hoàn toàn sạch bách rồi, ta thực sự phải cảm ơn các ngươi thật nhiều."

Ánh mắt sắc bén của Trình Thật không ngừng quan sát không gian xung quanh và khắp người hắn, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy một vật quen thuộc trên tay gã hộ vệ.

Chiếc nhẫn!

Trên tay hắn đeo một chiếc nhẫn y hệt chiếc trên tay gã người lùn!

Trình Thật cũng không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến thế. Hắn dứt khoát rút chiếc nhẫn từ trong n.g.ự.c ra, giơ lên trước mặt.

Lúc này nói nhiều sai nhiều, thà không nói để đối phương tự đoán.

Gã hộ vệ quả nhiên sững người khi thấy chiếc nhẫn trong tay Trình Thật, sau đó hắn cười lớn đầy vẻ không tin nổi:

"Cái gì? Ta chẳng qua chỉ đưa cho gã môi giới ba trăm đồng vàng, hắn chẳng phải nói đã tìm một nhóm người lùn làm việc này sao? Sao thế, lũ người lùn đó lại còn đem việc này đi 'thầu phụ' cho kẻ khác à?

Ha ha ha ha, các ngươi thật là đáng yêu quá. Ngươi là ai? Đám lùn đó trả các ngươi bao nhiêu tiền?"

Trình Thật ngay lập tức thông suốt điểm mấu chốt. Hóa ra đám người lùn đó chính là do kẻ đối diện này sắp xếp đến ám sát Công tước.

Chỉ là bọn họ đã g.i.ế.c đám người lùn, rồi lại đụng trúng lúc Công tước c.h.ế.t.

Mẹ kiếp, lần này đúng là có miệng cũng không thanh minh nổi.

Đối phương rõ ràng cũng không vì hai người họ là sát thủ được thuê mà tha mạng.

Trình Thật nhìn gã hộ vệ đang cười không ngớt, sa sầm mặt đáp:

"Ba mươi đồng vàng."

"Cái gì? Ha ha ha ha, ngươi nói bao nhiêu cơ?" Tiếng cười của gã hộ vệ càng thêm càn rỡ.

"Hai mươi cũng được."

"?" Nụ cười của hắn khựng lại, nhíu mày, dường như không hiểu gì.

"Giải tán!"

Lời vừa dứt, Trình Thật tung ngay một chiêu "Tăng cường chuyển hóa" trực tiếp lên người đối phương, mục tiêu chuyển hóa là khuyết tật ở chân của hắn.

Như vậy, trong quá trình chuyển hóa cấp tốc, sức sống ở chân đối phương sẽ liên tục tăng lên, nhưng lại vì trạng thái chân khác hẳn bình thường mà sinh ra cảm giác trì trệ lạ lẫm.

Nắm bắt khoảnh khắc trì trệ đó, có lẽ sẽ có cơ hội.

Bách Linh rõ ràng đã hiểu được "mật mã đếm ngược" của Trình Thật. Ngay khi lời hắn vừa dứt, một mũi tên mang theo sức mạnh 【Ô Đọa】 đã b.ắ.n về phía gã hộ vệ.

Sự phối hợp của hai người có thể nói là vô cùng ăn ý. Đúng lúc chân gã hộ vệ mềm nhũn, mũi tên đã găm trúng cánh tay hắn.

Sức mạnh Trầm luân d.ụ.c vọng như những xúc tu bắt đầu tóm lấy lý trí của hắn, xâu xé cảm xúc của hắn.

Tuy nhiên, gã hộ vệ không hề hoảng hốt, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, mở miệng phán:

"Nơi này, cấm phản kháng!"

"Uỳnh——"

Một luồng thánh quang lấy gã hộ vệ làm trung tâm nhanh ch.óng lan tỏa ra xung quanh, trong nháy mắt nhuộm vàng cả căn phòng.

Trường cung trong tay Bách Linh lập tức mất kiểm soát rơi xuống đất, ngay cả mũi tên trên người gã hộ vệ cũng trực tiếp rơi xuống sàn, không còn tiếng động.

Trình Thật thấy vậy, đồng t.ử co rụt lại, thầm kêu không ổn.

Đây là sức mạnh của 【Trật Tự】!

Đối phương hóa ra lại là một Luật Giả!

Ca Giả của 【Trật Tự】!

Tại sao thời buổi này đến cả Ca Giả cũng đi làm hộ vệ rồi?

Chưa đợi Trình Thật kịp phản ứng, vị Luật giả cấp cao đối diện đã cất giọng hát, bắt đầu tụng xướng:

"Thẩm phán quan tại thượng, thời khắc hành hình đã điểm.

Xiềng xích bóp nghẹt tiếng gào thét của tù nhân, xiềng chân đập tan sự ngạo mạn của tội đồ.

Chúng sẽ chịu phán xét tại đây, đón nhận sự tẩy lễ của thánh hỏa, tắm mình trong vinh quang của Ân chủ.

Sau đó!

Dưới sự chứng kiến của 【Trật Tự】...

Hóa thành tro tàn!"

Mỗi một câu hát vang lên, Trình Thật có thể cảm nhận rõ ràng trạng thái cơ thể mình đang tuột dốc không phanh.

"Câm lặng", "Giam cầm", "Thiêu đốt", "Sám hối"...

Bốn loại trạng thái tiêu cực điên cuồng chồng chất lên người, áp lực nặng nề như thực thể.

Chẳng mấy chốc, cả hai người đã bị ép nằm rạp xuống mặt đất, không thể thở nổi.

Trạng thái của Bách Linh rõ ràng còn tệ hơn Trình Thật. Trên lưng cô như có một bàn chân khổng lồ vô hình giẫm mạnh xuống sàn, cả cơ thể và khuôn mặt đều biến dạng.

Máu đỏ tươi chảy ra từ thất khiếu, chẳng mấy chốc tầm nhìn bắt đầu mờ đi.

Cô nhìn Trình Thật cũng thê t.h.ả.m không kém, không có nỗi sợ hãi trước cái c.h.ế.t, chỉ cười khổ xin lỗi:

"Xin lỗi nhé... đại lão... tôi... yếu quá..."

Nhưng trạng thái "Câm lặng" ảnh hưởng đến tất cả mọi người, giọng nói của cô không thể thoát ra khỏi cổ họng.

Trình Thật chỉ thấy Bách Linh mấp máy môi, sau đó mỉm cười nhắm mắt lại.

"Yếu đuối là nguyên tội, không phải sao?"

Gã hộ vệ cười lạnh, rút dài kiếm ra, chậm rãi bước về phía Trình Thật.