Thấy thời gian duy trì của Thánh Quang Trường Thành càng lúc càng ngắn, gương mặt nghiêm trọng đẫm mồ hôi của Trần Xung cũng dần trở nên dữ tợn vì không cam lòng, hắn ta lớn tiếng quát:
“Còn 2 phút nữa, mục sư, chuẩn bị hồi phục tinh thần lực cho tôi. Nếu vẫn không nghĩ ra cách, sau khi Thánh Quang Trường Thành vỡ, chúng ta chỉ còn cách phá vây xông ra ngoài!
Sát thủ, chuẩn bị trở về đội hình. Tôi sẽ đập mở một con đường ngay phía trước, dẫn cả đội xông lên, cậu phụ trách dọn sạch đám tép riu phía sau lưng tôi!
Pháp sư, chuẩn bị tăng tốc!!”
Tào Tam Tuế siết c.h.ặ.t hai tay, vừa định lên tiếng, Trình Thật lại đột nhiên đứng dậy, cực kỳ bình tĩnh hỏi Nam Cung:
“Cô từng học ‘Trị Liệu Quá Tải’ chưa? Tôi cần Kẻ Du Hành Thời Gian thi triển thêm một lần gia tốc phạm vi, kiểu siêu rộng ấy.”
Mọi người nghe vậy đều nhìn sang Trình Thật, ai nấy đều tưởng hắn đã nghĩ ra cách phá cục, lập tức nhao nhao hỏi:
“Cậu có cách rồi?”
“Cậu”
Tinh thần Tào Tam Tuế cũng chấn động, vội nói:
“Không cần Trị Liệu Quá Tải, chỉ cần hồi đầy tinh thần lực cho tôi là được, tôi có ‘Thi Pháp Quá Tải’!”
Quá tải, chính là thấu chi. Cách thức này có thể vắt kiệt mọi tiềm năng trong tương lai gần để nâng cấp phép thuật hiện tại, tăng cường hiệu quả.
Trình Thật tán thưởng nhìn Tào Tam Tuế một cái, thầm nghĩ tên 1900 này đúng là phối hợp tốt thật, nhưng hắn vẫn lắc đầu:
“Có lẽ vẫn chưa đủ, tôi cần phạm vi rất lớn. Nam Cung, cô làm được không?”
Nam Cung c.ắ.n răng nhìn đại quân Khủng Ma bên ngoài màn sáng, gật đầu.
Lúc này mà không liều mạng thì ngay lập tức sẽ c.h.ế.t, chẳng còn đường lui nào để giữ lại nữa.
“Bây giờ sao?”
"Ngay bây giờ!" Trình Thật khẳng định chắc nịch.
Trị liệu quá tải có thể thấu chi trước lực trị liệu của tương lai, ở mức độ nào đó, nó tương đương với việc nâng cao giới hạn tinh thần lực của mục tiêu, cực kỳ có ích trong tình huống tuyệt vọng.
Nam Cung kiên nghị gật đầu, đứng dậy. Ngay trước mặt mọi người, cô chậm rãi cởi bỏ chiếc sơ mi đen kín cổng cao tường, để lộ cơ thể luôn được che giấu dưới lớp áo.
Khoảnh khắc chiếc áo rơi xuống, vô số vết sẹo vặn vẹo như những con rết đập vào mắt mọi người.
Dày đặc, từ cổ đến n.g.ự.c rồi đến cánh tay, trên làn da trắng ngần là chằng chịt những vết thương không đếm xuể!
Hạ Uyển cau c.h.ặ.t mày, đồng t.ử Tào Tam Tuế co rút dữ dội.
Trình Thật ngoài ý muốn nhướng mày, nhận ra thân phận của cô.
Cô vậy mà lại là tín đồ của 【Mục Nát】.
“Mục Sư Hoán Huyết??” Trần Xung sửng sốt buột miệng.
【Mục Nát】 là vị thần thứ hai trên con đường vận mệnh 【Sa Đọa】, là đỉnh cao của sự sa đọa, là ngôi mộ cuối cùng của vũ trụ.
【Dụ Hành】 của Ngài là đẩy nhanh mục nát, cho nên các tín đồ của Ngài, để hoàn thành 【Dụ Hành】, thường sẽ tự làm hại bản thân.
Mà thần lực của 【Mục Nát】 cũng nằm ở đó. Mỗi một tín đồ của 【Mục Nát】 thối rữa càng nhanh, họ càng nhận được nhiều phản hồi thần lực.
Đây cũng là nguyên nhân mục sư của 【Mục Nát】 được gọi là Mục Sư Hoán Huyết, bởi vì họ có thể dùng sinh mạng của mình để đổi lấy sinh mạng của đồng đội.
Họ càng tự hành hạ mình bị thương nặng, đồng đội càng hồi phục nhanh ch.óng.
Đương nhiên, bị thương nặng cũng sẽ c.h.ế.t, ý chí của【Mục Nát】 vốn là như vậy, cho nên làm thế nào để cân bằng giữa tự sát và cứu người là chủ đề được mọi Mục Sư Hoán Huyết không ngừng thảo luận.
Nam Cung không hề lãng phí thời gian. Cô chỉ cau c.h.ặ.t mày, nghiến răng, rút từ bên hông ra một con d.a.o găm có gai nhọn, không hề do dự rạch một đường lên bụng mình.
Tiếp đó là giữa các khe xương sườn.
Rồi sau đó, dọc theo xương quai xanh chằng chịt dữ tợn kia, cô rạch thêm lần thứ ba, tạo thành một đường m.á.u kinh hãi.
Ba đoạn dâng hiến hoàn tất, cô khẽ khàng cầu nguyện:
“Chúng sinh ắt mục, vạn vật ắt tàn.”
Một luồng sáng nồng đậm mang theo mùi mục rữa bốc lên từ vết thương của cô, phun trào tỏa ra, chớp mắt tụ thành một dòng suối, đổ thẳng vào cơ thể Tào Tam Tuế.
Tào Tam Tuế chỉ cảm thấy cơ thể mình đột nhiên tràn đầy sức mạnh, tinh thần lực cũng lập tức hồi đầy, trạng thái tốt đến mức hắn ta thậm chí còn muốn gào lớn vài tiếng cho đã.
Cảm nhận được nguồn lực lượng cuồn cuộn trong cơ thể, sự tự tin của hắn ta cũng quay lại được đôi chút, nhưng vẫn rất có hạn.
Hắn ta nhìn Trình Thật thật trịnh trọng, từng chữ từng chữ hỏi:
“Tôi có thể ‘quá tải’ để gia tốc khu vực xung quanh, nhưng sau đó rất có khả năng tôi sẽ thành phế nhân, cho đến tận 12 tiếng sau. Trình Thật, chúng ta có thể gồng nổi đến sau 12 tiếng không?”
Trình Thật mỉm cười:
“Tôi không muốn c.h.ế.t, cũng sẽ không c.h.ế.t.”
Trần Xung nghe bọn họ lải nhải, trong lòng bực bội, lập tức quay đầu c.h.ử.i lớn:
“Chuyện ra vẻ để sau hẵng làm, trước hết lo mẹ nó việc chính đi đã! Mục Sư, có cách gì thì nói mau!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trình Thật gật đầu, cũng không tiếp tục úp mở nữa, dặn dò mọi người:
“Thời điểm rất quan trọng, tôi cần mọi người nghe cho kỹ.
Sau khi Thánh Quang Trường Thành kết thúc, tôi cần một giây để thi pháp. Hạ Uyển, cô tranh thủ được không?”
Bàn tay đang cầm mũi tên sau lưng của Hạ Uyển siết c.h.ặ.t lại. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời Khủng Ma bị ngăn ngoài Thánh Quang Trường Thành, cực kỳ nghiêm túc gật đầu.
“Tôi có thể nuốt 【Hạt Cỏ Tạo Sinh】, giành được sự chú mục của Ngài. Như vậy, khi sức mạnh sinh sôi tăng vọt, tôi có thể b.ắ.n cùng lúc năm mũi tên, nhưng nhiều nhất chỉ có thể làm chậm chúng một giây.”
Đây là lần Hạ Uyển nói nhiều nhất, cũng là lần trịnh trọng nhất.
Trình Thật đã sớm đoán được cô chỉ có thể làm đến mức này, liền gật đầu tỏ ý chấp nhận.
Trần Xung sốt ruột ra mặt, lại quát:
“Cậu là mục sư, thi triển phép cái gì hả?”
“Đừng vội.” Trình Thật cười cười, lớn tiếng gọi, “Tống Á Văn, tôi biết cậu hẳn là nghe thấy. Nghe tôi nói đây, ngay khoảnh khắc lá chắn vỡ, tôi cần cậu quay về bên cạnh tôi, đồng thời chuẩn bị T.ử Vong Tiễn Táng!”
“T.ử Vong Tiễn Táng??”
Tất cả mọi người đều sững lại, ngay cả Nam Cung đang thoi thóp cũng trợn to mắt.
“Không phải đối lập… may quá…”
“Cậu ta là Kẻ Dệt Nên Cái C.h.ế.t?”
“Cậu biết hắn ta là tín đồ của 【T.ử Vong】?”
Trình Thật không để ý đến những nghi hoặc của bọn họ, tiếp tục nói:
“Tôi biết các người có rất nhiều thắc mắc, nhưng đừng bận tâm. Chuyện thuộc lĩnh vực t.ử vong, các người không cần lo, các người chỉ cần đến lúc có thể thu gặt thì cứ tận tình thu gặt là được.
Tống Á Văn, một đòn này của cậu liên quan đến sống c.h.ế.t của chúng ta, tôi không đùa đâu.”
Trần Xung lại nóng nảy: “Lỡ như cậu ta…”
“Không đâu, tín đồ của 【T.ử Vong】 sẽ không dễ dàng c.h.ế.t đi, bởi vì vị ân chủ của họ cũng cần có người thay Ngài ban phát ân trạch.”
Nhất Tiếu Hồng Trần
Trình Thật bật cười ha hả, định xoa dịu bầu không khí, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Thấy mọi người chẳng ai có tí tế bào hài hước nào, hắn bĩu môi nói tiếp:
“Tào Tam Tuế, bước then chốt nhất, ngay sau khi tôi thi triển phép thuật anh phải tung ra khu vực tăng tốc, mục tiêu: khu vực phế tích lớn nhất có thể ngoài khu vực lá chắn.”
Sắc mặt Tào Tam Tuế biến đổi, kinh hãi nói:
“Cái gì? Toàn bộ phế tích?”
Trình Thật gật đầu chắc nịch:
“Toàn bộ phế tích!”
“Cậu… 1500 điểm?”
Trình Thật ngẩn ra, rồi bật cười, lại gật đầu:
“1501.”
Hiển nhiên Tào Tam Tuế không tin. Một người 1500 điểm mà vào lúc sinh t.ử lại có khí thế và thái độ thế này sao?
Đại lão 2000 điểm đứng bên bờ t.ử vong còn có thể són tiểu nữa là, đâu phải hắn ta chưa từng thấy.
“Tôi phải nhắc cậu, thế năng của thời gian sẽ cân bằng tốc độ. Nếu phạm vi lớn đến vậy, thì nơi chúng ta đang đứng sẽ rơi vào trạng thái trì trệ cực độ, thậm chí không thể cử động!
Cậu chắc chứ?
Đây là hành vi tự sát đấy, Trình Thật!”
Dù Tào Tam Tuế cảm thấy Trình Thật đã che giấu điểm số, nhưng trong lòng hắn ta cũng thực sự run lên. Nếu để hắn ta chọn, hắn ta thật sự không dám làm như vậy.
Phải biết rằng sở dĩ Kẻ Du Hành Thời Gian luôn được xếp vào T0 là vì họ có thể giảm tốc kẻ địch, tăng tốc cho bản thân, tạo thành áp chế về mặt thời gian, từ đó đưa ra đủ loại phản ứng ứng phó kẻ địch.
Nhưng nếu đảo ngược lại…
Chẳng phải sẽ mặc người ta c.h.é.m g.i.ế.c sao?
“Tôi chắc chắn. Anh sẽ không muốn tự gia tốc cho mình đâu!”
“Được! Vấn đề là, cậu định làm thế nào?”
Tào Tam Tuế sa sầm mặt, vô cùng hoài nghi hỏi.
“Là một phần của kế hoạch, chúng tôi buộc phải biết cậu định dẫn dắt chúng tôi sống sót bằng cách nào.”
Trình Thật bật cười:
“Tôi?
Tôi định… cho chúng một đứa con.”