Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 130: Nhẫn cưới (1)



 

 Chuyện của Trương Nhã Hân cứ thế chìm xuống chẳng khác nào một giọt dầu rơi vào nước, không hề gây ra bất kỳ gợn sóng nào.

Lê Thư Hân và những người khác chỉ đi theo Tô Tuyết Liên cho có lệ dù công cốc nhưng cũng không ai khó chịu.

Rốt cuộc chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến họ. Lê Thư Hân từng nhắc nhở Trương Nhã Hân rồi, nếu cô ta không muốn thoát ra thì người khác có nói bao nhiêu cũng là lo chuyện bao đồng.

Kiểu chuyện như vậy đời trước Lê Thư Hân đã gặp nhiều. Nếu đương sự không muốn nhảy ra khỏi vũng lầy người khác có nói gì cũng vô ích.

Hồi đó nhóc mập con trai cô đã học cấp hai ở Bằng Thành và có một phụ huynh trong lớp cậu bé cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự.

Lúc ấy một vài phụ huynh trong lớp đã chủ động giúp đỡ nhưng kết quả cuối cùng lại không mấy tốt đẹp. Vì vậ Lê Thư Hân thật ra đã nhìn rất rõ. Những chuyện như thế này ý muốn của người trong cuộc cũng rất quan trọng.

Thế nên Lê Thư Hân cũng không quá can dự vào chuyện của người khác.

Tuy nhiên dù Lê Thư Hân có ý muốn đó cũng không có thời gian, dạo này cô vô cùng bận rộn.

Anh Chu bên kia thực sự rất hứng thú, đúng là ban đầu anh ta chỉ thăm dò thôi. Giờ đây anh ta đã cử người chuyên nghiệp đến để đàm phán.

Người chuyên nghiệp quả thực cẩn thận hơn và có thể làm được nhiều việc. Hai bên đều cố gắng giành lấy lợi ích lớn nhất cho tình huống của mình.

Bên Lê Thư Hân tuy khanh Chuyên nghiệp bằng đội ngũ của anh Chu nhưng họ cũng biết giới hạn của mình ở đâu. Khi đã biết giới hạn, họ vẫn có thể đàm phán. Thực ra Lê Thư Hân thấy như vậy cũng khá tốt, có thể rèn giũa bộ phận kinh doanh của công ty.

Chưa nói đến bên ngoài ngay cả cô cũng cảm thấy học được rất nhiều kỹ năng đàm phán. Sau nửa tháng thương thảo cuối cùng công ty của họ đã đạt được thỏa thuận với anh Chu. Đừng thấy trong khoảng thời gian này đội ngũ của Chu Toàn Sinh và họ không ngừng bàn bạc nhưng thực tế bản thân anh Chu không đến quá nhiều.

Anh Chu tạo cho người ta cảm giác không hề có tính công kích. Lần này đạt được thỏa thuận, hai bên đã hẹn thời gian cụ thể để ký hợp đồng. Đây không phải là một buổi lễ ký kết hoành tráng như trên TV mà là ký hợp đồng một cách kín đáo trong phòng họp của công ty họ.

Anh Chu mỉm cười đưa tay,

"Lê tổng, hợp tác vui vẻ."

Lê Thư Hân:

"Hợp tác vui vẻ."

Hợp đồng của họ có thời hạn 5 năm, trong 5 năm này xét theo quy mô hiện tại nó chiếm một nửa khối lượng công việc của công ty họ.

Lê Thư Hân đương nhiên rất vui. Hai đội ngũ cùng nhau ra ngoài ăn cơm, Tiểu Điền hỏi ý kiến hai bên và chọn một nhà hàng Nhật.

Anh Chu là người rất khiêm tốn, toàn bộ quá trình đều nghe theo sự sắp xếp của Lê Thư Hân và đội ngũ của cô.

Họ cùng nhau ra ngoài, ngoài hai đội ngũ còn có luật sư.

Một đoàn bảy tám người, anh Chu nói:

“Lê tổng đi xe tôi nhé?”

Lê Thư Hân:

"Được thôi."

Cô đưa chìa khóa xe cho Tiểu Điền, Tiểu Điền lập tức lái xe.

Luật sư Quan đi thẳng đến ngồi ghế phụ, Lê Thư Hân mỉm cười.

Anh Chu cũng nhìn qua và nói:

"Xem ra bên Lê tổng có khi sắp có tin vui rồi."

Lê Thư Hân cười nói:

"Chuyện riêng của người khác tôi không quản được đâu."

Anh Chu cười khẽ rồi kéo cửa xe ra.

Anh Chu này cũng tự lái xe, anh ta vừa lái xe vừa trò truyện với Lê Thư Hân,

"Tôi sắp ra nước ngoài một thời gian, đến lúc đó việc bàn giao ở đây tôi sẽ giao cho trợ lý Mike của tôi. Lê tổng có vấn đề gì cũng có thể trao đổi với tôi nếu đã hợp tác thì tôi rất thành tâm. Bất kể chuyện gì chúng ta cũng có thể trao đổi rõ ràng, tôi không muốn có vấn đề gì phát sinh vì giao tiếp không thuận lợi. Tôi tin Lê tổng chắc chắn cũng nghĩ như vậy."

Lê Thư Hân:

"Tôi hiểu mà. Nếu anh Chu có vấn đề gì, cũng có thể tìm tôi."

Anh Chu lại liếc nhìn Lê Thư Hân, cười nói:

"Đương nhiên rồi."

Anh ta ngừng một lát rồi với vẻ tò mò nói:

"Thật ra tôi có chút hứng thú với cô, Lê tổng."

Sắc mặt Lê Thư Hân hơi đổi khóe mày nhíu lại.

Anh Chu dường như nhận ra lời mình nói không thỏa đáng liền giải thích:

"Tôi không có ý gì khác, tôi thực sự rất tò mò cơ duyên nào đã đưa Lê tổng đến với ngành này."

Anh ta cười cười,

"Tôi nói vậy có lẽ hơi suồng sã nhưng tôi nghe nói Lê tổng trước đây chưa từng làm ngành này, nhưng cái cảm giác cô mang lại cho tôi lại không phải như vậy."

Lê Thư Hân:

"Có lẽ là tôi có thiên phú chăng."

Cô bình tĩnh nói khoác lác:

"Hơn nữa tôi cũng chẳng sợ thất bại. Có lẽ khi người ta không có áp lực, làm việc lại càng thuận lợi hơn."

Lời này thật khiến người ta không biết phải tiếp lời thế nào nhưng lại rất có lý.

Anh Chu lúc này thực sự cười, không phải kiểu cười xã giao như trước mà là một nụ cười rất chân thành,

"Lê tổng ngày thường đều nói những lời như vậy sao?"

Lê Thư Hân:

"Sự thật chứng minh tôi chính là rất có thiên phú mà."

Không nói thiên phú thì còn nói gì được?

Chẳng lẽ nói mình là trọng sinh?

Có thể sao?

Anh Chu gật đầu, nụ cười càng tươi,

"Nghe nói Lê tổng đã kết hôn, nếu cô chưa kết hôn tôi nghĩ chỉ riêng câu nói này thôi, tôi cũng sẽ theo đuổi cô."

Lê Thư Hân lắc đầu:

"Tôi không tin lắm, vì anh Chu không giống người lẫn lộn công tư."

Anh Chu nghiêng mắt nhìn cô,

"Vậy Lê tổng cảm thấy tôi là loại người như vậy sao?"

Lê Thư Hân suy nghĩ một chút,

"Thương nhân điển hình."

Ý của những lời này là lợi nhuận thắng trên tất cả.

Mặc dù trong suốt quá trình đàm phán, anh ta không đến quá nhiều nhưng Lê Thư Hân chắc chắn rằng người này chính là người đứng sau.

Rốt cuộc, nếu không phải anh ta quyết định, những người khác sao có thể dễ dàng chốt deal được?

Một số người trông hiền hòa nhưng sự hiền hòa và dễ gần này ngày nay chỉ là một lớp vỏ tự vệ của mỗi người mà thôi.

Nếu nói người này dễ hòa đồng đến mức nào chính Lê Thư Hân cũng không tin.

Lê Thư Hân thẳng thắn như vậy, anh Chu gật đầu:

"Xem ra Lê tổng cũng có chút hiểu biết về tôi."

Lê Thư Hân lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Thật ra tôi chẳng hiểu biết gì về anh Chu cả nhưng dù sao cũng đã bàn bạc nửa tháng, nếu tôi nhìn không ra chút gì thì tôi cũng chẳng cần làm ăn nữa."

Lúc này anh Chu mới tin rằng Lê Thư Hân không phải là một "cáo già" kinh doanh lâu năm.

Phàm là những người tinh ranh trên thương trường sẽ không nói thẳng như vậy.

Ông nói:

"Câu nói này khiến tôi tin rằng việc cô làm ăn tốt quả thực là nhờ có thiên phú."

Lê Thư Hân:

"???"

Anh Chu cười cười, không nói thêm gì nữa.

Họ cũng đã đến nhà hàng Nhật, một nhóm người cùng nhau lên lầu.

Trong lúc chờ thang máy bỗng nghe thấy có người do dự gọi:

"Lê Thư Hân?"

Lê Thư Hân quay đầu lại mỉm cười nói:

"Anh Vu? Thật trùng hợp!"

Thật đúng là trùng hợp, cô lại gặp được Vu béo.

Vu béo nhìn lướt qua Lê Thư Hân và anh Chu dừng lại trên người anh Chu vài giây nhưng rồi ánh mắt lại dừng lại ở "đại quân" đằng sau.

Vẻ nghi hoặc ban đầu dường như tan biến không ít, anh ta liền cười chất phác nói:

"Đây là công ty các cô cùng nhau ra ngoài liên hoan à?"

Lê Thư Hân:

"Đúng vậy ạ, anh đây là...?"

Vu béo:

"Ài, tôi hẹn người ở trên lầu để bàn chuyện làm ăn. Hôm khác rủ lão đệ Thiệu cùng đi ăn cơm nhé. Con bé Điềm Điềm Mật Mật nhà tôi còn nói muốn tìm em trai chơi đó. Hai nhà mình tụ tập một bữa đi."

Lê Thư Hân:

"Được thôi."

Lúc này, thang máy đến mọi người cùng nhau lên lầu. Họ không ở cùng tầng, Lê Thư Hân và những người khác vừa ra khỏi thang máy.

Vu béo liền xoa cằm nói:

"Vợ của Thiệu Lăng làm ăn không tồi à."

Mặc dù người ta không nói gì nhưng chỉ nhìn thái độ này cũng có thể nhận ra.

Anh ta lên lầu, gọi điện thoại cho Thiệu Lăng cười nói:

"Lão đệ Thiệu à, cậu đoán xem tôi gặp ai?"

Thiệu Lăng:

"Vợ tôi?"

Vu béo cảm khái:

"Cậu này cũng lợi hại quá nhỉ?"

Thiệu Lăng:

"...Đại ca à, chính anh tự suy nghĩ kỹ xem, anh hỏi câu này không phải gặp vợ tôi thì còn có thể gặp ai? Anh gặp người khác thì gọi điện thoại cho tôi có ý nghĩa gì đâu."

Vu béo:

"Cái thằng nhóc này, nói cũng có lý."

Anh ta cảm thán:

"Ai mà chả vậy, vợ cậu trông lợi hại thật đấy. Tôi thấy họ một đám người đi ăn ở nhà hàng Nhật bên Cảnh Nguyện. Có một người đàn ông bên cạnh vợ cậu, tôi thấy anh ta chắc chắn không phải người của công ty vợ cậu. Tôi chú ý nhìn kỹ thì thấy anh ta đeo một chiếc đồng hồ Vacheron Constantin phiên bản giới hạn đó. Còn cả bộ đồ anh ta mặc là mẫu mới nhất của Armani năm nay, trong nước mình còn chưa ra mắt đâu."

Thiệu Lăng:

"..."

Anh im lặng nửa ngày, rồi nói một cách sâu sắc:

"Anh Vu à, bây giờ sao anh không nghiên cứu nuôi hải sâm nữa mà lại bắt đầu nghiên cứu hàng hiệu vậy? Vacheron Constantin phiên bản giới hạn anh cũng biết, mẫu mới nhất của Armani anh cũng biết luôn?"

Vu béo đắc ý khoe khoang:

"Cậu nghĩ dạo này tôi đi Macao chơi là trắng à, anh em không c.ờ b.ạ.c thì xem náo nhiệt cũng tốt chứ."

Thiệu Lăng:

"Anh cũng giỏi thật đấy."

Thiệu Lăng là một người đàn ông điển hình thô kệch.

Anh nói với anh ta về vàng bạc thì anh ta hiểu nhưng anh nói với anh ta những thứ tinh tế này thì đầu óc anh ta ù ù, chỉ cảm thấy đầu to.

Thiệu Lăng:

"Anh nói anh nghiên cứu mấy thứ đó có ý nghĩa gì chứ."

Vu béo:

"Học hỏi chứ."

Thiệu Lăng:

"..."

Trong lúc nhất thời lại không biết nói gì.

Anh ta nói:

"Cậu đừng im lặng chứ, tôi nghĩa khí không? Vừa thấy vợ cậu đi ăn cơm với người khác là tôi lập tức mật báo cho cậu, nhân phẩm tôi tốt không?"

Trong số những người cùng nuôi hải sâm, anh ta coi trọng nhất là Thiệu Lăng. Đừng thấy anh ta chơi với Thiệu Bằng nhiều hơn, nhưng nếu nói hợp ý anh ta nhất lại là Thiệu Lăng.

Người này biết lắng nghe đầu óc cũng linh hoạt.

Quan trọng nhất là người này không tính toán với người khác, anh ta cũng biết Thiệu Lăng sẽ không tính toán gì với mình nên cùng nhau chơi đặc biệt thoải mái.

Chính vì vậy, anh ta coi Thiệu Lăng là bạn bè.

"Tôi nói cho cậu biết, bây giờ người nghĩa khí như tôi không còn nhiều đâu."

Thiệu Lăng:

"Anh xem người đó có phải cao tầm 1m8, hơn ba mươi chưa đến bốn mươi tuổi không? Họ còn đi cùng một đám người nữa chứ?"

Vu béo:

"Oa, cậu không phải theo dõi vợ cậu chứ."

Thiệu Lăng bật cười, nói:

"Xí!"

Anh nói:

"Người anh nói chắc là đối tác mới của công ty họ làm đại lý khu vực. Hôm nay họ ký hợp đồng."

Vu béo cười gian, nói:

"Cậu đấy, cậu vẫn quan tâm vợ cậu nhỉ. Đúng là nắm bắt mọi lúc mọi nơi."

Thiệu Lăng:

"Tôi không tin ai cũng sẽ không không tin vợ tôi chứ. Hơn nữa tôi tin tưởng vợ tôi mà. Người đàn ông đẹp trai phong độ như tôi thì người bình thường sao sánh bằng. So với tôi đẹp trai hơn thì không có nhiều tiền, so với tôi nhiều tiền hơn thì không đẹp trai, vợ tôi đâu phải người mù tự nhiên yêu tôi nhất rồi."