Vu béo:
"..."
Anh ta u buồn:
"Cậu mà nói như vậy thì tôi cúp máy đây."
Thiệu Lăng:
"Ai dà, sao anh lại lạnh lùng thế?"
Vu béo:
"Nói chuyện với cậu là hết muốn ăn rồi, cảm giác cơm nguội cũng muốn nôn ra."
Anh ta nghĩ nghĩ, tốt bụng nói:
"Cậu là đàn ông, cũng đừng cả ngày chẳng làm gì vẫn nên tìm chút việc làm đi, nếu không cứ thế này sẽ bị vợ cậu vượt mặt. Đâu có đàn ông nào cứ ở nhà trông con mãi, chênh lệch lớn như vậy, vợ cậu sẽ chướng mắt cậu đó."
Không thể không nói, Vu béo này trông có vẻ tinh ranh nhưng lại rất thật lòng với bạn bè.
Người bình thường sẽ không thẳng thắn như vậy nhưng anh ta lại thực sự nói ra. Đôi khi sự thật lại chướng tai, anh ta thực sự coi Thiệu Lăng là bạn nên mới bằng lòng nói ra.
Anh ta sợ Thiệu Lăng không thích nghe nhưng vẫn dốc lòng.
Thiệu Lăng cười nói cũng không biết thật giả,
"Cũng khó nói lắm. Nhiều gia đình cũng là đàn ông làm nội trợ vậy mà không thấy người ta ly hôn."
Vu béo:
"Cậu cãi à? Trong nhà cờ hồng không đổ, bên ngoài cờ màu bay phấp phới cũng không ít đâu. Cậu lẽ nào muốn như vậy? Phụ nữ ai cũng thích đàn ông mạnh mẽ một chút, nếu tôi không coi cậu là anh em thì tôi quản mấy chuyện này của cậu làm gì."
Thiệu Lăng:
"Tôi đùa anh thôi, tôi biết mà."
"Cậu biết là tốt rồi đừng cả ngày sống lay lắt nữa. Đợi vợ cậu ngày càng giỏi giang, nữ cường nam yếu, hôn nhân của các cậu cũng coi như chấm dứt rồi. Tôi không nói đùa đâu, tôi nói đều là sự thật. Thứ tình cảm này không chịu nổi sự giày vò."
Thiệu Lăng trầm mặc một chút, nói:
"Tôi biết."
Vu béo:
"Cậu biết là tốt rồi. À đúng rồi, tôi nghe nói cậu nhận thầu núi hoang trong thôn để nuôi gà, thế nào? Cậu lẽ nào thật sự muốn làm chăn nuôi à? Cậu vẫn chưa làm đủ sao?"
Thiệu Lăng cười:
"Tôi cũng không phải làm cái này là chính, mỗi năm có thể hoàn lại một ít là được rồi, tôi cũng không trông mong nuôi gà kiếm tiền lớn."
Vu béo bỗng nhiên nảy ra một ý:
"Cậu không cần tiền, cũng chẳng cần thứ gì khác? Này anh em, không lẽ cậu định cược vào giá trị tương lai của nó đấy à?"
Thiệu Lăng cười cười:
"Cược một phen thì không được sao?"
Vu béo:
"Được chứ, sao lại không được?"
Việc này cũng giống như nhiều người từng đặt cược rằng làng Vân Thôn và làng Thang Khẩu sẽ được giải tỏa, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình.
"Cậu đúng là nhìn trúng cái này thật."
Thiệu Lăng:
"Cứ cược một lần xem sao, dù sao tôi cũng không lỗ."
"Nói cũng đúng. Tiếc là bên kia lại không có đồi hoang nếu không tôi cũng muốn thầu một mảnh. Tôi thấy mắt nhìn của cậu cũng chuẩn phết đấy."
Vu béo cảm thán.
Thiệu Lăng:
"Vậy thì anh phải suy nghĩ cho kỹ vào."
"Đúng vậy."
Anh ta nhìn ra cửa:
"À, khách của tôi đến rồi, không nói chuyện với cậu nữa."
Thiệu Lăng:
"Được."
Thiệu Lăng cúp máy, cúi đầu nhìn điện thoại hồi lâu không nói gì.
Lúc này Lê Thư Hân còn không biết đàn ông cũng có thể nhiều chuyện đến vậy, đến mức Vu béo còn lén gọi điện thoại để mách lẻo.
Thật ra cũng chẳng có gì to tát nhưng anh ta cứ nhất quyết phải gọi điện báo một tiếng. Lê Thư Hân đang trao đổi với anh Chu về tình hình hiện tại của ngành.
Anh Chu càng thêm khâm phục Lê Thư Hân, nghiêm túc nói:
"Tôi tin rằng, chỉ cần có thêm thời gian cô sẽ còn phát triển hơn nữa. Hiện tại chỉ mới là khởi đầu, chỉ cần nắm bắt được cơ hội, cô sẽ làm tốt hơn bất kỳ ai."
Lê Thư Hân:
"Tôi cũng tin mình sẽ ngày càng phát triển."
Anh Chu cười,
"Cô thật sự rất tự tin."
Anh ta suy nghĩ một chút rồi nói:
"Tôi ở nước ngoài nhiều năm về nước chưa lâu nhưng tôi thấy các cô gái trong nước thường khá rụt rè, kín đáo và khiêm tốn. Chắc chắn sẽ không thể tự tin được như cô. Cô không chỉ tự tin mà còn dám nói thẳng ra thật sự rất hiếm thấy."
Lê Thư Hân bật cười:
"Hiếm thấy không có nghĩa là không có. Chỉ có thể nói là anh Chu về nước chưa lâu, tiếp xúc chưa nhiều thôi. Hơn nữa nếu ngay cả bản thân mình còn không tin tưởng thì làm sao có thể mong người khác tin mình, mong mọi người cùng nhau hợp tác làm ăn được chứ. Anh nói có đúng không?"
Anh Chu gật đầu, mỉm cười nhìn Lê Thư Hân:
"Quả thật, cô khiến tôi rất tin tưởng vào mối làm ăn này."
Lê Thư Hân:
"Vậy thì còn gì bằng..."
Lê Thư Hân cười nhẹ, anh Chu nâng ly:
"Cạn ly vì cô."
Lê Thư Hân:
"Hợp tác vui vẻ."
--
Bên này Lê Thư Hân vừa đàm phán thành công một hợp đồng nên tâm trạng rất tốt.
Vì có uống chút rượu nên buổi chiều cô không về công ty mà để Tiểu Điền đưa thẳng về nhà.
Về đến nhà Lê Thư Hân tình cờ gặp chị Hoa. Hai người không ở cùng một tòa nhà. Kiếp trước có lẽ họ có qua lại nhưng kiếp này thật sự không thể xem là người quen.
Tính đi tính lại, họ chỉ mới tiếp xúc đúng hai lần: một lần là chào hỏi trong khu dân cư, lần khác là chút va chạm ở khách sạn vào dịp Giáng sinh.
Lê Thư Hân vẫn nhớ lúc đó Vu béo và những người khác đều nhận ra chị Hoa là "phòng nhì" của một người nào đó.
Mấy tay doanh nhân Hồng Kông, Đài Loan này thường có một gia đình ở đây, một gia đình ở quê nhà. Thật khiến người ta khinh thường.
Nhưng vẫn là câu nói cũ, đó là lựa chọn của người khác Lê Thư Hân không muốn hỏi nhiều, cũng không muốn quản vì chẳng liên quan gì đến cô.
Chị Hoa thấy Lê Thư Hân cũng liếc nhìn cô một cái rồi ngập ngừng lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chào cô."
Lê Thư Hân đang định bước vào thang máy liền dừng lại:
"Chào chị, có chuyện gì không?"
Chị Hoa cũng vừa đỗ xe xong.
Chị ta nhìn Lê Thư Hân, thấy thái độ lạnh nhạt xa cách của cô nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Hay đúng hơn là ngay từ lúc gọi cô lại, chị ta cũng chưa nghĩ ra mình muốn nói gì bởi suy cho cùng họ thật sự không hề quen biết.
Lê Thư Hân nhướng mày:
"Sao vậy?"
Cô lặp lại câu hỏi.
Chị Hoa cười gượng gạo:
"Tôi cũng không biết tại sao lại gọi cô lại nữa làm phiền cô rồi."
Lê Thư Hân:
"Không sao đâu."
Mặc dù rất ngạc nhiên nhưng cô cũng không để tâm.
Tòa nhà của chị Hoa và tòa nhà của Lê Thư Hân ở gần nhau, hai người đi chung một đoạn đường.
Chị Hoa bắt chuyện:
"Sao không thấy chồng cô đâu? Bình thường tôi toàn thấy hai người đi cùng nhau."
Dù Lê Thư Hân cho rằng mình chỉ gặp chị Hoa hai lần nhưng chị Hoa lại không nghĩ vậy.
Cô ta thực ra đã thấy vợ chồng Lê Thư Hân rất nhiều lần và lần nào cũng thấy họ quấn quýt không rời khiến người khác vô cùng ngưỡng mộ.
Hơn nữa dường như người đàn ông này không đi làm, lúc nào cũng thấy anh ta ở nhà trông con.
Một mặt cô ta có chút ghen tị vì có người hết lòng chăm sóc con cái như vậy nhưng mặt khác trong lòng lại mơ hồ khinh thường kiểu đàn ông không có chí tiến thủ này.
Cô ta có chút không kìm được ác ý, bèn giả vờ tốt bụng nói:
"Lấy phải người đàn ông không có chí tiến thủ thì sẽ vất vả lắm, cô cũng không dễ dàng gì."
Lê Thư Hân dừng bước kinh ngạc nhìn chị Hoa, ánh mắt lạnh đi,
"Chúng ta thân nhau lắm sao?"
Cô nhếch mép cười khẩy:
"Tôi với cô hình như không quen, việc gì cô phải đứng đây nói những lời này? Chồng tôi là người thế nào không đến lượt người ngoài phán xét. Tôi thấy anh ấy rất tốt rất có năng lực, liên quan gì đến cô? Này cô, chúng ta còn chưa phải hàng xóm của nhau, cô đừng tự đa tình cũng đừng tỏ vẻ quan tâm làm gì. Nói những lời này thật sự rất nực cười."
Cô nhìn từ trên xuống dưới chị Hoa,
"Tôi e là cô bị bệnh ghen ăn tức ở rồi, thấy người khác tốt đẹp là không chịu được."
Cô khinh bỉ hừ một tiếng lẩm bẩm:
"Đúng là đủ loại người."
Nói xong cô rảo bước đi nhanh vào thang máy của mình dù sao cũng không cùng tòa nhà. Lê Thư Hân căn bản không thèm để ý đến cô ta nữa.
Chị Hoa đứng sững tại chỗ c.ắ.n môi, ngượng đến mức muốn nổ tung nhưng một lúc sau vẫn lầm bầm:
"Đúng là không biết điều."
Cô ta lại không nghĩ, bản thân mình và Lê Thư Hân vốn chẳng quen biết, cớ gì phải giả vờ tốt bụng để nói những lời đó.
Lê Thư Hân cảm thấy như vừa dẫm phải bãi phân ch.ó, mặt mày sa sầm đi lên lầu.
Vừa vào cửa cô vẫn còn lẩm bẩm.
Thiệu Lăng đang ngồi hút t.h.u.ố.c bên cửa sổ, nghe tiếng cô mở cửa liền ngạc nhiên quay lại:
"Em về rồi à?"
Thấy vẻ mặt cô không ổn anh hỏi:
"Sao vậy? Có chuyện gì à?"
Lê Thư Hân vừa nghe câu này liền đi nhanh tới, đưa tay bóp c.h.ặ.t má Thiệu Lăng:
"Anh đúng là đồ hồ ly tinh!"
Thiệu Lăng:
"???"
Anh vẫn còn ngơ ngác:
"Sao thế?"
Anh bật cười:
"Anh ở nhà yên lành cũng bị vạ lây là sao? Tự dưng lại đổ vạ cho anh à? Anh không nhận đâu nhé. Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Lê Thư Hân bực bội kể lại chuyện vừa rồi tức không chịu được:
"Anh nói xem, anh nói người này bị làm sao vậy chứ. Mới gặp có hai lần mà đã chạy đến nói những lời đó, có thiếu đạo đức không cơ chứ."
Bề ngoài thì có vẻ chỉ là vài lời nói nhưng xét cho cùng, Lê Thư Hân thừa hiểu chị Hoa này chính là đang ghen tị với cô, hơn nữa còn có chút ý tứ với Thiệu Lăng.
Ai cũng là người trưởng thành cả, chẳng cần phải che giấu làm gì. Nói cho cùng bóc đi lớp vỏ bọc bên ngoài ý đồ bên trong ai mà chẳng hiểu.
Chính vì vậy Lê Thư Hân mới tức giận đến thế.
Cô vô cùng phẫn nộ.
Thiệu Lăng nhìn bộ dạng oán giận không ngừng của cô, không nhịn được bật cười chọc vào má cô:
"Em làm sao vậy? Loại người vì tiền mà có thể làm vợ bé cho người ta, em còn trông mong cô ta là người tốt sao? Cô ta nói gì cũng chẳng quan trọng. Chúng ta không những không phải bạn bè, mà nói là hàng xóm cũng còn miễn cưỡng, chỉ là ở cùng khu thôi. Không cần phải để bụng làm gì cứ coi như cô ta đang đ.á.n.h rắm là được."
Lê Thư Hân:
"Em biết mà."
Biết là một chuyện nhưng không có nghĩa là không tức giận.
Mặc dù biết tức giận không tốt nhưng Lê Thư Hân cảm thấy nếu đã bực thì phải xả ra, nếu không cứ kìm nén trong lòng lại càng khó chịu. Cô phồng má nhào tới ôm chầm lấy Thiệu Lăng rồi hừ một tiếng.
Thiệu Lăng cười:
"Em lén hôn anh à."
Lê Thư Hân:
"Em đường đường chính chính nhé, anh đúng là đồ vô lại."
Thiệu Lăng đảo mắt,
"Vậy... để chứng minh một chút, chúng ta đi mua một đôi nhẫn cưới đi."
Lê Thư Hân:
"Hả?"
Sao chủ đề lại chuyển sang chuyện này?
Thiệu Lăng nói đầy lý lẽ:
"Để em yên tâm hơn một chút, không phải sao? Chúng ta đều đeo nhẫn cưới người ta sẽ biết chúng ta là vợ chồng."
Lê Thư Hân:
"Chúng ta có rồi mà."
Cô chớp hàng mi dài:
"Nhẫn cưới của chúng ta."
Cô lập tức đi lục chiếc hộp sắt của mình, à không là hộp trang sức.