Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 146: Giúp chị cả ổn định (2)



 

Thiệu Lăng giả vờ lau giọt mồ hôi không tồn tại, cảm thán:

"Anh cũng phải tốn bao nhiêu công sức đấy."

Rồi anh nhìn Lê Thư Hân, nói đầy ẩn ý:

"Em định cảm ơn anh thế nào đây? Anh vì em mà tốn bao nhiêu nước bọt, em phải đền bù cho anh chứ?"

Lê Thư Hân ngơ ngác:

"... Nước bọt?"

Thiệu Lăng:

"Không được à?"

Lê Thư Hân nhìn bộ mặt gian xảo của anh, cười mờ ám, giơ chân lên đá nhẹ,

"Anh im đi cho em."

Thiệu Lăng cười ha hả:

"Em làm gì thế, sao tự dưng lại động tay động chân vậy, thế là không tốt đâu."

Động tay động chân là không được rồi.

Lê Thư Hân sao lại không biết anh đang có ý gì?

Cô là vợ của Thiệu Lăng, người hiểu anh nhất.

Chỉ cần nhìn là biết anh chẳng có ý đồ gì tốt đẹp. Cả ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn, đừng tưởng cô không biết.

Đừng có mà tưởng!

Cô hờn dỗi:

"Anh đừng có mà giở trò với em, trong nhà có người đấy."

Dì Lâm vừa hay đang bưng đồ ăn ra, vô tình nghe được câu này, bước chân khựng lại rồi nhanh ch.óng mặt không đổi sắc đặt đĩa thức ăn lên bàn, quay vào trong bưng món khác.

Máu nóng trong người Lê Thư Hân dồn hết lên mặt, mặt cô đỏ bừng như tôm luộc cảm giác như sắp bac hỏa đến nơi.

Xấu hổ quá đi mất.

Thiệu Lăng cũng ngớ người ra rồi phá lên cười.

Lê Thư Hân suýt nữa thì tức quá hóa giận:

"Anh cười cái gì mà cười, có gì đáng cười đâu."

Thiệu Lăng đưa tay ôm lấy cô:

"Anh cười cũng không được à?"

Lê Thư Hân:

"Không được."

Cô nhìn quanh,

"Có bật điều hòa không vậy? Sao trong nhà nóng thế?"

Thiệu Lăng sao lại không hiểu cô?

Nóng đâu phải do thời tiết, rõ ràng là nóng trong lòng.

Anh không chút do dự vạch trần:

"Điều hòa đang để 20 độ đấy, em chắc là em nóng không?"

Lê Thư Hân:

"Tránh ra, tránh ra."

Thiệu Lăng lại cười phá lên, không buông tay mà nói:

"Em xem em kìa, có gì mà phải ngại chứ? Chúng ta là vợ chồng em có cần phải thế không?"

Lê Thư Hân:

"Hừ."

Thiệu Lăng véo má Lê Thư Hân:

"Đừng nghĩ nhiều quá."

Lê Thư Hân lí nhí trong miệng.

Thiệu Lăng kéo tay cô:

"Dù sao thì anh đã giúp chị cả của em, em phải khen thưởng anh đi chứ."

Anh ta lại nhắc lại chuyện cũ, Lê Thư Hân không muốn đôi co với anh, "Ừm" một tiếng.

Thiệu Lăng bật cười:

"Em dễ nói chuyện thế."

Lê Thư Hân:

"Chính anh nói chúng ta là vợ chồng còn gì, em có gì phải ngại đâu."

Thật ra trong lòng cô cũng không ngại đến thế nhưng có một loại người, sinh ra đã có tính da mặt mỏng. Cô cũng đâu có muốn nhưng cứ tự động đỏ mặt.

Giống như hồi đi học, lúc cãi nhau với người khác, rõ ràng cảm thấy mình có rất nhiều lý lẽ nhưng lời còn chưa nói ra thì mặt đã đỏ bừng, giọng nói cũng run rẩy. Thậm chí còn kèm theo cả tiếng nức nở, bẩm sinh đã mang lại cho người khác cảm giác mình rất yếu đuối.

Thực ra cô đâu có tủi thân như vẻ bề ngoài chỉ là đang tức giận thôi.

Thiệu Lăng cười:

"Đúng là em không ngại, em không ngại chút nào cả."

"Em vốn dĩ không ngại mà."

Cậu nhóc béo ú thấy ba mẹ cứ thì thầm to nhỏ, sốt ruột vỗ vào ghế ăn dặm, hét lớn:

"Ăn cơm!"

Lê Thư Hân vội nói:

"Anh mau bế con lên ghế đi, không thấy cậu chủ nhỏ sốt ruột rồi à?"

Thiệu Lăng:

"Được được, em nói gì cũng đúng."

Cả nhà bắt đầu ăn cơm.

Dì Lâm kiên quyết không ăn cùng muốn ăn riêng trong bếp.

Thấy dì kiên trì, Lê Thư Hân cũng không ép.

Giữa bữa ăn, Lê Thư Hân cảm thán:

"A Lăng này, sao anh lại tốt thế nhỉ. Em lúc nào cũng chỉ nói suông, hô hào khẩu hiệu nhưng lại chẳng chu đáo bằng anh. Chuyện của chị cả, em chẳng nghĩ đến chút nào."

Lời này không hề giả dối. Lê Thư Hân nhận ra mình chỉ giỏi hô hào. Cô từng nói rằng sống lại một đời sẽ đối xử tốt với gia đình, bù đắp những tiếc nuối của kiếp trước nhưng rất nhiều chuyện cô vẫn làm không tốt bằng Thiệu Lăng.

Cô muốn bù đắp tình cảm cho con trai nhưng người chăm con nhiều nhất lại là Thiệu Lăng.

Cô muốn chị cả có cuộc sống tốt hơn nhưng lại không hề hay biết chuyện buôn bán của chị gặp khó khăn.

Lê Thư Hân khẽ thở dài, cảm thấy xem thường chính mình.

Cô có vẻ cái gì cũng được nhưng hình như chỉ giỏi nói miệng, chẳng làm được gì nên hồn.

Tâm trạng cô lập tức chùng xuống.

Thiệu Lăng sao có thể không nhận ra?

Anh đưa tay nắm lấy tay Lê Thư Hân, nói:

"Em đừng nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó."

Lông mi Lê Thư Hân run rẩy.

Cô lí nhí:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Em đã không chăm sóc con t.ử tế, cũng không..."

Thiệu Lăng ngắt lời cô nghiêm túc nói:

"Tuyệt đối đừng nói mấy lời tào lao đó trước mặt anh, anh không thích nghe đâu. Em mà còn nói nữa là anh giận đấy. Cái gì gọi là em không chăm sóc con t.ử tế? Ai quy định con cái là phải do mẹ chăm? Lúc trước chúng ta đã thống nhất rồi còn gì, em muốn khởi nghiệp, anh không có ý tưởng gì, vậy thì chúng ta phân công như vậy. Bất kể là ai trong hai chúng ta chăm con chúng ta đều yêu con. Như vậy chẳng phải là hợp lý sao? Vừa hay anh cũng chưa nghĩ ra mình sẽ chuyển sang làm gì nên mới ở nhà. Anh nghĩ nếu chúng ta đổi vị trí cho nhau, em chắc chắn cũng sẵn lòng ở nhà chăm con. Có anh làm hậu phương, em mới có thêm động lực để phấn đấu. Hơn nữa nếu anh cũng ra ngoài khởi nghiệp, chẳng lẽ em không chăm con sao?"

Lê Thư Hân lập tức lắc đầu:

"Đương nhiên là em sẽ chăm."

Thiệu Lăng:

"Thế thì được rồi còn gì? Em băn khoăn cái gì? Trên đời này không có gì là cố định, nếu mọi chuyện phát triển theo hướng này thì chúng ta cứ thuận theo tự nhiên là được, đừng tự làm khó mình bằng những chuyện không đâu."

Lê Thư Hân chớp chớp mắt.

Thiệu Lăng chọc vào má cô, hỏi:

"Em nghe hiểu chưa?"

Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng, bật cười:

"Nghe hiểu rồi."

Cô chống cằm,

"Thiệu Lăng à, em thấy anh dạo này có chút khác so với trước đây."

Thiệu Lăng:

"Khác chỗ nào?"

Anh nhướng mày:

"Em thấy anh đẹp trai hơn à?"

Lê Thư Hân "xì" một tiếng:

"Vừa định khen anh điềm đạm, trí tuệ, anh lại giở cái giọng này ra. Không khen nữa, không khen nữa, anh đúng là chẳng phải người tốt."

Thiệu Lăng cười phá lên:

"Này, em làm việc sao lại không có đầu có cuối thế? Đã muốn khen thì phải khen cho trót chứ."

Lê Thư Hân nín cười:

"Đi ra chỗ khác chơi đi."

Thiệu Lăng cười ha hả.

Hai người trêu đùa một lúc, chỉ có cậu nhóc béo ú là nghiêm túc ăn cơm.

"À này, buổi họp báo của em chuẩn bị đến đâu rồi?"

Lê Thư Hân:

"Vẫn đang làm ạ."

Thiệu Lăng:

"Cố lên nhé."

Lê Thư Hân ưỡn n.g.ự.c, tự tin nói:

"Đương nhiên rồi, em tất nhiên là rất giỏi."

Đột nhiên nhớ ra một chuyện, Lê Thư Hân nói:

"Buổi trưa em gọi cho anh mà không được, anh đang lên mạng à?"

Thiệu Lăng gật đầu:

"Ừm."

Lê Thư Hân nhìn Thiệu Lăng chằm chằm, giọng nói đầy ẩn ý:

"Không được yêu qua mạng đâu đấy."

Thiệu Lăng suýt nữa thì sặc, không thể tin nổi nhìn Lê Thư Hân.

Anh dở khóc dở cười:

"Anh đến mức đói khát thế cơ à? Vả lại, anh đâu phải không có vợ, anh việc gì phải lên mạng tìm một người không thấy mặt, không chạm vào được chứ? Ai biết đấy là ai."

Lê Thư Hân vẫn nhìn anh chằm chằm.

Thiệu Lăng thật sự không ngờ Lê Thư Hân lại lo lắng cả chuyện này. Anh bật cười, cảm thấy thật quá đáng.

Lê Thư Hân:

"Để em mà biết anh tán tỉnh cô nào trên mạng, em sẽ..."

Cô đưa tay làm động tác c.ắ.t c.ổ,

"Anh cứ đợi đấy."

Thiệu Lăng nhìn bộ dạng trẻ con của cô, cười ha hả, càng nghĩ càng buồn cười đến mức đập bàn.

Lê Thư Hân:

"... Có gì đáng cười đến thế sao?"

Thấy Lê Thư Hân sắp tức quá hóa giận, Thiệu Lăng nói:

"Lê Thư Hân."

Lê Thư Hân:

"Gì?"

Thiệu Lăng nghiêm túc:

"Đồ trẻ con."

Lê Thư Hân:

"Hả? Anh nói em á?"

"Nói chính em đấy!"

Lê Thư Hân:

"Xem Hàng Long Thập Bát Chưởng của em đây!"

"Ối dào, em..."

Ngồi ăn cơm trong bếp, dì Lâm nghe vợ chồng họ cãi nhau ỏm tỏi chỉ biết lắc đầu.

Lại nhìn sang cậu nhóc béo ú, thầm cảm thán, hai vợ chồng này còn không điềm đạm bằng con trai.

Người ta thì ngoan ngoãn ăn cơm, còn hai người này nhìn là biết không chịu ăn uống đàng hoàng.

Vẫn là bé Giai Hi hiểu chuyện nhất.

Bé Giai Hi: Ăn cơm, để mau lớn!

--

Bên này vợ chồng Thiệu Lăng vui vẻ, người cũng đang rất vui còn có chị cả Lê Thư Bình.

Mấy ngày nay cô ấy chịu áp lực rất lớn, lo lắng vô cùng.

Sao mà không lo cho được?

Cả hai vợ chồng đều không có việc làm, chỉ trông chờ vào gánh hàng rong này để nuôi sống gia đình.

Đùng một cái chính sách thay đổi, cấm bán hàng rong, chẳng khác nào c.h.ặ.t đứt đường sống của vợ chồng cô ấy.

Tất nhiên lệnh cấm không chỉ ảnh hưởng đến gia đình cô ấy mà còn rất nhiều người khác. Cứ nói ngay trong khu tập thể này, vốn là khu nhà của công nhân nhà máy, mọi người đều là công nhân bị cho thôi việc rất khó để tìm được công việc phù hợp.

Họ cơ bản chỉ có hai con đường: một là vào làm trong các nhà máy ở ngoại thành Bằng Thành nhưng nơi đó toàn người trẻ, những người lớn tuổi như họ không ai nhận. Chỉ cần hơi có tuổi một chút là đã khó tìm việc, như Lê Thư Bình ba mươi mấy chưa đến bốn mươi, gần như không nằm trong phạm vi xem xét của người ta. Mà công nhân trong nhà máy của họ phần lớn đều ở độ tuổi của Lê Thư Bình nên ai cũng gặp khó khăn.

Con đường thứ hai là tự mình mở một gánh hàng rong. Lê Thư Bình đã chọn con đường này. Vợ chồng chị bán cũng không tệ, ít nhiều cũng có đồng ra đồng vào.

Hơn nữa thành phố Lâm Thành cũng không lớn, việc họ bán cá viên chiên trước cổng trường học cũng được nhiều người để ý, ai cũng biết gánh hàng của họ buôn bán rất được.

Chính vì vậy cũng có không ít người học theo.

Như trong tòa nhà của họ cũng có mấy nhà bán hàng rong, có nhà cũng bán cá viên chiên giống Lê Thư Bình, có nhà bán những món ăn vặt khác. Tóm lại đa phần đều kinh doanh đồ ăn nên khi có lệnh cấm, kế sinh nhai của họ gần như bị c.h.ặ.t đứt hoàn toàn.